Hai mũi tên kinh hoàng

Văn Nhân Mẫn Nhi nhìn thấy rất rõ ràng, trong tòa Ma Tháp màu máu bảy tầng này vẫn còn Phượng Sí Nga Hoàng đang cầm Pháp khí khác chưa dùng tới. Hai ấn lôi điện chỉ là Pháp khí công kích, một khi nàng phá trận, từ trong tháp nhất định sẽ có Pháp khí phòng thủ bay ra.

Lý Duy Nhất truyền âm:

- Đại Phượng, Nhị Phượng, Tứ Phượng, Ngũ Phượng, hãy khống chế tốt trận pháp.

Tốc độ của Ngũ Phượng nhanh nhất, đứng ở tầng một của huyết tháp, phụ trách việc di chuyển trận hình.

Nhị Phượng và Tứ Phượng điều khiển Tử Ấn Và Kim Ấn tấn công chính.

Đại Phượng ở đỉnh tháp, mang theo Bồ Đề Kim Chung phụ trách phòng thủ.

Lý Duy Nhất hô lớn một tiếng, rồi hóa thành tia chớp lao về phía chân trời:

- Thư thúc, giao lại nơi này cho các người, ta đi đuổi theo Tả Vô Đạo!

Tình thế hoàn toàn đảo ngược.

Thường Thư đáp:

- Cứ yên tâm, có Phù Đồ bảy tầng tương trợ, chắc chắn sẽ kìm chân được nàng ta.

Thường Thư thừa hiểu, với thủ đoạn sát phạt của Lý Duy Nhất, chỉ cần câu giờ cho hắn một lúc, sau khi lấy mạng Tả Vô Đạo, chiến cuộc sẽ lập tức xoay chuyển.

Do đó, Thường Thư cũng liều mạng, thả ra toàn bộ kinh văn trong cơ thể cùng Pháp khí trên người, dồn sức tấn công Văn Nhân Mẫn Nhi đang định đuổi theo Lý Duy Nhất.

Trong lúc Lý Duy Nhất lao đi vun vút, cảm giác của hắn luôn khóa chặt lấy Văn Nhân Mẫn Nhi. Thấy nàng thật sự dốc toàn lực truy sát, hắn mới nhận ra rằng rất có thể một vạn bộ chiến trận Pháp khí kia đang nằm trong tay Long Thịnh hoặc Tả Vô Đạo.

Vùng đất quanh rìa U Cảnh này âm u một màu xám xịt, không một ngọn cỏ mọc nổi.

Long Thịnh và Thích Ca Minh Nhật một trước một sau, vừa đánh vừa chạy.

Long Thịnh quả không hổ danh là Trạng Nguyên Ma Quốc của tám trăm năm trước, tuy tu vi võ đạo mới chạm tới nhị trọng sơn đỉnh phong, nhưng niệm lực lại đạt đến tứ trọng, đủ sức đối chọi với Thích Ca Minh Nhật.

Đế thuật Bất Tức Long Diễm mà hắn tu luyện đòi hỏi phải dung hợp với linh quang niệm lực mới có thể phô diễn được sức mạnh tối đa.

Sao Ma Long Vương Triều và Diệt Đạo Quân có thể cử kẻ yếu đi săn giết truyền nhân của Tổ Miếu được chứ?

Có thể nói, những Siêu Nhiên hiểu rõ đạo lý sinh tồn đều biết giấu kín một phần sức mạnh của mình, nên thông tin tình báo chưa hẳn đã đáng tin.

Phật Duyên Ưng bay lượn giữa không trung, truyền âm báo cho Lý Duy Nhất đang đuổi theo:

- Bát Phật Gia đại nhân, Tả Vô Đạo đã Địa Độn trốn mất rồi! Dấu vết cuối cùng hắn để lại ở gần chỗ của ngươi.

Lý Duy Nhất lập tức dừng lại, cố gắng điều chỉnh trạng thái tâm thần, nhắm mắt tĩnh tâm cảm nhận.

Một lát sau, hắn chợt mở bừng mắt.

Đất đai dưới chân hắn trước tiên hóa lỏng, sau đó biến thành một luồng khí mờ đục xám xịt. Từ luồng khí ấy cuộn lên một con Địa Sư khổng lồ đầy uy dũng, chở Lý Duy Nhất bám theo luồng khí tức sót lại dưới lòng đất.

Vì mang theo một vạn bộ chiến trận Pháp khí trên người, lượng pháp khí của Tả Vô Đạo tiêu hao vô cùng lớn. Hắn chỉ Địa Độn được một khoảng ngắn thì buộc phải trở lại mặt đất mà chạy.

Trên người hắn khoác Ẩn Thân Y.

Nhưng cũng chỉ có thể qua mắt Phật Duyên Ưng ở trên bầu trời quan sát từ xa.

Dưới niệm lực cảm nhận của Lý Duy Nhất truy đuổi ở phía sau, lúc nào trong không khí cũng còn vương lại một luồng khí tức mỏng manh do pháp khí phát tán.

- Vù!

Lý Duy Nhất lao nhanh điên cuồng, đáp xuống đỉnh một ngọn đồi. Cuối cùng bóng dáng kẻ địch cũng hiện ra.

Tay hắn bấm chỉ kiếm, điểm một cái vào khoảng không cách xa ba mươi dặm.

Từng luồng sấm chớp màu đỏ sậm bỗng dưng sinh ra từ hư không, tụ về lòng bàn tay, sau đó lao tới đầu ngón tay, tạo nên một luồng kiếm khí mạnh mẽ.

Khi Tả Vô Đạo nghe thấy tiếng sấm sét truyền đến từ đỉnh đầu, Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm đã đến sau lưng hắn, bức hắn từ trạng thái tàng hình ra. Quỷ Vương dưới tấm Âm Phiên trên lưng hắn gầm thét thảm thiết, nát bấy dưới cự kiếm lôi điện.

- Ầm ầm!

Tả Vô Đạo vô cùng chật vật lăn lộn về phía trước, tránh đi mũi nhọn của kiếm.

Kinh văn hộ thể do y bào Pháp khí thả ra bao bọc toàn thân hắn, tấm Âm Phiên trên lưng đã cháy đen vỡ vụn dưới Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm.

Giờ phút này, vị Bảng Nhãn Ma Quốc này thể hiện ra khả năng ứng biến khi gặp nguy hiểm vượt xa người thường.

Đáng tiếc, chênh lệch lực lượng quá lớn.

Tả Vô Đạo vừa mới xoay người đứng lên, còn chưa kịp kết trận.

Bảy tấm Tam Điệp Thần Kiếm Phù đã bay tới, hào quang bảy kiếm xán lạn, hất ba tấm Âm Phiên và ba vị Quỷ Vương canh giữ trước người Tả Vô Đạo, cùng với hắn văng ra ngoài.

Trong quá trình bay ngược ra ngoài, quỷ thể của ba vị Quỷ Vương toàn bộ nổ tung, hóa thành vô số âm hồn hình người.

Âm hồn dày đặc như mây đen bay trong thiên địa xung quanh.

Tả Vô Đạo không còn chút ý chí chống cự.

Hắn hét lớn:

- Lý Duy Nhất, chiến trận Pháp khí đưa cho ngươi này!

Hắn ném ra một Túi Càn Khôn, bóp nát độn phù.

Cả người hắn dán đầy Hộ Thân Phù, hóa thành một luồng phù quang xông về phía chân trời.

Độn phù là do hắn tự mình luyện chế ra.

Khoảng cách càng ngày càng xa, thấy Lý Duy Nhất không đuổi theo, trong lòng Tả Vô Đạo đang âm thầm mừng rỡ.

Đột nhiên...

Một cỗ uy áp làm người ta nghẹt thở và khí kình nóng rực truyền đến từ phía trên đỉnh đầu.

Tả Vô Đạo ngẩng đầu nhìn lên.

Chỉ thấy bầu trời hoàn toàn bốc cháy, ngọn lửa nồng đậm đến mức ngưng tụ thành một đám mây khổng lồ, đang chậm rãi xoay tròn. Trung tâm vòng xoáy, ngọn lửa hóa thành màu tím đen.

Tả Vô Đạo hít một ngụm khí lạnh, vạn nén hương nến bay ra từ hai tay áo, vạn sợi tơ linh quang tràn ra từ mi tâm châm lửa cho chúng, hóa thành biển lửa ánh nến, hình thành một trận thế hùng vĩ.

- Thiên Hỏa Hình Đài.

Một hư ảnh hình đài cổ xưa trên khung trời, đột nhiên rơi xuống từ trung tâm vòng xoáy ngọn lửa, giống như thiên cung rơi xuống, thần phủ sụp đổ.

- Ầm ầm!

Vạn nén hương nến nổ tung ra, vầng sáng do Hộ Thân Phù trên người Tả Vô Đạo hình thành từng lớp vỡ nát, hét thảm một tiếng, cùng với mặt đất sụp đổ, hắn cũng rơi xuống dưới.

Hư ảnh của Thiên Hỏa Hình Đài đã tan vỡ.

Thân hình Lý Duy Nhất cùng rơi xuống với Thiên Hỏa Hình Đài, đáp xuống rìa hố to. Hắn đứng thẳng, nhìn về phía trong hố. Bùn đất trong hố hoàn toàn hòa tan, biến thành dung nham màu đỏ thắm.

Mặt đất xung quanh thì hóa thành hỏa vực đất khô cằn.

Hắn thò tay chộp hư không, sử dụng linh quang năm màu vớt thi thể Tả Vô Đạo từ trong hồ dung nham ra.

Thi thể đen thui, tàn phá vỡ nát, y bào Pháp khí trên người rách rưới.

Làm gì còn Tổ Điền, Phong Phủ, khí hải?

Ngay cả Túi Càn Khôn cũng vỡ nát!

Lý Duy Nhất lẩm bẩm:

- Xuống tay quá nặng rồi ư?

Vì để tốc chiến tốc thắng, vừa rồi có thể nói là Lý Duy Nhất dốc toàn lực, tung ra hết thủ đoạn công kích mạnh nhất. Giờ phút này, hắn mới phản ứng lại, trên người Tả Vô Đạo rất có thể có trọng bảo mà mình muốn.

Hắn thở dài một tiếng, xách theo thi thể tàn phá của Tả Vô Đạo chạy vội trở về.

Lý Duy Nhất thu hồi Tam Điệp Thần Kiếm Phù phù quang ảm đạm chỉ còn lại năm tấm, nhìn về phía mây đen âm hồn giữa không trung đằng xa, tâm tình khá tệ.

Rất hiển nhiên, những âm hồn đó, là do Tả Vô Đạo nhiều lần dẫn quân đồ thành rồi thu thập mà có được.

Nhìn Túi Càn Khôn lúc trước bị Tả Vô Đạo ném xuống đất, Lý Duy Nhất dẫn ra một luồng pháp khí, muốn cuốn nó lên, nhưng lại kết thúc bằng sự thất bại.

Lý Duy Nhất nghi hoặc:

- Hửm?

Lý Duy Nhất lập tức phấn chấn hẳn lên, đi nhanh tới, vươn tay chộp lấy Túi Càn Khôn chìm trong bùn đất.

Quá nặng!

Thả niệm lực ra tra xét, vẻ mặt Lý Duy Nhất hiện lên sự kinh ngạc... ngơ ngác... sau đó là vui sướng.

Sao có thể như vậy?

Trong Túi Càn Khôn vậy mà lại chứa từng rương áo giáp và chiến qua, đều là Thiên Tự Khí, chất đống như núi.

Lúc trước Tả Vô Đạo ném Túi Càn Khôn ra, Lý Duy Nhất căn bản là không tin.

Giờ phút này mới phản ứng lại, Tả Vô Đạo là bởi vì Túi Càn Khôn quá nặng, biết mang theo trên người thì khẳng định không trốn thoát được, hắn thật sự ném cho Lý Duy Nhất.

Nếu lúc đó Tả Vô Đạo mở Túi Càn Khôn, đổ hết ra...

Pháp khí tới tay, Lý Duy Nhất thật sự có vài phần khả năng sẽ không tiếp tục truy kích đối phương, mà sẽ lựa chọn chạy trở về, trợ giúp Thường Thư và bảy con Phượng Sí Nga Hoàng.

Lý Duy Nhất nhìn thi thể tàn phế của Tả Vô Đạo, cằn nhằn một câu:

- Ngươi đấy... Ngay từ đầu ta đã nói là giao ra Pháp khí, sẽ thả các ngươi đi... Thôi vậy!

Nhận thấy dao động khí tức, hắn lập tức cất Túi Càn Khôn vào Không Gian Huyết Nê. Hắn xoay người nhìn lại, thấy Văn Nhân Mẫn Nhi vượt qua ngọn đồi bay nhanh tới, lập tức một tay cầm kiếm, một tay cầm mâu, tiến vào trạng thái chiến đấu.

Văn Nhân Mẫn Nhi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, không thể tin được vào mắt mình.

Lấy thực lực của Tả Vô Đạo, vậy mà không gắng gượng được đến khi nàng chạy tới?

Lý Duy Nhất cất giọng hô lớn:

- Tả Vô Đạo đã chết, các ngươi không còn bất cứ cơ hội chiến thắng nào nữa. Văn Nhân Mẫn Nhi, giao chiến trận Pháp khí ra, tha cho ngươi rời đi.

Văn Nhân Mẫn Nhi nhìn cỗ xác cháy xém xương vỡ vụn dưới chân Lý Duy Nhất, mắt nàng lạnh như băng, gằn giọng:

- Lý Duy Nhất, Diệt Đạo Quân và Ma Long Vương Triều nhất định sẽ làm cho ngươi sống không bằng chết...

Lý Duy Nhất ngắt lời:

- Nếu đã như vậy, hôm nay ngươi cũng đừng hòng đi nữa!

Trong Tổ Điền của Lý Duy Nhất, tiên hà phun trào ra, ở trên đỉnh đầu ngưng tụ ra một ấn ký Thái Cực khổng lồ.

Phía sau Văn Nhân Mẫn Nhi, Thường Thư mặc cốt giáp, tay cầm trọng kiếm chạy nhanh tới.

Phù Đồ bảy tầng màu máu lảo đảo theo sát phía sau.

Nhìn thấy ấn ký Thái Cực, Văn Nhân Mẫn Nhi nhớ tới thân phận “Chủ nhân Đạo Tổ Thái Cực Ngư” của Lý Duy Nhất, lập tức áp chế cảm xúc căm phẫn trong lòng, nhờ vào Vân Tàm Ti Bảo Y trên người, xẹt qua bên phải chạy trốn.

Cử động này của nàng vừa là để thoát ly vòng vây, vừa là chạy đi hội hợp với Long Thịnh.

Tốt nhất có thể dốc sức hợp tác, nhanh chóng bắt giữ vị cao thủ Thần Đạo Tính kia, vớt vát lại chút tổn thất.

Nàng vừa hành động, Lý Duy Nhất, Thường Thư, Phù Đồ bảy tầng cũng đồng loạt di chuyển về bên phải truy kích.

Ngươi đuổi ta chạy, Pháp khí công kích từ xa, lao ra ba trăm dặm.

Tốc độ của Văn Nhân Mẫn Nhi quá nhanh, chỉ có Lý Duy Nhất có thể miễn cưỡng theo kịp.

Thân hình Lý Duy Nhất như tia chớp xẹt qua bầu trời, phía trước xuất hiện một ngọn núi lớn cao ngất hiểm trở, mây mù che phủ, thảm thực vật rậm rạp, đang định bay vọt qua từ phía trên nó.

Đột nhiên, trong lòng hắn sinh ra dấu hiệu cảnh báo, lông tơ toàn thân dựng đứng.

Một mũi Cổ Tiên Tiêu Tiễn mài từ Tiên Cốt, dài như chiến mâu phá mây mà đến.

Quá nhanh, nhanh đến mức tiếng rít đều bị bỏ xa ở phía sau.

Dấu hiệu cảnh báo của linh giác tranh thủ cho Lý Duy Nhất thời gian phản ứng trong chớp mắt, dẫn động Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân hộ thể, chắn trước người.

- Ầm!

Cổ Tiên Tiêu Tiễn va chạm trên Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân, như Thiên Chung vang lên, đánh cho Lý Duy Nhất cùng với luân bàn văng ra sau.

Toàn thân Lý Duy Nhất đau nhức, như bị thiết sơn va chạm một cái, nhưng hắn không dám chậm trễ, thân thể rơi thẳng xuống mặt đất.

Đồng thời, hắn truyền âm hét lớn về phía Thường Thư và bảy con Phượng Sí Nga Hoàng đang đuổi theo phía sau:

- Đừng qua đây, lập tức rơi xuống mặt đất!

Mãi cho đến lúc này, tiếng rít của mũi tên vừa rồi mới truyền đến trong tai Lý Duy Nhất.

Điều khủng bố là, mũi Cổ Tiên Tiêu Tiễn thứ hai đã bay tới.

Vẫn trong chớp mắt đã đến trước mặt.

Lần này, Lý Duy Nhất có nhiều thời gian phản ứng hơn một chút, chân đạp Thiền Minh, thân hình tựa như khói xanh lóe lên di chuyển, tránh né trong đường tơ kẽ tóc. Sau đó, đầu óc hắn trống rỗng chui xuống lòng đất.

Thường Thư và bảy con Phượng Sí Nga Hoàng không phải mục tiêu bắn giết của đối phương, sau khi lên mặt đất thì nhanh chóng độn đi xa.

Rút lui ra ngoài hai trăm dặm, Lý Duy Nhất xông ra từ lòng đất, tụ hợp cùng với bọn họ.

Nhìn thấy khóe miệng Lý Duy Nhất trào máu, đã bị thương, Thường Thư còn trong cơn hoảng loạn hỏi hỏi:

- Tình hình gì vậy, sao lại có cao thủ Tiêu Linh Quân xuất hiện ở đây mai phục chúng ta?

Lý Duy Nhất đáp:

- Kẻ sử dụng Cổ Tiên Tiêu Tiễn chưa chắc đã là Tiêu Linh Quân. Nhưng tiễn thuật của đối phương vô cùng cao minh... Hai mũi tên này hoàn toàn có thể gọi là thuật, đế thuật tiễn đạo.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters