Lý Duy Nhất nói:
- Cần nhanh chóng truyền tin cho Thích Ca nhắc nhở hắn.
Lý Duy Nhất lấy niệm lực tra xét, không cảm nhận được có kẻ ẩn nấp trong núi ngoài hai trăm dặm, không xác định có phải đã cùng Văn Nhân Mẫn Nhi chạy đến chỗ Thích Ca Minh Nhật rồi hay không.
Bàn tay hắn nhẹ nhàng vỗ về phía Thất Phượng.
Phụt một tiếng, thân thể Thất Phượng run rẩy một cái, co rút biến mất, lặng yên bay về phía trong núi cách hai trăm dặm trinh sát.
Thường Thư thể hiện ra một mặt lão luyện, lên tiếng:
- Yên tâm, lúc Văn Nhân Mẫn Nhi vừa mới xông ra ngoài, lão phu đã biết nàng đang tính toán cái gì, đã truyền tín phù cho Thích Ca rồi.
Một khắc đồng hồ sau.
Lý Duy Nhất đi tới sườn núi của ngọn núi hùng vĩ vừa nãy, đứng dưới một cây cổ tùng to bằng thùng nước, ngẩng đầu nhìn vách đá phía trước.
Chỉ thấy trên vách đá, hai mũi tiêu tiễn ghim một cỗ thi thể Siêu Nhiên nữ.
Thường Thư lấy thi thể xuống, đặt nằm thẳng xuống đất, mò ra một tấm yêu bài Tiêu Linh Quân từ trên người nàng.
Sau khi Thường Thư kiểm tra vết thương, liền hãi hùng nói:
- Là Nhạc Đề, Siêu Nhiên Tiêu Linh của Tổ Long Doanh. Không phải bị tiêu tiễn bắn chết, là bị một mũi tên do pháp khí ngưng tụ thành xuyên giáp bắn chết từ chính diện.
Hắn lại nói:
- Ta có nghe đồn về Nhạc Đề, tiễn thuật cao minh đến cực điểm, trời sinh dị đồng, có thể nhìn xa ngàn dặm, là một trong những Thánh Trữ của Tiễn Thánh thế hệ tiếp theo. Vậy mà bị người bắn chết từ chính diện, đây là chết trong lúc đấu bắn tên? Điều này cũng quá đáng sợ rồi!
Lý Duy Nhất ngồi xổm người xuống, chăm chú nhìn hai dấu chân trên mặt đất, muốn ghi tạc nó vào lòng, nói:
- Cố ý dùng hai mũi Cổ Tiên Tiêu Tiễn treo thi thể Siêu Nhiên Tiêu Linh ở chỗ này, rõ ràng là đang tuyên chiến với ta. Là đang nhắc nhở ta, vừa rồi kính ta hai mũi tên.
Cảm giác đau đớn truyền đến từ đầu vai hắn, là do bị mũi Cổ Tiên Tiêu Tiễn thứ hai xẹt qua vai làm bị thương.
Thích Ca Minh Nhật sải bước lên núi đi tới gần, quả quyết nói:
- Ta dám khẳng định, kẻ địch mà các ngươi gặp phải chính là Đế Lăng Tử.
Lý Duy Nhất đứng dậy, thấy hắn an toàn trở về thì thầm thở phào nhẹ nhõm, tâm trạng u ám giảm đi non nửa:
- Người ta nghĩ đến cũng là hắn.
Thường Thư tò mò hỏi:
- Là người phương nào?
Lý Duy Nhất đáp:
- Thiên kiêu tuyệt đỉnh trên Thập Bi Khắc của Vạn Vật Tổ Miếu.
Thích Ca Minh Nhật nói tiếp:
- Cao thủ trẻ tuổi nổi danh nhất của tổng đàn Thái Âm trong ngàn năm qua. Trong số sinh linh của Doanh Đông, tính ra chỉ có ba người Thi Nhiêu, Chúc Diệp, Đế Lăng Tử là thiên phú đạt tới cấp độ đỉnh cao nhất.
Nhị Phượng ngửi khí tức của cường địch trên dấu chân và trên thi thể Nhạc Đề một lúc, liếc nhìn Tiểu Hắc Tử trên đỉnh Vạn Vật Trượng Mâu trong tay Lý Duy Nhất một cái, hỏi:
- Cùng gọi là Địa Linh Tử, vì sao chênh lệch lại lớn như vậy?
Địa Linh Tử hai tay chống nạnh, tức giận trừng mắt nhìn nó.
Thích Ca Minh Nhật giải thích:
- Tên của hắn không phải là Địa Linh Tử.
- Nghe đâu thuở thiếu niên, thiên phú người này không rõ ràng, chịu đủ khi dễ ở trong nội bộ Thái Âm Giáo, suýt nữa không sống nổi. Về sau ở sâu trong Vong Giả U Cảnh, hắn trông coi một tòa đế lăng nào đó mấy chục năm, trong một lần thi đấu nội bộ giáo, vậy mà nhất minh kinh nhân, trở thành chân truyền.
- Không có ai biết họ tên của hắn, vì vậy đều gọi hắn là Đế Lăng Tử.
- Hắn từng bái một trong ba Tiễn Thánh đương thời là Bạc Khâu Đường làm sư phụ, tiễn thuật và thủ đoạn ẩn nấp phi phàm, xuất quỷ nhập thần, hung hiểm đến cực điểm, gần như không có người từng thấy khuôn mặt thật của hắn. Chính vì như thế, trên Thập Bi Khắc cũng chỉ có một bóng lưng.
Lý Duy Nhất nói:
- Nhưng hắn vẫn là khinh địch rồi, tự nhận tài cao, sử dụng Cổ Tiên Tiêu Tiễn. Nếu hắn dùng dây cung của chính mình, ta chưa chắc đã tránh khỏi, có lẽ sẽ vì vậy mà bị thương nặng.
- Đương nhiên, chúng ta phạm lỗi lớn hơn.
- Trận chiến giết Bạch Dạ Thanh Liên đã tạo ra động tĩnh không nhỏ ở Vong Giả U Cảnh. Chắc chắn là Đế Lăng Tử căn cứ vào khí tức và dấu vết chúng ta lưu lại để đuổi theo tới đây. Chúng ta quá vội tập kích đám người Văn Nhân Mẫn Nhi, muốn bọ ngựa bắt ve, lại quên mất sau lưng có thể có nguy hiểm. Đây là điều thứ nhất.
- Thứ hai, liên tiếp thành công khiến chúng ta đắc ý vênh váo, không nên nghênh ngang bay giữa không trung như vậy.
Thường Thư gật đầu:
- Dù sao dưới tình huống vừa rồi, chắc chắn lão phu không tránh được, đúng là cần phải tự xem xét lại, không thể coi thường bất kỳ một vị Siêu Nhiên nào. Nhưng mà... ít nhất nhìn trước mắt thì chúng ta coi như là đại thắng lợi, có kinh sợ nhưng không nguy hiểm.
Thường Thư nghĩ tới điều gì, lại hỏi:
- Nhắc tới Tiễn Thánh, Duy Nhất có biết Tào gia của Ma Quốc không?
Lý Duy Nhất nói:
- Tào gia của Tào Ma Hậu à?
Thường Thư đáp:
- Tào Hi Nguyệt có thể trở thành Ma Hậu, có một nguyên nhân trọng đại chính là thúc phụ Tào Ma Tướng của nàng là một trong ba Tiễn Thánh đương thời, hoặc có thể nói là đứng đầu. Ngu Đạo Chân có thể vững vàng chiếm cứ Tiêu Dao Kinh, ngoại trừ hắn đúng là chính thống nhất, nhận được sự công nhận của đa số cao tầng Nhân tộc trong Bách Cảnh Viện, càng bởi vì có sự ủng hộ hết mình của Tào gia và Ngu Đạo Nhàn.
Lý Duy Nhất hối thúc:
- Rời khỏi đây trước đã!
Lý Duy Nhất sử dụng Túi Càn Khôn thiên phẩm thu hai người Thường Thư và Thích Ca Minh Nhật, cùng với bảy con Phượng Sí Nga Hoàng, dùng Vô Thường Y tàng hình gấp rút lên đường, không dám có chút bất cẩn nào.
Sau khi đi được mấy vạn dặm, xác định đã hoàn toàn an toàn, hắn mới thả bọn họ ra.
Sau đó, ba người không ngừng nghỉ, tiếp tục đi về phía nam.
Từ đầu đến cuối, Thường Thư và Thích Ca Minh Nhật đều không hỏi chuyện một vạn bộ chiến trận Pháp khí, Thích Ca Minh Nhật chỉ kể đơn giản tình hình thực lực của Long Thịnh.
Một đường đi không gặp hiểm trở, lại mười ngày trôi qua.
Ba người tới khu vực tây bắc Ma Quốc, một tòa Sinh Cảnh cỡ nhỏ cách Lang Độc Hoang Nguyên không xa, đã mệt mỏi rã rời đến cực điểm. Thế là, họ ở lại một đêm tại Thiên Các trong một tòa châu thành, tắm nước nóng xong, ngủ một giấc thật ngon.
Tỉnh lại từ trên giường êm ái thoải mái, còn tỏa ra hương thơm nhàn nhạt, trong lòng Lý Duy Nhất có một loại cảm giác kỳ diệu rốt cuộc đã trở lại nhân gian, đủ loại chém giết, nguy hiểm, huyết tinh, đè nén đều đã biến mất không còn dấu vết.
Đáng tiếc, trên giường còn thiếu một vị mỹ nhân da trắng đẫy đà.
Giờ khắc này, trong đầu hắn không nghĩ tới Khương Ninh, Đường Vãn Châu, Tả Khâu Hồng Đình, mà là nghĩ tới Thiền Hải Quan Vụ. Dù sao, đây là nữ tử duy nhất Lý Duy Nhất thực sự nhìn qua, chạm vào qua, cùng nhau động phòng.
Cho dù tất cả đã sớm mơ hồ, cho dù bất luận Lý Duy Nhất đối với nàng, hay là nàng đối với Lý Duy Nhất, thực ra đều không có tình dục gì, chỉ là vì ứng phó với thế cục hung hiểm của Lăng Tiêu Cung lúc ấy mới bất đắc dĩ mà làm.
Dù lần sau gặp lại, Lý Duy Nhất cảm thấy hai người vẫn sẽ tương kính như tân.
Bóng dáng trong đầu hắn bỗng nhiên biến đổi, vậy mà biến thành bóng dáng của Nam Cung Bạch Thái...
- Rắc.
Lý Duy Nhất thầm hít vào một ngụm khí lạnh, đột nhiên xoay người ngồi dậy, xua tan tạp niệm trong đầu, một lần nữa ngưng tụ thành dáng vẻ của Tả Khâu Hồng Đình.
Nàng coi mình là Thánh Ti, Thánh Ti lại muốn ngủ với nàng?
Lý Duy Nhất cấp tốc phân tích, cảm thấy vấn đề xuất phát từ các nàng Đường Vãn Châu, ai nấy đều lạnh như băng, tính cách mạnh mẽ tự chủ, ngược lại Nam Cung Bạch Thái rất ôn nhu, càng dễ nghĩ đến nàng dưới hoàn cảnh thoải mái như vậy.
Có lẽ, căn bản không liên quan đến điều này.
Mình chỉ là bức thiết muốn mượn nhờ Quang Minh Tuyền Nhẫn tu luyện pháp tắc quang minh, cho nên nghĩ tới nàng.
- Con người không thể sống quá an nhàn.
Bất tri bất giác, trong miệng hắn thốt ra câu này.
Thường Thư ở căn phòng bên ngoài đã bị động tĩnh vừa nãy của Lý Duy Nhất làm bừng tỉnh, lên tiếng:
- Lời này sai rồi! Mục đích tu hành chẳng phải là vì an nhàn và hưởng thụ sao?
Lý Duy Nhất không phản bác, bởi vì chuyện hai người nói hoàn toàn khác nhau. Hắn thầm thấy may mắn, vừa rồi trong đầu nghĩ tới không phải Thẩm Tịnh Tâm hay là Ma Phi Thường Ngư Lộc, vậy thì thực sự phiền phức rồi!
Thích Ca Minh Nhật cũng tỉnh lại.
Ba người dưới sự hầu hạ của tỳ nữ Thiên Các đã chải chuốt xong, mặc quần áo chỉnh tề đi ra khỏi phòng, đi tới lầu hai, gọi một bàn quỳnh tương mỹ vị.
Rượu qua ba tuần, Thường Thư mở miệng trước:
- Duy Nhất muốn đi Thánh Đường Sinh Cảnh trước nhỉ, e là chúng ta phải chia tay ở chỗ này rồi.
Thường Vương Quốc lấy Thường Hồ Sinh Cảnh làm hạch tâm xây dựng lên, nằm ở phía đông Ma Quốc, tới gần Thương Hải Đạo Cảnh.
Thánh Đường Sinh Cảnh thì ở tây nam Ma Quốc, bên ngoài trận pháp trường thành.
Lý Duy Nhất nhìn về phía Thích Ca Minh Nhật:
- Thích Ca huynh cùng ta đi tới Lăng Tiêu Cung du lịch, hay là đi Uyển Khâu Sinh Cảnh?
Thích Ca Minh Nhật có hứng thú với điều này nhất, hỏi lại:
- Phía nam Doanh Châu trong ngàn năm qua, có những cao thủ thiên phú hàng đầu nào?
Người hắn ám chỉ ít nhất đều là cấp bậc cỡ Chúc Diệp, điều này thì Lý Duy Nhất còn thật sự không trả lời được.
Thường Thư cười nói:
- Phía nam Doanh Châu bởi vì Tuế Nguyệt Nữ Hoàng chết, Vũ Gia thành Tiên... Điều này cũng gián tiếp tạo thành tổn thất nặng nề cho phía nam trong kiếp nạn U Cảnh ngàn năm trước, đến nỗi số lượng Võ Đạo Thiên Tử và Trữ Thiên Tử bị tụt hậu lại một khoảng lớn so với các khu vực khác.
- Nhưng cao thủ thiên phú hàng đầu trong ngàn năm qua, không phải lão phu khoác lác, phía nam tuyệt đối nhiều hơn các khu vực khác. Trong đó, một nửa có liên quan đến vị bên cạnh ngươi này.
- Như đối thủ của hắn là kiếp thứ hai của Chân Tướng Đế Quân, hồng nhan tri kỷ của hắn là tân thân của Đạo Mẫu, Thiếu Quân Bắc Cảnh, Nữ Hoàng chuyển thế... ai nấy đều kinh diễm, cùng nhau hoành không xuất thế.
- Ngoại trừ bọn họ, tuổi tác lớn hơn một chút phải kể đến Trác Bất Việt của Đạo Cung, và Trạng Nguyên Thánh triều bốn trăm năm trước, đệ tử thực sự của Thánh Thiên Tử là Phong Y. Hai người đều là cấp bậc Thánh Trữ!
- Tuy các thế lực và Sinh Cảnh như Độ Ách Quan, Kiếm Đạo Hoàng Đình cũng có kỳ tài ngút trời, nhưng so với bọn họ thì vẫn kém một chút.
- Đúng rồi, Duy Nhất có hiềm khích với Trác Bất Việt không?
Lý Duy Nhất biết Thường Vương Quốc đến gần Thương Hải Đạo Cảnh, có lẽ nghe nói điều gì, bèn hỏi:
- Không có, lần đầu tiên ta nghe nói đến tên của hắn. Chắc không phải có liên quan đến Khương Ninh chứ?
Thường Thư nhẹ nhàng lắc đầu:
- Hình như nói là hắn ở Đông Hải sưu hồn tìm ký ức của người nào đó, hủy đi đạo của người ta, truy cứu nguyên nhân tựa hồ liên quan tới ngươi.
Lý Duy Nhất nhớ lại một số chuyện năm đó, trong mắt lóe lên hàn quang:
- Hiềm khích này có thể rất lớn, Trác Bất Việt, ta nhớ kỹ cái tên này rồi!
Thích Ca Minh Nhật hào hứng:
- Tốt, ta quyết định rồi! Bát Phật Gia, ta sẽ đi Thương Hải Đạo Cảnh thay ngươi thử trình độ hắn trước.
Thích Ca Minh Nhật quyết định lên đường cùng Thường Thư, xuyên qua Lang Độc Hoang Nguyên đi về hướng đông.
Uyển Khâu Sinh Cảnh và Thương Hải Đạo Giáo, Thường Vương Quốc đều ở một phương vị, cách nhau không xa.
Ở ngoài cửa thành phía đông tiễn hai người đi, Lý Duy Nhất cô độc một mình nhìn tà dương chân trời, có vài phần buồn bã.
Không thể đồng hành cùng bọn họ.
Hắn phải trở về Lăng Tiêu Cung trước, thương nghị một số chuyện với Thiền Hải Quan Vụ. Hơn nữa, vô luận là vấn đề cần bù đắp trên phương diện tu luyện, hay là luyện chế Vạn Tắc Đan, tìm đế dược, đều cần hắn trở về mới giải quyết ổn thỏa được.
Lý Duy Nhất giật mình:
- A?
Lý Duy Nhất sinh ra một luồng cảm ứng đã lâu không thấy, trầm tư một cái chớp mắt, trên mặt hiện lên ý cười, nhìn về hướng nam.
Không lâu sau.
Ở ngoài trăm dặm, bên bờ sông cỏ mùa hè rậm rạp, Lý Duy Nhất nhìn thấy một bóng dáng áo đỏ lẳng lặng đứng dưới cây liễu.
Chiều cao và khí chất của Thiền Hải Quan Vụ cực kỳ xuất chúng, gần một mét tám, tỷ lệ vóc người gần như hoàn mỹ, mái tóc đen xõa tung, vẽ lông mày và hoa điền, thoạt nhìn giống như chỉ mới mười tám, mười chín tuổi, năm tháng dường như vĩnh viễn sẽ không lưu lại dấu vết trên người nàng.
Lý Duy Nhất đứng đằng xa cười hỏi:
- Ta rất hiếu kỳ, ta rốt cuộc cần phải đạt tới cảnh giới tu vi cỡ nào mới có thể tự chủ cảm ứng được vị trí của ngươi?
Thiền Hải Quan Vụ đứng ở vị trí địa hình thấp, sau lưng là nước sông chảy róc rách, đáp:
- Cảnh giới tu vi chênh lệch không thể quá lớn mới được... Ta thu khí tức không phải đề phòng ngươi, mà là vì có cường địch.
Lý Duy Nhất lập tức thu lại nụ cười.
Phải biết rằng, Thiền Hải Quan Vụ đã nhận được một viên Huyết Đan khôi phục tu vi và một thanh chiến kiếm tấn công mang uy lựcmột kích.
Lấy thực lực như vậy mà nàng còn phải ẩn giấu, cường địch là ai?
Lý Duy Nhất trịnh trọng nói:
- Nếu Lăng Tiêu Cung gặp thời khắc nguy hiểm, có thể tới tìm ta.
Ánh mắt Thiền Hải Quan Vụ khác thường nhìn hắn:
- Mang theo trọng khí trở về sao?
Lý Duy Nhất nhẹ gật đầu:
- Ta mạo hiểm lấy được! Nhưng chưa đến lúc bất đắc dĩ thì không thể động đến nó.
Lúc hắn ở Trường Sinh cảnh ngũ trọng, Muộn Hồ Lô liền có thể cứng rắn chống lại Dữ Thiên Yêu Hậu. Nhưng võ đạo của Lý Duy Nhất đạt tới Trường Sinh cảnh thất trọng đỉnh phong, còn hấp thu một lượng lớn Phật Quang Lưu Ly, sau khi Muộn Hồ Lô thu Lưu Ly Trản, lại suy yếu đến mức rơi vào ngủ say.
Đây mới chỉ là uy năng của Lưu Ly Trản trong tình huống không có bất kỳ ai kích hoạt.