Thay đổi trong chớp mắt

Văn Nhân Mẫn Nhi thu hồi Bảo Ấn đã thu nhỏ lại bằng hộp diêm, xoay tít trong lòng bàn tay. Ánh mắt nàng rơi vào Lý Duy Nhất đang cầm Vạn Vật Trượng Mâu, thoáng cái đã nhận ra lai lịch của hắn:

- Chủ nhân của Đạo Tổ Thái Cực Ngư.

Dù Lý Duy Nhất có bao nhiêu thân phận đi chăng nữa, chắc chắn thân phận này khiến cho các thế lực lớn trong thiên hạ đau đầu nhất.

...

Biết rõ Lý Duy Nhất có chiến tích giết ra khỏi vòng vây của hơn mười vị Siêu Nhiên, ba người có mặt như đối diện đại địch, vội vàng gạt bỏ tâm trạng tức giận trước cái chết thảm của Từ Tĩnh, di chuyển vị trí, kết thành trận thế hình tam giác.

Long Thịnh thò tay chộp không khí, cây Thí Thần Kích nhuốm máu của Từ Tĩnh bay vào tay trái hắn. Còn tay phải thì nắm lấy thanh Long Vương Trọng Kích mà mình đã nuôi dưỡng suốt tám trăm năm.

Long Vương Kích đã sinh ra linh trí, không ngừng phát ra tiếng long ngâm.

Tả Vô Đạo đứng phía sau bên phải Văn Nhân Mẫn Nhi, từ lâu đã dựng lên bốn lá Âm Phiên che chắn bốn phía cơ thể.

Âm Phiên lớn như tấm bia, chữ trên đó cũng tựa văn bia.

Trong khoảng không một dặm vuông quanh hắn lơ lửng hàng vạn nén hương nến, vô số âm hồn bay lượn, gào thét, khóc lóc, van xin trong khoảng không gian đó.

- Vù!

Cùng với một đoạn chú ngữ mà Tả Vô Đạo tụng niệm, hàng ức vạn âm hồn phía trên ngưng tụ thành bóng dáng của bốn vị Quỷ Vương có khí tức khủng khiếp ngay trước bốn lá Âm Phiên.

Tiếng rít gào dị thường vang lên, chiến trận lơ lửng giữa không trung.

Giờ khắc này, ngay cả Tả Vô Đạo vốn bị đám người Lý Duy Nhất coi nhẹ nhất, cũng thể hiện ra sự phi phàm của môn sinh Thiên Tử.

Cục diện trước mắt là tình huống mà Lý Duy Nhất không muốn thấy nhất.

Đợt đột kích không thể tiêu diệt được Tả Vô Đạo, tạo cơ hội cho hắn bày trận, khác xa so với dự tính.

Kẻ thù không vì bị tấn công bất ngờ mà tự làm rối loạn trận tuyến. Ngược lại, chỉ trong thời gian cực ngắn, chúng đã định ra chiến lược đối phó, dàn quân bố trận xong, chớp mắt đã tạo thành thế phòng ngự kiên cố như thành đồng vách sắt.

Lại có Văn Nhân Mẫn Nhi mang tu vi sâu không lường được đứng ngạo nghễ phía trước như mũi dao sắc bén, sẵn sàng chuyển từ phòng ngự sang phản công bất cứ lúc nào.

Chỉ có thể nói, trong đợt đột kích vừa rồi may mà thành công tiêu diệt Từ Tĩnh, làm suy yếu đáng kể thực lực của đối phương. Bằng không lúc này bọn Lý Duy Nhất đành phải chọn cách rút lui.

Lý Duy Nhất quan sát vẻ mặt ba người, dùng lời nói để thăm dò, nhằm xác định xem chiến trận Pháp khí có nằm trên người Văn Nhân Mẫn Nhi hay không, qua đó lập ra cách đánh mới cho trận chiến sắp tới:

- Giao ra một vạn bộ chiến trận Pháp khí kia, ba vị có thể tự rời đi.

Nhóm ba người Văn Nhân Mẫn Nhi cứ nghĩ là bên Quỷ Thạch Vương xảy ra sơ suất, dẫn đến thông tin quân sự về một vạn bộ chiến trận Pháp khí bị lộ, mới rước lấy tai họa lúc này.

Họ càng không dám chắc có cao thủ của Phó Nham gia và Thường Vương Quốc ẩn nấp gần đây hay không.

Lòng muốn chiến đấu của Văn Nhân Mẫn Nhi bị dao động bởi câu nói này của Lý Duy Nhất. Đưa một vạn bộ chiến trận Pháp khí an toàn trở về mới là nhiệm vụ quan trọng nhất.

Nàng đưa mắt nhìn khắp một lượt đám cường giả đối diện, truyền âm:

- Vô Đạo, Long Thịnh, hai ngươi đi trước. Đám người này cứ giao hết cho ta!

Long Thịnh cầm song kích, lùi lại ba bước, rồi sải bước dài như rồng bay lên không trung biến mất tăm.

Tả Vô Đạo biết rất rõ tu vi cảnh giới của Văn Nhân Mẫn Nhi, hắn điều khiển cây phiên cho bốn quỷ nấp vào, cũng theo đó mà rút lui.

Lý Duy Nhất nâng cao Vạn Vật Trượng Mâu, ngay sau đó, cán mâu giáng mạnh xuống đất:

- Đổi chiến thuật, ngăn bọn chúng lại, chiến trận Pháp khí có khả năng nằm trong tay Tả Vô Đạo. Hành động!

Tức khắc, vô vàn ánh sao từ trên trời giáng xuống, tạo thành những đường vân quỹ đạo sao và trận bàn, bao trùm lấy bảy con Phượng Sí Nga Hoàng đang bay tập hợp lại, kết thành trận pháp hợp kích Nhật Nguyệt Tinh Thần.

Thường Thư và Thích Ca Minh Nhật.

Một người chạy như bay trên mặt đất, một người bay lên không trung.

Văn Nhân Mẫn Nhi đứng yên tại chỗ, không thấy nàng sử dụng chiêu thức gì, Pháp khí bản mệnh mạnh nhất của nàng là Ngân Xà Kiếm, giống như dải lụa bạc từ trong Tổ Điền phóng ra.

- Xoẹt!

Lưỡi kiếm mềm dẻo, chỉ rộng cỡ hai ngón tay, trong nháy mắt kéo dài ra xa mấy dặm, bay xuyên qua mặt đất và bầu trời.

Thanh kiếm xuyên qua trước ngực Thường Thư, rồi lại vung lên như chiếc roi, quật bay Thích Ca Minh Nhật đang rực lửa khắp toàn thân giữa không trung.

- Ầm!

Thích Ca Minh Nhật bị đánh bật ngược xuống đất, lui về sau liền bảy bước, ngay lập tức vận hư ảnh thần lô che chắn thân thể.

Thường Thư cầm kiếm ngang đỡ Ngân Xà Kiếm, bị sức mạnh chấn động tựa như dây cung của thân kiếm ép lui về sau, giật mình thảng thốt:

- Tam trọng sơn đỉnh phong.

Chỉ một kiếm, đánh lui hai cao thủ.

Ngân Xà Kiếm thu lại, hóa thành thanh nhuyễn kiếm dài ba tấc nằm trong tay Văn Nhân Mẫn Nhi.

Nàng vô cùng kinh hãi liếc nhìn Thích Ca Minh Nhật:

- Lợi hại thật, dùng tu vi nhị trọng sơn, lại có thể lui ra ngoài không chút sứt mẻ dưới kiếm này của ta. Các hạ là thần thánh phương nào?

Thường Thư biết chỗ đau trong lòng Văn Nhân Mẫn Nhi, vừa rồi chịu thiệt trước nhát kiếm đó, lúc này hắn dồn hết vào lời lẽ đáp trả:

- Đây là thiên chi kiêu tử thế hệ trẻ có danh tiếng lẫy lừng nhất của Thần Đạo Tính Thích Ca đệ nhất phía tây Doanh Châu. Hai ngàn năm tu hành của Văn Nhân bà bà xem ra cũng chỉ đến thế thôi, có bao nhiêu sức chắc dùng hết trên giường rồi nhỉ?

Thường Thư truyền âm cho Lý Duy Nhất và Thích Ca Minh Nhật:

- Ta giữ chân nàng một lúc, các ngươi đuổi theo đi.

Ánh mắt Văn Nhân Mẫn Nhi lập tức lạnh lẽo.

Cổ tay nàng vẩy mạnh Ngân Xà Kiếm, một kiếm hóa thành mấy chục kiếm, mỗi kiếm đều dài đến mấy dặm, chụp xuống Thường Thư như một tấm lưới khổng lồ, muốn chém hắn thành muôn mảnh.

Bụi đất bị dưới bị kiếm khí hất lên nổ tun.

Đột nhiên, có linh cảm nguy hiểm truyền tới.

Văn Nhân Mẫn Nhi quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trong trận pháp hợp kích nơi Lý Duy Nhất đứng, một chùm sáng cô đọng chói mắt đến tột cùng, bay là là sát mặt đất.

Không khí bị chùm sáng đẩy tới trước, hóa thành cuồng phong, ập thẳng vào mặt.

Cho dù với tu vi thâm hậu của Văn Nhân Mẫn Nhi, cũng không dám đón đỡ đòn tấn công này.

Nàng chỉ đành rút lại mấy chục kiếm đang tấn công Thường Thư, linh quang chảy trên Vân Tàm Ti Bảo Y, thân hình thon thả hóa thành ảo ảnh, trong nháy mắt dịch chuyển đi xa một dặm.

Mượn cú rút lui này, nàng thoát khỏi phạm vi bao trùm của tinh quỹ văn lộ, đồng thời cũng phá vỡ ý đồ của Thích Ca Minh Nhật muốn cùng Lý Duy Nhất hợp kích vây hãm.

Thấy nàng cẩn trọng như vậy, cộng với tốc độ thân pháp nhanh đến đáng sợ. Thích Ca Minh Nhật đành phải dứt khoát thay đổi sách lược, thi triển thân pháp chạy như dã thú, tranh thủ đuổi theo Tả Vô Đạo và Long Thịnh.

Văn Nhân Mẫn Nhi định tung Bảo Ấn ra để đánh chặn.

Nhưng nàng lại thấy Lý Duy Nhất đứng trong chiến trận hợp kích đã cưỡi mây đạp gió lao đến. Trận bàn to như ngọn núi, hội tụ sức mạnh của chín vị Siêu Nhiên, với thế uy áp đáng sợ áp xuống như che trời lấp đất.

Nàng đâu rảnh bận tâm đến Thích Ca Minh Nhật nữa?

Trong ba người, chỉ có chiến trận hợp kích của Lý Duy Nhất mới đem lại cho nàng cảm giác bất an và nguy hiểm.

Phải biết rằng, trong trận pháp có sự gia trì của năm tòa tuyền nhãn của Ma Hoàng.

Nàng dùng Bảo Ấn bảo vệ cơ thể, đôi chân dài cong lại, rồi như mũi tên rời cung bắn ngược ra phía sau. Trong lúc đó, nàng vẫn còn dư sức phun ra ba mũi phù châm Pháp khí chuyên dùng để phá giáp, bắn thẳng vào Thường Thư đang vác kiếm truy đuổi từ bên phải.

- Ầm ầm!

Lý Duy Nhất mang theo chiến trận hợp kích giáng xuống nơi Văn Nhân Mẫn Nhi vừa đứng. Đất đai lập tức sụt lún, kình khí bốc lên, đẩy lùi về phía ngoài cả mấy dặm.

Trong khi đó Văn Nhân Mẫn Nhi với tốc độ linh hoạt đã lui ra xa ba dặm.

- Keng! Keng! Keng!

Thường Thư liên tục vung kiếm, cản ba mũi châm bay tới, bị sức nổ từ phù châm dội lùi lại ba lần. Trong lòng không khỏi rùng mình, phù châm rơi trúng giáp, dù không xuyên thủng được nhưng chấn kình do va đập cũng đủ khiến hắn điêu đứng.

Đồng thời, trong lòng hắn cảm động. Lý Duy Nhất thực hiện đúng như lúc đầu đã nói “Tiền đề của việc giết địch là bảo vệ an toàn cho bản thân“. Nếu lúc nãy Lý Duy Nhất thật sự chớp cơ hội thoát thân, đuổi theo hai người Tả Vô Đạo, Thường Thư đối mặt với một Văn Nhân Mẫn Nhi hung hãn thế này, thật sự là vô cùng nguy hiểm.

Lý Duy Nhất truyền âm:

- Thư thúc mau đi giúp Thích Ca đối phó Long Thịnh và Tả Vô Đạo.

Sau khi truyền âm, hắn vung tay áo dẫn khí, tung ra Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân kìm chân Văn Nhân Mẫn Nhi, rồi mang theo chiến trận hợp kích, rảo bước lao tới.

Văn Nhân Mẫn Nhi liếc nhìn Thường Thư đang bay nhanh sang phải, đôi mắt lóe lên tia sáng ranh mãnh, bay lên trời né tránh Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân. Nàng chẳng thèm trực tiếp quyết đấu với Lý Duy Nhất, thân thể như sao băng phóng thẳng về phía Thường Thư dưới mặt đất.

Thường Thư biết rõ chắc chắn sẽ bị nàng đuổi kịp, dứt khoát thay đổi chiến thuật. hắn đột ngột quay phắt lại, hai chân cắm chặt xuống đất vững như bàn thạch, giơ cao thanh kiếm chém chéo ra sau lưng.

Một chiêu Thác Hoang Hồi Thủ Kính Thượng cứng rắn ngăn cản.

- Bùm!

Hai bên va chạm.

Cơ thể Thường Thư bắn ngược ra sau, thanh cự kiếm trong tay suýt tuột khỏi tay.

Huyết khí trong người nàng cuộn trào, cổ họng cảm giác hơi tanh ngọt, cố nuốt ngụm máu vừa trào lên.

Bị Thường Thư cản lại, động tác của Văn Nhân Mẫn Nhi khựng lại, bị Lý Duy Nhất và trận pháp hợp kích đuổi kịp.

Tia sáng dài lao ra từ trong trận, với sức mạnh bá đạo đánh văng Bảo Ấn hộ thân phía trước nàng. Văn Nhân Mẫn Nhi bị đánh bay sang một bên, dùng mũi kiếm cắm xuống đất tạo đà bay lên, mới vững vàng đáp xuống ở cách đó hai mươi trượng.

Sắc mặt nàng nhợt nhạt vì thương tích bên trong người, mái tóc cháy sém.

Có thể nói, từ khi hai bên bắt đầu quyết đấu, cục diện chiến trường thay đổi trong chớp mắt, mỗi người phải tự chọn ra sự thay đổi phương thức chiến đấu ngay lập tức và tối ưu nhất.

Ý nghĩ này lóe lên trong đầu Văn Nhân Mẫn Nhi:

- Trận pháp hợp kích không thể chống đỡ nổi.

Đồng thời, nàng cũng nhìn thấu nhược điểm trận pháp của Lý Duy Nhất. Thế là, nàng lập tức quay người biến thành một màn sương sáng, đuổi theo hướng Long Thịnh, Tả Vô Đạo và Thích Ca Minh Nhật vừa đi.

- Đệ nhất Thần Đạo Tính đúng không? Vậy thì để ta tiễn ngươi lên đường!

Lý Duy Nhất biết thừa Văn Nhân Mẫn Nhi cố ý dụ mình mắc câu, nhưng đành để bị dắt mũi. Chỉ có thể tạm thời giải tán trận pháp hợp kích, mang theo bảy con Phượng Sí Nga Hoàng thi triển Thiên Kiếp Hành đuổi theo.

Bất kỳ trận pháp hợp kích hay chiến trận nào, nhược điểm lớn nhất chính là tốc độ di chuyển.

Nhược điểm thứ hai là cần thời gian để bày trận.

Lý Duy Nhất và Thường Thư vừa truy đuổi vài chục dặm, Văn Nhân Mẫn Nhi đột nhiên dừng lại, quay đầu tung một kiếm.

- Vút vút!

Ngân Xà Kiếm như mấy chục con rắn bạc múa lượn nhấp nhô, lưỡi kiếm uốn lượn sắc lẹm kéo dài hơn một dặm, xuyên thấu pháp khí hộ thể của Lý Duy Nhất một cách dễ dàng như xé giấy, nhốt chặt hắn cùng bảy con Phượng Sí Nga Hoàng vào trong.

Phượng Sí Nga Hoàng cảnh giới nhất trọng sơn, làm sao chống đỡ nổi kiếm sắc của cường giả tam trọng sơn đỉnh phong?

Lý Duy Nhất sớm nhìn ra nàng sẽ phản công. Dưới sự thúc đẩy pháp khí của năm tòa Ma Hoàng Tuyền Nhãn, Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân lơ lửng trên đầu hắn biến thành một khiên chắn hình bánh xe khổng lồ đường kính mười trượng, chặn đứng toàn bộ đòn tấn công của Ngân Xà Kiếm.

- Xoẹt xoẹt!

Những kiếm khí màu bạc dày đặc bắn tới từ bầu trời và từ dưới đất, xuyên qua xung quanh Lý Duy Nhất, bị chặn lại bởi Vô Thường Y và pháp khí hộ thể.

Lý Duy Nhất nghĩ:

- Tam trọng sơn đỉnh phong mạnh đến mức này sao? Tu vi thâm hậu, trí tuệ chiến đấu đỉnh cao, tốc độ thân pháp quỷ dị.

Lý Duy Nhất quát khẽ:

- Đổi trận!

Bảy con Phượng Sí Nga Hoàng sau lưng hắn cất cánh bay lên không trung, kích hoạt Ma Giáp Huyết Phù Đồ trên người, lập thành trận pháp chiến đấu Phù Đồ bảy tầng, hợp sức đánh ra Tử Tiêu Lôi Ấn và Kim Tiêu Lôi Ấn.

Văn Nhân Mẫn Nhi vẫn đang điều khiển Ngân Xà Kiếm nhằm phá hủy lớp pháp khí hộ thể của Lý Duy Nhất. Khi nhìn thấy Ma Tháp màu đỏ máu bảy tầng nhô lên sau Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân, ánh mắt nàng lóe lên sự sắc lạnh.

Chiêu này thực sự nằm ngoài dự đoán của nàng.

Nàng vội vàng thu hồi thanh kiếm, như một con cá lướt sang một bên để tránh né đòn tấn công.

- Ầm!

- Ầm ầm!

Tử Tiêu Lôi Ấn và Kim Tiêu Lôi Ấn liên tiếp giáng xuống, đánh mặt đất vỡ nát, bùn đất và đá sỏi bắn tung tóe.

Lôi điện màu tím và màu vàng bao phủ cả một vùng bình nguyên, vô số đường lôi điện như con giun đất đang mấp máy.

Có một số tia sét đánh trúng Văn Nhân Mẫn Nhi, xuyên thủng lớp pháp khí hộ thể của nàng, chỉ có Vân Tàm Ti Bảo Y mới có thể ngăn chặn được.

Văn Nhân Mẫn Nhi vừa đứng vững thấy tòa tháp máu bảy tầng vô cùng kiên cố bay lên và đè xuống chỗ mình.

Hai ấn lớn lôi điện bay quanh tháp.

Nếu chỉ đối đầu với bảy con Phượng Sí Nga Hoàng, Văn Nhân Mẫn Nhi hoàn toàn có niềm tin đánh bại chúng, hơn nữa còn có thể tiêu diệt một nửa trong số đó.

Nhưng sau khi chúng kết thành Phù Đồ bảy tầng, tình thế hoàn toàn thay đổi.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters