Nghiêu Âm quấn quýt

Lý Duy Nhất cũng không vì tin tức này của Lư Triển Thiên mà lùi bước:

- Chính vì tu vi của hắn cường đại nên mới dám đối đầu với ta, không cam lòng từ bỏ một số thứ đang có ở hiện tại, vẫn muốn thắng. Nếu không hắn nhất định sẽ mai danh ẩn tích, bỏ xứ đi xa, ta rất khó tìm được hắn.

Trong lòng Lý Duy Nhất nghĩ tới là Kỳ Lân Trang, người năm đó vì sợ Thiền Hải Quan Vụ mà đi xa đến Doanh Đông. Tai họa do đối phương gieo xuống ba ngàn năm trước suýt chút nữa đã khiến Lăng Tiêu Cung hủy diệt.

Lư Triển Thiên nhìn ngọn lửa đung đưa hồi lâu:

- Giờ phút này, ta mới rốt cuộc hiểu được vì sao Bát Phật Gia lại là người đệ nhất Địa Bảng mạnh nhất thế gian. Không chỉ vì thiên phú tu luyện và bối cảnh vượt xa người khác, mà còn có một sự liều lĩnh không ai sánh bằng. Ta quyết định rồi, ta sẽ đi đầu quân cho hoàng tộc Ngu gia.

Lý Duy Nhất mừng rỡ, cùng hắn uống liền ba ly. Sau đó bàn bạc chi tiết cụ thể về cách đầu quân, cách liên lạc, thời cơ đầu quân.

Tiễn Lư Triển Thiên đi, Lý Duy Nhất và Nghiêu Âm cũng lập tức rời đi. Cho dù Thất Phượng phụ trách trinh sát không phát hiện ra tình huống bất thường nào.

Hai người tiến vào lãnh thổ Thường Vương Quốc.

Lý Duy Nhất không đi hội hợp cùng Lê Lăng và Thương Lê, hắn không muốn giải thích với bọn họ vì sao lại cứu Dương Thanh Khê, nghĩ đến thôi cũng đau đầu.

- Leng keng.

Dưới bầu trời đầy sao vạn dặm không mây, một chiếc xe Thệ Linh treo chuông gió trận pháp lăn bánh trên dịch đạo vắng lặng không người. Tiếng chuông gió trong trẻo, vang lên từng vòng gợn sóng trong màn đêm.

Rèm xe được cuốn lên hai phần. Trong xe thắp một ngọn đèn cổ, tản ra hơi ấm màu vàng mờ mịt.

Một cánh tay ngọc thon dài của Nghiêu Âm chống lên gò má trắng nõn mịn màng, ống tay áo màu lam nhạt hơi tuột xuống một chút, đôi mắt hạnh chứa sương khói xuyên qua khe hở của rèm xe, nhìn những vệt sao băng thỉnh thoảng xẹt qua trên bầu trời đêm:

- Không hiểu vì sao, khi ở cùng Thần Ẩn Nhân, trong lòng có một sự bình yên không nói nên lời.

Đối diện, Lý Duy Nhất nhìn dáng vẻ lười biếng của nàng, cười nói:

- Ta nghe nói, Âm Tiên Tử đệ nhất Địa Bảng và Thiên Bảng lạnh lùng cao ngạo tuyệt thế, là tiên nữ cửu thiên hạ phàm, vô số anh hùng hào kiệt trong thiên hạ muốn chiêm ngưỡng nụ cười của nàng mà không được. Lúc này, ngươi có chút mất đi phong thái của tiên tử rồi đấy.

- Ở bên ngoài thì phải giữ thể diện cho Độ Ách Quan, nhưng... chúng ta quen nhau từ thuở thiếu niên, trong hang nhện tối tăm của Ẩn Môn, băng phách hàn khí của ta phát tác, nếu không phải Thần Ẩn Nhân đút bảo dược Nhục Thung Dung cho ta ăn, có lẽ đã không có Nghiêu Âm trên đời!

Nàng đã sớm trổ mã thành một tuyệt đại giai nhân có khí chất và sức hấp dẫn vô cùng động lòng người, không còn là nha đầu ngây ngô khi xưa nữa. Lúc này, trong đôi mắt bình tĩnh lạnh lùng lại dâng lên những gợn sóng như thiếu nữ.

Lý Duy Nhất cũng chìm vào hồi ức:

- Lúc đó ngươi mới mười lăm tuổi. Ẩn Nhị Thập Tứ nói, Ngọc Toái Băng Phách Thể của ngươi không sống qua mười tám tuổi, trừ khi ngộ ra được chiến pháp ý niệm của Cửu Lê Thần, hoặc là hái được Chí Dương Chi Hoa.

Nghiêu Âm ngẩng mặt ngọc lên, nhìn hắn ở khoảng cách gần, cười hỏi:

- Thần Ẩn Nhân có còn nhớ, năm đó trên con thuyền ở Đông Hải, lúc ngươi giao Chí Dương Chi Hoa cho ta đã nói gì không?

- Nói cái gì? Ta không nhớ rõ lắm!

Lý Duy Nhất thật sự đã quên rồi.

- Ngươi nói, sau này gặp bất cứ khó khăn gì đều có thể đến tìm ngươi, ngươi nhất định sẽ dốc hết toàn lực giúp ta.

Nghiêu Âm thuật lại như vậy, sau đó thở dài u oán:

- Tính ngươi luôn thích hứa hẹn. Lời như vậy có thể tùy tiện nói sao?

Lý Duy Nhất gượng cười:

- Hình như ta đã nói như vậy, tại sao các ngươi luôn nhớ rõ thế?

- Các ngươi?

Nghiêu Âm không mất hứng truy hỏi còn có ai nữa, dù sao ban nãy chính nàng cũng đã nói Lý Duy Nhất luôn thích hứa hẹn lung tung.

Nàng như tự nói với chính mình:

- Năm đó, mới vào Ẩn Môn, ngươi luôn lén lút trong Huyết Thụ Lâm ngoài động phủ tu luyện của ta, lúc đó ta không coi ngươi là người tốt.

Sau bao nhiêu năm Lý Duy Nhất rốt cuộc cũng nói ra oán trách:

- Ngươi còn dám nói sao? Mới vào Ẩn Môn, mỗi ngày ngươi tu luyện ít nhất mười canh giờ, tiếng chưởng đập vào vách đá vang trời, bản thân không ngủ, ép ta cũng phải chăm chỉ tu luyện.

Nghiêu Âm mỉm cười:

- Sau đó, tất cả mọi người đều bị ép liều mạng tu luyện... Năm đó tại sao ngươi cứu ta từ trong tay Lê Thanh?

- Lê Thanh? Không nhớ nữa!

Lý Duy Nhất đương nhiên nhớ, nhưng đâu thể nói là lúc thiếu niên coi ngươi như cái gậy bóng chày trong giấc mơ, nên không đành lòng để ngươi gãy trong tay người khác. Nàng sẽ vĩnh viễn không bao giờ hiểu được, cái gậy bóng chày kia vừa dài vừa thẳng cỡ nào, lại vừa tay cỡ nào.

- Nhưng ta nhớ rõ cảm xúc rung động khi ta mượn ngươi tiền mua tài nguyên tu luyện, ngươi lại nói muốn chuyển toàn bộ sản nghiệp mẫu thân để lại cho mình sang cho ta.

Lý Duy Nhất cười nói:

- Ngươi phải biết, trước nay chỉ có người khác nợ tiền ta... Chúng ta cứ trò chuyện như vậy mãi thì mờ ám quá! Bàn luận về tu luyện nhé? Tám chiến pháp ý niệm của Cửu Lê Thần mà ta mang về, ngươi đã tu luyện hết rồi à?

Nghiêu Âm cũng cảm nhận được bầu không khí trong xe không đúng, vội vàng ngồi thẳng người, hít nhẹ một hơi, cố gắng xóa bỏ tạp niệm:

- Ta nhờ vào chín loại võ học căn bản của Cửu Lê Tộc, ngộ ra được tám bức ma đồ từ tám chiến pháp ý niệm của Cửu Lê Thần, khắc lên vách ngăn thế giới nội sinh của bát tuyền trong cơ thể. Chỉ có Tổ Điền là không khắc ma đồ.

Lý Duy Nhất hơi kinh ngạc:

- Ngươi tu luyện cả cùng lúc cả cửu tuyền?

- Ta không tu luyện ra đệ thập tuyền, nếu đã biết trên thế gian có người cửu tuyền vô khuyết, sao ta có thể không đuổi theo bước chân của Thần Ẩn Nhân?

Nghiêu Âm nở nụ cười rạng rỡ, chiếc cổ ngọc thon dài gợi cảm ngẩng lên, phô bày sự tự tin và kiêu hãnh như thiên nga trắng.

Bầu không khí quả thực rất không ổn.

Cho dù chỉ là một câu nói bình thường “đuổi theo bước chân”, nhưng lúc này nói ra lại giống như mang một tầng ý nghĩa khác.

- Tổ Điền mới là quan trọng nhất, ma đồ không thể có thiếu sót.

Trong đầu Lý Duy Nhất nghĩ tới nơi năm đó mình mang đi chiến pháp ý niệm của Cửu Lê Thần:

- Một khi tu hành xuất hiện vấn đề, nhất định phải nói cho ta biết ngay lập tức, ta dẫn ngươi đến một nơi...

Đối mặt với đôi mắt tò mò và xinh đẹp đến cực điểm của Nghiêu Âm, bốn mắt nhìn nhau, Lý Duy Nhất không còn cách nào kiềm chế bản thân trong bầu không khí mờ ám quỷ dị này nữa, ma xui quỷ khiến thế nào lại ngồi xuống bên cạnh nàng.

Không phải ai cũng quyết đoán như Đường Vãn Châu. Nhưng Lý Duy Nhất tuyệt đối không phải là người do dự băn khoăn nhiều, chỉ là bước chân này một khi bước ra thì rất khó quay đầu lại.

Quá gần rồi, có thể nghe rõ tiếng hít thở dồn dập của đối phương.

Nghiêu Âm rất căng thẳng, đường cong tròn trịa trước ngực phập phồng chậm rãi, mười ngón tay âm thầm túm chặt vạt váy, ánh mắt ra vẻ lạnh nhạt nhìn ra ngoài xe, giọng nói nhỏ như muỗi kêu:

- Thần Ẩn Nhân, ta rất sợ, ta chưa chuẩn bị tốt... Hồng Đình sẽ chê cười ta... ta sẽ không ngẩng đầu lên trước mặt nàng được nữa...

Lý Duy Nhất đưa tay ôm lấy vòng eo thon mềm dẻo của nàng, hơi dùng lực một chút, bế nàng đặt lên đùi mình, hít sâu mùi hương thơm ngát trên mái tóc nàng:

- Lúc này ngươi nhắc đến nàng có khác gì đổ thêm dầu vào lửa? Đều tại đêm hè nóng bức này, đều tại ngươi cứ nhắc chuyện cũ, đều tại Lê Lăng và Thương Lê bỏ mặc ngươi chạy mất...

Làn da chạm vào đầu ngón tay mát lạnh như mỹ ngọc, lại giống như dải lụa trơn, rất đàn hồi.

Tuyến phòng ngự cuối cùng của Nghiêu Âm sụp đổ, không thể trụ được nữa, thân thể như mất đi sức lực, mềm nhũn trong lòng hắn:

- Ta thực sự chưa chuẩn bị tốt... tim ta đập nhanh quá...

Lý Duy Nhất hôn lên đôi môi đỏ mọng mềm mại của nàng, tham lam đòi hỏi, một tay trượt xuống theo đường eo, một tay tháo rèm xe, đóng cửa xe lại, ngăn cách với ánh sao bên ngoài.

Trong màn đêm dày đặc.

Xe Thệ Linh đi đến một khu rừng rậm thì dừng lại, không lâu sau, làm kinh động một bầy chim ngủ đêm bay đi. Suốt cả đêm, chúng đều không bay về nữa.

Sáng sớm hôm sau, sương mù lượn lờ.

Trên bãi cỏ trong rừng để lại rất nhiều vết bánh xe nông sâu khác nhau, tiếp tục tiến về phía Thường Đô.

Lý Duy Nhất ngồi một mình ngoài cửa xe, mặc cho gió sớm thổi qua, trong lòng không thể nói rõ là hối hận hay là lo âu. Hắn không thể không thừa nhận, đêm qua quả thực là xúc động, phóng túng hoàn toàn không màng đến hậu quả.

Đương nhiên, hắn dám xúc động thì nhất định gánh vác được trách nhiệm.

Người ta nói tiểu biệt thắng tân hoan, có lẽ là do nhiều năm không gặp, cuộc gặp gỡ hoàn toàn bất ngờ đêm qua khiến nội tâm hai người dao động vô cùng mãnh liệt, dục vọng giãi bày và nỗi nhớ nhung cùng bùng nổ, nên mới không thể kìm lại được.

Nỗi lòng Lý Duy Nhất dần bình tĩnh lại, ánh mắt ngày càng sâu thẳm.

Đột nhiên, trong miệng hắn phát ra một tiếng khẽ kêu kinh ngạc.

Trong Tổ Điền, pháp tắc trong dãy núi đen trắng nhất trọng ở vùng ngoài Bỉ Ngạn Thiên Đan lại chậm rãi lan ra, hình thành nên bóng núi nhị trọng mờ ảo. Bước vào nhị trọng sơn sơ kỳ.

Lý Duy Nhất vẫn luôn khao khát tìm được một đối thủ mạnh mẽ, ép bản thân phải đấu tranh trong nguy hiểm, kích phát tiềm lực trong nghịch cảnh, phá cảnh trong chiến đấu.

Hắn không thể ngờ, đối thủ mạnh mẽ này vậy mà lại là... Nghiêu Âm. Thể chất của nàng quả thực không tầm thường.

Thực ra hai bên không có mối quan hệ tất yếu nào, tu vi của Lý Duy Nhất vốn đã đạt đến cực hạn cảnh giới, nước chảy thành sông thăng cấp.

Bỉ Ngạn Thiên Đan vận hành với tốc độ cực nhanh, thập tuyền trong cơ thể cùng tuôn trào.

Thiên địa pháp khí điên cuồng hội tụ về phía hắn.

- Không thể phá cảnh ở đây, động tĩnh quá lớn.

Lý Duy Nhất vọt vào trong xe, ôm lấy thân thể mềm mại tựa nước của Nghiêu Âm vẫn chưa tỉnh ngủ, trốn vào trong Không Gian Huyết Nê.

Bốn ngày sau.

Xe Thệ Linh đến Thường Đô, đi vào hậu viện Tứ Thành Đề Đốc Phủ của Thường Ngọc Kiếm.

Lý Duy Nhất đỡ Nghiêu Âm bước xuống xe.

Lê Lăng và Thương Lê trở về được ba ngày, nhìn thấy Lý Duy Nhất cũng không bất ngờ, đã biết từ chỗ Thường Ngọc Kiếm là hắn cũng đi Úc Châu.

- Nghiêu Âm sao vậy? Bị thương à?

Sắc mặt Lê Lăng khẽ biến, rảo bước tiến lên, đón lấy Nghiêu Âm từ tay Lý Duy Nhất.

- Bị thương không nhẹ.

Lý Duy Nhất không tiện nói nhiều.

Trong lòng Lê Lăng tràn đầy áy náy, không ai ngờ kẻ địch lại nham hiểm độc ác như vậy, lấy mạng của hơn hai mươi vạn bách tính để vu oan giá họa. Càng không ngờ tới, nhân vật cấp chân truyền như Ngô Chỉ, cường giả Nguyên Sĩ như Lư Triển Thiên sẽ đích thân đuổi theo. Nghiêu Âm bị thương nặng như vậy, dưỡng thương mấy ngày mới trở về, có thể thấy nếu không phải Lý Duy Nhất đuổi theo tới thì hậu quả sẽ không thể tưởng tượng được.

Nghiêu Âm đeo khăn che mặt, đã khôi phục tư thái thanh ngạo của cường giả Bỉ Ngạn.

- Lý Duy Nhất, ngươi sao vậy? Cũng bị thương rồi?

Thương Lê nhạy bén nhận ra trạng thái cơ thể của Lý Duy Nhất không đúng.

- Không sao... Ngô Chỉ và Lư Triển Thiên dù sao cũng không phải người bình thường...

Lý Duy Nhất đỡ lấy cửa gỗ của thùng xe, vận chuyển pháp khí, hóa giải nhức mỏi ở hai chân, vẫy tay với Thương Lê đang đi tới. Không phải là cơ thể hắn không bằng Nghiêu Âm, mà là sau khi phá cảnh, đây là lần đầu tiên xuống xe trong ba ngày qua, nhất thời chưa kịp thích ứng.

Lần này thật sự là làm hỏng việc rồi, gieo xuống nhân quả lớn.

- Dám làm Duy Nhất huynh bị thương, thù này phải trả, Ngô Chỉ và Lư Triển Thiên muốn chết mà.

Tiếng bước chân và giọng nói lạnh lùng cùng vang lên.

Thường Ngọc Kiếm rảo bước đi tới từ hành lang, đi qua non bộ, ao hồ và từng lớp cây cỏ quý, đến bên cạnh xe Thệ Linh:

- Duy Nhất huynh, Ngọc Thanh Chân Nhân muốn gặp ngươi, có cần chữa thương trước không?

Lý Duy Nhất đã khôi phục vẻ ung dung bình tĩnh:

- Chỉ là chút thương tích nhỏ, chính sự quan trọng hơn.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters