Lý Duy Nhất dùng pháp khí kích hoạt Túi Càn Khôn thiên phẩm bay đến phía trên Vạn Cốt Thánh Hạm, hóa thành to bằng mấy dặm, miệng túi rộng thùng thình, hệt như một đám mây ngũ sắc.
Pháp khí kinh văn dày đặc như lưới hiện lên bên trong và bên ngoài túi, chấn động không gian vô cùng mạnh mẽ, ánh sáng lập lòe như bong bóng.
- Vù!
Dưới sự bao bọc của đám mây pháp khí ngưng tụ từ tiên hà thanh huy, Vạn Cốt Thánh Hạm biến mất vào miệng túi.
Miệng túi bỗng nhiên thu lại, rơi nhanh xuống.
Một cự hạm nặng nề như vậy, với tu vi hiện tại của Lý Duy Nhất, cộng thêm Pháp khí kinh văn thượng phẩm làm nhẹ vạn vật chứa trong Túi Càn Khôn thiên phẩm và pháp tắc không gian mà Võ Đạo Thiên Tử lưu lại trên vách khí hải, hắn vẫn cảm thấy nặng trĩu, làm ảnh hưởng đến việc đi đường.
Trước đây, Bạch Dạ Thanh Liên mang theo nó bằng cách nào vậy?
Phải biết rằng, ở Bồ Tát Kim Trạch phía tây Doanh Châu, Lý Duy Nhất đã từng nhìn thấy chiếc cự hạm này.
Chẳng lẽ là giấu bên trong thế giới nội sinh trong bản thể thanh liên?
Thế giới nội sinh trong bản thể thanh liên có thể chứa đựng Quang Minh Tinh Thần Thư và Nghiệp Hỏa màu tím nặng tựa như núi, với cảnh giới nhị trọng sơn hiện tại của Bạch Dạ Thanh Liên, quả thực là chuyện khó mà tin nổi.
Sở dĩ Lý Duy Nhất có suy đoán như thế là bởi vì, sau khi đạt tới Bỉ Ngạn cảnh, Thần Khuyết của hắn có chỗ vô cùng huyền diệu giống như vậy.
Những thế giới nội sinh tu luyện ra được như khí hải, Tổ Điền, Phong Phủ, Linh Giới vẫn là một phần của cơ thể, giống như những chiếc túi treo trên người, vật phẩm đựng bên trong có trọng lượng.
Nhưng Thần Khuyết hiện tại của Lý Duy Nhất, vừa là một phần nằm trong cơ thể, nhưng lại dường như là một không gian độc lập, ở một không gian khác.
Vì vậy mới có thể cất giữ sáu trang Quang Minh Tinh Thần Thư nặng nề lơ lửng trong đó, mà cơ thể không cảm nhận được trọng lượng gì.
Điều này rất giống với trạng thái của Doanh Châu mà Lý Duy Nhất biết được. Vừa bị phong ấn ở Địa Phủ tầng chín, nhưng trên đỉnh đầu lại kết nối với vũ trụ trời sao bên ngoài.
Cơ thể Lý Duy Nhất giống như Địa Phủ, không gian Thần Khuyết giống như Địa Phủ tầng chín, Bỉ Ngạn Thiên Đan giống như Doanh Châu.
Bề ngoài thì bị phong ấn trấn áp, nhưng thực chất cánh cửa lại ở ngay trên đỉnh đầu, không nhất thiết phải leo lên từng tầng một. Chỉ cần đạt đến cảnh giới tu vi nhất định là có thể phá toái hư không, trực tiếp đi ra ngoài.
Có lẽ chính nhờ điểm đặc biệt là “Tiên Giới là đất, tài nguyên dồi dào. Trời sao là cửa sổ, ra vào tự do” của Doanh Châu, mới thu hút Hắc Ám Chân Linh tìm đến.
...
Thích Ca Minh Nhật đứng vững vàng ở mũi thuyền, có một loại khí thế vững như Thái Sơn.
Lòng bàn chân thả ra pháp khí, kích hoạt Ngọc Chu bay thấp, nhanh chóng ra khỏi Vong Giả U Cảnh.
Từ lúc đuổi theo vào U Cảnh, đến khi nổ ra chiến đấu, còn phải chạy về nơi xuất phát, đã chậm trễ quá nhiều thời gian.
Cốt giáp bao phủ toàn thân Thường Thư, trong lòng hắn chỉ cảm thấy vô cùng an toàn.
Hắn ngồi ở mép Ngọc Chu, xoa chân kể với hai người:
- Trong bốn người đó, nguy hiểm nhất không nghi ngờ gì chính là Văn Nhân Mẫn Nhi. Nàng có thể giúp Văn Nhân Diệt Đạo nam chinh bắc chiến, thu gom hơn mười châu dưới cờ Diệt Đạo Quân, chiến lực, thủ đoạn, mưu lược không thể thiếu thứ nào, tuyệt đối là một đối thủ mạnh mẽ.
- Tiếp theo là nghĩa tử của Cửu Phân Long, Long Thịnh.
- Duy Nhất chắc hẳn cũng biết, Cửu Phân Long mỗi giáp đều sẽ nhận một nghĩa tử, thiên phú gần như đều là trình độ của môn sinh Thiên Tử. Những nghĩa tử này phải đạt đến Bỉ Ngạn cảnh thì mới có tên chính thức của riêng mình.
- Long Thịnh không chỉ là môn sinh Thiên Tử, mà còn là Trạng Nguyên Ma Quốc tám trăm năm trước. Vào thời đại đó, không ai có thể so sánh được với hắn.
- Tu vi của hắn chắc là nhị trọng sơn đỉnh phong, tu luyện đế thuật là Bất Tức Long Diễm, là một trong ba đế thuật tuyệt học của Cửu Phân Long, tạo nghệ đạt đến trình độ cực cao. Tóm lại, nếu coi hắn là nhị trọng sơn thì quá coi thường hắn rồi.
Thích Ca Minh Nhật đột nhiên nói một câu:
- Giao hắn cho ta.
Thường Thư liếc nhìn bóng lưng của người ở mũi thuyền, lại nói:
- Tả Vô Đạo là đệ tử thứ hai của Văn Nhân Diệt Đạo, cũng là một nhân vật lợi hại, lúc ở Trường Sinh cảnh là Bảng Nhãn Ma Quốc, song tu võ đạo và niệm lực. Nghe nói tạo nghệ niệm lực và trận pháp đều đạt đến cấp bậc cực cao, trên cả võ đạo.
- Người này có sát tính rất lớn, tàn nhẫn tới cực điểm, không biết có phải là vì tu luyện cấm pháp nào đó hay không. Hễ hắn công phá được một tòa thành trì, tám chín phần mười sẽ đồ thành. Đương nhiên cũng có cách nói, là hắn đang giúp một đại nhân vật nào đó của Thái Âm Giáo thu thập máu và sinh hồn.
Môn sinh Thiên Tử của Ma Quốc, mỗi giáp có ba vị.
Hàng ngàn năm qua, số người còn sống cũng cỡ bảy, tám chục người. Đây là còn chưa tính đến những người có trình độ gần bằng với môn sinh Thiên Tử.
Có thể nói, chỉ cần là Siêu Nhiên, ở Trường Sinh cảnh chắc chắn là nhân vật phong vân, sẽ không bị người khác vượt cấp nghịch phạt.
Lý Duy Nhất khoanh chân ngồi trên sàn Ngọc Chu, khôi phục pháp khí, tò mò hỏi:
- Văn Nhân Diệt Đạo làm sao móc nối với Thái Âm Giáo được vậy? Theo ta biết, Thái Âm Giáo trong vòng trăm năm gần đây mới bắt đầu dốc sức phát triển khu vực phía nam của Bách Cảnh Sinh Vực. Trước đó, xúc tu thế lực của nó vẫn luôn bị Thánh Triều chặn ở phía bắc Sinh Vực.
Thường Thư cười nói:
- Thái Âm Giáo chính là vì muốn phát triển phía nam Bách Cảnh Sinh Vực, nên mới trao quyền lực vô cùng lớn cho Bạch Dạ Thanh Liên, kẻ xuất thân từ Viễn Cổ Nghiệp Thành. Cũng cần nâng đỡ một thế lực, để hiện thực hóa ảnh hưởng của mình và bảo vệ lợi ích của bản thân, Diệt Đạo Quân và Thái Âm Giới tất nhiên là ăn nhịp với nhau.
- Nghe nói, Văn Nhân Diệt Đạo còn nhận Giáo Chủ Thái Âm Giáo làm sư phụ, làm đệ tử của hắn...
Thường Thư không muốn nhiều lời về chuyện này, dù sao Thường Ngư Lộc hiện tại là Nhị cung chủ của Lăng Tiêu Cung, chẳng khác gì việc nhận Thiền Hải Quan Vụ làm sư phụ.
Mặc dù phẩm cách, danh tiếng của Vụ Thiên Tử và Giáo Chủ Thái Âm Giáo không thể đánh đồng, nhưng hai chữ “bám víu” dù sao nghe cũng không lọt tai.
Thường Thư đổi chủ đề:
- Tiêu Tôn của Động Khư Doanh ngày xưa, chưởng giáo Tiên Hà Tông là Thanh Từ lão ma từng làm cho Tiêu Dao Kinh và Ma Quốc đại loạn một trận, hoàng tộc Ngu gia tổn thất nặng nề, Duy Nhất chắc chắn biết chuyện này chứ?
Lý Duy Nhất hỏi:
- Thư thúc nhắc đến lão làm gì?
Thường Thư nói:
- Người này không đơn giản đâu, đã đạt đến cấp Trữ Thiên Tử, là Thánh Đình Vương của Thái Âm Giáo. Thái Hư Cấm Thuật mà hắn tu luyện không phải chuyện đùa, biến hóa khôn lường, xuất quỷ nhập thần, khó thể đề phòng.
- Công việc của Thái Âm Giáo ở phía nam Bách Cảnh Sinh Vực hầu như đều do hắn quyết định.
- Diệt Đạo Quân có thể nắm giữ địa bàn rộng lớn gồm hai mươi sáu châu, chỉ dựa vào Văn Nhân Diệt Đạo thì sao mà làm được? Lão ma vô cùng quỷ dị này có công lao rất lớn. Trong bốn lần đại chiến toàn quốc, những hành động ám sát chém đầu, đánh cắp vơ vét, lẻn vào phá thành, đột kích làm rối loạn trận của hắn đã giáng đòn nặng nề cho nhiều thế lực.
- Nhưng người này lại rất thông minh sắc sảo, có mưu lược, tuyệt đối không phải là kẻ to gan làm bừa đơn giản. Cộng thêm việc nắm giữ Thái Hư Tổ Trùng, luôn có thể nhìn thấu nguy hiểm trước, các thế lực nhiều lần muốn dụ hắn đi ra để giết chết đều chuốc lấy thất bại.
- Hơn nữa, hắn có nhiều thân phận ở các thế lực Ma Quốc, chẳng khác nào bóng ma, vô cùng nguy hiểm.
Phải biết rằng, lúc trước Lăng Tiêu Sinh Cảnh cũng chỉ có hai mươi tám châu đã thu hút nhiều nhân vật lợi hại tranh giành, muốn lấy một châu không phải chuyện dễ dàng.
Hai mươi sáu châu đã không tính là địa bàn nhỏ.
Vẻ mặt Lý Duy Nhất hiện lên nét kỳ quái.
Nhưng nghĩ lại, hắn cảm thấy hợp lý.
Thanh Từ luôn muốn lật đổ Ma Quốc, sao có thể không mượn tay Diệt Đạo Quân để làm nó loạn hơn?
Lý Duy Nhất đương nhiên sẽ không vì vậy mà tha cho Văn Nhân Mẫn Nhi và Tả Vô Đạo. Nhân cơ hội này, chặt đứt hai cánh tay này của Văn Nhân Diệt Đạo, hoàn toàn có thể gây chấn thương nặng cho Diệt Đạo Quân, khiến nó không còn vuốt sắc nanh nhọn để tấn công ra bên ngoài nữa.
Cho dù muốn nâng đỡ Thanh Tử Khâm lên ngôi, hắn cũng tuyệt đối không muốn mượn tay một thế lực xấu xa như Diệt Đạo Quân. Mà là phải tẩy trắng triệt để cho nàng trước, rạch ròi ranh giới với Thái Âm Giáo, đi con đường quang minh chính đại của Doanh Tây Phật Môn.
Thường Thư nói:
- Vị Siêu Nhiên thứ tư Từ Tĩnh thì xuất thân từ Biên Quân Ma Quốc, không biết đã trải qua bao nhiêu trận huyết chiến. Tóm lại, bốn người này có thể sống sót sau hơn tám mươi năm chiến loạn thì không có ai đơn giản cả. Muốn tiêu diệt bất kỳ ai trong số đó đều không phải là chuyện dễ dàng, chúng ta phải nghĩ kỹ thứ tự chính phụ từ trước, tránh cho thả một mẻ lưới xuống, bốn con cá lại thoát khỏi lưới hết.
Lý Duy Nhất nói:
- Phải cướp được một vạn bộ chiến trận Pháp khí kia. Nhưng Văn Nhân Mẫn Nhi sẽ rất khó giải quyết, tu vi cảnh giới của nàng cao hay thấp là điều rất quan trọng.
- Nếu tu vi của nàng là tam trọng sơn sơ kỳ, thậm chí là trung kỳ, trong lòng chúng ta đều có cách đo đếm. Nếu là tam trọng sơn đỉnh phong, vậy thì hoàn toàn không có cách nào phỏng đoán.
Thường Thư cũng cảm thấy đây là biến số lớn nhất.
Nói đến tu luyện và tu vi, Thích Ca Minh Nhật cuối cùng cũng chen lời vào được:
- Mỗi một cảnh giới, từ sơ kỳ đến đỉnh phong là giai đoạn tăng cường thực lực cực nhanh.
- Cảnh giới đỉnh phong, chủ yếu là điều chỉnh pháp tắc và kinh văn trong cơ thể, mài giũa đạo thuật. Còn có sự nâng cao toàn diện về huyết khí thân thể và niệm lực vân vân.
- Võ tu vừa đạt đến đỉnh phong, với võ tu cùng cảnh giới đã tu luyện ở đỉnh phong mấy chục năm, chiến lực chênh lệch một trời một vực.
- Chính là cần phải trong từng trận chiến, phát hiện ra nhược điểm của đạo pháp, bù đắp nhược điểm, mài giũa pháp tắc và kinh văn trong cơ thể cho hòa nhập thông suốt, tích lũy đến mức độ đủ hùng hậu, mới có thể một bước đột phá cảnh giới.
Lý Duy Nhất vô cùng đồng tình gật đầu.
Trải qua tám năm bế quan trong Thời Gian Chi Kiển, số lượng pháp tắc trong cơ thể hắn đạt đến một trăm bốn mươi vạn, vượt xa con số một trăm vạn luồng của những võ tu nhất trọng sơn đỉnh phong khác.
Pháp tắc ngũ hành luôn cân bằng, nhưng pháp tắc quang minh và pháp tắc hắc ám lại không thăng bằng.
Đều là do hắn dùng Pháp Tắc Đan có một phần đáng kể được luyện chế từ Ám Châu trong cơ thể Hắc Ám Chân Linh.
Đối với hắn mà nói, việc mài giũa pháp tắc ở nhất trọng sơn đỉnh phong tiếp theo chủ yếu là tu luyện pháp tắc quang minh. Tìm Nam Cung Bạch Thái mượn tuyền, tu luyện pháp tắc quang minh.
Phải chia đều ngày đêm, cân bằng sáng tối.
Trận chiến với Chúc Diệp đã khiến Lý Duy Nhất nhận ra sự thiếu sót của bản thân về tiên đạo kinh văn, đây là điểm cần phải bù đắp về kinh văn.
Ở Bỉ Ngạn cảnh, phần lớn võ tu sở hữu số lượng pháp tắc ở nhất trọng sơn đỉnh phong là khoảng một trăm vạn, nhị trọng sơn đỉnh phong là khoảng ba trăm vạn, tam trọng sơn đỉnh phong là khoảng bảy trăm vạn.
Pháp tắc cần tu luyện ở mỗi cảnh giới đều tăng lên gấp bội.
Chính vì vậy, Lý Duy Nhất mới nói, chiến lực của võ tu tam trọng sơn đỉnh phong không thể phỏng đoán, hoàn toàn không biết đã đạt đến bước nào.
Đối với ba người bọn họ mà nói, giống như đang nhìn vào vực sâu.
Lý Duy Nhất vạch ra chiến thuật:
- Trận chiến này quan trọng nhất vẫn là đột kích.
- Đợt đột kích đầu tiên, tìm kẻ yếu hơn để ra tay trước... Chọn Từ Tĩnh và Tả Vô Đạo đi, nhất định phải trong hiệp đầu tiêu diệt một hoặc hai người. Trận đầu phải có thu hoạch, để nâng cao sĩ khí của chúng ta, uy hiếp tinh thần kẻ địch.
- Sau đó hợp lực bao vây Văn Nhân Mẫn Nhi.
- Trận vây săn này cũng tùy tình huống! Nếu nàng là tam trọng sơn đỉnh phong, chúng ta có thể chỉ cướp của, không dồn nàng vào chỗ chết, tránh cho có người trong chúng ta bị nàng kéo theo lúc hấp hối. Tiền đề của việc giết địch là, đảm bảo an toàn cho bản thân.
Thường Thư tiếp lời:
- Nếu nàng không phải là tam trọng sơn đỉnh phong thì bắt sống, đưa đến Đệ Cửu Thương Hội bán đi... Nói đùa thôi, lão phu thấy các ngươi đều căng thẳng quá, bắt sống khó hơn nhiều so với việc giết chết.
Lý Duy Nhất nói:
- Không có tu vi tam trọng sơn đỉnh phong lại dám vượt qua toàn bộ Bách Cảnh Sinh Vực để chặn giết Thẩm Tịnh Tâm và ta, vậy thì nàng đáng chết.
Hắn lại nói:
- Đây đều là tình huống lý tưởng nhất mà chúng ta tưởng tượng ra, mọi việc vẫn phải tùy cơ ứng biến.
Thích Ca Minh Nhật không quên đối thủ mình đã chọn:
- Vậy còn Long Thịnh thì sao? Trạng Nguyên của Ma Quốc không dễ gặp đâu.
Thường Thư nói:
- Sức phòng ngự thân thể của Long Thịnh quá mạnh, nghe nói hắn đã luyện hóa không ít Long Cốt của Cổ Tiên vào cơ thể, uống một lượng lớn máu của Tiên Long. Đợt đột kích đầu tiên, muốn giết hắn rất khó.