Ba chiêu

Lời nói của chân truyền Đạo Cung Ngô Chỉ tựa như tiếng sét đánh giữa trời quang.

Đôi mắt động lòng người dưới tấm khăn che mặt của Nghiêu Âm lập tức bắn ra tia sáng lạnh lẽo, lúc này mới biết Tân Phong Tập xảy ra biến cố như vậy. Nàng hiểu ngay rằng hôm nay đã bị người ta gài bẫy. Lê Lăng chính là đệ tử của Vụ Thiên Tử, hắt nước bẩn lên người nàng, có thể thấy mưu đồ của kẻ địch không nhỏ.

Điều khiến tâm trạng Nghiêu Âm không thể bình tĩnh, không phải là việc đối phương gài bẫy, mà là sự độc ác trong nhân tính của đối phương, sự phớt lờ đối với sinh mạng, thủ đoạn tàn nhẫn, mùi máu quá nồng.

...

Nghiêu Âm không biết ân oán giữa Trác Bất Việt và Lý Duy Nhất. Chỉ biết, Đại cung chủ Ngọc Dao Tử sau khi phá cảnh Khôn Nguyên từng xông vào phân đàn Đạo Cung ở Đông Hải, chém giết Đạo Tổ của Song Sinh Đạo Giáo đang muốn trốn chạy trong U Cảnh. Hai bên đã gây ra mâu thuẫn không nhỏ. Nàng càng biết, vì thù hận giữa Tắc Đế và Tuế Nguyệt Cổ Tộc, quan hệ giữa Đạo Cung và Lăng Tiêu Cung rất tế nhị. Cao tầng không xé rách mặt, nhưng thế hệ trẻ lại thường xuyên xảy ra xung đột.

Trong chớp mắt, trong đầu Nghiêu Âm nghĩ tới rất nhiều chuyện, dù thế nào đi nữa, tuyệt đối không thể để Ngô Chỉ đưa Lê Lăng đến Tắc Thành.

- Vù!

Pháp khí trong cơ thể nàng vận chuyển, một lỗ đen bão tố ma khí khổng lồ lập tức lao ra từ bách hội trên đỉnh đầu Nghiêu Âm. Chứa đựng kình phong, ma khí, không gian, hắc ám, lực lượng của bốn loại thuộc tính cuốn lấy thiên địa, bao phủ lấy Ngô Chỉ đang đuổi tới.

Ngô Chỉ liếc nhìn Nghiêu Âm một cái, ánh mắt đột nhiên trầm xuống, không ngờ nàng vậy mà lại thực sự dám ra tay, có chút không biết trời cao đất dày.

Hắn không phải là Dương Thần Cảnh.

Hai đồng tử của hắn hiện ra từng vòng quang ngân, bắn ra hai luồng hào quang chói mắt, như tiên đao thần nhẫn chém ngang bổ dọc ra ngoài, trong chớp mắt xé rách bốn loại lực lượng bao phủ trên người.

Hắn nhảy lên trong hư không, như đứng giữa tinh vân, đánh ra một chưởng.

- Ầm ầm!

Ngàn vạn kinh văn ở phía trước lòng bàn tay hắn ngưng tụ thành một chưởng ấn tựa như ngọn núi năm ngón. Tiếng gió sấm đinh tai nhức óc, đè ép khiến Nghiêu Âm không có chút sức lực chống đỡ nào, giống như một người giấy rơi thẳng tắp xuống mặt đất.

Chênh lệch tu vi quá lớn.

Phải biết, chân truyền của Đạo Cung tuyệt đối sẽ không kém hơn Trạng Nguyên của một nước là bao. Dẫn trước một đại cảnh giới, đủ để nghiền ép bất kỳ đối thủ nào.

- Vù!

- Vù!

...

Nghiêu Âm đối mặt với biến cố mà không sợ hãi, khẽ ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào hình bóng tựa như Thần Ma trên không. Từng luồng ma khí quanh thân nàng tràn ra từ khắp các tuyền khiếu, hình thành từng bức ma đồ.

Ngoại trừ lỗ đen bão tố thôn thiên phệ địa, còn có đồ tượng chiến ảnh cầm búa, ma đồ Giao Long tựa như dãy núi, có Ma Thần vác đao, có người khổng lồ tay nâng nhật nguyệt... Mỗi ma đồ đều rất mờ ảo, nàng chỉ mới bước qua ngưỡng cửa.

Lúc trước, tám chiến pháp ý niệm của Cửu Lê Thần bám vào bên trong xương cốt của Ngân Cốt Thiên Tộc được Lý Duy Nhất mang về từ Tam Thập Tam Lý Sơn, trong mấy chục năm qua, Nghiêu Âm đã lĩnh ngộ toàn bộ, kết hợp với chín loại võ học căn bản của chín bộ tộc thuộc Cửu Lê Tộc, tu luyện ra tám bức ma đồ này, in dấu lên bát tuyền trên cơ thể.

Giờ phút này, tám bức ma đồ xung quanh nàng hội tụ thành một thế giới Thần Ma hỗn độn.

- Ầm ầm!

Ngô Chỉ đánh ra một chưởng này cso lực lượng vô cùng, nặng nề trầm lắng, nghiền nát toàn bộ tám bức ma đồ. Thân thể mềm mại của Nghiêu Âm đập mạnh xuống mặt đất, xung quanh xuất hiện mấy vết nứt đất dài, thân hình không ngừng lùi lại.

- Đỡ được rồi? Nhất trọng sơn đỉnh phong?

Ngô Chỉ tiếp tục bay ra ngoài, quay đầu nhìn thoáng qua, trong lòng khiếp sợ đến mức tột đỉnh. Hắn không dám tin, một nhất trọng sơn đỉnh phong nhỏ nhoi như Nghiêu Âm lại có thể đỡ được chưởng này của hắn, hơn nữa, có vẻ như không bị thương quá nặng. Chiến lực của nàng sao có thể mạnh đến mức này?

- Vẫn còn dám đuổi theo.

Ngô Chỉ nhận ra, trên mặt đất, ma đồ Giao Long một lần nữa ngưng tụ ra, móng vuốt Giao Long lao tới, ma khí nuốt chửng dãy núi. Nghiêu Âm đứng thẳng tắp trên đỉnh đầu Giao Long màu đen ở thể khí, tay cầm một Âm Phiên có treo chín đầu lâu và chín vải phiên. Khí tràng của nàng cường đại, mắt tựa hàn tinh, giống như muốn nghịch chiến cửu thiên.

Chính là Pháp khí chí thượng của Cửu Lê Tộc, Cửu Hoàng Phiên.

Nghiêu Âm cầm lấy Cửu Hoàng Phiên, nâng lên đỉnh đầu, vải phiên tựa như lá cờ. Rõ ràng chỉ có một mình nàng, nhưng lại tựa như có thiên quân vạn mã đồng hành, không sợ bất kỳ kẻ địch nào.

- Ầm!

Không gian chấn động dữ dội.

Quyền uy chí thượng bùng phát ra từ Cửu Hoàng Phiên hóa thành huyết vụ phun trào, cuốn quét khung trời như vẩy mực chu sa, rơi xuống trên người Ngô Chỉ ở không trung phía trước.

- Vù! Vù...

Phù văn cổ xưa trên chín vải phiên bay ra, ngưng tụ thành chín đại phù nối liền thiên địa vây khốn Ngô Chỉ, một lần nữa chặn lại hắn, tranh thủ thời gian cho Lê Lăng và Thương Lê thoát thân.

- Âm Tiên Tử ngay cả Pháp khí chí thượng cũng lấy ra, muốn bao che hung thủ, không phân rõ thị phi trắng đen như vậy, thực sự khiến người ta thất vọng.

Ngô Chỉ bắt đầu nghiêm túc, dừng lại giữa không trung, tay bấm chỉ quyết.

Trong Tổ Điền ở phần bụng của hắn, một biển kinh văn phóng ra, còn chói lóa hơn cả bầu trời sao bên ngoài, số lượng kinh văn nhiều hơn cả các vì sao. Tu vi của Ngô Chỉ quá sâu dày, vượt qua Nghiêu Âm không biết bao nhiêu lần, tựa như nghiền nát, chín đại phù ngưng tụ ra từ Cửu Hoàng Phiên bị đạo pháp của hắn xé nát tươm.

- Tuy Cửu Hoàng Phiên rất mạnh, nhưng phải xem là ai nắm giữ, có thể thức tỉnh hoàn toàn hay không. Rất hiển nhiên, tu vi của Âm Tiên Tử vẫn còn kém xa.

- Vù!

Ngô Chỉ vẫy nhẹ ngón tay, đại dương kinh văn dưới chân nổi lên sóng lớn ngập trời, nghiền nát Giao Long thể khí trên bình nguyên phía dưới, phá tan phòng ngự quang hoa của Pháp khí chí thượng, đánh bật Nghiêu Âm bay ra ngoài hơn hai mươi dặm.

Tuy Nghiêu Âm vẫn còn cầm Cửu Hoàng Phiên giữ được trạng thái đứng thẳng, nhưng khóe miệng đã ứa máu, nhuộm đỏ khăn che mặt.

- Lấy tu vi nhất trọng sơn đỉnh phong của Âm Tiên Tử, cứng rắn đỡ ba chiêu của ta mà vẫn có thể đứng thẳng, Ngô mỗ chân thành khâm phục.

Ngô Chỉ nhìn ra Nghiêu Âm đã không còn sức tái chiến, chuẩn bị đi truy kích Lê Lăng tiếp.

Hai mắt hắn chợt mở to, sắc mặt thay đổi đột ngột. Một luồng khí tức nguy hiểm ập tới từ bốn phương tám hướng. Hàn khí từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu hắn, tựa như bị tử thần theo dõi.

Không chút do dự, từ trong Tổ Điền của Ngô Chỉ bay ra một cái thuẫn Vạn Tự Khí, kích hoạt uy năng căn nguyên mạnh nhất. Trên thuẫn, toàn bộ kinh văn của Pháp khí sáng lên, thuẫn trở nên to như cái cối xay.

- Vù!

Một luồng chỉ kình hỏa diễm rực sáng nổi lên từ trên hoang nguyên cách đó mấy chục dặm, xé toạc màn đêm. Thế tới cực nhanh, muốn tránh cũng không thể .

- Ầm!

Đỡ được chỉ kình, thuẫn chấn động mạnh. Một biển lửa chói mắt nổ tung phía trước thuẫn.

Lực lượng khủng khiếp của chỉ kình truyền đến hai bàn tay, hai cánh tay, thân thể hắn như quả pháo bay vút ra ngoài, rơi về phía mặt đất tựa hình cung.

- Là Lục Như Phần Nghiệp tầng một Tẫn Diệt Chỉ Pháp, là ai?

Thân thể Ngô Chỉ rơi xuống đất, rầm một tiếng, đạp sụp một mảnh sườn núi, hai cánh tay đau đớn như gãy lìa. Hắn nín thở ngưng thần, nhìn về phía dáng vẻ hiên ngang đi tới trong màn đêm đằng xa.

Ngọn lửa cháy hừng hực quanh thân đối phương, thiêu đốt cả đồng hoang, cách xa mấy chục dặm đều có thể cảm nhận được uy thế bức người.

- Đúng sai đen trắng thế nào, không phải do Ngô Chỉ nhà ngươi nói là được, vu oan cho Lăng Tiêu Cung thì phải trả giá. Ngươi cũng thử đỡ ba chiêu của ta xem, đỡ được thì hôm nay ngươi sống.

Ánh mắt Lý Duy Nhất lạnh lùng, dứt lời, quanh thân vang lên tiếng sấm rền, hắn hóa thành một tia điện lao ra, bay sượt qua từng dãy núi non.

- Lý Duy Nhất... Không ngờ ngươi cũng đến...

Sắc mặt Ngô Chỉ khẽ biến, hít sâu một hơi, ổn định tâm thần.

Dưới sự điều khiển của tinh thần ý niệm, thuẫn Vạn Tự Khí bị một luồng pháp khí cuốn lên, bay đến gần xoay tròn trước mặt hắn. Đại dương kinh văn trôi nổi trên bầu trời hóa thành hàng ngàn dòng sông văn tự bay về, lượn vòng quanh cơ thể hắn, hình thành nên rào chắn phòng ngự thứ hai.

- Tam Thiên Tinh Thần Bà Già La.

Tay phải Ngô Chỉ bấm chỉ quyết, Lao Cung tuyền trong lòng bàn tay sáng lên, ngón tay chỉ lên trời sao, thi triển ra đế thuật tầng bảy đại thành.

Từng luồng tinh thần quang hoa rơi xuống tựa như màn mưa. Bình nguyên xung quanh hóa thành biển ánh sao, bầu trời hoàn toàn biến thành sắc thái kỳ ảo.

Cùng là chiêu đế thuật này, nhưng do Ngô Chỉ thi triển ra quả thực khác biệt một trời một vực.

Nghiêu Âm đứng trong biển ánh sao, cảm nhận rõ ràng từng lớp trọng lực đè lên người. Những ánh sao này... vậy mà sở hữu trọng lượng mang tính thực chất. Bọn chúng bị Ngô Chỉ hấp thu đi, sẽ bộc phát ra lực lượng cường đại đến cỡ nào?

- Ầm!

Lý Duy Nhất đã tới khoảng cách ba mươi trượng của Ngô Chỉ, trong lòng bàn tay hiện ra ấn ký chữ Vạn, một chưởng đánh vào thuẫn Vạn Tự Khí, ép cho cái thuẫn này như đĩa sắt bay về phía Ngô Chỉ, đánh nát tất cả kinh văn hộ thể trước mặt hắn.

Ánh mắt Ngô Chỉ nhìn chăm chú kiên định, mang theo lực lượng tinh quang điểm ra một chỉ. Ngón tay sáng ngời như một thanh kiếm sắc.

Nhưng hắn phân biệt được rất rõ, tinh thần quang hoa quanh thân bị ấn ký chữ Vạn khổng lồ trước lòng bàn tay Lý Duy Nhất khuấy đảo chấn động không thôi, khó có thể khống chế.

- Phụt!

Xương ngón tay gãy nát, cả cánh tay mất đi cảm giác. Ngô Chỉ bị cái thuẫn Vạn Tự Khí của mình đánh bay, thân thể lùi lại, đất dưới chân không ngừng sụp đổ, dường như sắp bị lực lượng chưởng này của Lý Duy Nhất chôn xuống dưới nền đất.

- Tu vi của Lý Duy Nhất vượt xa ta, không thể địch lại.

Ngô Chỉ dứt khoát bóp nát độn phù. Đối mặt với Lý Thương Thiên uy danh hiển hách, lựa chọn chạy trốn không phải là chuyện gì mất mặt.

- Không xong...

Thân pháp Lý Duy Nhất quỷ dị, vô số tàn ảnh nương theo tiếng ve sầu trong gió nhẹ, lách qua cái thuẫn Vạn Tự Khí khổng lồ, xuất hiện bên cạnh Ngô Chỉ, tóm lấy cổ tay của hắn, không cho hắn cơ hội chạy thoát.

Vẻ mặt Ngô Chỉ lộ ra nét tàn nhẫn, từ trong Tổ Điền, một thanh Vạn Tự Khí Bán Nguyệt Trảm bay ra, tỏa ra ánh sáng chói lọi, uy năng căn nguyên mạnh mẽ sắc bén.

Khoảng cách quá gần, cho dù lấy năng lực của Lý Duy Nhất cũng không nhịn được mà thầm hít sâu một hơi, không dám khinh thường đòn phản kích đường cùng của chân truyền Cổ Giáo, vội vàng thi triển Linh Bảo Kiếp Nã ngăn cản và thu lấy.

Nhưng hắn không thể bắt được Bán Nguyệt Trảm.

Bởi vì... Lý Duy Nhất đã phán đoán sai lầm!

Bán Nguyệt Trảm không phải chém về phía hắn, mà là chém về phía cánh tay của chính Ngô Chỉ.

- Phập!

Ngô Chỉ tự chặt đứt một cánh tay, thân hình bị phù quang của độn phù bao bọc, thoáng chốc liền biến mất trước mắt Lý Duy Nhất.

Trong màn đêm, giọng nói lạnh lùng của hắn truyền lại:

- Cánh tay này tặng cho Lý Thương Thiên vậy! Nhưng những chuyện Lăng Tiêu Cung làm đêm nay, Đạo Cung ngày sau nhất định sẽ tính sổ.

Lý Duy Nhất nhìn cánh tay đứt lìa trong tay mình, hơi thất thần. Hắn không thể hiểu nổi cách làm của Ngô Chỉ.

- Tâm cảnh của chân truyền Đạo Cung này quá kém, dễ bị dọa đến vậy sao? Hắn là chân truyền, cho dù không đỡ được ba chiêu của ta, chẳng lẽ ta sẽ thật sự trực tiếp giết hắn hay sao?

Lý Duy Nhất chỉ muốn bắt Ngô Chỉ.

Nếu trực tiếp giết hắn, vụ thảm án Tân Phong Tập, Lăng Tiêu Cung thật sự có lý cũng nói không rõ. Hơn nữa, chỉ vì đối phương đuổi theo Lê Lăng mà trực tiếp đánh giết một vị chân truyền cấp độ Siêu Nhiên, chẳng phải là thay mặt Lăng Tiêu Cung tuyên chiến với Đạo Cung sao?

Điều khiến Lý Duy Nhất càng không thể hiểu nổi là, với tu vi chiến lực của Ngô Chỉ, nếu ban nãy Bán Nguyệt Trảm chém về phía Lý Duy Nhất, tuy không đến mức làm hắn bị thương, nhưng hoàn toàn có thể ép hắn buông tay, sau đó nương nhờ vào độn phù để chạy trốn.

- Vì để hãm hại Lăng Tiêu Cung mà không tiếc tự chặt đứt một cánh tay?

Lý Duy Nhất chỉ có thể nghĩ theo hướng này.

Nhưng hắn không biết, lần này mình đã hiểu lầm Ngô Chỉ.

Không phải do tâm cảnh Ngô Chỉ kém, mà là một năm qua, Thường Thư tâng bốc chiến lực và sự sát phạt quả quyết của Lý Duy Nhất lên tận trời xanh ở mọi lúc mọi nơi. Chuyện Trang Sư Nghiêm biết Lý Duy Nhất đánh bại Văn Nhân Mẫn Nhi chính là công lao của Thường Thư.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters