Chín con Thệ Linh hồn thú dị điểu kéo xe, bay thấp phía trên rừng rậm về hướng nam.
Bên trong xe, không gian rộng rãi, trang trí tao nhã.
Hào quang của Lưu Ly Trản trên bàn bao phủ Lý Duy Nhất và Thiền Hải Quan Vụ ngồi đối diện, xung quanh thân thể hai người là từng hạt ánh sáng lơ lửng, tường hòa và vĩnh hằng.
Thiền Hải Quan Vụ vốn coi như một nửa Phật tu, đương nhiên nhìn ra ngay sự thần dị của Lưu Ly Trản, ngón tay vê lấy hạt sáng, minh tưởng tư ngộ, nói:
- Phật Quang Lưu Ly tỏa ra từ trong đèn này không chỉ là giúp ích cho tu luyện và phá cảnh đối với võ tu Trường Sinh cảnh, Bỉ Ngạn cảnh... Đối với tu giả cấp độ như ta, có khi nó trợ giúp tu luyện còn lớn hơn nữa.
Lý Duy Nhất khẽ cười:
- Không chỉ đơn giản như vậy.
Nói xong, hắn lấy ra một xấp phù chỉ từ trong Túi Càn Khôn, tổng cộng mười tờ, đưa cho nàng.
Thiền Hải Quan Vụ nhận lấy phù chỉ, lần lượt kiểm tra.
Trên phù chỉ là từng luồng phù văn màu đen, nhưng không có bất kỳ sự huyền diệu nào, phù lục cũng không ẩn chứa lực lượng nào.
Thiền Hải Quan Vụ lên tiếng:
- Những phù văn này có vẻ phẩm cấp không thấp, có lai lịch nhất định.
Thiền Hải Quan Vụ là Đế Niệm Sư, Linh Giới như biển sao, nhãn quang cực cao, nàng ngước mắt lên nhìn hắn:
- Mỗi tấm phù văn đều không thành phù, không cách nào khóa chặt lực lượng, cũng không thể dẫn động thiên địa khí, lực lượng pháp tắc... Không đúng...
Mười ngón tay thuôn dài của Thiền Hải Quan Vụ buông ra, mười tờ phù chỉ nổi trong Phật Quang Lưu Ly, lơ lửng trước ngực, xếp thành một hàng.
Rất nhanh, sau khi nhìn ra manh mối, nàng hỏi:
- Đây là một tấm phù sao?
Lý Duy Nhất gật đầu:
- Đẳng cấp phù này quá cao, ta tạm thời không vẽ ra được, chỉ có thể tách phù văn huyền ảo kia ra thành mười phần.
Thiền Hải Quan Vụ hiếu kỳ:
- Ngay cả vẽ cũng không vẽ ra được, vì sao lại có thể tách ra?
Lý Duy Nhất chỉ vào Lưu Ly Trản:
- Nó có thể phân tích phù văn, tìm nguồn gốc. Giống như... giống như là thời gian chảy ngược vậy, khiến phù văn của một tấm phù hiện ra ngược chiều.
Đây là mượn nhờ Lưu Ly Trản phân tích phù lục màu đen kia mà Vương Chiêm Vũ để lại lúc chết, có mười tấm phù văn.
Tấm phù lục màu đen chứa lực công kích bằng một đoàn toàn lực của cường giả Bỉ Ngạn cảnh tứ trọng Tiểu Thánh Sơn, đã từng đả thương Thi Nhiêu.
Chỉ là một tấm phù, giá trị tự nhiên có hạn.
Nhưng nếu có thể hiểu thấu nó, bản thân mình luyện chế ra, giá trị sẽ hoàn toàn khác.
Lần này, với tâm cảnh của Thiền Hải Quan Vụ, trong ánh mắt cũng xuất hiện một chút biến hóa.
Lấy tạo nghệ niệm lực của Đế Niệm Sư, nếu chịu bỏ thời gian, xác thực chỉ cần bằng vào phù lục là có thể phân tích ra phù văn và phương pháp chế phù. Nhưng chỉ giới hạn ở phù lục có phẩm cấp tương đối thấp.
Ngàn năm trước, phù lục công kích cường đại nhất có thể lưu trữ mà Thiền Hải Quan Vụ nghiên cứu ra cũng chỉ đạt đến cấp độ của Thần Kiếm Phù. Đương nhiên, chuyện này có một phần vì nàng còn trẻ, không nghiên cứu sâu phù đạo.
Tất cả trọng điểm là...
Có thể lưu trữ.
Có thể lưu trữ đại biểu cho việc có thể chế tác phù lục, rồi giao cho người phía dưới sử dụng. Luyện chế một tấm phù lục màu đen, đồng nghĩa bồi dưỡng được một cường giả Tiểu Thánh Sơn dùng một lần.
Đây là nghịch thiên cỡ nào?
Sau khi hiểu rõ lai lịch của phù này, Thiền Hải Quan Vụ lập tức lấy ra vật liệu chế phù, thử luyện chế.
Không ngoài dự đoán, chấm dứt trong thất bại.
Tuy nhiên, trong thất bại, nàng đã phát hiện ra một số đặc tính của tấm phù này.
Thiền Hải Quan Vụ phất hai ống tay áo như huyết vân, thu hồi mười tấm phù chỉ, trả lại cho Lý Duy Nhất:
- Nếu tấm phù này được mang theo trên người Thánh Mục Vương, chắc hẳn là cần một số vật liệu đặc thù trong Ám Khư, luyện chế phù chỉ và phù mặc. Chỉ cần lấy được một tấm phù lục màu đen, ta có nắm chắc luyện chế ra, khiến nó trở thành chiến bảo cấp nội tình của Lăng Tiêu Cung.
Lý Duy Nhất gật đầu:
- Chuyện này cứ giao cho ta.
Sau khi Lý Duy Nhất cất phù chỉ đi, hắn phản ứng lại, ý thức được Thiền Hải Quan Vụ khẳng định đã từng tới Ám Khư, vì thế hỏi ra nghi hoặc vẫn luôn giấu trong lòng:
- Niệm lực linh quang của Hắc Ám Chân Linh rốt cuộc là tu luyện thế nào? Trong bóng tối cũng có ánh sáng sao?
Thiền Hải Quan Vụ đáp:
- Là Ám Diễm Tuyền Trì.
Thiền Hải Quan Vụ suy nghĩ nên giải thích như thế nào cho dễ hiểu:
- Tương tự như Thiên Địa Pháp Tuyền! Bên trong Ám Khư có vô số Ám Diễm Tuyền Trì lớn nhỏ, là số lượng hỏa diễm cùng độ ấm cực kỳ ít ỏi trong tối tăm và tĩnh mịch.
- Nhưng tu giả của Doanh Châu tiến vào Ám Khư sẽ chịu sự ảnh hưởng từ mọi phương diện hoàn cảnh, pháp khí, pháp tắc, chiến lực bị giảm mạnh. Lấy tu vi của ngươi hiện tại, tốt nhất đừng thử xông vào, cực kỳ nguy hiểm.
- Hơn nữa vào thì dễ, ra lại rất khó.
Lý Duy Nhất từ trong tay áo lấy ra Ám Khư Hoàng Ảnh Tử Quyển đưa cho nàng:
- Ngươi hãy xem cái này.
Thiền Hải Quan Vụ tất nhiên biết pháp bảo này thuộc về Không Âm Giáo Tôn, là một món Pháp khí công kích mạnh mẽ ẩn chứa không gian cùng lực lượng hắc ám.
Nàng cầm hai tay, mở sách ra đọc.
Sau một hồi, nàng khép lại sách cổ bằng da, trên gương mặt thanh lệ thoát tục của nàng tràn ngập vẻ suy tư:
- Thì ra nó không chỉ là Pháp khí, vậy mà còn là cuốn chân kinh quan trọng của Hắc Ám Chân Linh. Nếu có thể tu luyện hiểu thấu, sau này lại vào Ám Khư, có thể che giấu khí tức trên thân thể, ra vào thong dong, chủ nhân Chiến Hạm Thanh Đồng vậy mà giao nó cho ngươi.
Lý Duy Nhất cười nói:
- Không chỉ có những thứ này, vẫn còn đấy!
Thiền Hải Quan Vụ bất ngờ:
- Vẫn còn ư?
Lý Duy Nhất lấy ra bí quyển Điệp Phù Pháp mà Sát Địa Hoàng tiền bối tặng cho, cùng một tấm Tam Điệp Thần Kiếm Phù do mình tự chế, đưa tới trước mặt Vụ Thiên Tử có uy danh lừng lẫy trong toàn bộ phía nam Doanh Châu.
Đối với Thiền Hải Quan Vụ, hắn không cần phải giữ lại cái gì.
Tất nhiên, chủ yếu vẫn là bởi vì, thời cuộc hiện tại sóng ngầm mãnh liệt, nguy cơ tứ phía. Lần này hắn trở về vốn là vì tăng lên thực lực của Lăng Tiêu Cung, nâng cao khả năng chống lại rủi ro, để ứng phó sóng to gió lớn sắp sửa kéo tới.
Xem xong Điệp Phù Pháp, sau khi kiểm chứng uy lực của Tam Điệp Thần Kiếm Phù, Thiền Hải Quan Vụ không cách nào bình tĩnh nổi nữa, nhìn chằm chằm Lý Duy Nhất hồi lâu, hỏi:
- Ngươi có biết, mấy thứ ngươi mang về này, mỗi món đều có thể làm rung chuyển cục diện của toàn bộ Doanh Châu ở mức độ khác nhau không?
Lý Duy Nhất tỉ mỉ cân nhắc, đột nhiên cũng nhíu mày lại.
Trước kia mình dường như thực sự đánh giá thấp giá trị của Điệp Phù Pháp.
Trong tay hắn, Điệp Phù Pháp cũng chỉ có thể dùng để chế tác Tam Điệp Thần Kiếm Phù, với lại xác suất thành phù rất thấp.
Tuy nhiên, ở trong tay Thiền Hải Quan Vụ lại hoàn toàn khác.
Ai biết nàng có thể xếp chồng đến cấp bậc nào?
Huống hồ, còn có phù lục màu đen uy lực mạnh hơn. Nếu phù lục màu đen được chồng gấp hai, ba lần... Quả thực không dám tưởng tượng.
Huống chi, dựa vào sức mạnh đặc thù phân tích phù lục của Lưu Ly Trản, sau này Thiền Hải Quan Vụ chỉ cần có được phù lục là có thể luyện chế, còn có thể sử dụng Điệp Phù Pháp tăng cường uy lực theo cấp bậc số nhân.
Lưu Ly Trản, phù lục màu đen, Ám Khư Hoàng Ảnh Tử Quyển, Điệp Phù Pháp, đây không phải là những át chủ bài đơn độc. Mà là những lực lượng liên kết với nhau, đủ để thay đổi chiến cục.
Lý Duy Nhất không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh, chỉ cảm thấy mình đúng là chậm tiêu:
- Đây mới là mục đích của đám người Sát Địa Hoàng tiền bối sao? Đã sớm đưa toàn bộ các thủ đoạn ứng phó với thế cục nguy hiểm cho ta rồi.
Mạch suy nghĩ của Thiền Hải Quan Vụ nhất thời nghĩ tới rất nhiều.
Nàng từng tham gia trận chiến của một ngàn một trăm năm trước, biết rõ chuyện mà đám người chủ nhân Chiến Hạm Thanh Đồng phải làm nguy hiểm đến cỡ nào:
- Ngươi đã giúp bọn họ làm xong việc?
Lý Duy Nhất đáp:
- Coi như là xong xuôi đi!
Thiền Hải Quan Vụ biết rõ hắn ở bên ngoài đã trải qua tình huống cửu tử nhất sinh thế nào:
- Ngươi giúp bọn họ ân lớn như vậy, chỉ cần ngươi mở miệng là có thể chạy ra khỏi Địa Phủ, biển rộng trời cao, sẽ không thiếu thốn tài nguyên tu luyện và bối cảnh chỗ dựa nữa. Tại sao lựa chọn trở lại vòng xoáy hiểm cảnh của Doanh Châu?
Lý Duy Nhất cẩn thận hồi tưởng lại.
Lúc ban đầu trao đổi với Đế Nữ, nàng hỏi tiếp theo Lý Duy Nhất có dự tính gì, chỉ cần hắn mở miệng nói muốn rời đi cùng bọn họ, vậy thì tuyệt đối sẽ sắp xếp ổn thỏa hết thảy cho hắn.
Tuy nhiên, lúc đó Lý Duy Nhất không chút do dự liền nói muốn trở lại Doanh Châu.
Cố nhiên là mong muốn kiếm tìm Lục Bộ Nhân Thần, tìm đại sư tỷ và sư huynh. Nhưng lẽ nào không có một phần là vì hắn có vướng bận ở Doanh Châu?
Thiền Hải Quan Vụ thấy hắn rơi vào trầm tư liền hiểu được, đối với nam tử trước mắt, lần đầu tiên nàng sinh ra một tia xúc động từ nội tâm mà chỉ nữ tử mới có:
- Trở về là tốt rồi, đã lựa chọn có nạn cùng chịu, tự nhiên cũng phải đồng hưởng khi có phúc. Có điều... Ngươi vẫn còn quá trẻ!
Lý Duy Nhất cười hỏi:
- Ồ, giải thích như thế nào?
Thiền Hải Quan Vụ nói:
- Hơn tám mươi năm mạo hiểm, lẻn vào vực sâu Địa Phủ, giúp bọn họ giải quyết việc mà bọn họ không làm được. Dựa vào bản lĩnh bọn họ, ngươi vốn có thể đợi tới ngày sau, ví như tới cửa ải lớn thành Tiên thì đòi ân tình với họ. Bây giờ thu trước lợi ích khổng lồ, về sau ngươi còn có thể mở lời thế nào đây?
- Tuy chuyện này đối với ta, với Lăng Tiêu Cung mà nói, tất nhiên là trận mưa rào đúng lúc, nhưng còn ngươi? Ngươi vốn có thể nhân cơ hội kiếm thêm thật nhiều ích lợi.
Lý Duy Nhất không nghĩ rằng Thiền Hải Quan Vụ lo lắng sâu xa như vậy.
Rõ ràng là do cảnh giới tu vi khác nhau, cách suy nghĩ cũng khác. Ở trong mắt nàng, ngọn núi lớn nhất chặn ngang đường chính là cửa ải thành Tiên.
Mà Lý Duy Nhất thì chưa nhìn xa đến thế. Việc hóa giải thế cờ tàn thực chất hiện tại mới là điều khẩn cấp.
Lý Duy Nhất đang suy nghĩ xem phải giải thích với nàng như thế nào.
Thiền Hải Quan Vụ đã cam chịu chuyện Lý Duy Nhất đổi đi ân huệ sớm như vậy là vì Lăng Tiêu Cung và Doanh Châu, nói:
- Có Lưu Ly Trản và Điệp Phù Pháp, bây giờ ta vô cùng tự tin, có lẽ có thể tranh thủ làm thật tốt mọi chuẩn bị trước khi đại bạo động kéo đến. Nhưng tuyệt đối không thể để lộ bí mật trước, một khi để cho vài người biết chúng ta có thủ đoạn như thế này, nhất định sẽ không chừa thời gian cho chúng ta âm thầm tích lũy lực lượng.
Lý Duy Nhất ngạc nhiên:
- Vậy là không thể dùng Tam Điệp Thần Kiếm Phù?
Thiền Hải Quan Vụ cười nói:
- Cố gắng cất giấu đi. Yên tâm, làm... phu quân của một vị Đế Niệm Sư, sao có thể thiếu phù lục bảo vệ tính mạng?
Lý Duy Nhất nghe hai chữ “phu quân”, trong lòng cũng không khỏi lâng lâng:
- Thực ra ta còn mấy chuyện chưa nói hết.
Thiền Hải Quan Vụ kinh ngạc:
- Vẫn còn nữa?
Sau đó, Lý Duy Nhất kể ra chuyện bảy con Phượng Sí Nga Hoàng có thể đã nuốt Tang Quả của Phù Tang Thần Thụ, có thể nhanh chóng trưởng thành, cùng với bí mật về Quang Minh Tinh Thần Thư và Nghiệp Hỏa Kính.
Ánh mắt Thiền Hải Quan Vụ khác thường:
- Ta sẽ phát động lực lượng của toàn bộ Lăng Tiêu Cung thu thập đế dược. Còn về Quang Minh Tinh Thần Thư thì hơi rắc rối rồi, khá nhiều trang nằm trong tay Tắc Đế, muốn thu thập đầy đủ không phải là chuyện dễ dàng. Tắc Đế tu vi sâu không lường được.
Lý Duy Nhất nhớ ra:
- Nói đến Quang Minh Tinh Thần Thư, có lẽ trong Viễn Cổ Nghiệp Thành đang cất giấu một ít.
Lý Duy Nhất vội vàng lấy ra Thanh Đồng Hỏa Diễm Ma Tháp, từ trong tháp thả ra bản thể thanh liên của Bạch Dạ Thanh Liên.
Nghiệp Hỏa màu tím mà Lý Duy Nhất không dám trực tiếp chạm vào, ở trong mắt Thiền Hải Quan Vụ lại không có chút uy hiếp nào, nàng nhẹ nhàng vươn tay liền cách không từ trong hỏa diễm lấy ra một trang Quang Minh Tinh Thần Thư.
Nàng khen ngợi:
- Bạch Dạ Thanh Liên xác thực rất không đơn giản, thế giới nội sinh trời sinh chứa đựng pháp tắc không gian, được gọi là là Tiên Thù trong Thực Linh, thành tựu tương lai không thể đo lường. Đáng tiếc, sinh sai thời đại, gặp phải ngươi.
Thiền Hải Quan Vụ đưa Quang Minh Tinh Thần Thư cho Lý Duy Nhất, hoàn toàn không bất ngờ với việc hắn có thể giải quyết Bạch Dạ Thanh Liên.
Vậy mà, trang Quang Minh Tinh Thần Thư thứ bảy đã chính thức tới tay.
Lý Duy Nhất cất lại thanh liên, chuẩn bị sau khi hấp thu xong Nghiệp Hỏa màu tím trong đó liền đút cho bảy con Phượng Sí Nga Hoàng, nói:
- Còn có một chuyện rất quan trọng, khi ta nghe đám người Trầm Uyên Kiếm Tôn thương nghị, có nói đến bên dưới... Cũng chính là Địa Phủ tầng mười, giam giữ Kim Cách Thiên Tộc. Trên đường tới phía nam lần này, ta gặp một nữ tử, có lẽ chính là Kim Cách Thiên tộc.
Thiền Hải Quan Vụ hỏi:
- Là ai?
Lý Duy Nhất đáp:
- Truyền nhân của Bán Tiên Ngọc Đế.
Vẻ mặt Thiền Hải Quan Vụ lập tức nghiêm túc:
- Dính dáng tới Bán Tiên Ngọc Đế, ngươi tuyệt đối đừng nhúng tay vào, cứ coi như không biết gì.