Thu hoạch của trận đầu

Lý Duy Nhất nói:

- Nếu sau đợt đột kích đầu tiên mà Long Thịnh không chạy, thì giao cho Thích Ca huynh xử lý hắn. Ta, Thư thúc cùng với bảy tiểu gia hỏa, đối phó với Văn Nhân Mẫn Nhi chắc là đủ rồi!

- Ta giao Phật Duyên Ưng cho hai người.

Có thể giao đấu với đối thủ xứng tầm, trên mặt Thích Ca Minh Nhật lập tức nở nụ cười.

Lần này đến phía nam Doanh Châu, chính là vì muốn tìm kiếm cao thủ cỡ Trạng Nguyên để rèn luyện bản thân, chuẩn bị cho việc nghênh chiến Cố Khách.

Tại Quang Minh Tinh Thần Đại Hội, đối mặt với sự khiêu khích của Đà Ma Hoàng Tử và Cố Khách, hắn đều là người đầu tiên nhảy ra. Bất kể có đánh thắng hay không, ít nhất cũng tuyệt đối không e ngại.

Lao ra khỏi Vong Giả U Cảnh, Lý Duy Nhất dựa vào cảm ứng với Thất Phượng và dấu vết khí tức nó để lại trên mặt đất, theo dõi suốt dọc đường về phía nam.

Băng qua từng tòa châu phủ, từng dãy núi non...

Khu vực lân cận Vong Giả U Cảnh đều là nơi hoang vu không bóng người, nguy hiểm rình rập, thỉnh thoảng có những quỷ thôn và thành hoang, có thể nói là nơi khỉ ho cò gáy.

Theo dõi mãi đến sáng ngày thứ ba, không biết đã vượt qua bao nhiêu vạn dặm, cuối cùng cũng gặp lại Thất Phượng đang lang thang tìm kiếm thức ăn như loài cò nước bên cạnh một hồ nước khổng lồ bốc mùi hôi thối.

Đương nhiên, Thất Phượng không phải kiếm ăn, mà là đang tìm kiếm dấu vết.

Thấy Ngọc Chu hạ xuống, nó vội vã dang cánh bay đến:

- Lý lão đại, Thất Phượng phụ sự ủy thác, để mất dấu kẻ thù ở đây rồi, ta thật đáng chết vạn lần.

Lý Duy Nhất thả Nhị Phượng ra, nói:

- Không đến mức ấy! Bốn người đó đều là những nhân vật lợi hại đã tu hành một, hai ngàn năm, ngươi có thể theo dõi bọn họ xa như vậy đã vô cùng giỏi giang rồi.

Nhị Phượng hệt như một chú chó nhỏ, dán sát xuống đất ngửi ngửi bên hồ một hồi, rồi ngẩng đầu lên, nhìn ra mặt hồ sương mù dày đặc:

- Bọn người này quả thực cẩn thận, mượn nước hồ, thực hiện Thủy Độn, để tránh bị theo dõi. Nhưng bọn họ mới rời đi không tới ba canh giờ, cho ta chút thời gian, ta bay một vòng quanh hồ, nhất định có thể tìm được vị trí họ lên bờ.

Thích Ca Minh Nhật vỗ mạnh một cái vào đầu Phật Duyên Ưng đậu trên vai, nói:

- Đồ chim ngốc, ngươi xem chim nhà người ta đáng tin nhường nào, làm việc nghiêm túc cẩn thận biết bao nhiêu.

Thất Phượng lên tiếng đính chính:

- Thích Ca đại nhân, chúng ta là trùng.

Thích Ca Minh Nhật nói:

- Trùng còn giỏi hơn ngươi.

Sau khi kiểm tra mấy dấu chân trên mặt đất ven hồ, Lý Duy Nhất tóm lấy cánh của Nhị Phượng chuẩn bị bay lên, kéo nó xuống đất:

- Để ta thử xem.

Hắn nhắm mắt lại, tỉ mỉ cảm nhận.

Một lát sau, Lý Duy Nhất mở mắt, chỉ về một hướng:

- Chúng ta đuổi theo hướng này thử đi.

Nhị Phượng có hơi hoảng, sợ Lý Duy Nhất thực sự có thể tìm thấy hướng kẻ thù đã rời đi:

- Lý lão đại... đáng tin không?

- Không biết nữa! Đuổi theo mà không thấy dấu vết thì ngươi lại bay quanh hồ tìm cũng chưa muộn.

Đám người vận dụng pháp khí, lướt ngang qua mặt hồ.

Hồ nước này được hình thành từ thi hà chảy từ trong Vong Giả U Cảnh ra, vô cùng rộng lớn, đám người Lý Duy Nhất phải bay ngàn dặm mới đến bờ đối diện.

Rất nhanh, Nhị Phượng đã ngửi thấy khí tức còn sót lại ở gần đó, trong lòng lập tức ảm đạm, giọng nói như sắp khóc:

- Lý lão đại, sau này có phải là ta hết tác dụng rồi không?

Lý Duy Nhất an ủi:

- Đừng nghĩ nhiều, ta là nhờ vào cảm ứng. Thứ hư vô mờ mịt này không phải lúc nào cũng linh nghiệm.

Thích Ca Minh Nhật bước nhanh lên trước, nói:

- Bát Phật Gia nói sai rồi! Theo ta thấy, ngươi là nhờ vào Phật Quang Lưu Ly ẩn chứa trong linh quang niệm lực mà sinh ra linh giác phi thường. Cũng giống như những Võ Đạo Thiên Tử đó, vì đưa nhiều thiên địa pháp tắc vào cơ thể, lượng biến dẫn đến chất biến, liền có thể sinh ra cảm ứng vi diệu với một số chuyện trong thiên địa.

Lý Duy Nhất cẩn thận nhớ lại cảm giác kỳ diệu vừa rồi, sau khi nhìn thấy những dấu chân ven bờ hồ, dường như hắn có thể tưởng tượng ra đám người Văn Nhân Mẫn Nhi, Long Thịnh đã đạp qua đó như thế nào, Thủy Độn ra sao, Thủy Độn về hướng nào.

Lý Duy Nhất liếc nhìn Nhị Phượng bên cạnh:

- Chắc vẫn cần phải có dấu vết do người khác để lại, hơn nữa, thời gian không được cách quá lâu. Nhanh dẫn đường đi, ta không có nhiều linh giác như vậy đâu.

- Được, xem ta đây.

Nhị Phượng lần theo mùi vị còn sót lại, sải cánh bay thấp ra ngoài.

...

Tả Vô Đạo ở trên đỉnh một ngọn núi đá dốc đứng hiểm trở, tầm nhìn rộng mở, hắn bố trí một trận pháp ẩn nấp đơn giản.

Tiếng gió thổi vù vù, có thể thổi vào trong trận.

Văn Nhân Mẫn Nhi ngồi xếp bằng trong trận pháp, tay cầm Linh Tinh, thổ nạp, khôi phục lượng pháp khí bị tiêu hao nghiêm trọng trong cơ thể. Nàng không có Túi Càn Khôn thiên phẩm, nên dùng Túi Càn Khôn địa phẩm để chứa.

Long Thịnh với cơ thể cao lớn như ngọn núi nhỏ, ngồi đối diện Văn Nhân Mẫn Nhi:

- Mẫn Nhi, tiếp theo để ta giúp mang Túi Càn Khôn cho!

Váy lụa trên người Văn Nhân Mẫn Nhi bồng bềnh như mây, mỏng nhẹ xuyên sáng, khá phồng, là một món Vạn Tự Khí Vân Tàm Ti Hàn Băng Bảo Y có thể nâng cao tốc độ thân pháp.

Nàng đã không nhớ rõ là ai tặng, tóm lại những người muốn ngủ với nàng luôn tặng cho một số Pháp khí bảo vật.

Nghe vậy, Văn Nhân Mẫn Nhi cảnh giác, cười quyến rũ nói:

- Hai nhà chúng ta tuy là minh hữu, nhưng vẫn nên phân rõ ràng thì tốt hơn. Rất nhiều thứ cầm qua cầm lại, lấy nhầm lẫn lộn, sẽ không phân biệt được là của ai nữa!

Long Thịnh nói:

- Sao ngươi có thể nghĩ ta như vậy? Bạch Dạ Thanh Liên và Quỷ Thạch Vương đích thân giao chiến trận Pháp khí vào tay ngươi, sao ta dám nhúng chàm? Ta là thấy ngươi quá mệt mỏi nên muốn giúp thôi!

Văn Nhân Mẫn Nhi cực kỳ nghiêm túc khi làm việc chính, không muốn có bất kỳ sai sót nào:

- Vô Đạo, lát nữa giao cho ngươi mang Túi Càn Khôn.

Từ Tĩnh mặc giáp đen, chắp tay sau lưng quan sát những ngọn núi nhỏ xám xịt dưới núi, nói:

- Ta cứ có cảm giác dọc đường có thứ gì đó đang bám theo chúng ta, nhưng lại không tra xét ra được.

Vẻ mặt Long Thịnh nghiêm túc:

- Ta cũng có cảm giác giống vậy.

Văn Nhân Mẫn Nhi nói:

- Hai ngươi quanh năm lăn lộn trong quân ngũ, đối với nguy hiểm chắc chắn có cảm nhận khác biệt, nơi hoang dã không giống với phố xá sầm uất, có rất ít yếu tố gây nhiễu, trực giác chắc hẳn sẽ không sai. Cho ta thêm một khắc đồng hồ, sau đó, thử trực tiếp Địa Độn từ dưới lòng đất đi xem sao.

Lý Duy Nhất thu liễm khí tức, dùng Vô Thường Y ẩn thân, đã mò đến dưới chân ngọn núi đá nơi bốn người đang ở, cẩn thận kiểm soát tốc độ leo núi.

Kẻ thù xuất thân từ quân đội quá cẩn thận, không những bố trí trận pháp ẩn nấp, khiến người ta không thể nhìn rõ tình hình bên trong trận, còn ở trên cao nhìn xuống, có thể đứng trong trận sử dụng đồng thuật, cách trăm dặm liền có thể nhìn thấu thân hình kẻ tàng hình.

Hắn phải dựa vào Vô Thường Y mới có thể lẻn đến nơi gần như vậy.

Đến lưng chừng núi, Lý Duy Nhất nhạy bén phát hiện được sự dao động vi diệu của pháp khí hướng xuống dưới từ bên trong lòng núi.

- Không ổn, là dao động của Địa Độn, lẽ nào đã phát hiện ra ta?

Kẻ địch một khi đã chọn Địa Độn và tiềm hành dưới lòng đất, muốn tiếp tục âm thầm truy sát vạn dặm là khó như lên trời.

Trong khoảnh khắc, ánh mắt Lý Duy Nhất tối xuống, dứt khoát đưa ra quyết định.

Tay phải kết chưởng ấn, pháp khí toàn thân trào dâng.

Một bóng mờ cổ ấn lớn cỡ cung điện ngưng tụ ra sau lưng hắn, cùng với chưởng ấn hung hãn đập thẳng vào thân núi dưới chân.

- Ầm ầm!

Giống như động đất, núi rung chuyển dữ dội.

Một vết lõm hình vuông xuất hiện ở lưng chừng núi. Lấy đây làm trung tâm, vô số vết nứt lan rộng ra xung quanh.

Miệng Túi Càn Khôn thiên phẩm nhanh chóng mở ra, Thích Ca Minh Nhật, Thường Thư, Phật Duyên Ưng, bảy con Phượng Sí Nga Hoàng lần lượt bay ra. Không cần Lý Duy Nhất nhiều lời, tất cả đồng loạt lao xuống núi.

- Tình hình thay đổi rồi, kẻ thù nhất định đã phát hiện ra điều gì đó nên mới lựa chọn Địa Độn.

Lý Duy Nhất thu Túi Càn Khôn vào Thần Khuyết, đứng sừng sững giữa lưng chừng núi, hai tay dang rộng. Hắn thả ra Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân và năm tòa Ma Hoàng Ngũ Hành Tuyền Nhãn từ Tổ Điền, chuẩn bị thay đổi thuộc tính ngũ hành nơi đây.

Bốn vị Siêu Nhiên Địa Độn xuống tận lòng núi đã bị chưởng lực vừa rồi phá vỡ thuật pháp Địa Độn, đồng loạt mắc kẹt trong tầng đá.

Địa Độn trong tầng đá khó hơn xa trong tầng đất bùn.

- Nguy hiểm thật, không ngờ có cường địch lẻn vào núi rồi, chỉ chậm chút nữa thôi, e là chúng ta phải trả giá đắt.

- Giờ tính sao đây? Tình hình kẻ thù chưa rõ, phân tán chạy hay nghênh chiến?

Văn Nhân Mẫn Nhi gặp nguy nhưng không hoảng:

- Chiến! Phân tán chạy chắc chắn sẽ có người bị giết. Kẻ địch chọn tiềm hành, không trực tiếp ra tay, chứng tỏ thực lực không đáng sợ đến mức chúng ta không thể ứng phó.

...

Chỉ trong chớp mắt, bốn vị Siêu Nhiên đưa ra quyết định, biến thành bốn cột khí pháp khí phá vỡ tầng đá bay ra.

Thích Ca Minh Nhật tốc độ nhanh nhất, lửa cháy toàn thân tựa như mặt trời, từ lưng chừng núi lao thẳng xuống chỗ Từ Tĩnh mặc bộ áo giáp đen. Trong lòng bàn tay phải của hắn kích hoạt gương tròn Chưởng Tâm Kính.

Ánh sáng và nhiệt lượng do Chưởng Tâm Kính phát ra còn mãnh liệt hơn cả cơ thể hắn, ẩn chứa uy lực chí thượng.

Sau khi hắn liên tiếp bại dưới tay Đà Ma Hoàng Tử và Cố Khách, lại biết được Cù Thường và Thánh Ngôn bị bắt, đã đặc biệt trở về gia tộc xin Pháp khí chí thượng này, nhất định phải đòi lại thể diện cho Thần Đạo Tính.

Chưởng này sức mạnh cuồn cuộn bá đạo đến tột cùng, hội tụ toàn bộ sức mạnh của Thích Ca Minh Nhật.

Từ Tĩnh vừa phá đất bay ra, chưa kịp ổn định thân hình, chỉ đành hét lớn một tiếng, dốc toàn lực tung song chưởng, nâng một Tháp Ảnh lên chống đỡ.

- Ầm!

Không thể cản nổi, hắn rơi tự do đập mạnh xuống đất, áo giáp đen trên người xuất hiện vô số vết nứt, miệng phun ra một ngụm máu tươi, cơ hồ đứng không vững.

Hắn vội vàng phóng ra một thanh chiến kích ra từ Tổ Điền.

Thác Hoang cự kiếm do Thường Thư điều khiển, xé gió qua núi, lao tới như muốn rạch ngực mổ bụng.

Bốp một tiếng, chiến kích trong tay Từ Tĩnh văng ra, thân hình bay đi cả chục trượng, giáp trên người vỡ nát.

Thường Thư thấy chiêu thức bổ kiếm nắm chắc phần thắng của mình bị chặn đứng, mới nhận ra họ đã sai lầm:

- Không hay rồi, tên họ Từ này âm thầm thăng cấp lên tam trọng sơn.

Từ Tĩnh có lẽ không phải là kẻ yếu nhất.

Ngũ hành luân bàn lớn cỡ chục trượng bay lướt qua trên đỉnh đầu Thường Thư, giáng mạnh xuống Từ Tĩnh lúc này đã không còn chút sức lực nào để phản kháng, đánh cho thân thể hắn vỡ nát, máu văng khắp đồng hoang.

- Ầm ầm!

Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân nện thủng đất lún sâu xuống, sức mạnh nghịch chuyển ngũ hành tràn ra ngoài khiến mặt đất quanh đó nhanh chóng bị kim loại hóa.

Trong chấn kình của Pháp khí chí thượng, mặt đất kim loại xuất hiện những vết nhấp nhô như sóng lượn.

Một món Bảo Ấn Vạn Tự Khí to như gian nhà do Văn Nhân Mẫn Nhi đánh ra đã chậm một nhịp, sượt qua phía trên Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân, không thể cứu mạng Từ Tĩnh.

Kẻ địch ra tay quá nhanh, hoàn toàn không cho bọn chúng chút thời gian phản ứng, hơn nữa còn hợp sức chỉ nhắm giết một người.

Long Thịnh đang lao đến hỗ trợ Từ Tĩnh thì khựng lại giữa đường, sắc mặt thất thần. Hắn nghiến răng, quay đầu lại, đôi mắt rồng rực lửa nhìn về đám sinh linh Siêu Nhiên bay tới từ trên núi.

Văn Nhân Mẫn Nhi bình tĩnh lại, qua thanh Thác Hoang Kiếm, nàng nhận ra Thường Thư được bọc trong lớp Cổ Thiên Tử Cốt Giáp.

Trái tim vốn trĩu nặng của nàng giờ lại càng thêm u ám:

- Ta đang tự hỏi kẻ nào dám mai phục chúng ta, hóa ra là oan gia cũ Thường Thư nhà ngươi!

Tình cảnh bên Quỷ Thạch Vương có lẽ lành ít dữ nhiều rồi.

Thường Thư tóm lấy thanh Thác Hoang Kiếm đang bay vòng trở lại, đáp xuống đối diện với Văn Nhân Mẫn Nhi:

- Mẫn Nhi, A Thịnh, bỏ Pháp khí xuống, ngoan ngoãn đầu hàng đi, các ngươi đã bị bao vây rồi!

Ba người đều từng là quý tộc của Ma Quốc, quen biết nhau cả ngàn năm.

- Vù!

Lý Duy Nhất đáp thẳng xuống Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân dưới chân núi, những tia sét màu đỏ sậm chớp nháy trên người hắn, để lại một dải ánh sáng nối liền với lưng chừng núi.

Tay hắn cầm một cây chiến qua dài trượng rưỡi, xung quanh có năm tòa tuyền nhãn bồng bềnh lơ lửng.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters