Thường Tổ và Hoàng Bộ

Ở Thường Vương Quốc, nơi có tốc độ tu luyện nhanh nhất không nghi ngờ gì chính là Đạo Vực của Thường Đô Vương Đình.

Quần thể cung điện Vương Đình quanh năm được bao phủ bởi Thiên Địa Pháp Tuyền.

Thiên địa pháp khí và pháp tắc cực kỳ sinh động, tu luyện có thể làm ít được nhiều. Nhưng mười một năm trước do đại chiến toàn quốc lần thứ tư, các bên triển khai hành động chém đầu điên cuồng mà sắc bén, ngay cả cường giả như Ma Khanh Triệu Quan Bi cũng phải chết thảm.

Thường Ngư Lộc và Hỗn Đồ Vương, hai rường cột của Thường Vương Quốc làm sao dám công khai ở lại trong Đạo Vực Vương Đình? Đã sớm tự giấu mình rồi.

...

Nơi ẩn tu của Ngọc Thanh Chân Nhân Thường Ngư Lộc nằm sâu trong Thường Hồ.

Lý Duy Nhất và Thường Ngọc Kiếm cưỡi một chiếc thuyền nhỏ tiến vào trong màn sương mù mờ ảo, đi vào trong trận thế vô hình. Mặt nước phẳng lặng không một gợn sóng.

Không lâu sau, một hòn đảo trơ trọi màu đen như ngọc bích xuất hiện trong tầm nhìn của Lý Duy Nhất.

Khoảnh khắc lên đảo, Lý Duy Nhất liền cảm ứng được dao động của không gian. Hắn ngẩng đầu ngắm nhìn, trên đảo giăng sương mù, núi non cao ngất, càng nhìn càng thấy sâu thẳm.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Nơi này là một bí cảnh à?

- Đảo này là Tổ Địa của Thường gia. Do Tổ Điền của Thường Tổ hóa thành!

Thường Ngọc Kiếm dẫn đường ở phía trước, đi dọc theo khe suối trong núi lên trên, chân giẫm lên bậc đá được xây dựng từ vạn năm trước.

Thường Tổ là một vị Võ Đạo Thiên Tử đã chết vào hai vạn năm trước, có thể coi là nhân vật cùng thời đại với Vũ Gia, Tuế Nguyệt Nữ Hoàng, Tắc Đế và Ma Hoàng.

Cổ thụ trong núi cao chót vót, che khuất bầu trời, bố trí từng tầng Thánh Trận, bao phủ đạo quan cổ điện và nơi sinh sống của kỳ trùng dị thú.

Bên một hồ nước trong núi, Lý Duy Nhất nhìn thấy con kỳ trùng cấp Vương Uyên Chu Vương do Thường gia nuôi dưỡng. Sau khi cắn nuốt thi thể Chu Hậu, thể hình nó trở nên to lớn hơn, khí tức hỗn trầm.

Một trong cửu tuyền của Thường Tổ lơ lửng trên không trung hồ nước này.

Đến đỉnh núi.

Hồng Trần Quan nơi Thường Ngư Lộc ẩn tu cư ngụ thình lình xuất hiện trước mắt Lý Duy Nhất.

Đứng ở đây, quay đầu nhìn núi non trùng điệp dưới núi.

Cửu tuyền của Thường Tổ giống như chín quân cờ phân bố ở chín phương vị của bí cảnh, chín điểm nút của trận pháp, tuôn ra thác pháp khí nồng hậu.

Đẩy cửa đi vào Hồng Trần Quan.

Quỷ Tiên Sinh Thường Quỷ là cường giả Siêu Nhiên thứ ba trong thế hệ trung niên của Thường gia, nổi danh cùng với Thường Thư, Thường Trí, đứng trong viện, toàn thân phủ sương đen, tay cầm một chiếc quạt bằng xương trắng, khuôn mặt âm u, khẽ cúi người về phía Lý Duy Nhất, coi như là chào hỏi.

Thường Ngọc Kiếm giới thiệu hai người với nhau.

Cổ thụ trong đạo quan xoắn xuýt, cành lá có dạng tinh thể bán trong suốt.

- Vù!

Thường Ngư Lộc mặc đạo bào màu trắng, cổ áo và tay áo màu đen, trống rỗng xuất hiện trên thạch đài lơ lửng phía trên, tay cầm phất trần trắng muốt, quanh thân lưu chuyển một loại khí tức huyền diệu khó tả, lại có vài phần tiên phong đạo cốt.

- Bái kiến Ngọc Thanh Chân Nhân.

Ba người trong quan đồng loạt hành lễ.

Tuy Thường Ngư Lộc không phải là Thường Ngọc Thanh, nhưng Ngọc Thanh Chân Nhân quả thực là đạo hiệu của nàng, khi ra ngoài thường xuyên sử dụng nó.

Lý Duy Nhất đạt đến cảnh giới tu vi hiện tại, mới thực sự cảm nhận được tu vi thâm hậu của Thường Ngư Lộc, khí tức dày nặng như biển, giống như thở ra một hơi là có thể thổi bay hắn thành cát bụi.

Ngọc Dao Tử và Thiền Hải Quan Vụ đương nhiên mạnh hơn nàng, nhưng vì đã đạt đến Khôn Nguyên cảnh, tiến vào độ cao mà Lý Duy Nhất hoàn toàn không thể lý giải và cảm ứng được mức độ nông sâu. Ngược lại, hắn có thể thoải mái đối mặt với bọn họ.

Kim Thánh Cốt Thiên đã được truyền đi khá rộng rãi ở phía nam Doanh Châu. Nhưng đa phần chỉ có ba hoặc bốn giai đầu.

Thường Ngư Lộc đả tọa trên thạch đài lơ lửng, lờ mờ có kim quang tràn ra ngoài da, tạo thành trùng kích thị giác mãnh liệt với đạo bào đen trắng. Nàng đã tu luyện ngũ giai đến đại thành, bước vào giai đoạn tu hành của lục giai.

- Đứng lên đi!

Đôi mắt Thường Ngư Lộc sâu như vực, dường như ẩn chứa hồng trần vạn trượng, giọng điệu rõ ràng rất lạnh lùng:

- Bản chân nhân đã gặp Đại cung chủ, chuyến đi Uyển Khâu của nàng rất không thuận lợi, đó là do sự sai sót nghiêm trọng về tình báo của Thường gia.

- Cô cô, là do ta thất chức, ta sẽ chịu trách nhiệm cho lỗi lầm mà Thường gia đã phạm phải.

Thường Quỷ đã biết chuyện gì xảy ra, quỳ hai gối xuống phát ra tiếng vang, bản thân chính là đến để thỉnh tội.

- Phụt!

Quạt xương trong tay hắn vung lên, chém đứt cánh tay trái, cơ thể vẫn quỳ thẳng tắp, mặc cho máu ở vai chảy ròng ròng.

- Ngươi chịu trách nhiệm, ngươi gánh vác nổi trách nhiệm này sao?

Giọng điệu Thường Ngư Lộc bình tĩnh, nhưng lọt vào tai Thường Quỷ lại từng chữ như lôi điện, giống như muốn xé nát đầu hắn, sắc mặt lập tức càng thêm trắng bệch.

Trên thuyền, Thường Ngọc Kiếm đã báo cho Lý Duy Nhất biết tình hình.

Chuyện Ngu Đạo Chân dẫn dắt cao thủ của hoàng tộc Ma Quốc tiến đến Trung Thổ Tẩu Lang trợ giúp Doanh Tây Phật Môn, sau khi Mạn Đồ La Điện Cung Nam Miếu bắt đầu xây dựng mới được khui ra.

Lăng Tiêu Cung chủ yếu phát triển Đông Hải ở phía nam U Cảnh và Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, những việc ở bên Bách Cảnh Sinh Vực này là do Thường Vương Quốc và Thánh Đường Sinh Cảnh phụ trách.

Chuyện quan trọng như vậy mà Thường Vương Quốc biết muộn, khiến Ngọc Dao Tử rất bị động trong cuộc đối thoại với Võ Đạo Thiên Tử của Phật Môn ở Uyển Khâu. Quan trọng hơn là, trước đó, Thường Vương Quốc không hề hay biết gì.

Thường Ngư Lộc lạnh lùng nói:

- Thường Vương Quốc quả thực cách xa Trung Thổ Tẩu Lang, có thể nói là một nam một bắc. Nhưng nếu ánh mắt chúng ta không thể trải khắp phía nam Doanh Châu, toàn bộ Doanh Châu, mà chỉ chăm chăm nhìn vào mảnh đất Ma Quốc này, thì sự sai sót lần này sẽ còn tái diễn.

Thường Ngọc Kiếm chắp tay cúi đầu, không dám nhìn thẳng Thường Ngư Lộc:

- Chuyện này không thể hoàn toàn trách Quỷ thúc, ai mà ngờ hoàng tộc Ma Quốc lại có nội tình thâm hậu như vậy, ngoại trừ Vô Cực Vương và Trưởng công chúa, lại còn có một thế lực ngầm.

- Lịch sử hai vạn năm của Ma Quốc, năm trăm sáu mươi lăm châu trong nước, mười bảy tòa Sinh Cảnh lớn nhỏ phụ thuộc, cộng lại gần ngàn châu, tài nguyên tốt nhất đều cung cấp cho hoàng tộc, lại còn có Minh Linh Cổ Thụ tương trợ, các ngươi vậy mà dám xem thường?

Hàn khí từ trên người Thường Ngư Lộc tỏa ra sắp đóng băng Thường Quỷ và Thường Ngọc Kiếm thành người tuyết, nếu không phải nàng tâm cảnh sâu sắc, còn có thể khống chế được bản thân thì đã sớm nổi giận lôi đình rồi.

Mấy năm nay nàng vẫn luôn chuyên tâm tu luyện, là vì biết rõ tầm quan trọng của việc gia tộc phải sinh ra Trữ Thiên Tử và Võ Đạo Thiên Tử. Bởi vậy mới giao phó chuyện tranh giành thế lực, gây dựng vương quốc cho đám người Hỗn Đồ Vương.

Thường Quỷ và Thường Ngọc Kiếm bị tinh thần ý niệm của Thường Ngư Lộc áp đảo đến mức run rẩy, một chữ cũng không dám nói.

Thường Ngọc Kiếm dùng ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất nhìn ra được Thường Ngư Lộc là muốn cho Lăng Tiêu Cung một lời giải thích, xem kịch xong, hắn bước lên một bước:

- Chúc mừng Ngọc Thanh Chân Nhân đạt tới cảnh giới Trữ Thiên Tử.

Thường Quỷ và Thường Ngọc Kiếm nhìn nhau, đều bị lời này của Lý Duy Nhất làm cho kinh hãi.

Ánh mắt Thường Ngư Lộc dừng lại trên người Lý Duy Nhất, hòa hoãn hơn một chút, ra vẻ dửng dưng nói:

- Chẳng qua là dựa vào Kim Thánh Cốt Thiên ngũ giai đại thành, có được chiến lực ở cấp độ Trữ Thiên Tử, vẫn còn khoảng cách với cảnh giới kia.

Ngọc Dao Tử là Khôn Nguyên cảnh, cho nên lúc trước nàng mới nói chỉ cần một, hai năm là có thể tu đến ngũ giai đại thành. Thường Ngư Lộc là Thánh Lâm Sơn đỉnh phong, muốn tu luyện thành ngũ giai, đương nhiên cần thời gian nhiều hơn rất nhiều.

Lý Duy Nhất nói:

- Đạt đến ngũ giai đại thành, thân thể huyết khí đều tăng mạnh, chắc chắn sẽ có lợi cho việc trùng kích bình cảnh của cảnh giới võ đạo. Cùng với tu luyện lục giai ngày càng sâu sắc của Ngọc Thanh Chân Nhân, chuyện đột phá cảnh giới chỉ là vấn đề thời gian.

Thường Quỷ và Thường Ngọc Kiếm đều cực kỳ vui mừng, biết hôm nay được cứu rồi, đồng thanh nói:

- Chúc mừng chân nhân bước vào hàng ngũ Trữ Thiên Tử.

- Đừng tưởng ải ngày hôm nay cứ như thế là qua rồi, cút ra ngoài chờ ta. Nhặt cánh tay lên, dọn dẹp sạch sẽ máu.

Thường Ngư Lộc tức giận không muốn nhìn hai người.

Thường Quỷ và Thường Ngọc Kiếm như được đại xá, nhặt cánh tay lên, thu dọn từng vết máu trên mặt đất. Sau khi hành lễ lần nữa, hai người nhanh chân lui ra khỏi Hồng Trần Quan.

Trong quan chớp mắt liền trở nên yên tĩnh.

Thường Ngư Lộc khẽ thở dài, đuôi phất trần trong tay nhẹ đung đưa:

- Năm đó ngươi nên nhắc tới chuyện Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa với ta sớm một chút, bản chân nhân nhất định sẽ đi tìm Vụ Thiên Tử và Đại cung chủ, có lẽ Thường gia sẽ gia nhập Lăng Tiêu Cung trước Trường Sinh tranh độ.

Rất hiển nhiên, điều khiến nàng động tâm chính là đan dược có thể hỗ trợ tu luyện Kim Thánh Cốt Thiên trong Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa. Nếu được một viên Đế Đan, hiện tại nàng ngay cả lục giai cũng đã đại thành, sở hữu chiến lực sánh ngang Võ Đạo Thiên Tử.

Lý Duy Nhất tự nhiên sẽ không tin những lời mã hậu pháo này.

- Ngươi là người có đại khí vận, sau này có đại cơ duyên như vậy nhớ báo cho ta một tiếng, bản chân nhân tuyệt đối sẽ không bạc đãi ngươi.

Khóe miệng Thường Ngư Lộc nhếch lên nụ cười như có như không, ma tính át cả đạo tính.

Lý Duy Nhất động ý niệm, hỏi:

- Ngọc Thanh Chân Nhân chắc hẳn cực kỳ hiểu rõ Tiêu Dao Kinh đúng không? Có những nơi nào mà ngươi không thể vào được?

Trong mắt Thường Ngư Lộc lóe tia sáng trí tuệ:

- Ngươi hỏi cái này làm gì?

Lý Duy Nhất đã nghiên cứu chi tiết cái rương mà Thanh Từ đưa cho, cảm thấy dưới nền đất Tiêu Dao Kinh rất có khả năng thật sự cất giấu bí tàng mà Ma Hoàng để lại về Tuế Nguyệt Nữ Hoàng.

Hắn muốn nhanh chóng đạt đến cảnh giới Tiểu Thánh Sơn, muốn lại một lần nữa nâng cao thực lực Lăng Tiêu Cung lên nhiều, để đối phó với áp lực đến từ Hắc Ám Chân Linh, Động Khư Quỷ Thành, Bán Tiên Ngọc Đế, phải lấy được bí tàng này.

Mà người hiểu rõ Tiêu Dao Kinh nhất, không nghi ngờ gì chính là Thường Ngư Lộc. Chỉ có nàng mới có khả năng biết được bí mật của Ngu Bá Tiên nhất.

Lý Duy Nhất dùng chiêu lạt mềm buộc chặt, cười nói:

- Tiện miệng hỏi thôi.

Sao Thường Ngư Lộc có thể tin lời hắn? Lý Duy Nhất là yêu nghiệt trăm năm, thì nàng chính là hồ ly ngàn năm.

Cố ý trầm tư suy nghĩ một lát, nàng nói:

- Cũng có mấy nơi là cấm địa hoàng tộc. Ví dụ như nơi ngươi đã từng đi, nằm ở sâu trong Tông Nhân Phủ, Tổ Điền Ma Hoàng Thế Giới trồng Minh Linh Cổ Thụ chính là một trong số đó. Lại ví dụ như, Ma Lăng ở ngoại ô phía tây, Ma Hoàng và nhiều Siêu Nhiên của hoàng tộc đều chôn cất ở đó, người ngoài không được phép vào. Còn có hai, ba bí địa mà Ma Quân lúc còn sống vô cùng coi trọng, không biết giấu giếm bí mật gì, rất ít người biết.

Thường Ngư Lộc âm thầm quan sát vẻ mặt Lý Duy Nhất, thấy hắn mãi không mở lời, lập tức mất đi hứng thú:

- Đại cung chủ nói, nàng đã tỏ thái độ tuyệt đối không nhượng bộ của Lăng Tiêu Cung cho Doanh Tây Phật Môn biết. Nếu sự việc không thể đàm phán, vậy thì chỉ có cách nghĩ biện pháp nhanh chóng đánh chết Ngu Đạo Chân, ta và nàng có cùng một ý nghĩ. Nàng cần ngươi làm giúp một việc, sau khi trở về Uyển Khâu, ngươi hãy tìm hiểu xem Tổ Miếu có giúp Ngu Đạo Chân phá cảnh Khôn Nguyên hay không. Nếu Tổ Miếu có kế hoạch này, cụ thể sẽ hỗ trợ như thế nào, ta và Đại cung chủ mới tiện phán đoán thời gian còn lại cho chúng ta là bao lâu.

- Ta sẽ cố gắng hết sức làm việc này.

Đột nhiên, Lý Duy Nhất nhớ ra điều gì đó, hỏi:

- Ta có một chuyện muốn thỉnh giáo chân nhân. Tổ Địa Thường gia ở Thường Hồ ít nhất hai vạn năm, dám hỏi Thường gia hiểu được bao nhiêu về Uyển Khâu Sinh Cảnh kế cận?

Thường Ngư Lộc trầm tư hồi lâu:

- Ngươi đi bằng Chiến Hạm Thanh Đồng, lại từ Doanh Tây Phật Môn trở về, chắc hẳn là đã hiểu rõ được một số chuyện. Uyển Khâu Sinh Cảnh quả thực không bình thường, đừng thấy bây giờ chỉ có khu vực mười châu, nhưng hai vạn năm trước, nơi đó rộng hơn bây giờ gấp mười lần, vô cùng cường thịnh. Có thể nói, Ma Quốc và các Sinh Cảnh xung quanh hiện tại đều nằm trong phạm vi thế lực của nó, đáng tiếc... chỉ trong một đêm liền sụp đổ. Chính là do Uyển Khâu sụp đổ, Ma Hoàng mới xây dựng lên Ma Quốc trên mảnh đất này, hình thành trật tự mới, kéo dài đến nay.

Lý Duy Nhất thầm nghĩ trong lòng, nhíu chặt mày:

- Lại là hai vạn năm trước... Quả nhiên là thời kỳ A Di Đà Phật chuyển thế. Rốt cuộc là ai đã diệt Hoàng Bộ của Uyển Khâu?

Thường Ngư Lộc hỏi:

- Ngươi từng nghe nói về Hoàng Bộ chưa?

Lý Duy Nhất chợt ngẩng đầu.

Thường Ngư Lộc nói:

- Làm truyền nhân Tổ Miếu, quả nhiên ngươi là người biết chuyện.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Sao Ngọc Thanh Chân Nhân lại biết về Hoàng Bộ?

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters