Trận bàn chiếu rọi bầu trời như một tấm gương, trận văn lấp lánh tựa ngàn sao trên đỉnh đầu.
Đây không phải là một cuộc ám sát bất ngờ, tiêu diệt kẻ địch trong lúc đối phương không hay biết gì, mà là để cho Dương Thần Cảnh biết rõ ràng, cũng để thiên hạ biết, bên ra tay chính là Cửu Lê Tộc.
Chính vì thế, Dương Thần Cảnh và các cao thủ Tuy Tông mới có thời gian để phản ứng.
Mấy vị trưởng lão của Tuy Tông hoàn toàn biến sắc mặt, bị sức ép từ khí tức của Thánh Linh Vương Niệm Sư và Thánh Trận đè nèn khiến linh hồn run rẩy, cảm thấy chạy trời không khỏi nắng, vội vàng lui về phía chiến hạm. Họ muốn dùng trận pháp phòng ngự của chiến hạm để chống đỡ, và dựa vào phù văn tăng tốc khắc trên vỏ hạm để chạy trốn.
Chỉ có Dương Thanh Khê mặc nhuyễn giáp màu trắng, choàng chiếc khăn lụa xanh nhạt là phản ứng nhanh nhạy nhất.
Nàng không quay lại chiến hạm, mà thi triển độn pháp cao thâm, thân mình hòa vào dòng sông pháp khí, lướt như bay xuôi theo mặt nước rộng lớn của Phổ Hà.
Nàng đánh cược rằng mình có thể thoát khỏi phạm vi bao phủ của trận bàn trước khi cự long phong đao kia giáng xuống.
Nàng quá rõ thực lực hiện tại của Cửu Lê Tộc.
Lê Lăng đã xuất hiện ở đây, thì không đời nào đến một mình. Rút lui về chiến hạm chỉ có con đường chết.
Với tính cách của Dương Thanh Khê, sở dĩ nàng có thể sống đến tận bây giờ, chính là vì càng trong hoàn cảnh nguy hiểm, nàng càng giữ được sự tỉnh táo để đưa ra phán đoán chính xác nhất.
Dương Thần Cảnh dường như đã dự đoán được ngày này từ lâu. Trong chớp mắt, hắn bình tĩnh lại, trong mắt bắn ra thần quang. Từ trong Tổ Điền, pháp khí và kinh văn ào ạt phun trào như thủy triều, hóa thành những đám mây mù dày đặc che phủ Phổ Hà, bao trùm lên Tân Phong Tập và những ngọn núi hai bên bờ sông.
- Ầm rầm!
Một ngọn trường thương Pháp khí màu tím đen, trong nháy mắt đã được hắn nắm chặt trong tay.
Dương Thần Cảnh đâm thẳng thương vào cự long phong đao, dồn toàn bộ sức mạnh vào mũi thương.
Giữa không trung, trận bàn rung chuyển dữ dội.
Đứng ở vị trí trung tâm của trận bàn, mái tóc Lê Lăng tung bay, linh quang từ pháp trượng tỏa sáng rực rỡ, chỉ thẳng lên bầu trời.
Các trận văn di chuyển nhanh trong trận bàn, cự long ngưng tụ bằng phong đao hung hãn, đánh tới tấp khiến Dương Thần Cảnh phải lùi lại liên tục.
- Rào rào rào!
Nước sông dưới chân hắn bị khuấy đảo dữ dội, sóng lớn dâng lên cuồn cuộn. Dòng sông liên tục nổ, đê vỡ, nước tràn lan khắp nơi.
Chiến hạm của Tuy Tông bị ngọn sóng lớn hất văng lên không trung, làm sao chịu nổi sức phá hoại từ trận giao tranh của các cao thủ Siêu Nhiên?
Trận pháp phòng ngự vỡ tan tành, chiếc chiến hạm nổ tung thành bốn, năm mảnh, biến thành vô số mảnh gỗ vụn.
Đám võ tu trên tàu sợ hãi tột cùng. Kể cả mấy vị trưởng lão, trước hàng ngàn vạn phong đao hình thành từ Thánh Trận, tiếng kêu la thảm thiết vang lên không dứt.
- Lê Lăng, có hơn hai mươi vạn bá tánh ở Tân Phong Tập, đừng làm hại người vô tội, chúng ta hãy đến vùng hoang vắng thưa người mà quyết chiến, ta cho ngươi cơ hội báo thù. Mấy năm nay lão phu lúc nào cũng nơm nớp lo âu sợ hãi, không ngày nào là không căng thẳng thần kinh, ta đã đợi chờ ngày này quá lâu rồi.
Giọng nói của Dương Thần Cảnh vang rền như sấm, râu tóc bay phần phật, nhưng không hề biểu lộ chút hốt hoảng nào, ngược lại còn toát ra một thứ khí thế bi tráng của một vị anh hùng đi đến cuối đường.
- Lão già kia, thật sự nghĩ Lê Lăng này vẫn là đứa trẻ con sao? Muốn mượn cơ hội này để trốn thoát à? Hay là tính kéo dài thời gian để chờ cứu binh?
Lê Lăng biết rõ Dương Thần Cảnh có nhiều mưu ma chước quỷ, lại đang ở trên địa bàn của Hách Liên Tồi Thành, thế nên cần phải đánh nhanh thắng nhanh. Vì vậy, chín ngọn Minh Đăng đồng loạt sáng rực, hóa thành một chuỗi đèn rồng dài bay về phía Dương Thần Cảnh.
Trong ánh chiều tà, chín ngọn đèn in bóng trên mặt nước.
Từ trong Linh Giới giữa mi tâm nàng, mấy chục Thần Kiếm Phù tuôn ra như một dòng sông phù lục, bám sát theo ngay sau Minh Đăng.
Ở châu thành cách hai trăm dặm, một tiếng nổ lớn chói tai vang lên, khói lửa cuồn cuộn bốc thẳng lên trời.
Đó là Thương Lê đã xuất thủ!
Làm vậy để kiềm chế cường giả và quân đội trong châu thành, ngăn họ ra khỏi thành tiếp viện.
Chiếc thuyền hỏng cách đó khoảng bốn, năm dặm chao đảo dữ dội trong sóng nước, kêu lách cách liên hồi.
Dương Vân loạng choạng đứng dậy, bám chặt vào thành lan can gỗ mục nát, nhìn về phía trận bàn, kinh văn, Minh Đăng, những bóng người lờ mờ trong làn mây mù pháp khí. Hắn nghiến chặt răng, vẻ mặt đớn đau tột độ.
Cái gì nên đến, cuối cùng cũng không tránh khỏi.
Lê Lăng...
Nàng đã trở nên vô cùng hùng mạnh, cho dù hắn có ngước nhìn, cũng chẳng thể thấy rõ chiều cao của bóng hình ấy.
Trong tâm trí Lý Duy Nhất chợt nhớ lại cảnh lần đầu tiên gặp Dương Vân và Dương Thanh Khê trên Tuy Hà vào trăm năm trước. Hắn có thể hiểu được sự phức tạp và cay đắng trong lòng Dương Vân lúc này. Khi ấy, sao mà ngờ được Lê Lăng sẽ có ngày đại diện cho Cửu Lê Tộc đến quyết đấu sinh tử với lão tổ của hắn?
Ngay giây tiếp theo, Dương Vân bị Lý Duy Nhất xách lên như một con gà con, bay đi với một tốc độ nhanh đến mức khó tin, lặng lẽ biến mất nơi hạ lưu dòng sông.
Dương Thần Cảnh mang tu vi nhất trọng sơn đỉnh phong, nếu thực sự quyết chiến, hắn tự cho rằng mình chưa chắc đã thất bại. Nhưng lúc này, hắn chỉ chăm chăm tìm cách chạy trốn về hướng châu thành.
Hắn thi triển đại thuật Kim Giáp Bàn Sơn Thuật đã đạt cảnh giới tầng sáu đại thành.
Da dẻ toàn thân biến thành một màu vàng kim, giống như đang khoác lên mình một bộ giáp kiên cố vô song.
Những Thần Kiếm Phù đánh trúng hắn đều vang lên những tiếng kim loại khua, tia lửa văng tung tóe, không thể phá phòng ngự của hắn.
Dương Thần Cảnh thầm nghĩ:
- Chỉ cần vào được châu thành, với tính cách của Lê Lăng chắc chắn sẽ rút lui, không mang tai họa vào thành. Hơn nữa, trong thành có Siêu Nhiên tọa trấn, quân đội bảo vệ, trận pháp hộ thành hơn xa Thánh Trận công kích mà nàng nắm giữ, nàng không muốn lui cũng phải lui.
Với tốc độ của Siêu Nhiên, khoảng cách hai trăm dặm chỉ thoáng chốc đã bị thu hẹp.
Tường thành và lưới ánh sáng trận pháp của châu thành Úc Châu ngày càng hiện rõ mồn một trong tầm mắt của Dương Thần Cảnh.
Đồng tử hắn đột nhiên co rụt lại, toàn thân khẽ run lên, hệt như vừa bị sét đánh.
Trên con đường đầy bụi cát bên ngoài thành, một dáng người thanh tú như tiên nữ trong bộ nhu y màu xanh nhạt, che mặt bằng mạng che kiên nhẫn đứng đó từ lúc nào, chầm chậm bước tới đón hắn.
Nghiêu Âm không hề phóng thích pháp khí ra, nhưng dường như cát bụi đều tự nhường đường cho nàng.
Dưới lớp mạng che, đôi mắt của Nghiêu Âm tĩnh lặng như nước, thậm chí có phần lạnh lẽo và hờ hững, dường như mọi chuyện trần gian chỉ là mây khói thoảng qua.
Thế nhưng Dương Thần Cảnh lại cảm nhận được luồng khí buốt giá thấu xương từ trong ánh mắt đó, khiến hắn nảy sinh một cảm giác tuyệt vọng không có đường lui. Hắn hiểu quá rõ, đây là tinh thần ý niệm của mình đang bị đối phương nghiền nát, gây ra sự sụp đổ về mặt cảm xúc.
Uy danh của Âm Tiên Tử còn vượt xa cả Tứ cung chủ của Lăng Tiêu Cung, được tôn xưng là đệ nhất nhân của Độ Ách Quan trong ngàn năm qua.
- Chiến!
Dương Thần Cảnh thét lên một tiếng vang dội, áp chế được cảm xúc của bản thân, chặn đứng tinh thần ý niệm của Nghiêu Âm.
Một ngón tay của hắn chỉ lên trời, lập tức đẩu chuyển tinh di, ánh sáng xung quanh trở nên lộn xộn, rời rạc và biến hóa ảo diệu.
- Tam Thiên Tinh Thần Bà Già La.
Đây là một môn đế thuật được Song Sinh Đạo Giáo nghiên cứu từ chín trang Quang Minh Tinh Thần Thư, Dương Thần Cảnh từng may mắn được tham ngộ.
Lý Duy Nhất đã khiến môn thuật Lục Như Phần Nghiệp của Song Sinh Đạo Giáo vang danh thiên hạ, thu hút các cao thủ Đạo Cung đua nhau tu luyện.
Tam Thiên Tinh Thần Bà Già La nhờ có Khương Ninh mà danh tiếng vang xa, đạt đến đẳng cấp chẳng kém gì Lục Như Phần Nghiệp.
Sau khi sự tích ở Quang Minh Tinh Thần Đại Hội và Bà Già La Phật truyền từ Doanh Tây về Doanh Nam, thuật này càng trở thành loại đế thuật mà tất cả võ tu ở Trường Sinh cảnh và Bỉ Ngạn cảnh thuộc Đạo Cung hiện nay khao khát tu luyện nhất.
Trong buổi chiều tà, tinh quang chói lọi từ những vì sao trên bầu trời như hóa thành vô số xiềng xích ánh sáng lấp lánh, cùng lúc lao đến quấn lấy Dương Thần Cảnh.
Nghiêu Âm cực kỳ bình thản, lớp băng trắng lạnh lẽo từ mặt đất dưới chân xì xèo lan tỏa ra xung quanh, làm đóng băng cả Phổ Hà, phủ sương lên dãy núi.
Trong không trung, cuồng phong dữ dội, thiên địa hỗn độn mù mịt.
- Vù vù!
Dương Thần Cảnh mang theo lực lượng tinh quang, vừa đâm thẳng một thương ra liền cảm thấy một cơn đau rát buốt ập đến trên cánh tay mình.
Cú đâm này chẳng khác nào đang chống chọi với sức mạnh thiên địa, bị uy thế khủng khiếp ấy làm tê rần cả năm ngón tay, trường thương văng ra xa.
Quá nhanh!
Giữa trận cuồng phong dữ dội, Nghiêu Âm nhẹ nhàng cất bước, đã đến trước mặt Dương Thần Cảnh, giáng một chưởng đẩy văng hắn ra xa chừng bảy, tám dặm, thân thể đụng mạnh vào một ngọn núi thấp bé gần đó.
Một tiếng “đùng” đinh tai nhức óc vang lên, hắn xuyên thủng ngọn núi đó.
Ngay sau đó, bóng dáng yêu kiều khuynh quốc khuynh thành của Nghiêu Âm theo cơn bão tuyết tràn ngập bầu trời, đã vững vàng đứng trên đỉnh núi.
Nàng nhìn xuống.
Dương Thần Cảnh bị trọng thương đã chạy trốn mười mấy dặm.
- Xì xì!
Đằng sau Dương Thần Cảnh, hàn khí và cơn cuồng phong không ngừng bám theo, vạch thành một con đường sương giá trắng toát dài trên mặt đất.
Lẽ ra buổi hoàng hôn mùa hạ phải vô cùng nóng bức, thế nhưng lúc này lại giống như mùa đông lạnh lẽo cắt da cắt thịt.
Đột ngột.
Ma khí cuồn cuộn dâng lên xung quanh, biến cả thảo nguyên bát ngát chìm trong màn đêm đen đặc quánh.
Một vòng xoáy giống như hố đen từ trên trời giáng xuống, cuồng phong rét mướt hút cạn mọi tia sáng. Ánh tà dương của buổi hoàng hôn bị bẻ cong, hóa thành một dòng sông ánh sáng ngoằn ngoèo.
- Ầm!
Hố đen giáng xuống làm mặt đất sụt lún.
Chỉ nghe thấy một tiếng gào thét thảm thiết của Dương Thần Cảnh phát ra từ tâm điểm của trận cuồng phong bóng tối ấy, sau đó, cơ thể hắn nặng nề ngã xuống. Đất cát, sỏi đá, cỏ cây phía sau hắn bị cuốn phăng lên cao, nhanh chóng bay tứ tán khắp nơi.
Nghiêu Âm trong tà váy dài không vương chút bụi, mạng che mặt mỏng manh khẽ lay động, chậm rãi bước tới miệng hố khổng lồ.
Nàng nhấc cánh tay phải lên, tay áo bay phấp phới.
Lỗ hổng đen ngòm sinh ra từ chiến pháp ý niệm của Cửu Lê Thần đã hút sạch sức mạnh của thiên địa, bao gồm cả pháp khí và kinh văn của Dương Thần Cảnh, nén lại thành một khối tròn nhỏ xíu cỡ ba thước, lơ lửng trên bàn tay trơn bóng như ngọc của nàng, rồi biến mất không một dấu vết.
Vùng thiên địa vốn còn mù mịt tăm tối phút chốc bỗng trở nên trong trẻo lạ thường, như thể được dòng mưa xuân nhẹ nhàng rửa sạch.
Hai cánh tay Dương Thần Cảnh đã bị hố đen xé toạc bay đi đâu mất, máu tuôn xối xả từ bả vai.
Hắn nằm sấp dưới đáy hố, người run bần bật:
- Cửu Lê Tộc... quả thực đã nổi lên, nhưng hãy ghi nhớ một câu của lão phu, hoa đoàn cẩm thốc dễ sinh ghen ghét, liệt hỏa phanh du dễ đốt chính mình, leo càng cao thì giông bão càng khắc nghiệt... trên con đường tu hành này, đừng hòng có kẻ nào được yên ổn lúc cuối đời... phụt...
Một cây trường thương từ xa lao tới, đâm xuyên qua tim hắn, làm vỡ tung cả lồng ngực.
Thương Lê chạy nhanh đến, rút ngọn thương ra khỏi thi thể:
- Lão già này tâm kế sâu, phải giết chết mới yên lòng. Chúng ta phải rời đi nhanh, dù sao nơi này cũng là địa bàn của Hách Liên Tồi Thành và Đạo Cung.
- Vù vù!
Giữa bầu trời, chín ngọn đèn vòng quanh, Lê Lăng đáp xuống:
- Dương Thanh Khê chạy thoát rồi, không tài nào đuổi kịp được, e là sau này lại gây ra hậu họa khôn lường.
Thương Lê nghi hoặc nhìn Lê Lăng:
- Dựa vào niệm lực của ngươi với tư cách là Thánh Linh Vương Niệm Sư, sao có thể để cho nàng trốn thoát dễ dàng thế? Thiên tư và thủ đoạn của nàng còn ghê gớm hơn cả Dương Thần Cảnh. Mấy chục năm nay, Dương Thần Cảnh mải mê nâng cao tu vi, thực chất mọi chuyện to nhỏ của Tuy Tông đều do nàng điều hành. Lần này nàng chạy thoát được, rắc rối thật rồi.
Lê Lăng cũng lấy làm khó hiểu vô cùng.
Dương Thanh Khê có lợi hại đến đâu chăng nữa, thì cũng chỉ là một Đại Trường Sinh nhỏ nhoi, làm sao có thể trốn khỏi ánh mắt của nàng được?
- Rời khỏi Úc Châu ngay đã, mang xác lão theo, phải đưa về Lê Châu nộp cho Khôi Thủ.
Nghiêu Âm nhìn về phía chân trời, có linh cảm về một mối nguy hiểm bất thường đang ập đến, dứt khoát ra lệnh.
Ánh chiều tà le lói cuối ngày vụt tắt ngúm, y hệt như cái hào quang chói lọi huy hoàng của Tuy Tông ngày xưa ở Lê Châu, tới đây coi như đã kết thúc.
Chỉ còn lại Tuy Tông sẽ vẫn lặng lẽ xuôi dòng ở vùng cực nam đó hàng ngàn vạn năm nữa.
...
Trời mùa hè, ngoài đồng cỏ không khí vô cùng oi ả, cỏ dại mọc um tùm tươi tốt.
Trên cao, dải ngân hà rực sáng.
Bị bắt giữ, nhưng Dương Thanh Khê không hề hoảng sợ như Dương Vân. Đôi mắt đẹp sáng ngời, lạnh lùng dán chặt vào nam tử mặc áo vải thô màu xám xanh đối diện, như muốn nhìn thấu tâm can hắn.
Dương Vân vô cùng căng thẳng, trong lòng não nề, đã nhận ra nam tử kia tuyệt đối không phải cường giả Trường Sinh cảnh.
Tỷ tỷ của hắn dù sao cũng là Đại Trường Sinh, vậy mà vẫn bị đối phương bắt được từ khoảng cách xa. Thủ đoạn quả là quá đáng sợ, ngày hôm nay e rằng khó tránh khỏi kiếp nạn.
Bản thân hắn đã quá già yếu, chết cũng chẳng sao. Nhưng tỷ tỷ đã giữ mình trong sạch suốt trăm năm nay, thường ám chỉ với người khác rằng, tỷ tỷ và Lý Duy Nhất có quan hệ không hề tầm thường, từng gieo Lục Dục Phù gì đó cho nhau, khiến không ai dám nhòm ngó đến nàng, sợ rước họa vào thân không cần thiết. Hiện giờ rơi vào tay tên đại hán mang đao này, phải làm sao đây?
- Lý Duy Nhất, ngươi còn nhớ những lời từng nói sau khi giết chết gia gia của ta trên Đông Hải năm xưa không?
- Ngươi nói, ta tự nhận không nợ ngươi, mỗi lần hợp tác đều là trao đổi lợi ích. Nhưng lần này, coi như ta nợ ngươi, có khó khăn gì, sau này có thể tìm ta.
- Ta chưa bao giờ tìm ngươi, dù cho là lúc khó khăn nhất.
Dương Thanh Khê đứng lặng giữa đám cỏ ngập tới đầu gối, thuật lại không sai một chữ nào những lời hắn nói năm xưa, đôi mắt long lanh như những vì sao lấp lánh, nhìn nam tử trung niên mặc áo vải thô đứng sừng sững trên ngọn đồi nhỏ, tin chắc rằng bản thân không nhận sai người.