Tầng tám Thiên Hỏa Hình Đài

Cuộc chiến của Thích Ca Minh Nhật với một vị Siêu Nhiên nhị trọng sơn cầm chiến đao màu lam của Thái Âm Giáo đã đi đến hồi kết. Vị Siêu Nhiên nhị trọng sơn kia toàn thân đẫm máu, muốn trốn cũng không thể.

Lý Duy Nhất đánh ra một chiêu Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm xuyên qua không trung, một kiếm bổ hắn văng nghiêng đi, phù lục bảo vệ thân thể nổ lốp bốp như đậu rang.

- Phụt!

Thích Ca Minh Nhật đấm một cú như lôi điện, xuyên thủng ngực hắn, nhìn Lý Duy Nhất từ xa, nói:

- Tên gia hỏa này có vô số bảo vật hộ thân, giải quyết cũng khá phiền phức.

Lý Duy Nhất nói:

- Thường tiên sinh đuổi theo Quỷ Thạch Vương về phía tây rồi!

Lý Duy Nhất và Thích Ca Minh Nhật triển khai thân pháp tốc độ, lần theo dấu vết chiến đấu, đuổi về phía tây.

Lần này, bọn họ truy kích xa hơn dự kiến. Phải cách hơn ngàn dặm mới phát hiện ra dao động chiến đấu của Thường Thư và Quỷ Thạch Vương.

Rõ ràng, Quỷ Thạch Vương đã dùng đủ loại thủ đoạn muốn trốn thoát nhưng đều bị Thường Thư đuổi kịp.

- Tên họ Thường kia, sao ngươi lại dai như đỉa thế? Hôm nay tha cho bản vương một mạng, tương lai chắc chắn sẽ hậu tạ.

Nội tâm Quỷ Thạch Vương sốt ruột, gào thét liên tục. Hắn biết rõ sự lợi hại của Lý Duy Nhất và Thích Ca Minh Nhật, một khi hai người đó rảnh tay đuổi tới, hôm nay sẽ càng khó thoát thân.

Thường Thư cười nhạt:

- Hậu tạ gì? Là báo thù mới đúng!

Thường Thư tay cầm thanh cự kiếm Thác Hoang, giống như cầm một tấm phản, vung vẩy khiến gió lốc thổi mạnh.

Kinh văn trong Tổ Điền tuôn ra toàn bộ, quấn quanh Quỷ Thạch Vương, khiến khoảng trời đất xung quanh biến thành một vùng biển chữ hỗn loạn.

Là người đứng đầu nội chính của Thường Vương Quốc, Thường Thư có rất nhiều phù lục và dị bảo trên người. Muốn trấn áp Quỷ Thạch Vương thì rất khó, nhưng nếu chỉ để cản bước và quấn chặt lại quá dễ dàng.

- Ầm!

Một tiếng sấm kinh hoàng xẹt ngang bầu trời.

Lý Duy Nhất đi trước Thích Ca Minh Nhật một bước tới thẳng chiến trường, mái tóc dài tung bay thẳng tắp, ánh mắt khóa chặt lấy thân ảnh mặc bộ áo giáp Cổ Thiên Tử trên mặt đất, lướt ngang một kiếm, bổ xuống một luồng kiếm khí Minh Hà dài mấy dặm.

Trái tim của Quỷ Thạch Vương lập tức chìm xuống đáy cốc, thầm mắng Bạch Dạ Thanh Liên trăm ngàn lần. Thiên chi kiêu tử do hai thế lực Viễn Cổ Nghiệp Thành và Thái Âm Giáo bồi dưỡng ra, bình thường thì phách lối kiêu ngạo mà chỉ có thế này thôi sao? Nhanh như vậy đã bị Lý Duy Nhất xử lý rồi?

Trên người không có sát chiêu lợi hại à?

Quỷ Thạch Vương điều động pháp khí hùng hậu và hàng ức kinh văn, ngưng tụ ra một cỗ Bạch Cốt Đế Ảnh cao hàng trăm mét.

Đế Ảnh vung một đao về phía trời cao, nghênh đón kiếm khí Minh Hà rơi xuống từ bầu trời.

- Ầm!

Hai luồng sức mạnh va chạm.

Đao khí và kiếm khí dày đặc, hóa thành làn sóng thủy triều khổng lồ, ép Thường Thư liên tục lùi về sau.

Lý Duy Nhất thầm niệm:

- Lâm.

Từ mi tâm phóng ra linh quang năm màu, ngưng tụ thành một bộ giáp ngũ sắc trên người hắn, từ trên trời giáng xuống. Một kiếm bổ Bạch Cốt Đế Ảnh vỡ nát tan tành, một lần nữa hóa thành một vùng pháp khí và kinh văn hỗn loạn.

Trên mặt đất xuất hiện một vết nứt sâu hoắm dài mấy dặm.

Thường Thư lại lùi bước lần nữa, nhìn Quỷ Thạch Vương bị Lý Duy Nhất đánh đến mức chỉ có thể cản đòn, không khỏi âm thầm hít một hơi lạnh:

- Thảo nào hôm qua hắn có thể thoát ra từ trong vòng vây của hơn chục vị Siêu Nhiên, chiến lực và nhuệ khí nhường này, đúng là làm người ta hoảng sợ.

Hôm qua, Thường Thư không tận mắt nhìn thấy trận đại chiến được định sẵn sẽ làm chấn động toàn bộ Bách Cảnh Sinh Vực, lúc này trong lòng mới thực sự có khái niệm.

Chiêu thức kiếm pháp của Lý Duy Nhất đại khai đại hợp, không hề hoa mỹ.

Với sức mạnh kết hợp giữa niệm lực và võ đạo, chỉ sau tám kiếm, hắn liền chém một kiếm lên vai Quỷ Thạch Vương, đánh hắn hai chân quỵ xuống, chìm xuống lòng đất.

Thích Ca Minh Nhật chạy như một con dã thú, thân thể sáng rực như mặt trời, chạy đến nơi, hai tay ấn mạnh mẽ xuống mặt đất.

- Ầm ầm ầm!

Đất xung quanh lòng bàn tay nứt toạc, hắn lật tung cả tầng đất lên.

Quỷ Thạch Vương vốn đang định dùng thuật độn thổ chạy trốn, phát ra một tiếng la thảm thiết, bị hất tung lên không trung.

Không để hắn ổn định lại thân hình.

Cổ hắn đã bị Lý Duy Nhất bóp chặt, cả người mặt úp sấp bị đập mạnh trở lại mặt đất.

Khoảnh khắc tiếp theo, cổ hắn vang lên tiếng rắc, bị Lý Duy Nhất một cước giẫm gãy cổ.

Gọn gàng dứt khoát.

Dù có khoác bộ giáp xương của Cổ Thiên Tử lên người cũng chỉ là tăng thêm sức phòng ngự, chặn được kiếm khí và thuật pháp.

Thường Thư xông tới, dùng cự kiếm trong tay lại bồi thêm vài kiếm, đánh cho toàn bộ xương cốt của Quỷ Thạch Vương vỡ vụn răng rắc, đến khi hắn hoàn toàn tắc thở mới chịu dừng tay.

Thường Thư nói:

- Cổ Thiên Tử Cốt Giáp này đúng là đồ tốt, che kín cả người, bổ hắn mấy kiếm mà trên giáp cũng chỉ có vài dấu vết.

Lý Duy Nhất nói:

- Thư thúc thích thì giáp này thuộc về thúc!

Thường Thư xua tay:

- Không ổn, không được đâu. Ta không giết nổi hắn, đều là chiến công của ngươi. Vả lại, đêm qua ngươi đã giúp thúc nhiều việc, thúc nói sao cũng không thể nhận cái này được.

Thường Thư đã ngồi xổm xuống, tìm khóa cài của Cổ Thiên Tử Cốt Giáp.

Mò mẫm một chốc, hắn cởi nó ra, hai tay cầm lên ước lượng.

Hắn nói:

- Giáp thì tốt thật, nhưng tạo hình xấu kinh, lại còn quá nặng, sát khí rất lớn, không thích hợp với người trẻ tuổi các ngươi.

Lý Duy Nhất cười:

- Thúc, thúc vẫn nên nhận lấy đi! Tiếp theo, nói không chừng còn có một trận đại chiến.

Lý Duy Nhất kiểm tra Linh Giới ở mi tâm và Tổ Điền của Quỷ Thạch Vương, nói:

- Tu luyện hơn ngàn năm, niệm lực vậy mà không đạt đến cảnh giới Thánh Linh Vương Niệm Sư.

Thường Thư gật gù:

- Đúng, đúng, đúng, tiếp theo còn có một trận đánh, nên chuẩn bị trang bị đầy đủ.

Thường Thư vội vàng mặc Cổ Thiên Tử Cốt Giáp vào người.

Vạn Tự Khí loại Pháp khí rất phổ biến, nhưng giáp lại rất hiếm, giá cả đắt đỏ hơn gấp mấy lần.

Giáp này có giá trị tương đối lớn, sợ rằng ngốn hết một nửa gia tài tích trữ ngàn năm của Quỷ Thạch Vương.

Trong lòng Thường Thư rõ như gương sáng, nếu nhận giáp này thì hắn không thể nghĩ đến việc lấy Vạn Cốt Thánh Hạm và một vạn bộ chiến trận Pháp khí hợp kích kia nữa.

Sau khi được chứng kiến sức chiến đấu cường đại của Lý Duy Nhất, Thường Thư dĩ nhiên biết phải đâu là chừng mực.

Lý Duy Nhất thu Bỉ Ngạn Thiên Đan và Túi Càn Khôn trong Tổ Điền của Quỷ Thạch Vương xong liền nhanh chóng bước đi, nói với Thường Thư còn đang mặc giáp:

- Cỗ thi thể Siêu Nhiên này cũng thuộc về thúc.

- Được rồi, Duy Nhất.

Thường Thư vội vàng đáp lại, ánh mắt trong veo.

Phải biết rằng, Thường gia là một trong Ức Tộc của Ma Quốc, chữ “Ma” không phải chỉ nói bằng miệng.

Thật sự xem Thường Ngư Lộc là Ngọc Thanh Chân Nhân không ăn khói lửa nhân gian sao? Thật sự không coi Thường Hỗn Đồ là một đại ma đầu à?

Một thi thể tam trọng sơn mới chết, huyết khí trong cơ thể còn vượng thịnh, xương cốt da thịt dai chắc, cửu tuyền vẫn còn đó. Nếu rơi vào tay Thường gia, hoàn toàn có thể luyện thành một cỗ Chiến Thi sức chiến đấu kinh người dùng để công thành lược đất, đe dọa cả một châu.

...

Siêu Nhiên thứ tư của Thái Âm Nam Giáo là một vị Thánh Linh Vương Niệm Sư, đã bị diệt trừ dưới vòng vây của Phật Duyên Ưng và ba con Phượng Sí Nga Hoàng.

Tại sao là ba con?

Bởi vì Tam Phượng vẫn đang vung đôi giản đuổi giết đám Cốt Linh tháo chạy ở khu vực xung quanh Vạn Cốt Thánh Hạm.

Trên mặt đất, xương vỡ trải dài như một cánh đồng hoang trắng xóa.

Lý Duy Nhất không định gom số Cốt Linh này để điều khiển Vạn Cốt Thánh Hạm, uy năng chiến đấu cấp Tiểu Thánh Sơn, hơn nữa, còn cần phải nhờ vào chiến hạm. Hắn tự tin, không bao lâu nữa, mình sẽ đạt được cấp độ lực lượng đó.

Bán ra ngoài đổi lấy đế dược, đó mới là giá trị cao nhất.

Lục Phượng như là hiến bảo bối:

- Lý lão đại, xem đây là gì nào?

Lục Phượng bưng một chiếc đỉnh nhỏ Pháp khí không biết lấy từ đâu ra, bên trong chứa hơn hai trăm tinh thần niệm lực, dâng đến trước mặt Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất hiện tại đã không còn nhiều hứng thú với tinh thần niệm lực dưới Thánh Linh Vương Niệm Sư tứ trọng.

Sau khi đạt tới cảnh giới Thánh Linh Vương Niệm Sư nhị trọng, tác dụng của Thánh Vương Tinh Thần Đan cấp bậc Linh Đan thượng phẩm đã rất nhỏ. Phải dùng tới Thánh Tinh Đan cấp bậc Linh Đan cực phẩm, hay Đại Thánh Tinh Đan cấp bậc Linh Đan quân phẩm.

Nhưng Thánh Tinh Đan phải dùng tinh thần niệm lực của cường giả Thánh Linh Vương Niệm Sư tứ trọng, ngũ trọng làm vị thuốc chính thì mới có thể luyện chế ra được.

Khỏi nói cũng biết quý giá cỡ nào.

Uống đan dược cũng chỉ là một con đường tắt.

Lý Duy Nhất có thể dệt Thời Gian Chi Kiển, nhờ vào Phù Tang Thần Thụ, Tuế Nguyệt, ánh sao cùng nhiều môi trường tu luyện đặc thù, có thể nâng cao niệm lực rất nhanh. Chỉ cần mấy chục năm là có thể đạt tới nhị trọng đỉnh phong.

Ngoài kén mới qua mấy năm.

Tuy nhiên, thứ đó rốt cuộc vẫn là bảo vật.

Có thể lấy đi bán, mua đế dược cho chúng.

- Lý lão đại, phát hiện một lượng Tiên Nhưỡng cực lớn.

Đôi vuốt của Đại Phượng ôm chiếc rương huyền thiết khổng lồ chứa năm mươi vạn cân Tiên Nhưỡng, bay xiêu vẹo từ phía Vạn Cốt Thánh Hạm đang nằm lật ngang đáp xuống mặt đất. Chiếc rương rơi ầm xuống, lún sâu phân nửa bùn đất.

Lý Duy Nhất mở nắp rương, liếc nhìn bùn đất bốn màu bên trong, không quá vui sướng bất ngờ, bởi vì Thất Phượng lúc trước đã báo cáo rồi.

Năm mươi vạn cân Tiên Nhưỡng tưởng là nhiều, nhưng để khai hoang trồng thành dược điền thì vẫn còn lâu mới đủ.

Phải biết rằng, chỉ riêng một vùng đất của một châu, võ tu Ngũ Hải cảnh và Đạo Chủng cảnh tu luyện thân thể, hằng năm cũng đã dùng hơn cả vạn cân, đó là còn chưa kể đến lượng Tiên Nhưỡng hao phí lúc đầu. Dưỡng dược, luyện đan, luyện khí, bố trận, chế phù, không cái nào là không cần đến nó.

Với tốc độ nhanh gấp trăm lần để dưỡng thành một cây tinh dược ngàn năm, mỗi khi tăng thêm ngàn năm sẽ hấp thu một lượng lớn Tiên Nhưỡng.

Vì thế, dẫu có là dược điền của Ức Tông, Ức Tộc đi chăng nữa, thực ra cũng chủ yếu dựa vào Linh Thổ.

Điều này đã làm rõ giá trị khi tiên đạo long mạch ở Đông Hải thức tỉnh. Đất ở vùng duyên hải đang không ngừng chuyển hóa thành Linh Thổ, có thể khai thác ra dược điền ngàn dặm, vạn dặm.

Lý Duy Nhất nói:

- Thích Ca huynh muốn lấy gì thì cứ lấy tự nhiên, ta đi một lát rồi về.

Lý Duy Nhất một lần nữa đi tới chỗ lúc Nhân Phù Uổng Tử Giả nổ nát người, lưu lại Nghiệp Hỏa màu tím.

Những luồng Nghiệp Hỏa màu tím này không chỉ có khả năng phá hủy của lửa, mà còn chứa đựng nghiệp lực có thể tác động đến trạng thái tinh thần của con người.

So với lúc đầu thì lửa đã dịu đi rất nhiều rồi.

Lý Duy Nhất quan sát một hồi, điều động pháp khí Thần Khuyết và niệm lực Linh Giới, ngưng tụ ra sáu dị cảnh “Mộng, huyễn, phao, ảnh, lộ, điện” của Lục Như quanh thân.

Hắn bắt đầu cẩn thận dẫn từng chút Nghiệp Hỏa màu tím ở ven khu vực để dung nạp vào Lục Như.

Theo tiến độ hấp thu liên tục, mộng, huyễn, phao, ảnh, lộ, điện đã bị nhiễm một lớp ánh sáng tím.

Pháp khí và linh quang trên đỉnh đầu Lý Duy Nhất hợp thể, tạo nên một biển Nghiệp Hỏa Tịch Diệt, cũng ánh lên một làn khói tím nhạt.

Cho đến lúc Lý Duy Nhất hấp thụ toàn bộ Nghiệp Hỏa màu tím ở nơi đó, vùng biển Nghiệp Hỏa trên đầu hắn bắt đầu xoay tròn. Hư ảnh của một tòa hình đài cổ xưa bí ẩn vụt sáng qua ở giữa vòng xoáy mây lửa khổng lồ trải dài nhiều dặm.

Bóng hình anh dũng hiên ngang ấy khẽ ngước nhìn lên, khóe miệng nhếch lên, nói:

- Lục Như Phần Nghiệp tầng tám, Thiên Hỏa Hình Đài, cuối cùng cũng nhập môn.

Phiên Thiên Chưởng Ấn, Thái Ất Khai Hải và một số chiêu tán thủ khác, thực ra đã vượt khỏi giới hạn của đế thuật tầng bảy, nhưng chỉ nằm ở sự phát huy của chiến lực võ đạo. Lợi thế là tốc độ triển khai đã vô cùng thuần thục, có thể dùng lối đánh nhanh thắng chậm.

Mặc dù triển khai Lục Như Phần Nghiệp có hơi rắc rối một chút, nhưng có thể kết hợp cả võ đạo lẫn niệm lực, bung ra sức công phá ở tầm tiên thuật.

Phải biết rằng đế thuật tầng tám đại thành đã là thuật pháp thành danh của một số cường giả cấp Thánh, có thể dùng thuật nhận diện một người.

Tạo nghệ trong thuật pháp của Lý Duy Nhất không hề thua kém một vài vị cường giả Tiểu Thánh Sơn, đây cũng là chỗ mà Thi Nhiêu tự cảm thấy không bằng.

Lý Duy Nhất cùng Nhị Phượng và Tứ Phượng trở lại, Cốt Linh quanh Vạn Cốt Thánh Hạm đã trốn đi sạch.

Tuy Thích Ca Minh Nhật không phải Phật tu, nhưng dù sao cũng lớn lên ở Thần Đạo Tính gia tộc của Tịnh Thổ Phật Quốc. Tướng ăn không khó coi như Lý Duy Nhất và Thường Thư. Hắn chỉ lấy Bỉ Ngạn Thiên Đan, Pháp khí, Túi Càn Khôn của một võ tu nhị trọng sơn mà bản thân tiêu diệt.

Thi thể thì tặng lại cho Thường Thư.

Thường Thư mặc Cổ Thiên Tử Cốt Giáp, đứng kế bên di hài vị Thánh Linh Vương Niệm Sư kia, hỏi:

- Duy Nhất này, ngươi đã đánh gục Bạch Dạ Thanh Liên chưa vậy? Dù hắn trốn thoát cũng không sao, lúc ta xuất chiêu đã xác định tâm lý từ sớm rồi, hôm nay thu hoạch thế này đã rất phong phú, ngươi thấy có nên chôn lão thi này ở đây không? Kể ra cũng đáng thương, bị ba con trùng cào đến nát bấy, bị chim ưng mổ đến xương sọ vỡ vụn!

Lý Duy Nhất bật cười:

- Hay là, thúc cứ lấy nó đi?

Thường Thư gật đầu:

- Cũng được.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters