Không biết Dương Vân là thông minh hay ngu ngốc, căng thẳng nói:
- Tỷ, ngươi bình tĩnh một chút, ngươi nhìn kỹ đi, vị đại nhân này không phải tỷ phu. Ngươi bị dọa ngốc rồi sao? Ngươi đừng làm ta sợ...
Lý Duy Nhất thở dài một tiếng, dáng vẻ dung mạo biến hóa, khôi phục chân dung:
- Ngươi vẫn thông minh như vậy, làm sao nhận ra được thế?
Dương Vân nhìn đến ngây người, ngẩn ra tại chỗ.
Hai mắt to của Dương Thanh Khê đỏ hoe, khẽ cắn môi, hồi lâu sau mới kiềm chế được cảm xúc:
- Siêu Nhiên của Cửu Lê Tộc liên tiếp hiện thân, một cao thủ thần bí xuất hiện ở gần đây, đối với tỷ đệ ta chỉ bắt chứ không giết. Trừ ngươi ra, ta không nghĩ ra được ai khác.
Dương Vân bay qua quỳ xuống, giọng nức nở, muốn ôm đùi Lý Duy Nhất:
- Tỷ phu, tha cho chúng ta đi...
Lý Duy Nhất quát lớn, ngăn lại lời Dương Vân sắp nói:
- Ngậm miệng!
Dương Vân lập tức ngậm miệng, phản ứng rất nhanh.
Lý Duy Nhất nghiêng người, không nhìn tỷ đệ bọn họ nữa:
- Ta năm đó đã đồng ý chuyện gì thì tự nhiên sẽ giữ lời, đây cũng là nguyên nhân ta cứu ngươi từ trong tay Lê Lăng. Các ngươi có thể đi rồi!
Dương Vân nhanh chóng đứng dậy:
- Được! Tỷ, chúng ta mau đi.
Dương Thanh Khê hất tay Dương Vân ra, vẫn nhìn chằm chằm vào Lý Duy Nhất, trề môi son, dùng giọng điệu như muốn khóc:
- Lão tổ dữ nhiều lành ít, hắn mà chết, ta và đám người Tuy Tông chắc chắn sẽ bị người ta lột da rút tủy, ăn sạch. Lão tổ và ta rõ ràng nhìn thấy thanh thế của Cửu Lê Tộc ngày càng hùng mạnh, sẽ có một ngày bọn họ nhất định đến tìm để báo thù. Lý Duy Nhất, ngươi cho rằng vì sao chúng ta không trốn khỏi phía nam Doanh Châu? Không trốn thoát được, có người đè chặt chúng ta ở đây. Thế giới này rất tàn khốc, sinh tồn là chuyện rất gian nan.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Là aii?
Dương Thanh Khê đáp:
- Chân truyền mạnh nhất của Đạo Cung trong ngàn năm qua tính đến hiện tại, Trác Bất Việt. Trong Trường Sinh tranh độ năm đó, Tinh Thiên Kính đã phản chiếu lại tất cả trận chiến ở Lang Độc Hoang Nguyên, Trác Bất Việt đã nhìn thấy giao tình giữa An Nhàn Tĩnh và ngươi.
- Năm đó vì bao che cho ngươi và Nghiêu Thanh Huyền, An Nhàn Tĩnh bị hắn đánh quỳ trước mặt vô số cường giả Đạo Cung, thân chịu trọng thương, bị túm đầu sưu hồn, hủy diệt căn cơ Bỉ Ngạn, chịu đủ tủi nhục.
- Biết được ngươi là chủ nhân của Đạo Tổ Thái Cực Ngư, làm sao hắn có thể không kiêng dè? Với tài mưu tính sâu xa của hắn, biết rõ sau khi ngươi trưởng thành chắc chắn sẽ lấy mạng hắn để báo thù cho An Nhàn Tĩnh, giữa các ngươi đã sớm là tử địch.
- Hắn nắm giữ Tuy Tông có thù với Cửu Lê Tộc trong tay, thực ra là xem như một nước cờ dự bị, chuẩn bị cho tương lai. Nếu ngươi không trở lại, chúng ta chính là cờ tàn, chính là công cụ có chút tác dụng. Nhưng nếu ngươi trở lại, có lẽ sẽ lợi dụng được. Chính hắn đã đè chặt chúng ta ở đây, mới cho Cửu Lê Tộc cơ hội báo thù.
Ánh mắt Lý Duy Nhất lạnh băng, cuối cùng nhìn thẳng vào hai mắt nàng, hỏi:
- Hôm nay chính là hắn đang bày cục?
Dương Thanh Khê nói:
- Ta không biết, ta chỉ là một Đại Trường Sinh, các ngươi xuất hiện quá đột ngột. Nếu biết trước các ngươi ở Tân Phong Tập, ai lại lấy tính mạng của mình ra để bày cục? Chúng ta chỉ là quân cờ, có thể biết được bao nhiêu?
Dương Vân đáng thương nhìn về phía Lý Duy Nhất:
- Tỷ phu, cứu chúng ta với, không có Siêu Nhiên tọa trấn, sau khi trở về, những kẻ dưới trướng Hách Liên Tồi Thành có thể nuốt sống chúng ta và Tuy Tông!
- Còn kêu bừa nữa, sẽ đánh gãy hai tay hai chân ngươi.
Lý Duy Nhất rốt cuộc là người ăn mềm không ăn cứng, hơn nữa, năm đó quả thật đã nói ra lời hứa hẹn. Từ mi tâm của hắn, một tấm Thần Kiếm Phù bình thường bay ra, rơi vào trong tay Dương Thanh Khê ở đối diện.
- Có phù này ở đây, nếu gặp lại người của Cửu Lê Tộc, bọn họ tự nhiên sẽ tha cho ngươi.
Tu vi của Dương Thanh Khê là Trường Sinh cảnh ngũ trọng, sở dĩ tốc độ tu luyện nhanh hơn lão Lê là nhờ Long Chủng chủng đạo tiết kiệm được mấy chục năm thời gian, cộng thêm Lục Trảo Tiên Long Khí hấp thu ở Đông Hải, đây là ưu thế hậu thiên. Tiên thiên trường hà ý niệm bẩm sinh thì lại là thiên phú khác với người thường của nàng. Sự ngoan cường dám đánh dám liều của nàng cũng là hiếm có trong nữ tử.
Có thể nói, Dương Thanh Khê đại diện cho tốc độ tu luyện của Trường Sinh Nhân không sử dụng các thủ đoạn thời gian bất thường như Minh Vực và Xuân Kiển.
Lý Duy Nhất suy nghĩ một chút, lại nói:
- Ngươi có hai con đường có thể lựa chọn, một con đường dễ dàng hơn chút. Một con đường gian nan và nguy hiểm, tương lai không có bất kỳ sự chắc chắn nào.
Dương Vân hỏi:
- Con đường dễ dàng hơn là gì?
Lý Duy Nhất nói:
- Mang theo Thần Kiếm Phù của ta đi tìm Khương Ninh. Lấy tu vi hiện tại của nàng và bối cảnh Khương Tộc, Trác Bất Việt cũng phải nể mặt nàng vài phần, không đáng vì một Đại Trường Sinh mà đắc tội nàng, sẽ có chỗ cho ngươi nương thân. Thân là Đạo Nhân, đây là lựa chọn tốt nhất hiện tại của ngươi.
Dương Thanh Khê hỏi:
- Vậy con đường gian nan nguy hiểm kia thì sao?
Lý Duy Nhất đắn đo suy nghĩ mãi mới nói:
- Uyển Khâu Sinh Cảnh mới được xây dựng, có nhiều thứ cần xây dựng, chính là lúc cần dùng người...
Không đợi hắn nói xong, Dương Thanh Khê không hỏi Lý Duy Nhất tại sao lại nói con đường này gian nan nguy hiểm, nàng nói:
- Ta có hứng thú hơn với con đường thứ hai! Nhưng muốn đi con đường thứ hai, dường như phải đi tìm Khương Ninh trước thì mới có thể chuyển toàn bộ tài nguyên của cải và đệ tử nhân tài của Tuy Tông đến Uyển Khâu.
- Ngươi thích mạo hiểm như vậy sao?
- Rủi ro càng lớn, chắc chắn nhận lại hồi báo càng cao, nếu không tại sao ngươi cho ta lựa chọn này? Chỉ có chọn hồi báo cao, mới có thể có chút khả năng trên con đường tu hành truy đuổi mấy vị thiên kiêu đỉnh phong các ngươi. Nếu không, sao ta có thể có được tu vi hiện tại?
Dương Thanh Khê chua xót nói, trước đây nàng không để Lê Lăng vào mắt, hiện giờ đối phương đã cao không thể với tới.
Dương Vân thiết tha nhìn Lý Duy Nhất, hai chân mềm nhũn lại quỳ xuống:
- Tỷ... Duy Nhất ca, ngươi lúc trước nói, ngươi có biện pháp giúp ta chặt đứt Càn Khôn Tỏa? Cầu xin ngươi, ngươi thần thông quảng đại, hãy sửa lại số mệnh của Dương Vân đi!
- Ta thật sự là mắc nợ tỷ đệ các ngươi!
Lý Duy Nhất vung ống tay áo hất Dương Vân bay lên không trung.
Hắn chỉ một cái.
- Vù!
Pháp khí tiên hà thanh huy và tiên đạo kinh văn hóa thành một dòng sông khí văn tự lao vào trong cơ thể Dương Vân, xuyên thủng thân thể hắn. Lúc trước Chu Thất Thập Nhị cũng là không thể bẻ gãy Càn Khôn Tỏa, nhờ hấp thu Lục Trảo Tiên Long Khí và tiên đạo kinh văn khiến nó buông lỏng, mới có thể chặt đứt nó.
Sau khi Lý Duy Nhất bế quan trong tiên hài, số lượng tiên đạo kinh văn trong cơ thể tăng mạnh, cộng thêm pháp khí tiên hà thanh huy, đã bước đầu nắm giữ năng lực giúp võ tu Đạo Chủng cảnh chặt đứt Càn Khôn Tỏa. Năng lực này, võ tu Tiểu Thánh Sơn bình thường chưa chắc đã có được.
- Vù!
Tiên hà thanh huy và tiên đạo kinh văn lượn một vòng, bay về trong cơ thể Lý Duy Nhất:
- Cút đi.
Dương Vân thấy ánh mắt Lý Duy Nhất thực sự muốn đánh gãy hai tay hai chân hắn, không dám nói lung tung nữa:
- Càn Khôn Tỏa đã rạn, trong vòng vài tháng chắc chắn sẽ đứt. Tỷ phu, đa tạ tỷ phu, tỷ phu quả nhiên là nhân vật tuyệt thế... Tỷ, chúng ta đi thôi!
Sau khi Dương Thanh Khê và Dương Vân rời đi, Lý Duy Nhất mới khẽ thở dài một tiếng. Hắn sở dĩ giúp Dương Vân, hoàn toàn là vì ở giữa sinh mạng và cái chết, hắn vĩnh viễn sẽ chọn sinh mạng, mãi mãi yêu quý sinh mạng.
Thân hình hắn mơ hồ, biến mất trên bình nguyên trong màn đêm.
Hắn một lần nữa quay về Tân Phong Tập.
Cảnh tượng trước mắt khiến trong lòng Lý Duy Nhất trào dâng sát ý nồng đậm, ánh mắt trở nên lạnh băng.
Hơn hai mươi vạn bách tính của toàn bộ Tân Phong Tập đều bỏ mạng trong biển lửa. Chỉ còn lại một số ít người vẫn đang kêu la thảm thiết, bỏ chạy như những quả cầu lửa, trong chớp mắt liền hóa thành tro tàn.
Thực ra từ khi hắn bắt giữ Dương Thanh Khê, đến khi tách khỏi tỷ đệ Dương gia, khoảng thời gian ở giữa chỉ trôi qua cực kỳ ngắn ngủi. Thời gian ngắn như vậy, các bách tính thậm chí ngay cả cơ hội nhảy xuống Phổ Hà cũng không có, liền gần như bị thiêu chết toàn bộ.
Đây đâu phải là một mồi lửa bình thường?
Rất có khả năng là thủ đoạn của Siêu Nhiên.
Quân đội của châu thành Úc Châu rất nhanh đã chạy đến, có người rống lớn đầy bi thương:
- Mau đi bẩm báo Châu Mục đại nhân, Siêu Nhiên Lê Lăng của Cửu Lê Tộc vì xả mối hận trong lòng đã thiêu chết mấy chục vạn bách tính. Lăng Tiêu Cung khinh người quá đáng, Tân Phong Tập có hàng vạn hài đồng Đạo Nhân vừa mới được vận chuyển tới, chuẩn bị đưa đến Tắc Thành. Lũ trẻ mất hết rồi... Phải bẩm báo Tắc Đế đại nhân, đòi lại công đạo...
Ánh mắt Lý Duy Nhất sắc bén như muốn xé toạc màn đêm này, hắn đã rời khỏi Tân Phong Tập, nhanh chóng đuổi theo đám người Lê Lăng.
Trong đầu hắn cố gắng suy nghĩ.
Hắn rất nghi ngờ hành tung của đám người Dương Thần Cảnh là do Trác Bất Việt cố ý tiết lộ cho cơ quan tình báo của Thường Vương Quốc. Thậm chí, quân cờ Dương Thần Cảnh này cũng có thể là do hắn cố ý sắp xếp đến Úc Châu, áp tải hàng hóa. Thứ được áp tải chính là hài đồng Đạo Nhân?
Nếu thật sự là do Trác Bất Việt làm, vậy thì chiêu này của hắn không nghi ngờ gì nữa là học từ Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất ở Lang Độc Hoang Nguyên có thể lấy yếu thắng mạnh, lay động đại cục, tiêu diệt Chu Hậu và Nham Vương Đạo Quân cũng đã dùng thủ đoạn tương tự. Nhưng Lý Duy Nhất sẽ không coi thường mạng người như vậy, hắn chỉ lợi dụng vấn đề vốn có của bản thân Nham Vương Đạo Quân.
Còn Trác Bất Việt, sở dĩ vu oan giá họa, không nghi ngờ gì nữa là muốn kéo cao tầng của Đạo Cung xuống nước.
Dù sao cùng với việc Lý Duy Nhất trở lại, bản thân hắn đã đứng bên bờ vực, phải nhanh chóng quyết chiến với Lý Duy Nhất. Kéo dài càng lâu, đối với hắn càng bất lợi. Có thêm một tầng thù hận ở Tân Phong Tập này, Lý Duy Nhất và Lăng Tiêu Cung nếu muốn đối phó với hắn nữa thì đó không phải là tư thù, mà là sự va chạm giữa hai phe phái.
Đương nhiên, đối với hắn mà nói đây chỉ là một nước cờ dự bị, có thể phát huy ra giá trị là được, không hẳn là thủ đoạn mang đến tác dụng chu yếu. Giống như Lang Độc Hoang Nguyên năm xưa, Lý Duy Nhất cũng đã sử dụng đủ mọi thủ đoạn, lay động toàn bộ các bên thì mới có thể tạo thành thế cục.
- Trác Bất Việt? Tốt nhất không phải thực sự là ngươi đang bày cục, nếu không ngươi sẽ chết rất khó coi.
Trong lòng Lý Duy Nhất vừa lóe lên ý niệm này, liền cảm ứng được hai luồng dao động Siêu Nhiên cường đại đang bay vọt qua trong tầng mây, truy kích ba người của Cửu Lê Tộc.
Giờ khắc này, tất cả mọi sự nghi ngờ đều đã được làm rõ.
Điều Lý Duy Nhất không biết là, Thích Ca Minh Nhật tiến đến khiêu chiến Trác Bất Việt, khiến Trác Bất Việt triệt để từ bỏ ảo tưởng “Lý Duy Nhất có thể sẽ không để ý đến chuyện của An Nhàn Tĩnh”, quyết định khai chiến càng sớm càng tốt.
...
Nghiêu Âm cảm ứng được hai luồng dao động khí tức mạnh mẽ đang trước sau đuổi tới từ phía sau, đột nhiên dừng lại, ánh mắt lạnh băng:
- Quả nhiên không đơn giản như vậy! Các ngươi đi trước đi, quay về lãnh địa Thường Vương Quốc, tự nhiên sẽ có người tiếp ứng. Ta là đệ tử của Quan Chủ Độ Ách Quan, cho mượn lá gan thì bọn chúng cũng không dám làm gì ta.
Lê Lăng và Thương Lê cảm ứng được khí tức kẻ địch tới vô cùng đáng sợ, không phải là thứ bọn họ có thể đối phó, quả quyết đi trước, chuẩn bị đi tới Thường Vương Quốc để gọi cứu binh.
- Chân truyền Ngô Chỉ muốn đi đâu thế?
Nghiêu Âm đạp gió giẫm mây, tựa như trích tiên muốn đi thẳng lên cửu trọng thiên, chặn đường Ngô Chỉ ở giữa không trung. Ma khí đen xì trong cơ thể nàng tuôn ra như mây đen.
Ngô Chỉ là chân truyền của Đạo Cung sớm hơn Khương Ninh một giáp, là tu sĩ đầu tiên ở phía nam Doanh Châu trên danh nghĩa bước vào Bỉ Ngạn trong vòng một giáp sau Trường Sinh tranh độ suốt ngàn năm qua. Cũng vì hắn bước vào Bỉ Ngạn trong vòng một giáp, mới khiến thiên hạ biết được hóa ra Đạo Cung sở hữu Minh Linh Cổ Thụ.
Hiện giờ, cho dù không tính thời gian hắn tu luyện trong Minh Vực, việc hắn bước vào Bỉ Ngạn cảnh cũng đã là từ trăm năm trước, tu vi đạt đến nhị trọng sơn đỉnh phong, sao có thể để Nghiêu Âm nhất trọng sơn vào mắt?
- Tứ cung chủ Lê Lăng của Lăng Tiêu Cung ở Tân Phong Tập gây ra cuộc giết chóc ngập trời, trong đó có một lứa hài đồng Đạo Nhân được Tắc Đế đích thân phê chuẩn, đón về từ khu vực chiến loạn của Ma Quốc. Chuyện này không thể coi thường, chúng ta phải mời nàng đến Tắc Thành giải thích cho rõ ràng. Nếu Âm Tiên Tử không nhường đường, Ngô mỗ đành phải đắc tội!