Giờ phút này, Lý Duy Nhất cuối cùng cũng hiểu được phân lượng của Bán Tiên Ngọc Đế, e rằng chỉ có Võ Đạo Thiên Tử mới biết hắn rốt cuộc đáng sợ đến mức nào.
Tốc độ di chuyển của cỗ xe Thệ Linh không hề chậm, một ngày một đêm liền vượt qua mấy vạn dặm.
Tiến vào địa bàn của Ma Long Vương Triều.
Trong xe, Thiền Hải Quan Vụ hỏi thăm tình huống thân thế của Lý Duy Nhất, cùng với những gì gặp được trong hơn tám mươi năm qua. Khi biết được những chuyện hắn trải qua ở Địa Phủ tầng mười chín và sự suy yếu khi thọ nguyên bị giảm mạnh, trong lòng nàng không khỏi sinh ra vài dao động khó hiểu.
Thiền Hải Quan Vụ nói:
- Ta nên cùng ngươi đi Đế Khâu.
Lý Duy Nhất nói:
- Chuyện đã qua, cứ để nó qua luôn đi! Dù sao ta cũng đã nói hết ngọn ngành với ngươi rồi, một khoảng thời gian rất dài tiếp theo, e rằng phải nhờ ngươi chủ trì đại cục.
Đương nhiên là Lý Duy Nhất không muốn dựa dẫm vào Thiền Hải Quan Vụ, hắn muốn đi một con đường ngạo nghễ không cúi đầu, nhưng... nếu có thể được “giúp đỡ” một chút thì dường như không tệ.
Lý Duy Nhất vén rèm xe lên, muốn ngắm phong cảnh bên ngoài, lại nhìn thấy cảnh tượng kinh tâm động phách.
Vùng đất châu phủ mà bọn họ đi qua từng là mảnh đất màu mỡ ở phía tây Ma Quốc, phồn hoa giàu có. Giờ phút này, trên vùng đồng nội khô vàng, kích gãy mâu tàn cắm thành bụi như cỏ dại, bùn đất bị máu đen thấm đẫm bốc lên mùi tanh tưởi nồng nặc.
Khắp nơi có thể thấy thi hài nát vụn chất đống thành núi, có cái đầu lìa khỏi xác, có cái bị gặm cắn chỉ còn lại xương trắng hếu, bầy quạ tham lam tranh giành giữa những đống thịt thối.
Chiến xa cháy đen lật nghiêng bên đường.
Trong xe, một nửa thi thể cháy đen vẫn ôm chặt che chở đứa trẻ đã lạnh lẽo từ lâu trong lòng.
- Xoạt!
Cỗ xe Thệ Linh hồn thú vững vàng đáp xuống mặt đất, dừng lại.
Lý Duy Nhất và Thiền Hải Quan Vụ lần lượt xuống xe, nhìn cảnh hoang tàn khắp nơi trước mắt.
Hắn nói:
- Bây giờ ta vô cùng ủng hộ nguyện cảnh vĩ đại khai sáng quốc độ ba ngàn châu của Đại cung chủ, chúng ta hãy cùng nhau đi thực hiện nó. Chiến loạn của Ma Quốc thật sự không thể dừng lại sao?
Thiền Hải Quan Vụ nói:
- Cục diện của Ma Quốc đã sớm mất kiểm soát, các phe phái đứng sau nó đều có mục đích sâu xa.
- Lấy Ma Long Vương Triều mà nói, Cửu Phân Long nhận được sự ủng hộ mạnh mẽ của U Cảnh nơi Động Khư Quỷ Thành tọa lạc, nắm giữ một trăm lẻ bốn châu ở phía tây Ma Quốc.
- Bản thân hắn đã là cường giả cấp Trữ Thiên Tử, nghe nói, hắn lấy được một bộ Cổ Tiên Long Hài và Tiên Pháp Tinh Thần trong cơ thể Long Hài từ Vong Giả U Cảnh, muốn giúp hắn phá cảnh Võ Đạo Thiên Tử, thậm chí là cảnh giới cao hơn.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Tiên Pháp Tinh Thần? Vong Giả U Cảnh sao có thể đưa chí bảo như vậy cho hắn?
Thiền Hải Quan Vụ nói:
- Không sai, căn bản là không có khả năng. Nhưng lại có thể tạo thế, khiến nhiều võ tu của Ma Quốc đều cảm thấy Cửu Phân Long mới là chủ nhân tương lai của Ma Quốc, cảm thấy hắn sắp phá cảnh Võ Đạo Thiên Tử.
Gió lạnh cuốn tới, thổi tung tro cốt xám đen ngập trời.
- Ba thế lực Động Khư Quỷ Thành, Hắc Thủy Hài Phủ, Ngân Trạch Thi Hải luôn dòm ngó Bách Cảnh Sinh Vực, bọn chúng có hai tầng mục đích gần và xa.
- Gần là muốn làm cho Ma Quốc cứ mãi bạo loạn, tốt nhất là chiến cục khuếch trương, kéo Thánh Triều, Thương Hải Đạo Giáo, thậm chí toàn bộ Sinh Vực vào vũng bùn chiến tranh, khiến Nhân tộc tiêu hao nội bộ.
- Xa thì đợi sau khi Nhân tộc tiêu hao nội bộ, thù ghét lẫn nhau, trở nên suy yếu, liền một mẻ diệt sạch tất cả.
Lý Duy Nhất thầm than trong lòng, có những thế lực như Ma Long Vương Triều và Diệt Đạo Quân tồn tại, chiến cục Ma Quốc làm sao có thể dừng lại được?
Thiền Hải Quan Vụ hỏi:
- Ngươi có biết, Bán Tiên Ngọc Đế và Doanh Đông đóng vai trò gì trên bàn cờ Ma Quốc không?
Nàng ám chỉ, tự nhiên là đám thế lực Kỳ Lân Trang và Long Môn được Doanh Đông chống lưng ở phía sau.
Thế lực này đã cướp đoạt bốn mươi chín châu của Ma Quốc.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Cũng có mục đích sâu xa sao?
Thiền Hải Quan Vụ nhẹ gật đầu:
- Bọn họ liên tục khuếch trương và chinh phạt ra bên ngoài, không để chiến tranh dừng lại, thực chất là Bán Tiên Ngọc Đế đang thăm dò xem phía nam Doanh Châu có giấu nhân vật lợi hại nào không, để chuẩn bị cho việc thống nhất Doanh Nam.
- Vong Giả U Cảnh và Bán Tiên Ngọc Đế thì ít nhiều còn có thể nhìn thấu bọn họ muốn làm gì, bố cục của Hắc Ám Chân Linh ở Ma Quốc mới thực sự khiến người ta bất an.
- Hắc Ám Chân Linh bồi dưỡng ba Ma Khanh là Huyết Sát Tổ Sư, Ngự Linh Lão Tổ, Công Dã Ảnh, chiếm cứ một trăm hai mươi châu, cắt đi mảnh địa bàn lớn nhất. Trong đó, hai mươi ba châu Thương Thổ đã hoàn toàn bị hắc ám bao phủ, là một loại hắc ám hoàn toàn khác biệt với Vong Giả U Cảnh, không ai biết bọn họ đang gây dựng thứ gì ở bên trong.
Lý Duy Nhất càng thêm kiên định ý niệm trong lòng:
- Nếu căn nguyên nằm ở ba phe này, vậy thì không thể để bọn chúng đắc ý được.
Đám người Trầm Uyên Kiếm Tôn và Đế Nữ giấu giếm thân thế của hắn vô cùng kín. Lý Duy Nhất biết rất rõ, bản thân nhất định phải nắm giữ đủ nhiều tiền cược, tương lai mới có thể đi đối mặt với vận mệnh không thể tránh khỏi của mình.
Nếu có nhiều đại nhân vật đều muốn tranh đoạt Doanh Châu như vậy, có thể thấy ý nghĩa của việc chấp chưởng Doanh Châu lớn đến cỡ nào.
Đây có lẽ chính là một quân bài lớn nhất mà hắn có thể nhìn thấy được ở hiện tại.
Tại sao hắn không đi giành lấy nó chứ?
Tuy con đường này định sẵn là gian nan, thậm chí ngay ván cờ Ma Quốc trước mắt này, đối với hắn mà nói đều như ngọn núi lớn không thể lay chuyển. Nhưng chỉ cần kiên định mục tiêu, tiến lên từng bước một, tự nhiên sẽ càng gần Bỉ Ngạn hơn.
Điều hắn có thể làm bây giờ chính là, thứ mà bản thân còn chưa lấy được, Bán Tiên Ngọc Đế và Hắc Ám Chân Linh cũng đừng hòng chiếm giữ.
Thiền Hải Quan Vụ nghe Lý Duy Nhất cho biết trách nhiệm mà Nhân Thần Lục Bộ gánh vác, nàng mới nói ra lời này:
- Phải xem Doanh Tây Phật Môn và Phật Bộ, những người gánh vác trách nhiệm lớn nhất trong chuyện này phá cục như thế nào, Lăng Tiêu Cung chỉ có thể phụ trợ.
...
Ngu Bá Tiên chết ngoài Kiếm Đạo Hoàng Thành, chiến loạn vừa nổi lên, Thánh Đường Sinh Cảnh liền dưới sự dẫn dắt của Lăng Tiêu Cung đánh hạ mười chín châu ở biên giới phía tây nam Ma Quốc, nắm chặt trận pháp trường thành ra vào Bách Cảnh Sinh Vực trong tay.
Thiền Hải Quan Vụ bố trí một Truyền Tống Không Gian Trận ra vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc ở Tuế Nguyệt Cổ Tộc.
Do tộc trưởng Tuế Nguyệt Cổ Tộc đích thân trông coi.
Thiền Hải Quan Vụ nói:
- Truyền Tống Không Gian Trận của Tuế Nguyệt Cổ Tộc chỉ có thể truyền tống sinh linh dưới Khôn Nguyên cảnh. Ta muốn ra vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc thì phải đi một bí trận được cất giấu khác.
Thiền Hải Quan Vụ dẫn Lý Duy Nhất vòng qua Tuế Nguyệt Cổ Tộc, độn không mà đi.
Truyền Tống Không Gian Trận khiến Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc hồi sinh, nhưng cũng trở thành sơ hở lớn nhất của Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc. Đây chính là nguyên nhân căn bản mà Thiền Hải Quan Vụ phải tọa trấn ở Cổ Quốc quanh năm.
Sự vụ bên ngoài, nàng gần như đều giao cho Ngọc Dao Tử.
Lý Duy Nhất đột nhiên mở miệng:
- Thiền Vụ, ta e là phải đi một chuyến đến Tuế Nguyệt Cổ Tộc.
Thiền Hải Quan Vụ hỏi:
- Vì đế dược sao? Không cần đâu, bảo bọn họ đưa đến Xuân Thành là được.
Lý Duy Nhất đáp:
- Không phải đế dược, là Quang Minh Tuyền Nhãn. Ta lần này trở về, ngoài việc thương nghị việc lớn với ngươi, còn là vì tu hành của bản thân. Đợi mài giũa tu vi xong xuôi, phải chạy đến Uyển Khâu, vì ván cờ Ma Quốc này, cũng vì giải khai một chút bí mật của Nhân Thần Lục Bộ.
Lý Duy Nhất rất rõ ràng con đường của mình ở đâu, lại nói:
- Ta còn cần thi hài Cổ Tiên Cự Thú để tu luyện tiên đạo kinh văn. Thi hài Cổ Tiên Cự Thú mà Đại cung chủ đoạt được từ chỗ Chu Hậu, nó đang ở Vân Thiên Tiên Nguyên, hay là ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc?
...
Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc.
- Ào!
Trên đỉnh một ngọn núi sát hồ, trong quần thể cung điện nơi Thiền Hải Quan Vụ cư ngụ, ánh sáng của Truyền Tống Không Gian Trận sáng lên.
Hai bóng người một nam một nữ hiện ra trong trận.
Lê Lăng đang chờ bên ngoài Truyền Tống Trận, vội vàng từ trong đả tọa đứng dậy.
Nàng đã sớm biết sư tôn đi đón gia hỏa kia, nhìn thấy hắn trở về, hai mắt nàng lập tức sáng lên, nhất thời không biết nên mở miệng như thế nào.
Lý Duy Nhất tự nhiên lập tức nhìn thấy Lê Lăng không còn chút cảm giác ngây ngô đứng ở ngoài trận, ngay cả trang phục trên người nàng cũng biến thành kiểu dáng của người bề trên, đã nuôi dưỡng ra khí độ cường giả.
Tình cảm đã lâu không gặp trùng kích nội tâm, Lý Duy Nhất nhịn không được cười trêu nàng như thuở xưa:
- Ây da, thời thế thay đổi, giao tình đồng cam cộng khổ đồng hoạn nạn với Lê cô nương ngày xưa, nay thân phận địa vị đã khác, cũng ra vẻ Tứ cung chủ quá rồi, không thèm gọi người nữa.
Lê Lăng vốn dĩ trong lòng rất vui mừng, đã ấp ủ ngàn vạn lời nói, lại bị một câu của hắn chặn họng toàn bộ.
Nàng nói:
- Nếu ngươi muốn cãi nhau, ta có thể gọi một người đến, để nàng cãi với ngươi.
Ngay sau đó, nàng chỉ hành lễ với Thiền Hải Quan Vụ, không thèm nhìn hắn nữa.
Ẩn Nhị Thập Tứ, nay là Vụ Cung Nữ Sứ, mặc cung trang màu xanh nhạt, rảo bước đi vào. Nàng nhìn Lý Duy Nhất một cái, vội vàng cúi đầu, hành lễ với ba người.
Thiền Hải Quan Vụ đi ra ngoài, nghĩ tới điều gì, dừng bước xoay người nói:
- Tuế Nguyệt Thánh Nữ đang bế quan dưới Minh Linh Cổ Thụ, để Lê Lăng đưa ngươi đi đi! Giao bảy tiểu gia hỏa kia cho ta trước. Nghiêu Phù, ngươi đi chuẩn bị ngự yến hôm nay, muốn mời những ai thì ngươi và Lý Duy Nhất lên danh sách đi.
Lý Duy Nhất thả bảy con Phượng Sí Nga Hoàng ra, nói:
- Không cần khoa trương như vậy, tối nay tụ tập nhỏ là được.
Bảy con trùng lập tức không nhìn hắn thêm một cái, bám sát bước chân của Thiền Hải Quan Vụ vừa bò vừa bay xông ra ngoài, huyên náo một mảnh.
Mơ hồ có thể nghe thấy:
- Vụ Thiên Tử thọ ngang với trời, thống nhất Doanh Châu. Bảy Phượng chúng ta, nguyện cống hiến sinh mệnh!
Một nhóm ba người đi ra khỏi Truyền Tống Điện, đều không nói lời nào.
Lý Duy Nhất đột nhiên dừng bước, xoay người nhìn về phía Ẩn Nhị Thập Tứ:
- Ta không hiểu, ngươi lăn lộn kiểu gì vậy? Lê Lăng bây giờ là Tứ cung chủ, ngươi lại biến thành nữ sứ, còn phải hành lễ với nàng.
Nghiêu Phù thấy Lý Duy Nhất vẫn là cái tính chết tiệt như xưa, luôn thích đả kích nàng.
Thân phận có khác biệt, nàng không dám cãi lại như trước kia, chỉ hành lễ nói:
- Có lẽ là bởi vì, Thần Ẩn Nhân nhà chúng ta đi một lần gần trăm năm, không có ai chống lưng cho ta.
Nàng hoàn toàn không cảm thấy Vụ Cung Nữ Sứ có chỗ nào không tốt, đây chính là quan chức mà vô số người tha thiết ước mơ.
Nếu không có Lê Lăng tương trợ, làm sao đến lượt nàng?
- Có cá tính, không hổ là dòng chính của ta.
Lý Duy Nhất nói ra lời này, là vì muốn chống lưng cho nàng trước mặt Lê Lăng, tránh để nàng thật sự bị ức hiếp, tiếp đó xoay người, đi tới bên ngọc lan, ánh mắt nhìn xuống núi Vụ Cung, có thể nhìn xa xa tường thành của Xuân Thành đang bị Minh Vụ màu xanh nhạt bao phủ.
Xuân Thành, từ lúc Trường Sinh tranh độ, Đại cung chủ đã dựa vào Quang Minh Tinh Thần Thư khiến cho U Cảnh sáng trở lại.
Tính toán thời gian, trong Minh Vực đã trôi qua gần ngàn năm.
Tu giả đương nhiên không thể một mực tu luyện trong Minh Vực, sẽ chịu thời gian phản phệ.
Hơn nữa, sức chứa của Minh Vực có hạn.
Lý Duy Nhất xúc cảnh sinh tình, đột nhiên hỏi:
- Lê Lăng, cha ngươi còn sống không?
Lê Lăng lần này thật sự không nhịn được nữa:
- Lời này ta sẽ thuật lại cho ông ấy không sót một chữ nào.
Câu “dòng chính của ta” vừa rồi của Lý Duy Nhất khiến Nghiêu Phù rất hưởng thụ, vội vàng nói:
- Ẩn Quân hiện tại đang ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, có cần ta sai người đi mời ngài ấy không?
Bất luận ý niệm tu hành có bức thiết cỡ nào, Lý Duy Nhất vẫn cảm thấy, nếu đã trở về thì nên lập tức đến chỗ Lê Tùng Cốc báo một tiếng bình an.
Hắn nói:
- Không cần đâu, chúng ta bây giờ đi bái phỏng lão Lê đã.
Lê Lăng hơi liếc mắt nhìn sang.