Đại thời đại cuồn cuộn

Xuân Thành được xây dựng vòng quanh Tuế Nguyệt.

Một vùng nước rộng mười mấy dặm, chia cắt hai phía đông tây của thành trì, tĩnh lặng chảy qua.

Phía tây thành là Minh Vực ba ngàn dặm, quanh năm sương xanh lượn lờ, thảm thực vật um tùm, thế núi nhấp nhô.

Phía đông thành không bị Minh Vụ bao phủ, trải qua gần trăm năm tu sửa trùng kiến, phế tích tàn phá ngày xưa nay đã đổi mới hoàn toàn, nhà cửa có trật tự, ngói cong rường hiên trùng điệp như mây, tái hiện lại khí tượng phồn thịnh của một thành trì lớn.

Dưới sự bao phủ của ánh trăng Tuế Nguyệt, toàn bộ tòa thành giống như hải thị thận lâu, trôi nổi trong quang vụ.

Nghiêu Phù ở lại Vụ Cung ngoài thành, chuẩn bị gia yến buổi tối.

Lý Duy Nhất và Lê Lăng sau khi vào cổng thành, dọc theo con đường lát đá xanh bên cạnh vùng nước rộng lớn mang tên Lăng Tiêu Hà đi tới trước. Trên đường xe cộ tấp nập, những tu giả trẻ tuổi kết thành từng tốp năm tốp ba, trong đó một số mặc võ phục tiêu chuẩn, thúc ngựa vung roi ra khỏi thành, không biết bôn ba đi đâu.

Trên dòng sông rộng lớn, tàu thuyền tấp nập, có chiếc vận chuyển hàng hóa chất cao như núi, ăn nước cực sâu. Cũng có thuyền hoa lướt qua, tiếng đàn sáo múa hát rộn ràng.

Chưa tới trăm năm, Xuân Thành tàn phá cũ nát, hoang lương điêu tàn ngày xưa, nay hoa gấm ngợp trời, bừng bừng sức sống. Mà Ma Quốc đã từng hưng thịnh hiển hách lại trở thành một thái cực khác.

Nhớ lại ban đầu, ở Xuân Thành, ngay trên mặt sông trước mắt này, nếu các cường giả Biên Quân của Ma Quốc có thể giành chiến thắng, giết chết Lý Duy Nhất, bắt giữ Nam Cung, có lẽ vận mệnh của Ma Quốc sẽ hoàn toàn được viết lại. Ngu Bá Tiên có thể đoạt được Sinh Tuyền để tiếp tục kéo dài sinh mệnh, có thể xuất binh đánh hạ Thánh Đường Sinh Cảnh, có thể tiến vào làm chủ Tuế Nguyệt Khư...

Đáng tiếc, không có nếu như.

Lý Duy Nhất cười hỏi:

- Lăng Tiêu Hà, ai đặt tên này vậy?

Ánh mắt Lê Lăng có vẻ khinh thường, nàng nói:

- Tự nhiên là những các thần quan viên muốn lấy lòng sư tôn và Đại cung chủ rồi. Châu Mục các châu còn liên danh dâng thư, muốn đổi tên Xuân Thành thành Quan Vụ Kinh. Nói là Đại Xuân đã chết, trong thành chỉ có thể nhìn ngắm sương mù, chính là Minh Vụ ở bên kia sông.

Nàng chỉ về phía bờ bên kia.

Lý Duy Nhất chắp tay sau lưng, nhẹ gật đầu:

- Quan Vụ Kinh rất tốt.

Lê Lăng nói:

- Ngươi là thật không hiểu, hay giả vờ không hiểu? Thánh Đường Sinh Cảnh rốt cuộc là một phương thế lực có đông dân số nhất của Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc hiện nay, đổi tên thành Quan Vụ Kinh, chẳng phải là làm gia tăng mâu thuẫn sao?

Lý Duy Nhất chỉ mỉm cười:

- Ngươi nghĩ như thế à?

Lê Lăng rảo bước đuổi theo:

- Nếu không phải nguyên nhân này, tại sao sư tôn từ chối đổi tên Xuân Thành?

Lý Duy Nhất hỏi:

- Ngươi không vào Phượng Các làm quan đúng không?

Lê Lăng nhẹ lắc đầu:

- Chuyện thế tục liên quan gì đến ta, mục tiêu của ta là Đế Niệm Sư.

Lý Duy Nhất đột nhiên dừng bước, nhìn về phía Minh Vực ở đông thành:

- Vậy là đúng rồi.

Chỉ thấy, một cây Minh Linh Cổ Thụ sinh trưởng trong sương mù, cao hơn cả ngọn núi, tán lá như mây. Dưới sự trợ giúp của Sinh Tuyền và Mệnh Tuyền, thân cổ thụ bị Mã gia trộm đi năm xưa nay đã cành lá sum suê.

- Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc đã diệt vong hai vạn năm, không biết đã trải qua bao nhiêu thế hệ, nếu không có Đại cung chủ và Vụ Thiên Tử, làm gì có khí tượng hiện tại của Xuân Thành? Ngay cả Thánh Đường Sinh Cảnh đều đã bị diệt. Nếu có tộc nhân của Tuế Nguyệt Cổ Tộc không biết thân biết phận, tự cho mình vẫn là chủ nhân nơi này, người có trí tuệ trong tộc sẽ răn dạy nghiêm khắc.

Lý Duy Nhất tiếp tục nói:

- Thiền Vụ không phải để ý bọn họ, mà là không muốn làm tổn hại uy danh của Đại cung chủ. Nói cho cùng, nàng đã sớm lùi về phía sau màn, chuyên chú tu hành, dốc lòng nghiên cứu đạo pháp. Mọi sự vụ quân chính của Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, Lăng Tiêu Sinh Cảnh, Đông Hải, đều là Đại cung chủ định đoạt.

Nhắc đến Ngọc Dao Tử, Lý Duy Nhất lập tức nghĩ tới tình cảnh khi nàng hứa đại nguyện ở Xuân Thành năm đó.

Chiếm giữ Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, lấy khu vực Khô Vinh làm trường thành hộ quốc, trùng kiến Lăng Tiêu Cung.

Đánh chiếm bình nguyên Thất Oan và Viễn Cổ Nghiệp Thành, khôi phục Lăng Tiêu ba trăm châu, nối liền với Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc.

Đánh xuyên Động Khư Quỷ Thành, nối liền Bách Cảnh Sinh Vực, kiến lập ba ngàn châu lãnh thổ.

Càn quét yêu ma quỷ quái ở phía nam Doanh Châu, trả lại sự thanh minh cho trọc thế, dựng lại bầu trời trong sáng, tạo phúc cho thiên hạ, mở ra thái bình vạn thế.

Lý Duy Nhất chính là bị bánh vẽ của nàng làm cảm động, cho nên mới tham gia Trường Sinh tranh độ.

Mặc dù trong quá trình này, mới thực hiện bước đầu tiên mà hắn và Ngọc Dao Tử đã trải qua vô số chém giết, đi về từ cõi chết, chịu đựng sự cản trở, sụp đổ, thống khổ, tự vấn, nghi ngờ, nhưng họ đã vượt qua hết, xóa tan hiềm khích lúc trước, nội tâm của hai người ngược lại càng thêm cường đại.

Nay đã hoàn thành bước đầu tiên, nhìn thấy thu hoạch trước mắt, trong lòng Lý Duy Nhất tự nhiên cũng có cảm giác thành tựu, cảm thấy những gì đã gánh vác trong Trường Sinh tranh độ đều là đáng giá.

Lý Duy Nhất thả Thiên Linh Tử ra.

Trở lại Xuân Thành, Thiên Linh Tử rất đỗi vui mừng, hóa thành một luồng điện quang bay ra ngoài.

Lê Tùng Cốc lãnh chức Châu Mục của một châu ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, trạch viện ở trong Xuân Thành cực kỳ khí phái, nằm sát Tuế Nguyệt và Xuân Trạch. Bên trên cửa son là hai chữ lớn mạ vàng “Lê Phủ“.

Hộ vệ canh cửa vội vàng quỳ một gối xuống hành lễ:

- Bái kiến Tứ cung chủ.

Vừa lúc này, Thiên Linh Tử ủ rũ bay trở lại, rơi xuống bên cạnh Lý Duy Nhất:

- Vạn Táng Khu Tế Khanh đã bị dọn dẹp sạch sẽ, không còn bộ dáng như trước nữa. Bên trong đổ đầy nước, biến thành một cái hồ rồi.

Hóa ra là nó đi tìm nhà mình!

Xuân Thành trước đây, đâu đâu cũng có Vạn Táng Khu và khu vực thời không dị thường. Lời đồn nói, trong cuộc chiến diệt quốc, có ít nhất một ức võ tu chiến tử ở đây, để lại thi hài, binh khí, áo giáp đếm không xuể, nếu tu bổ và nấu lại toàn bộ thì có thể tạo ra một chi quân đội khổng lồ.

Cánh cổng đỏ thẫm ầm ầm mở ra.

Lê Tùng Cốc còn chưa kịp thay quan bào Châu Mục màu tím, liền bước nhanh đi ra, trực tiếp lướt qua Lê Lăng, dường như không nhìn thấy nàng, đi thẳng tới chỗ Lý Duy Nhất ở bên ngoài, nắm lấy tay hắn.

Lê Tùng Cốc không có chút trầm ổn và nội liễm nào, ánh mắt tràn ngập kích động và vui sướng hỏi:

- Duy Nhất... trở về từ bao giờ vậy?

Lý Duy Nhất cười đáp:

- Vừa mới trở về Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc thôi, chưa đến hai canh giờ.

Lê Tùng Cốc kéo cổ tay hắn đi vào trong phủ:

- Ta cũng vừa về Xuân Thành! Hôm nay chúng ta phải uống rượu cho đã. Ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì, mau đi dặn dò nhà bếp chuẩn bị rượu thức ăn, tất cả đều phải là thứ tốt nhất, không có thì lập tức đi mua, đừng tưởng bây giờ ngươi là Tứ cung chủ thì lão phu không sai bảo được ngươi.

Sau khi vào phủ, Lý Duy Nhất liền nhìn thấy Thương Lê ở trong sân đi ra muộn một chút.

Thương Lê đến Xuân Thành để mượn trận pháp thời gian bế quan tu luyện.

Đây cũng là nguyên nhân lão Lê sẽ về Xuân Thành!

Ba người ngồi bên bàn trà trong đình uống trà, hỏi han chuyện đã qua. Hóa ra Lê Tùng Cốc và Thương Lê cũng đã mười năm không gặp, Thương Lê từ sớm đã không tu hành ở Độ Ách Quan nữa, mà là phụ trách sự vụ của Cửu Lê Tộc ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh và Đông Hải.

Lý Duy Nhất có thể cảm ứng ra, tu vi võ đạo của Lê Tùng Cốc ở Trường Sinh cảnh tứ trọng, niệm lực đã tới ngũ trọng.

Hắn nói:

- Lão Lê à, đừng để tục sự làm lỡ dở, cũng nên học hỏi Thương Lê một chút, lúc cần bế quan tu luyện thì phải đặt tinh lực vào việc tu luyện.

Lê Tùng Cốc đã khôi phục khí độ trầm định của Ẩn Quân, vuốt râu cười nói:

- Tuổi của lão phu chưa đến hai trăm, đạt được thành tựu tu vi hiện tại chắc không chậm đâu nhỉ? Duy Nhất à, ta hiểu ngươi đang nghĩ gì, lão phu cũng từng tu luyện trong Minh Vực vài chục năm, nhưng quá lãng phí thọ nguyên, bản chất tốc độ tu luyện bên ngoài thực ra nhanh hơn một chút, dù ta có bận rộn với tục sự.

- Con người không ai là giống nhau, chỉ có thiên kiêu đứng đầu nhất, không sợ giảm thọ nguyên mới thích hợp mượn sức mạnh thời gian để nâng cao tu vi.

- Ngươi xem Thương Lê đi, thiên phú không tính là thấp đúng không? Tổng cộng mười lần hắn đến Xuân Thành bế quan tu luyện cũng chỉ khoảng trăm năm. Thương Lê, ngươi bây giờ bao nhiêu tuổi rồi?

Thương Lê đáp:

- Tính tổng mọi thời gian chắc là hai trăm tuổi!

Lý Duy Nhất phát hiện ra một chuyện quan trọng gì đó, hỏi:

- Đợi đã... lão Lê, ngươi hiện tại chưa tới hai trăm tuổi, còn chưa lớn hơn Thương Lê?

Lê Tùng Cốc hoàn toàn không để ý, cười một tiếng:

- Đúng vậy, càng sống càng trẻ ra. Thương Lê bây giờ vẫn chưa lớn tuổi bằng muội muội hắn đâu, tu giả không cần phải để ý tới cái này.

Thấy Lê Lăng đi tới, nụ cười của Lê Tùng Cốc dần dần biến mất, không biết nghĩ tới cái gì:

- Duy Nhất, lão phu vô cùng hiểu rõ thiên phú của mình, vốn dĩ không có tư chất Siêu Nhiên, nhưng hiện tại, ta cảm thấy có thể dựa vào tài nguyên tu luyện, trùng kích Thánh Linh Vương Niệm Sư thử. Một khi thành công, có thể sống ba ngàn năm, ta còn muốn nhìn các ngươi nhiều hơn, xem các ngươi có thể đi được bao xa.

- Tứ thúc của ngươi đã già khú đế, đối với hắn mà nói, Trường Sinh cảnh chính là ngưỡng cửa cao, đan dược gì cũng vô dụng.

Tâm trạng Lý Duy Nhất trở nên nặng nề hơn nhiều, hắn sớm đã liệu trước, hơn tám mươi năm trôi qua, tất nhiên sẽ có rất nhiều cảnh còn người mất.

Hắn nói:

- Tiên đạo long mạch Đông Hải thức tỉnh, pháp tắc Tiên Đoạn nới lỏng, lão Lê, ngươi nhất định có thể phá cảnh.

Thương Lê xúc động, hỏi:

- Pháp tắc Tiên Đoạn vậy mà thật sự tồn tại sao?

- Đúng thế.

Lý Duy Nhất gật đầu, thầm nghĩ trong lòng. Ngay cả Thương Lê cũng đã nghe nói đến pháp tắc Tiên Đoạn, có thể thấy, chắc chắn có người âm thầm thúc đẩy. Lòng người sao có thể không dao động?

- Không nói chuyện đau lòng này nữa, lần này trở về, ngươi không đi nữa phải không?

- Tạm thời không đi nữa!

...

Ôn chuyện cũ với lão Lê, tự nhiên không thể tránh khỏi bàn luận về đại thế thiên hạ.

Đại thế thiên hạ của hắn nằm ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, ở Đông Hải, ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh, không vượt ra ngoài trận pháp trường thành của Bách Cảnh Sinh Vực.

- Tuế Nguyệt Khư quá rộng lớn, ta thấy chí ít có tới bốn trăm châu, một ngàn năm tới đều là kỳ ngộ phát triển, các thế lực lớn đang liều mạng cướp đoạt địa bàn.

- Phía nam Cổ Quốc được chia cho Cửu Lê Tộc chúng ta. Tả Khâu Môn Đình, Chu Môn thì do Tả Khâu Huyền Minh phụ trách trấn thủ khu vực Khô Vinh ở biên giới phương nam.

- Phía nam nguy hiểm nhất, kề sát Viễn Cổ Nghiệp Thành. Tu vi của Tả Khâu Huyền Minh cao nhất, là Thánh Lâm Sơn, đương nhiên phải dựa vào hắn.

- Biên giới phía bắc Cổ Quốc do Tuyết Kiếm Đường Đình, Thường gia, Vũ Lâm Sinh Cảnh phụ trách trấn thủ. Thế lực của ba nhà này cũng phát triển ở phía bắc.

- Phía tây giao cho các tộc thuộc dòng chính của triều đình Lăng Tiêu Cung, ví dụ như Thái Sử gia tộc, Tây Hải Vương Tống gia.

- Phía đông là quan trọng nhất, giao cho Thánh Đường Sinh Cảnh và Hoa Yêu tộc. Bên đó tương lai sẽ đánh thông Vong Giả U Cảnh, từ Cổ Quốc kết nối tới Đông Hải, đến lúc đó, biên cảnh cực nam này sẽ hình thành một thể hoàn chỉnh, tối thiểu có ngàn châu.

- Duy Nhất à, đại thời đại cuồn cuộn ập tới, lão phu có thể tham dự trong đó, thật là may mắn nhường nào. Sao có thể lãng phí thời gian ở trong Minh Vực và trận pháp thời gian chứ?

Vị trí của mỗi người không giống nhau, vấn đề cần suy xét và những việc cần làm đương nhiên khác biệt một trời một vực.

Lăng Tiêu Cung cần Thiền Hải Quan Vụ và Ngọc Dao Tử, cũng cần những người cai quản và giáo dục như Lê Tùng Cốc, mới có thể đào tạo ra dòng máu mới liên tục, đi được xa hơn.

Sau buổi tụ tập nhỏ ở Lê Phủ, Lý Duy Nhất cáo từ rời đi.

Sau này chắc chắn hắn sẽ thường xuyên về Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, cơ hội gặp gỡ còn rất nhiều.

Lúc gần đi, Lý Duy Nhất đưa cho Lê Tùng Cốc một tấm Tam Điệp Thần Kiếm Phù, bây giờ đến lượt hắn che chở lão Lê!

Đồng thời, hắn cũng để lại hai mươi bảy viên Thánh Vương Tinh Thần Đan cuối cùng trên người lên mặt bàn. Đợi đến khi Lê Tùng Cốc tiễn ba người đi, nhìn thấy bình đan trên bàn, mở ra xem xét, tự nhiên mang đến cho nội tâm của vị lão nhân gia trẻ tuổi này một sự chấn động không nhỏ, tay khẽ run rẩy.

Dù sao ngay cả là Lý Duy Nhất, khi ở cảnh giới như Lê Tùng Cốc, muốn mua một viên cũng ngốn sạch cả gia tài.

...

Võ tu Đại Trường Sinh và Bỉ Ngạn cảnh tiêu hao Minh Vụ khá là khủng bố, chỉ có thiên kiêu đỉnh phong nhất mới có tư cách tiến vào trong đó tu luyện.

Hơn nữa, rất ít suất.

Thiên phú càng cao, quyền ưu tiên càng cao.

Cho dù là người như Thương Lê, có mối quan hệ vững chắc với Tứ cung chủ, cũng không phải muốn vào là được.

Nhưng ở trong Xuân Trạch, xung quanh Tuế Nguyệt có từng tòa trận pháp thời gian do triều đình vận hành, thanh toán Linh Tinh là có thể mượn dùng.

Khu vực thời không dị thường, khu vực trận pháp nguy hiểm từng phân bố trong Xuân Trạch chính là được hình thành sau khi trận pháp thời gian, và Truyền Tống Không Gian Trận của hai vạn năm trước sụp đổ.

Đều đã được sửa chữa.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters