Rõ ràng Lý Duy Nhất là mượn nhờ chiến trận hợp kích, tụ tập lực lượng của cả chín Siêu Nhiên, bao gồm bảy con Phượng Sí Nga Hoàng và Địa Linh Tử mới có thể thắng được Văn Nhân Mẫn Nhi về mặt lực lượng. Văn Nhân Mẫn Nhi muốn rời đi, Lý Duy Nhất chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn.
Nhưng qua miệng Thường Thư lại biến thành:
- Văn Nhân Mẫn Nhi là tam trọng sơn đỉnh phong thì sao chứ, bị Lý Thương Thiên đánh cho nội thương, tóc cháy đen thui như gà nướng, hoảng hốt chạy vắt giò lên cổ. Nếu không phải Đế Lăng Tử của Thái Âm Giáo mai phục cứu viện, nàng đã bị bắt sống, đưa đến Đệ Cửu Thương Hội bán đấu giá rồi!
- Từ Tĩnh của Ma Long Vương Triều đã sớm đột phá đến tam trọng sơn, ngươi đoán xem thế nào, bị Lý Thương Thiên sử dụng Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân, chỉ một đòn liền đánh chết. Thấy hắn sát phạt quyết đoán chưa?
- Còn có Tả Vô Đạo, Nhị đệ tử của Văn Nhân Diệt Đạo nữa, hi hi, dưới Lục Như Phần Nghiệp, không chịu nổi một chiêu chỉ còn lại đống xương tàn. Thật đáng tiếc cho một bộ Siêu Nhiên thi thượng hạng!
Mỗi câu đều là sự thật, nhưng nối lại với nhau thì mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
Mặc kệ Thường Thư tâng bốc thế nào, một năm trôi qua, không một ai trong số những người trong cuộc ra mặt phản bác.
Qua đó có thể tưởng tượng được sự sợ hãi trong lòng Ngô Chỉ ban nãy khi đối mặt với Lý Duy Nhất. Hắn không chạy trốn ngay lập tức, mà dám chính diện liều mạng một hiệp với Lý Duy Nhất, đích thân nghiệm chứng tin đồn đã là tâm cảnh kiên định, ý chí hơn người.
- Vù!
Nghiêu Âm cầm Cửu Hoàng Phiên, đáp xuống đỉnh một ngọn đồi nhỏ cách Lý Duy Nhất gần nhất.
Vải phiên đung đưa, bóng dáng duyên dáng yểu điệu.
Tấm khăn che mặt nhuốm máu đã sớm được tháo xuống, lộ ra dung nhan thanh tú đẹp đến kinh tâm động phách.
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, dường như đã nói lên hàng ngàn vạn lời.
Giờ phút này, không phải là lúc để hàn huyên chuyện cũ.
- Đi, trước tiên theo ta đi gặp Lư Triển Thiên một chút.
Lý Duy Nhất cười, đóng băng cánh tay đứt lìa mà mình đang cầm, nhét vào Túi Càn Khôn cùng với cái thuẫn Vạn Tự Khí, sau đó cùng Nghiêu Âm dùng Cửu Hoàng Phiên mở ra một con đường không gian, đi đến một chiến trường khác.
Lấy lực lượng thuộc tính không gian của Cửu Hoàng Phiên, cho dù Nghiêu Âm không phải là đối thủ của Ngô Chỉ, nhưng chỉ cần nàng chọn chạy trốn thì vẫn có thể thoát thân.
Lư Triển Thiên đuổi theo Lê Lăng và Thương Lê từ một hướng khác.
Uy danh của kẻ này vô cùng vang dội, tu vi đạt đến tam trọng sơn đỉnh phong, là một trong tám mươi mốt Nguyên Sĩ của Ma Quốc, còn mạnh hơn cả Văn Nhân Mẫn Nhi, ở toàn bộ phía nam Doanh Châu đều có thể xếp hạng đầu. Hiện giờ hắn là đại nhân vật bậc nhất trong quân của Hách Liên Tồi Thành, chịu trách nhiệm tọa trấn Úc Châu.
Lư Triển Thiên bị một đám mây xám âm sát nồng đậm ngăn chặn, trong đám mây, bảy con Phượng Sí Nga Hoàng đã phá cảnh đến nhị trọng sơn lúc thì tản ra, lúc thì kết thành Phù Đồ bảy tầng màu máu ở giữa không trung.
Hướng khác là Địa Linh Tử và Thiên Linh Tử vừa vượt qua Tiểu Hội Kiếp, dẫn theo mười bộ Chiến Thi do Lý Duy Nhất luyện chế, ồ ạt tiến tới.
Mười cỗ khôi lỗi Chiến Thi đó đều được Lý Duy Nhất chọn lựa kỹ càng, là mười cường giả Thánh cảnh hàng đầu chết trận ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc hai vạn năm trước.
Có thi hổ anh dũng với thân thể khổng lồ tựa ngọn núi nhỏ, bước chân nặng nề, toàn thân bốc cháy quỷ hỏa.
Có Trữ Thiên Tử Nhân tộc ngày xưa mặc áo giáp, thân thể thối rữa một nửa, khí thế sắc bén.
...
Đối mặt với trận thế như vậy, lấy tu vi của Lư Triển Thiên cũng cảm thấy khiếp sợ trong lòng, biết được là nhân vật cỡ nào đã tới Úc Châu, làm sao còn dám tiếp tục đuổi theo?
- Đối phó với tiểu bối của Cửu Lê Tộc làm hạ thấp thanh danh của Nguyên Sĩ quá, Lư Triển Thiên, ta đến chiến với ngươi.
- Vù!
Lý Duy Nhất và Nghiêu Âm bước ra khỏi con đường không gian, đáp xuống đối diện Lư Triển Thiên.
Lư Triển Thiên là võ tu Dị Nhân Chủng, có đầu vượn và hai cánh, làn da mọc đầy vảy rồng, vóc dáng không to lớn, chỉ cao hơn người thường một chút.
Hắn không có ý định ra tay:
- Lý Thương Thiên hiểu lầm rồi, chúng ta chỉ muốn mời Tứ cung chủ đến Tắc Thành làm khách, điều tra rõ thảm án Tân Phong Tập, chỉ vậy thôi.
- Chuyện Tân Phong Tập rốt cuộc là thế nào, các ngươi tự mình hiểu rõ. Không cần nói nhảm, chiến với ta một trận đi.
Khó khăn lắm mới gặp được một cường giả tam trọng sơn đỉnh phong, sao Lý Duy Nhất chịu bỏ qua. Hắn gọi ra Hoàng Long Kiếm, muốn ép mình nghịch chiến phá cảnh.
Lư Triển Thiên lùi lại ba bước, hành lễ:
- Lý Thương Thiên đích thân giá lâm Úc Châu, sao Lư mỗ dám không nể mặt? Cáo từ.
Đôi cánh trên lưng Lư Triển Thiên dang rộng, bay lên khỏi mặt đất. Kinh văn trên lông vũ lóe sáng, hắn rất nhanh biến mất trong màn đêm.
Lý Duy Nhất nhìn chằm chằm hướng bóng lưng biến mất hồi lâu, khẽ thở dài một tiếng, thu lại Hoàng Long Kiếm.
- Thần Ẩn Nhân thật lợi hại, chỉ dựa vào cái tên liền có thể dọa lui cường giả cấp bậc Nguyên Sĩ.
Vù một tiếng, Cửu Hoàng Phiên biến mất trong tay Nghiêu Âm, nàng cười tủm tỉm nói một câu như vậy, giọng nói vô cùng dễ nghe.
Lý Duy Nhất nhìn khuôn mặt ngọc tái nhợt của nàng, ôn tồn hỏi:
- Bị thương thế nào?
- Nhẹ hơn Ngô Chỉ.
Nghiêu Âm giống như núi băng tan chảy, đôi mắt chớp chớp, vẻ lạnh lùng kiêu ngạo tan biến, trên người có thêm vẻ ngây thơ như thiếu nữ.
- Chỉ lưu lại một cánh tay của hắn là quá hời cho hắn rồi!
Lý Duy Nhất ném Túi Càn Khôn thiên phẩm ra, thu toàn bộ mười bộ Chiến Thi, Thiên Linh Tử, Địa Linh Tử, bảy con Phượng Sí Nga Hoàng vào trong.
Hai người không vì thế mà rời khỏi Úc Châu, họ đi tới một tòa thành nhỏ cách đó bốn trăm dặm, nằm ở vùng hạ lưu Phổ Hà giáp biên giới Thường Vương Quốc.
Trong chiến loạn, tòa thành này đã sớm bị bỏ hoang, khắp nơi là vách đổ tường xiêu, không một bóng người. Tối tăm và yên tĩnh giống hệt như Quỷ Vực.
Nghiêu Âm tò mò hỏi:
- Thần Ẩn Nhân, chúng ta tới đây làm gì?
- Đợi một người.
Lý Duy Nhất đi vào trong thành, kiểm tra tỉ mỉ. Hắn lại thả Thất Phượng ra, lệnh bọn chúng đi tuần tra khu vực xung quanh để phòng hờ. Chọn một căn nhà hoang tam tiến sân ở trung tâm thành nhỏ, bày ra trận pháp ẩn nấp.
Nghiêu Âm đi vào trong trận pháp, tay cầm tín phù, nhìn Lý Duy Nhất đang nhóm lửa nấu rượu trong gian phòng bỏ hoang.
Nàng váy xanh như nước, tóc dài như thác, uyển chuyển đi tới cửa:
- Lê Lăng truyền tín phù tới, nàng và Thương Lê đã an toàn đến quân doanh Thường Vương Quốc. Thần Ẩn Nhân, đêm nay rốt cuộc là sao vậy?
- Chuyện này thì phải nhắc lại một đoạn ân oán từ chín mươi năm trước, vài câu khó mà nói rõ.
Lý Duy Nhất ngồi vững vàng trên chiếc ghế gỗ, khuôn mặt tuấn lãng hiện rõ từng đường nét trong ánh lửa, cười nói:
- Lúc ta đi đã truyền lại vị trí Thần Ẩn Nhân cho ngươi. Ngươi bây giờ là Ẩn Quân, lại gọi ta là Thần Ẩn Nhân, thế này là thế nào?
Củi trong đống lửa kêu lách tách, mang đến sự ấm áp cho màn đêm lạnh lẽo tàn nhẫn này.
Vẻ mặt lạnh lùng xinh đẹp mà lại kỳ quái hiện lên trên khuôn mặt tuyệt mỹ trong trẻo như ngọc của Nghiêu Âm:
- Sau khi ta đột phá Bỉ Ngạn cảnh thì đã nhường vị trí Ẩn Quân cho Ẩn Ngũ. Thực tế, trước khi đột phá Bỉ Ngạn cảnh thì Ẩn Ngũ đã xử lý các sự vụ của Ẩn Môn rồi.
Lý Duy Nhất không thấy lạ, chính hắn ngày trước cũng không để tâm đến công việc của Cửu Lê Ẩn Môn:
- Thạch Cửu Trai quả thực có năng lực nắm quyền xử lý sự vụ phàm tục, thủ đoạn cứng rắn, là người được chọn rất tốt.
Thạch Cửu Trai chính là Ẩn Ngũ.
- Nương của ngươi những năm nay vẫn khỏe chứ?
Ban đầu Lý Duy Nhất định hỏi quan hệ giữa hai người hiện giờ thế nào, nhưng lời ra đến khóe miệng lại đổi thành câu này.
Nghiêu Âm khẽ nói:
- Nàng ư? Tính cách của nàng thế nào, ngươi còn không hiểu sao? Bề ngoài thì tỏ vẻ thờ ơ với mọi thứ, nhưng thực tế lại háo thắng, dựa vào sóng to gió lớn của Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc và Đông Hải hiện nay, những năm qua nàng vẫn luôn tìm kiếm cơ duyên khắp nơi, si mê tu hành hơn bất cứ ai, cứ có cảm giác nàng rất sợ bị ta vượt mặt. Lần gặp nàng gần nhất cũng là lúc luận kiếm ở Hoàng Thành hơn hai mươi năm trước.
Vẻ mặt Lý Duy Nhất sửng sốt, sau đó bật cười, nhẹ gật đầu.
Lấy tính cách của Nghiêu Thanh Huyền, nếu bị Nghiêu Âm vượt qua, quả thực sẽ khó chịu muốn chết. Cái gì mà mong con thành long, thành Phượng, cường giả thực thụ truy cầu đều là chính mình thành long Phượng. Con cái có thể thành long Phượng, nhưng tốt nhất là chậm hơn mình một chút.
- Vù!
Trận pháp ẩn nấp xuất hiện dao động.
Thân thể Dị Nhân Chủng của Lư Triển Thiên đi vào từ cửa chính.
Nghiêu Âm rút trường kiếm ra.
Cái đầu vượn của Lư Triển Thiên phát ra tiếng cười sảng khoái, chắp tay cúi chào:
- Âm Tiên Tử hãy tạm thu bảo kiếm lại, Lư mỗ đã hẹn với Bát Phật Gia gặp mặt ở đây.
Lý Duy Nhất nói:
- Mời Lư Nguyên Sĩ vào trong, rượu ngon đã nấu xong.
Lúc này Nghiêu Âm mới biết người Lý Duy Nhất chờ là Lư Triển Thiên, hiển nhiên hai người trước đó đã truyền âm trao đổi, hẹn gặp ở nơi đây. Nàng lui ra khỏi phòng, nhường không gian cho hai người.
Nàng đi ra ngoài sân, đứng dưới gốc cây khô bắt đầu chữa thương.
Lư Triển Thiên mặc áo giáp, trên người toát ra khí phách thiết huyết kinh nghiệm sa trường, sau khi vào cửa liền cất giọng tán dương:
- Bát Phật Gia quả nhiên không phải phàm nhân, dám đến đây đúng hẹn, phách lực cỡ này, trong thế hệ trẻ tìm không ra người thứ hai.
- Xem ra Lư Nguyên Sĩ đến tìm truyền nhân của Tổ Miếu, Bát Phật Gia, chứ không phải tìm Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất làm động tác mời, ra hiệu cho đối phương ngồi xuống.
- Đều giống nhau cả, không cần phải phân chia rạch ròi.
Sau khi Lư Triển Thiên ngồi xuống, ánh mắt nghiêm túc nói:
- Thảm án Tân Phong Tập thực chất là Trác Bất Việt vu oan giá họa. Lư mỗ thân là tướng trấn thủ Úc Châu, bị ép nhập cục, không thể không đi đuổi theo Tứ cung chủ.
- Ồ!
Lý Duy Nhất không ngờ người này lại thẳng thắn như vậy:
- Theo như ta biết, sau lưng Hách Liên Tồi Thành là Đạo Cung hỗ trợ, Lư Nguyên Sĩ bán đứng Trác Bất Việt như vậy, không sợ bị báo thù sao?
- Mời Bát Phật Gia thu lại hai chữ “bán đứng“.
Lư Triển Thiên vô cùng nghiêm túc nói:
- Trác Bất Việt đã đắc tội Bát Phật Gia, lại vọng tưởng bọ ngựa đấu xe, cưỡng ép khai chiến, buộc Lư mỗ bị cuốn vào, thế này là muốn đẩy Lư mỗ vào chỗ chết. Hắn đang giãy giụa trước khi chết, nếu đêm nay ta không tới giải thích rõ, chẳng phải sẽ bị hắn liên lụy đến chết ư?
Lý Duy Nhất dùng pháp khí nâng một chén rượu lên, cho nó bay về phía hắn:
- Coi như là Lý mỗ lỡ lời! Nhưng ta thực sự không hiểu, hiện vẫn chưa khai chiến, vì sao Lư Nguyên Sĩ lại chắc chắn rằng Trác Bất Việt là bọ ngựa đấu xe, giãy giụa trước khi chết? Hắn là người thông minh cỡ nào chứ, nếu không nắm chắc thì làm sao dám ra tay?
Lư Triển Thiên uống cạn chén, cười lạnh nói:
- Cả thiên hạ đều biết thủ đoạn của Lý Thương Thiên. Hơn tám mươi năm trước, Lư mỗ đã có may mắn chiêm ngưỡng từ xa phong thái của chủ nhân Chiến Hạm Thanh Đồng. Tam Giới thần tăng của Vạn Vật Tổ Miếu là Chí Tôn đương thời. Hai vị Thiên Tử của Lăng Tiêu Cung đều là chỗ dựa của Lý Thương Thiên. Trác Bất Việt lấy gì để thắng?
Lư Triển Thiên tựa như hạ quyết tâm, buông chén rượu, đứng phắt dậy, lạy thật sâu hướng Lý Duy Nhất:
- Hách Liên Tồi Thành chỉ là một bù nhìn được Đạo Cung phò trợ, sớm muộn gì cũng bị diệt, Đạo Nhân tuyệt đối không coi hắn là đồng loại. Lư mỗ hiểu rõ ở lại dưới trướng hắn thì tiền đồ mờ mịt, to gan dùng thảm án Tân Phong Tập làm tiền cược, muốn đổi lấy một tiền đồ từ Bát Phật Gia và Lý Thương Thiên.
Đây mới là mục đích thực sự mà hắn tới đêm nay.
Lý Duy Nhất không vội trả lời, mà ngắm ly rượu trong tay:
- Cường giả theo quân như Lư Nguyên Sĩ dù đi thế lực nào cũng sẽ được trọng dụng. Ma quốc nội loạn nhiều năm, tại sao hôm nay ngươi mới đến xin tiền đồ từ ta?