Đại cung chủ đến

Ba người cáo từ tách ra.

Thương Lê đi thuyền hướng về phía Tuế Nguyệt, Lý Duy Nhất và Lê Lăng thì qua sông đi tới bờ đông.

Lên bờ, bước vào khu vực Minh Vụ màu xanh nhạt.

Nơi đập vào mắt, tất cả đều là Linh Thổ ba màu với chất lượng khác nhau. Đều được đào từ Đông Hải qua, khai phá thành dược điền bạt ngàn không thấy điểm cuối.

Bảo dược như cỏ dại mọc điên cuồng, tinh dược ngàn năm đi tới đâu cũng có thể bắt gặp.

Mép rìa dược điền, dựng lên từng tấm bia đá, trên đó khắc tên của các thế lực khác nhau.

Lý Duy Nhất và Lê Lăng đi tới dưới gốc cây Minh Linh Cổ Thụ, trên thân cây lưu chuyển từng vệt sáng xanh lam, pháp tắc thời gian hiển nhiên không giống những nơi khác, xuất hiện sự vặn vẹo và đình trệ.

Xung quanh cổ thụ là Tiên Nhưỡng thành từng vùng, tinh dược hội tụ thành biển hoa, từng cây đế dược với những hình thái khác nhau tỏa ra hào quang lóa mắt.

Sinh Tuyền và Mệnh Tuyền nằm ở hai bên trái phải của cổ thụ, nước suối ngưng tụ thành hai cái hồ nước loại nhỏ, sinh mệnh chi khí bàng bạc, tựa như hai điểm mắt cá của Thái Cực.

Lê Lăng nhẹ nhàng xoa tấm bia đá ở bên cạnh, nói:

- Trận chiến ở Thành Lăng Tiêu trăm năm trước, Lăng Tiêu Cung suýt chút nữa bị diệt vong, nhưng Tiên Nhưỡng, dược điền, tinh dược, đế dược đã được Tam sư tỷ mang đi, giữ lại hết.

- Ngươi phải biết rằng, tài nguyên có nhiều hơn nữa thì cũng không đủ. Những năm nay chúng ta vẫn luôn dùng toàn lực để bồi dưỡng dược liệu, tiết kiệm khi dùng, chỉ vì sư tôn nói, phải để lại một phần cho bảy con Phượng Sí Nga Hoàng kia.

Lý Duy Nhất nói:

- Cho nên mới nói, vẫn là Thiền Vụ suy nghĩ toàn diện. Lúc còn trẻ nàng đã có thể bày ra một mặt cường thế sắc bén như lật đổ Lôi Tiêu Tông, chém Phi Long, truy sát Ngu Bá Tiên. Nhưng đồng dạng cũng có thể thao quang dưỡng hối, xét thời đoán thế, cần lui thì lui, cần ẩn thì ẩn...

Nói tới đây, Lý Duy Nhất đổi chủ đề:

- Lê Lăng, ngươi có thể đi được rồi! Đúng rồi, múc một ít Mệnh Tuyền và Sinh Tuyền giao cho cha ngươi, mang về cho tứ thúc.

Từ hướng cổ thụ, Tuế Nguyệt Thánh Nữ trên người tỏa ra quang minh hà vụ, từng bước từ trong màn sương đi tới.

Lê Lăng nhỏ giọng nhắc nhở:

- Đại cung chủ có nghiêm lệnh, bất cứ ai cũng không được lấy đi Mệnh Tuyền và Sinh Tuyền.

Lý Duy Nhất cười một tiếng, xua tay nói:

- Ta nói lấy thì cứ lấy, bên phía Đại cung chủ để ta đi nói với nàng.

Cát Tiên Đồng cười ha hả, trước Nam Cung Bạch Thái một bước, đã lóe người đến trước mặt Lý Duy Nhất, tò mò hỏi:

- Không hổ là Lý Thương Thiên, toàn bộ Lăng Tiêu Cung cũng chỉ có ngươi là không e sợ sư tôn. Dù là những tồn tại cấp Thánh cũng không có cái lá gan này. Vị Bát Phật Gia ở Doanh Tây kia thật sự là ngươi sao? Nhìn dáng vẻ của ngươi trông không giống như đã xuất gia nha!

Siêu Nhiên tu luyện ở dưới Minh Linh Cổ Thụ có tổng cộng có ba vị. Ngoài Nam Cung Bạch Thái và Cát Tiên Đồng ra, còn có một nam tử trẻ tuổi xa lạ.

Cát Tiên Đồng truyền âm cho biết, người đó tới từ Thánh Triều.

Đại cung chủ ngày xưa vì tranh thủ sự ủng hộ của Thánh Thiên Tử, từng đưa ra một số hứa hẹn, nhường lợi cho Thánh Triều, đây chính là một trong những sự sắp xếp đó.

Lê Lăng không nói thêm gì nữa, lấy Mệnh Tuyền và Sinh Tuyền, mang theo tâm trạng kích động cáo từ rời đi.

Nàng từng tìm Ngọc Dao Tử cầu xin nước suối, nhưng bị Ngọc Dao Tử lấy lý do “bất cứ ai cũng không được làm trái pháp lệnh” để từ chối. Để mở một cái khe thì sau này mọi mệnh lệnh đều sẽ giống như thùng rỗng kêu to. Dùng Mệnh Tuyền và Sinh Tuyền bảo dưỡng Minh Linh Cổ Thụ là việc trọng yếu nhất lúc này.

Cát Tiên Đồng đương nhiên là muốn bào chữa cho Ngọc Dao Tử vài câu:

- Minh Linh Cổ Thụ ngay từ lúc đầu chỉ có thể chống đỡ cho một vị Siêu Nhiên dưới Thánh cảnh tu luyện, theo sự khôi phục dần dần của nó, mới biến thành hai vị, rồi tới ba vị như bây giờ. Nếu là Siêu Nhiên Thánh cảnh thì chỉ có thể đủ cho một người tu hành. Vậy nên, không thể trách pháp lệnh của sư tôn nghiêm khắc.

Lý Duy Nhất gật đầu nhẹ, biết rõ tính cách của Đại cung chủ và Thiền Hải Quan Vụ khác nhau.

Với lãnh thổ và thế lực của Lăng Tiêu Cung hiện tại, nếu không có một vị nhân vật cứng rắn như vậy thì tuyệt đối không thể kiểm soát, bên dưới nhất định sẽ liên tục phát sinh hỗn loạn.

Cát Tiên Đồng nhìn ra được Lý Duy Nhất cố ý đến tìm Nam Cung, nên hắn không ở lại lâu, tìm một lý do cáo từ rời đi.

Đêm xảy ra trận chiến ở Kiếm Đạo Hoàng Thành, Lý Duy Nhất đã giao Trú Nhan Ngọc Lê cho mấy nữ tử tiến đến tương trợ vào lúc đó.

Trong số đó, đương nhiên bao gồm cả Nam Cung Bạch Thái.

Giờ phút này, nàng chậm rãi cởi mạng che mặt, dung nhan vẫn tuyệt mỹ như cũ, tựa như hóa thân của Tiên Linh, quang minh hà vụ lượn lờ quanh thân, từng sợi tóc đều lưu động ánh sáng dịu dàng.

Nhưng khí chất so với lúc trước đã có sự thay đổi rõ ràng, trong dịu dàng lộ ra nội liễm thâm tàng bất lộ. Ánh mắt thỉnh thoảng toát ra vẻ bí ẩn và tao nhã mà Lý Duy Nhất cũng cảm thấy được.

Hai người sóng vai đi dạo dọc theo bờ đông của Lăng Tiêu Hà.

Lý Duy Nhất phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch:

- Ngươi thực sự là Tuế Nguyệt Nữ Hoàng chuyển thế sao?

Nam Cung Bạch Thái đi ở phía bên phải hắn, trâm xanh cài trên mái tóc đen nhánh, chiếc váy mềm trang nhã:

- Sau khi lấy được quyền trượng Nữ Hoàng từ chỗ Thánh Ti, trong đầu ta quả thực đã xuất hiện một số mảnh vụn ký ức, dường như là kiếp trước kiếp này.

- Sau đó, lại dựa vào Nguyên Hội Đạo Ấn mà Nữ Hoàng lúc sinh thời ngưng tụ trong quyền trượng... chính là nhờ những ký hiệu thần bí kia, ở một vài khu vực thời không dị thường trong Xuân Thành, ta đã tìm được bốn dòng suối khác trong cơ thể Nữ Hoàng trước đây.

Lý Duy Nhất động ý niệm:

- Ngươi có thể cảm ứng được di vật mà Tuế Nguyệt Nữ Hoàng để lại sao?

Nam Cung Bạch Thái hỏi:

- Đúng là có một số cảm ứng vi diệu, nhưng ta rốt cuộc không phải nàng. Thánh Ti nghĩ đến cái gì sao?

Lý Duy Nhất trầm ngâm một lát, hỏi:

- Có tìm được Linh Giới của Tuế Nguyệt Nữ Hoàng không?

Nam Cung Bạch Thái nhẹ lắc đầu:

- Theo ghi chép trong một vài điển tịch của Cổ Tộc, Linh Giới của Nữ Hoàng, sau khi thi triển Tuế Nguyệt Trớ Chú thì đã tan vỡ.

Lý Duy Nhất nói:

- Chuyện năm đó, Tuế Nguyệt Cổ Tộc chưa chắc đã thực sự rõ ràng. Sau khi Tuế Nguyệt Trớ Chú thi triển, cũng chỉ có đám người Ma Hoàng đào thoát khỏi khu vực Khô Vinh. Nói không chừng, lão tổ của Tuế Nguyệt Cổ Tộc cũng là nghe nhầm đồn bậy.

Lý Duy Nhất thậm chí còn hoài nghi, lời mà Nam Cung Bạch Thái nói là tin tức do Ma Hoàng cố ý phát ra, bị tiền bối của Tuế Nguyệt Cổ Tộc nghe được, ghi chép lại trong sách vở.

Đôi mắt Nam Cung Bạch Thái sáng ngời như ngọc, tò mò nhìn về phía hắn.

Không hiểu vì sao hắn lại nói ra những lời như vậy.

Lý Duy Nhất vẫn chưa bắt đầu nghiên cứu rương đồ vật mà Thanh Từ đưa, tự nhiên không tiện nhiều lời, bèn tạm gác chuyện đó sang một góc lòng:

- Lần này đến tìm ngươi, chủ yếu là vì hai chuyện. Một là mượn Quang Minh Tuyền Nhãn. Hai là giúp ta liên hệ với Tiêu Tôn và Liễu Phó Tiêu Tôn, hẹn thời gian và địa điểm, ta có chuyện muốn bàn với bọn họ.

Nam Cung Bạch Thái nói, nàng không hề giấu điều gì với Lý Duy Nhất, đó là một loại tín nhiệm đến mức chính bản thân nàng cũng cảm thấy khó tin:

- Muốn mượn quyền trượng không? Quyền trượng Nữ Hoàng có thể điều động sức mạnh căn nguyên của Tuế Nguyệt, có trợ giúp rất lớn đối với tu luyện niệm lực và pháp tắc thời gian.

Lý Duy Nhất không khách sáo:

- Cũng được.

Trong lòng thầm nghĩ, thảo nào Thường Thư xếp người chuyển thế của Nữ Hoàng như nàng vào trong danh sách những người có thiên phú đứng đầu nhất phía nam Doanh Châu. Nam Cung Bạch Thái cầm quyền trượng Nữ Hoàng giống như việc mở ra bảo khố kiếp trước vậy.

- Liễu Phó Tiêu Tôn vì chuyện của Đường Vãn Châu ở Kiếm Đạo Hoàng Thành năm đó, tự biết phạm lỗi, đã sớm chủ động rời khỏi Động Khư Doanh.

Nam Cung Bạch Thái báo cho hắn biết chuyện này, lại nói:

- Ngươi có biết, Thanh Tử Khâm và Tiêu Tôn đã trở mặt rồi không?

Lý Duy Nhất cạn lời, chuyện quan trọng nhất khi hắn đi tìm Trang Sư Nghiêm chính là đón Thanh Tử Khâm trở về Động Khư Doanh.

Nam Cung Bạch Thái nói:

- Sau khi Tiêu Tôn biết được nàng hoạt động mạnh ở Vong Giả U Cảnh với thân phận Lạc Âm Cơ thì cực kỳ phẫn nộ, từng chặn nàng lại, muốn cứng rắn đưa về Động Khư Doanh, nhưng cuối cùng lại thất bại, hai người cãi vã to.

Lý Duy Nhất lập tức hỏi:

- Chuyện này truyền ra rộng không?

Nam Cung Bạch Thái thở dài u oán:

- Chắc là chỉ có ta và Tiêu Tôn biết! Lúc đó là Tiêu Tôn bảo ta đi khuyên nàng, bằng không ta cũng không biết chuyện này. Ta biết, nàng là vì không muốn Thanh Từ trả thù Động Khư Doanh, nên mới lựa chọn ở lại bên cạnh ông ta. Nhưng nếu nàng vẫn luôn ở Thái Âm Giáo, chúng ta sớm muộn cũng sẽ một trong hai phải chết. Thánh Ti, e rằng chỉ có ngươi mới có thể khuyên được nàng, nàng đối với ngươi... tóm lại rất khác biệt.

Hai người bước dọc theo bờ sông, vừa đi vừa nói chuyện, nhắc tới những chuyện phát sinh trong những năm qua. Dù chỉ là đề cập một chút, nhưng lại có một sự ăn ý kỳ diệu.

Cảm giác đó giống như là Lý Duy Nhất chưa bao giờ rời đi vậy.

Cho dù hắn nhiều năm sau quay lại, trong mắt Nam Cung Bạch Thái, hắn vốn dĩ nên quay lại, hắn thuộc về nơi này, như vài ngày trước mới gặp qua.

Đừng thấy Lý Duy Nhất trong một khoảnh khắc nào đó từng bâng khuâng, trên thực tế, quan hệ của hai người vẫn luôn rất thuần túy.

Chí ít Nam Cung Bạch Thái vẫn luôn thuần túy.

...

Ngày thứ hai sau khi Lý Duy Nhất trở lại Vụ Cung, liền tổ chức một buổi tiệc nhỏ, những người được mời đến đều là bạn cũ, cố nhân đang ở xung quanh Xuân Thành.

Ngày thứ ba, tin tức Lý Duy Nhất trở về lan truyền ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc. Ngay cả Lăng Tiêu Sinh Cảnh và phía Đông Hải, đều lục tục có người Truyền Tống Không Gian qua đây bái phỏng.

Cảnh tượng quỷ dị lại náo nhiệt xảy ra vào ngày thứ năm.

Các thế lực lớn dưới ảnh hưởng của Lăng Tiêu Cung không hẹn mà cùng cử sứ giả đưa tinh dược và đế dược đến bên ngoài Vụ Cung. Trong số đó thậm chí bao gồm cả Đông Hải Yêu tộc, cùng với Lôi Tiêu Tông đã bị gạt ra khỏi lợi ích của Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc.

Lôi Tiêu Tông chuẩn bị lễ dày, do tông chủ Lôi Tiêu Tông đích thân dẫn đoàn, đám người Tần Thiên đi theo, thanh thế to lớn.

Mục đích không nói cũng hiểu, là muốn mượn đường Lý Duy Nhất, nhờ hắn giúp đỡ truyền lời đến Vụ Thiên Tử và Đại cung chủ, để Lôi Tiêu Tông cũng có thể tiến vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc phát triển.

Trận thủy triều thăm viếng nườm nượp không dứt này đến tận ngày thứ mười mới dần dần lắng xuống.

Ngọc Dao Tử cũng là vào ngày thứ mười leo lên đỉnh núi nơi Vụ Cung tọa lạc. Tả Khâu Lệnh đang bàn bạc về “hôn sự của Tả Khâu Hồng Đình” với Lý Duy Nhất, khi thấy nàng thì sợ đến mức đứng bật dậy, vội vàng hành lễ cáo lui, vội vã rời đi.

Trong điện lập tức yên tĩnh, chỉ có ánh nến chập chờn.

Ngọc Dao Tử đứng ở vị trí gần cửa điện, mặc một thân tố y, nhưng lại khó che giấu uy nghi Thiên Tử khiếp người đó.

Nàng hừ nhẹ một tiếng:

- Vừa về liền làm trái pháp lệnh của bản cung chủ, quả thực là làm xằng làm bậy.

Lý Duy Nhất lúc này mới vội vàng đứng dậy, giả vờ lơ mơ, xin lỗi nói:

- Ý của Đại cung chủ là Sinh Tuyền và Mệnh Tuyền sao? Lúc đó ta vừa về được một ngày, căn bản là không biết Đại cung chủ đã ban bố pháp lệnh. Nếu có người nói cho ta biết, ta khẳng định sẽ đến Lăng Tiêu Cung bái kiến trước, sau đó mới lấy nước suối...

Ngọc Dao Tử chậm rãi đi vào trong điện, ánh mắt sáng rực, nàng quá rành cái miệng của “sư phụ” mình:

- Ta đã đợi ngươi mười ngày nhưng chẳng thấy ngươi tới bái kiến. Nói ra những lời này, bản thân ngươi có tin không?

Lý Duy Nhất lập tức hiểu ra nguyên nhân sắc mặt nàng không tốt, đang định nghĩ ra một lý do.

Nàng nói tiếp:

- Muốn thi hài Cổ Tiên Cự Thú, bản thân lại không đến Vân Thiên Tiên Nguyên, còn bắt ta phải tự mình mang tới cho ngươi...

Lúc nhìn thấy Ngọc Dao Tử, kỳ thực nội tâm Lý Duy Nhất dâng lên một loại cảm xúc thân thiết cực kỳ mãnh liệt, thậm chí lờ mờ cảm giác còn gần gũi hơn Thiền Hải Quan Vụ một chút. Không đợi Ngọc Dao Tử nói xong, hắn đã đi tới bên cạnh nàng, không có bất kỳ sự ngăn cách nào mà nắm lấy tay áo rộng lớn của nàng, kéo tới bên ghế ngồi, dâng lên một ly trà.

- Đại cung chủ vất vả rồi, thực sự mang thi hài Cổ Tiên Cự Thú tới rồi sao?

Ngọc Dao Tử bày ra tư thái của Võ Đạo Thiên Tử, đặt chén trà xuống, vẻ mặt dịu đi vài phần:

- Nếu ngươi trở về rồi thì hãy đến Lăng Tiêu Cung giúp ta đi, quan chức tùy ngươi chọn. Tu hành, cần tu, nhưng cũng cần phải hành.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters