Luận thời cục

- Người phe địch tới quy phục, rất khó để lấy được lòng tin. Ai dám tin tưởng?

Gương mặt vượn đầy lông lá của Lư Triển Thiên lộ ra nụ cười khổ:

- Năm đó lúc nội loạn Ma Quốc bùng nổ, Lư mỗ đang ở Đông Ma Ngũ Doanh, đệ tử và tộc nhân đều phân bổ ở các châu vùng biên giới Ma Đông. Mà bên Ma Đông này vừa vặn lại do Hách Liên Tồi Thành làm soái, nhất thời không rút lui được liền hết cơ hội rời đi, chỉ có thể nước chảy bèo trôi.

Lý Duy Nhất ra hiệu, Lư Triển Thiên ngồi lại đối diện đống lửa có đặt lò rượu, thở dài một tiếng rồi mới nói tiếp:

- Thời kỳ đầu của chiến tranh, ai cũng không nhìn rõ cục diện. Ngu Đạo Chân bốn bề thọ địch, nội bộ hoàng tộc rối như tơ vò, có thể nói là thù trong giặc ngoài, sụp đổ bất cứ lúc nào.

- Thường gia nhìn như được Lăng Tiêu Cung trợ giúp, thực chất bị toàn bộ Ma Quốc lên án mạnh mẽ, ai nấy đều đòi đánh đuổi. Về phần Cửu Phân Long và Văn Nhân Diệt Đạo đã dựa vào Vong Giả U Cảnh thì càng khiến người ta phỉ nhổ. Vì đạt được mục đích, ngay cả làm người cũng không muốn!

- Khi đó, ở lại Úc Châu này trái lại yên ổn một góc, tạm thời không có chiến sự, có thể âm thầm chờ đợi kết quả thắng thua của quần hùng tranh bá. Kết quả...

Lư Triển Thiên nhún vai bất lực:

- Ai có thể nghĩ tới sự hỗn loạn này lại kéo dài gần trăm năm, đánh cho giang sơn tươi đẹp tan vỡ. Bốn trận đại chiến toàn quốc, Hách Liên Tồi Thành bị cuốn vào chiến hỏa là điều khó tránh khỏi, Lư mỗ cũng không còn cơ hội lựa chọn phe phái nữa.

Hai người uống một ly.

Lý Duy Nhất có mưu đồ với Ma Quốc, muốn cùng Ngọc Dao Tử khai mở quốc độ hoành tráng với ba ngàn châu, tự nhiên đã từng hiểu biết về những cao thủ đỉnh phong của Ma Quốc:

- Lư Nguyên Sĩ xuất thân cơ hàn, cho nên bị buộc phải đi theo con đường tu luyện của Dị Nhân Chủng, nuốt huyết dịch của Cổ Tiên Cự Thú để tăng lên thiên phú tu luyện, hiện tại đã hơn một ngàn bốn trăm tuổi, là thống soái của Bạch Viên Doanh, một trong Đông Ma Ngũ Doanh trước đây. Xuất thân như ngươi, ở trong Ma Quốc đã có lịch sử hai vạn năm, nơi hoàng tộc và các Ức Tộc cắm rễ sâu mà vẫn có thể nổi lên, có thể trở thành thống soái của một doanh, chỗ dựa sau lưng ngươi là ai?

Những người đi theo con đường Dị Nhân Chủng phần lớn đều là do thiên phú không đủ, buộc phải lựa chọn. Ai lại muốn biến mình thành kẻ quái dị chứ?

- Lúc trẻ may mắn được hoàng thúc coi trọng, chỉ điểm bồi dưỡng một chút, bước chân vào Bỉ Ngạn cảnh, sau này đi vào trong quân doanh, nhiều lần lập được chiến công... Bát Phật Gia nên biết, chỉ cần bước vào Bỉ Ngạn cảnh, có năng lực thật sự thì tự nhiên sẽ được trọng dụng. Nếu nói đến ân tình, Lư mỗ cũng chỉ nhớ đến lão nhân gia.

Lý Duy Nhất nói:

- Hoàng thúc Ngu Đà Nam ư?

Lư Triển Thiên nói:

- Đúng vậy.

Lý Duy Nhất nghiêm mặt nói:

- Hiện nay tình thế của Ma Quốc đã khác trước rất nhiều, dưới nguy cơ vong quốc diệt tộc, hoàng tộc Ngu gia đã đoàn kết lại, răm rắp nghe lệnh Ngu Đạo Chân. Hiện tại, Ngu Đạo Chân lại được Tổ Miếu ủng hộ, thế cục rất tốt đẹp. Lấy tu vi và tài năng của Lư Nguyên Sĩ, nếu chủ động đầu quân, nhất định sẽ được trọng dụng. Con đường này không phải càng có tiền đồ hơn là đầu quân cho ta sao?

Lư Triển Thiên rõ ràng biết chuyện Tiêu Dao Kinh xây dựng Nam Miếu cho Mạn Đồ La Điện Cung, càng biết Lý Duy Nhất đang lo lắng và nghi ngờ điều gì, liền nói:

- Bát Phật Gia thật sự cảm thấy, hoàng tộc Ngu gia do Ngu Đạo Chân dẫn dắt có thể một lần nữa thống nhất Ma Quốc sao?

Lý Duy Nhất nói:

- Chỉ cần Ngu Đạo Chân phá cảnh Khôn Nguyên, trở thành Võ Đạo Thiên Tử, hơn một trăm tòa Sinh Cảnh của Nhân tộc sẽ ủng hộ thực chất cho hắn, giúp hắn trả lại thái bình cho Ma Quốc, trả lại bình yên cho Bách Cảnh Sinh Vực.

Lư Triển Thiên nhìn Lý Duy Nhất hồi lâu:

- Chẳng lẽ Bát Phật Gia nhìn không ra, Ngu Đạo Chân đang đánh cược một ván lớn ư?

Lý Duy Nhất lộ vẻ hứng thú:

- Ồ? Lư Nguyên Sĩ có góc nhìn độc đáo như vậy à?

Lư Triển Thiên không che giấu sự khâm phục trong ánh mắt:

- Ngu Đạo Chân thực sự là nhân vật kinh tài tuyệt diễm nhất của Ma Quốc trong hàng ngàn năm qua, rất có khí phách. Tại sao hắn có thể được Tổ Miếu ủng hộ? Đó là bởi vì ánh mắt hắn độc đáo, liếc mắt một cái liền nhìn thấu việc Hắc Ám Chân Linh, Doanh Đông, Thái Âm Giáo muốn giăng lưới sát cục ở Trung Thổ Tẩu Lang, giáng đòn chí mạng cho cao thủ thế hệ trẻ của Phật Bộ.

- Do đó, hắn đã sớm phái một lượng lớn cao thủ của hoàng tộc Ma Quốc bí mật tiến đến Trung Thổ Tẩu Lang tiếp ứng và diệt địch. Nghe nói, bản thân hắn cũng mạo hiểm cực lớn đích thân chạy đến, yết kiến Võ Đạo Thiên Tử của Tổ Miếu.

- Sự chân thành này, can đảm này, quyết tâm chống lại ba giáo như vậy, bất kỳ một Sinh Cảnh Chi Chủ nào ở phía nam Doanh Châu cũng không có được. Cộng thêm ân tình tương trợ, Tổ Miếu có lý do gì không ủng hộ hắn?

Lý Duy Nhất xúc động, lúc này mới biết Ngu Đạo Chân tài giỏi như vậy. Hắn thầm than trong lòng, Đại cung chủ đi Uyển Khâu chuyến này không thể được kết quả gì rồi.

Lư Triển Thiên đổi chủ đề:

- Ngu Đạo Chân không để đường lui cho mình, tuy nhận được sự ủng hộ của Tổ Miếu, nhưng cũng hoàn toàn đứng về phía đối lập với Hắc Ám Chân Linh, Doanh Đông, Vong Giả U Cảnh... Không phải ta muốn nói quả quyết chọn phe là sai lầm gì, theo lý bình thường thì hành động này vô cùng chính xác. Nhưng hắn có một nhược điểm lớn nhất, cũng phạm phải một sai lầm chí mạng.

- Điểm yếu gì? Sai lầm gì?

Lý Duy Nhất nhìn Lư Triển Thiên bằng con mắt khác, người này am hiểu thời cuộc vượt xa hắn.

Lư Triển Thiên nói:

- Điểm yếu chính là hắn không có đường lui. Hoặc là thắng, hoặc là chết. Hãy thử nghĩ đến Lăng Tiêu Cung, tuy hành sự cũng vô cùng quyết liệt, nhưng có đường lui là Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, biết nhường lợi ích, có các thế lực thân thiết như Tông Thánh Học Hải, Độ Ách Quan, Thánh Triều, Trung Thổ Tiên Triều, Doanh Tây Tổ Miếu, Kiếm Đạo Hoàng Đình, Yêu tộc. Có nền tảng, các hào kiệt trong thiên hạ mới dám đến nương tựa, trong đó bao gồm cả Lư mỗ. Nhìn lại Ngu Đạo Chân, hắn có đường lui sao? Ngoại trừ con cháu hoàng tộc, các thế lực có quan hệ dây mơ rễ má, ai dám đến nương tựa, liều mạng vì hắn không?

Lý Duy Nhất cười hỏi:

- Vậy sai lầm chí mạng của Ngu Đạo Chân lại là gì?

Lư Triển Thiên thấy Lý Duy Nhất đồng ý nghe mình cao đàm khoát luận, tâm trạng cực kỳ tốt:

- Đương nhiên là, hắn không nên kết tử thù với Lăng Tiêu Cung. Ban nãy Lư mỗ đã nói qua, Lăng Tiêu Cung biết nhường lợi ích, có nhiều bằng hữu, lực ảnh hưởng rộng lớn, nếu muốn chèn ép hắn, không cho hắn trỗi dậy, Ngu Đạo Chân hoàn toàn là bốn phía thọ địch.

- Chỉ có Tổ Miếu hỗ trợ, cho dù phá cảnh Khôn Nguyên thì muốn thành công vẫn khó như lên trời. Hơn nữa, Tổ Miếu thật sự có thể vì ủng hộ hắn mà hoàn toàn không quan tâm đến thái độ của Lăng Tiêu Cung sao?

- Cũng bởi vậy, Lư mỗ mới nói, Ngu Đạo Chân đang đánh cược một ván lớn, đặt cược toàn bộ hoàng tộc Ngu gia lên sòng bài, không thắng thì sẽ diệt vong.

Lý Duy Nhất lại đưa qua một ly rượu, đầy ẩn ý nói:

- Nếu Lăng Tiêu Cung không chỉ không đàn áp hoàng tộc Ma Quốc, ngược lại còn ủng hộ thì sao?

Hai tay Lư Triển Thiên run lên, rượu trong chén đổ tràn ra đất, hắn trợn tròn hai mắt:

- Cái này... Điều này không thể nào? Nếu Ngu Đạo Chân nhận được sự ủng hộ của Lăng Tiêu Cung, vậy thì sẽ không còn lo lắng gì nữa, thực sự là sẽ một bước lên trời... Bát Phật Gia vừa nói là, ủng hộ hoàng tộc Ma Quốc?

- Ta thuận miệng nói thế thôi.

Lý Duy Nhất cười, sau khi uống cạn một ly mới hỏi:

- Tiền đồ Lư Nguyên Sĩ muốn là gì? Một cao thủ như ngươi, Lăng Tiêu Cung cầu còn không được.

Lư Triển Thiên vội vàng đặt chén rượu xuống, lại một lần nữa hành lễ:

- Lư mỗ nguyện tới Đông Hải, thay Lăng Tiêu Cung tác chiến với Vong Giả U Cảnh, khai cương thác thổ.

Lý Duy Nhất hồi lâu không nói gì.

Liên quan đến tiền đồ, Lư Triển Thiên bất giác căng thẳng lên, không thể nắm bắt được tâm tư Lý Duy Nhất:

- Lẽ nào Bát Phật Gia muốn Lư mỗ đi Thường Vương Quốc?

Đây tự nhiên không phải là điều hắn muốn. Thường Vương Quốc cơ bản không được coi là thế lực trung tâm của Lăng Tiêu Cung, Ma Phi Thường Ngư Lộc chẳng qua chỉ là Nhị cung chủ gia nhập giữa chừng. Quan trọng hơn, Thường Vương Quốc không có tiền đồ, có thể giữ được mảnh đất chín mươi sáu châu hiện tại đã là giới hạn rồi. Các cao tầng Nhân tộc của Bách Cảnh Viện không thể nào ủng hộ bọn họ.

Lý Duy Nhất nói:

- Trước đó, Lư Nguyên Sĩ có nói, đệ tử và tộc nhân của ngươi phân bố ở các châu vùng biên giới phía đông Ma Quốc?

Lư Triển Thiên đáp:

- Đây quả thực là một trong những điểm yếu của Lư mỗ.

Lý Duy Nhất nói:

- Ta cho ngươi một lời hứa, tương lai có thể dành ra một địa bàn trong Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc cho đệ tử và tộc nhân của ngươi, để tránh nỗi lo âu về sau cho ngươi.

Trong mắt Lư Triển Thiên lóe lên tinh quang, đây chính là điều hắn ám chỉ với Lý Duy Nhất từ trước nhưng lại không trực tiếp nhắc tới:

- Bát Phật Gia muốn đưa Lư mỗ đến chỗ nào?

Lý Duy Nhất nói:

- Lư Nguyên Sĩ ở lại trong quân đội ngàn năm, nên hiểu rõ, muốn có tương lai rộng mở thì phải có giá trị không thể thay thế. Ở Đông Hải, Lăng Tiêu Cung không thiếu một vị tam trọng sơn đỉnh phong. Nhưng ở Ma Quốc, trong trận doanh của hoàng tộc Ngu gia, Lăng Tiêu Cung rất thiếu một người như vậy.

Lư Triển Thiên lập tức hiểu ý của Lý Duy Nhất, bình tĩnh lại:

- Bát Phật Gia muốn ta nương tựa vào hoàng tộc Ma Quốc, thâm nhập vào nội bộ bọn họ để làm việc cho Lăng Tiêu Cung?

Lý Duy Nhất nhìn ra được sự nản lòng thoái chí của hắn, cười nói:

- Nếu như vậy thì chẳng bằng ở lại Úc Châu đúng không? Yên tâm đi, không phải là để ngươi làm chuyện nguy hiểm như nằm vùng, mà là để ngươi toàn tâm toàn ý làm việc cho hoàng tộc Ma Quốc.

- Lăng Tiêu Cung thật sự muốn ủng hộ hoàng tộc Ma Quốc sao?

Lư Triển Thiên nghĩ nát óc cũng nghĩ không ra lý do trong đó.

Lý Duy Nhất nói:

- Ta chỉ có thể đảm bảo với ngươi, cho dù tình thế tương lai có phát triển thế nào thì Lăng Tiêu Cung và Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc cũng đều là đường lui của ngươi. Ngươi hãy tự suy nghĩ cho kỹ đi, không nhất định phải trả lời ta ngay lúc này. Thảm án Tân Phong Tập rốt cuộc là sao vậy?

Lư Triển Thiên vẫn đang trong trạng thái suy nghĩ, gượng cười nói:

- Đám cháy ở Tân Phong Tập kia, ta chỉ có thể đứng ra làm chứng không phải do Tứ cung chủ và Cửu Lê Tộc làm, không rõ là ai gây ra. Bát Phật Gia đã sắp xếp ta đến bên phía hoàng tộc Ma Quốc, chắc hẳn cơ bản là không cần ta đứng ra làm chứng nhỉ?

- Nhân vật như Lư Nguyên Sĩ mà dùng để đối phó Trác Bất Việt thì quá lãng phí tài năng.

Lý Duy Nhất lại nói tiếp:

- Trác Bất Việt lấy thù hận của Cửu Lê Tộc và Dương Thần Cảnh để lập kế, đánh đổi tính mạng hơn hai mươi vạn bách tính và hàng vạn hài đồng Đạo Nhân ở Tân Phong Tập, vu oan cho Lê Lăng, nâng ân oán giữa hắn và ta lên tầng mâu thuẫn giữa Đạo Cung và Lăng Tiêu Cung, tất cả là để lấy công làm thủ.

Lư Triển Thiên nói:

- Đúng vậy, một khi được nâng lên cấp độ tranh đấu giữa Đạo Cung và Lăng Tiêu Cung thì Bách Cảnh Viện chắc chắn sẽ ra mặt điều đình, Bát Phật Gia cũng không có cách nào nhờ các cường giả Thánh cảnh dưới trướng Lăng Tiêu Cung ra tay đối phó hắn.

- Hắn sai ở chỗ này! Ta trước nay chưa hề có dự định lấy thân phận là chủ nhân Đạo Tổ Thái Cực Ngư, mượn tay cường giả thế hệ trước đối phó với hắn, hoặc là lấy thế ép hắn.

Ánh mắt Lý Duy Nhất vô cùng bình tĩnh:

- Lư Nguyên Sĩ hãy truyền lại một câu cho hắn, nói với hắn rằng, không cần phải nhảy lên nhảy xuống làm hại người vô tội như vậy, ta đang chờ hắn ở Uyển Khâu, cho hắn một cơ hội quyết chiến công bằng.

- Bát Phật Gia tuyệt đối không được khinh địch.

Rõ ràng trong mắt Lư Triển Thiên, ưu thế lớn nhất của Lý Duy Nhất chính là thân phận bối cảnh, hắn không cần thiết phải từ bỏ bối cảnh, liều mạng bằng thực lực bản thân.

Lư Triển Thiên nói:

- Trác Bất Việt tuyệt đối không phải người bình thường, từ việc hắn biết rõ phần thắng không lớn nhưng vẫn dám khai chiến, ý chí chiến đấu như vậy, có thể thấy được tâm tính của hắn kiên cường cỡ nào. Lúc Thích Ca Minh Nhật khiêu chiến với hắn, hắn đã thể hiện ra cảnh giới tam trọng sơn, tu vi sâu không lường được. Sở dĩ hắn bố trí ván cờ đêm nay, rất có thể là đang ép Bát Phật Gia quyết chiến trước với hắn. Cần gì phải lấy sở đoản của mình công kích sở trường của người khác?

Trác Bất Việt được Thường Thư xếp vào một trong số những cường giả thiên tư ngút trời nhất của khu vực phía nam Doanh Châu trong suốt ngàn năm qua, đứng ngang hàng với đám người Đường Vãn Châu, Cổ Chân Tướng.

Nếu hắn thực sự đã phá cảnh tới tam trọng sơn... Có thể tưởng tượng ra, Thích Ca Minh Nhật đã thảm bại tới mức nào.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters