Thường Ngư Lộc nói:
- Hơn ba vạn năm trước, tổ tiên nhà ta tại Uyển Khâu đã gặp được một vị cao nhân của Hoàng Bộ, nhờ người chỉ điểm nên mới tu luyện tới Khôn Nguyên cảnh. Vị cao nhân kia tên là Vô Hoài Thị.
Lý Duy Nhất khiếp sợ thốt lên:
- Cái gì?
Vô Hoài Thị là một trong mười sáu vị hoàng của Phục Hy Thị.
Ở Thiên Tôn Quan của Địa Cầu có thờ phụng thần tượng của vị này. Lý Duy Nhất từ nhỏ đến lớn bái lạy vô số lần, sao có thể không biết được?
Nếu Thiên Tôn Quan đại diện cho Xiển Môn và Xiển Bộ, thờ phụng trong quan không thể nào là tiện tay đặt bừa. Nói không chừng, mười sáu vị hoàng của Phục Hy Thị đều là cường giả của Hoàng Bộ.
Thấy ánh mắt nghi hoặc của Thường Ngư Lộc, Lý Duy Nhất vội vàng thu liễm cảm xúc trong lòng:
- Một tồn tại như Vô Hoài Thị, còn có vật khổng lồ như Hoàng Bộ, tại sao ở phía nam Doanh Châu thời đại chúng ta lại ít người biết đến vậy?
- Đừng nói thời đại chúng ta, dù là thời đại của Thường Tổ thì cũng có rất ít người biết đến Hoàng Bộ.
Thường Ngư Lộc nhìn về phía xa, đầy ẩn ý nói:
- Ở nơi người đời không nhìn thấy, ở góc khuất không ai hay biết, vẫn còn một Doanh Châu khác. Ngươi thấy tảng Ngộ Đạo Thạch dưới thân ta như thế nào?
- Kỳ bảo thế gian, thiên địa pháp tắc vô cùng sôi động. Nó gọi là Ngộ Đạo Thạch à?
Huyền Cảm của Lý Duy Nhất đã sớm nhận ra tảng đá to lơ lửng mà Thường Ngư Lộc đang đả tọa không hề tầm thường, rất giống với Ngũ Sắc Sơn mà hắn đang sở hữu.
Nhưng thuộc tính lại khác, Ngũ Sắc Sơn chỉ có ích cho việc tu luyện đạo ngũ hành.
Thường Ngư Lộc nói:
- Là ta đào được từ trong phế tích Uyển Khâu, tốc độ ngộ đạo có thể đạt tới gấp ba lần ngày thường.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Nếu đưa nó đến dưới Minh Linh Cổ Thụ, chẳng phải là tốc độ tu luyện sẽ nghịch thiên sao?
Thường Ngư Lộc trợn mắt:
- Pháp tắc thời gian vặn vẹo xung quanh Minh Linh Cổ Thụ sẽ cản trở việc ngộ đạo, không tốt cho tu luyện, hai thứ này tương xung. Đây cũng là lý do vì sao với cùng mức tiêu hao thọ nguyên, tốc độ tu luyện bên ngoài lại nhanh hơn. Minh Linh Cổ Thụ ảnh hưởng đến Ngộ Đạo Thạch còn lớn hơn, gần như sẽ triệt tiêu tất cả ưu thế.
Lý Duy Nhất thầm nghĩ:
- Thời Gian Chi Kiển do Đạo Tổ Thái Cực Ngư dệt ra dường như không ảnh hưởng nhiều tới Ngũ Sắc Sơn, không phải thứ như Minh Linh Cổ Thụ có thể so sánh.
Hắn tò mò hỏi:
- Nếu Uyển Khâu Sinh Cảnh đã có chí bảo ngộ đạo như vậy, tại sao lại không bị Ma Quốc chiếm giữ?
Thường Ngư Lộc đáp:
- Đừng nói Ma Quốc, ngay cả cường giả Thệ Linh cũng không dám xông vào khu vực hạch tâm của Uyển Khâu, ở đó có tàn trận Tiên Trận sót lại từ hai vạn năm trước. Năm đó bản chân nhân có thể mang ra một tảng Ngộ Đạo Thạch hoàn toàn là do may mắn.
Bốn đẳng cấp lớn của trận pháp: Linh Trận, Thánh Trận, Đế Trận, Tiên Trận.
Tiên Trận, dù là trên toàn bộ phía nam Doanh Châu cũng rất hiếm thấy. Rất khó để tìm được Tiên Trận hoàn chỉnh. Phàm là thế lực từng sinh ra Tiên, sau khi Tiên rời đi đều sẽ ly kỳ xảy ra tai họa, dẫn đến Tiên Trận bị tổn hại. Ví dụ như Thanh gia sau khi Tông Thánh rời đi.
Đã đến đây rồi, lúc sắp đi, Lý Duy Nhất ngỏ ý xin Thường Ngư Lộc tặng Độn Không Phù.
Vị Ngọc Thanh Chân Nhân này không hề tỏ ra keo kiệt, lấy một tấm từ trong tay áo ra ném cho hắn từ giữa không trung, hỏi:
- Bất kể ngươi muốn đi Tiêu Dao Kinh tìm cái gì, nếu nói thật với ta, xác suất thành công chắc chắn sẽ khác, ngươi hãy suy nghĩ cho kỹ đi.
- Có chuyện tốt, ta tuyệt đối sẽ không quên Ngọc Thanh Chân Nhân.
Lý Duy Nhất nhận lấy Độn Không Phù, liên tục nói lời cảm tạ, cáo từ, đi về phía bên ngoài đạo quan.
Trong lòng hắn có thể khẳng định, chắc chắn Thường Ngư Lộc có biết điều gì đó về bí tàng dưới đất Tiêu Dao Kinh. Nếu không, làm sao nàng lại để tâm như vậy chỉ vì một câu hỏi của Lý Duy Nhất?
Vừa ra khỏi cổng đạo quan, Thường Quỷ và Thường Ngọc Kiếm đều dùng ánh mắt đầy cảm kích nhìn về phía hắn.
Quay về Thường Đô.
Hắn không thể tránh khỏi cùng Thường Ngọc Kiếm vào Vương Đình Đế Cung gặp mặt phân thân của Hỗn Đồ Vương.
Sau đó là Thường Thư ra mặt, phụ trách tiếp đón và sắp xếp yến tiệc cung đình tối nay. Căn bản không thể từ chối, đám người Nghiêu Âm, Thương Lê, Lê Lăng đều đã được đón vào cung.
Tại yến tiệc, các Siêu Nhiên và trọng thần của Thường Vương Quốc lần lượt đến kính rượu.
Lý Duy Nhất ngồi ở chủ vị, dáng vẻ oai phong lẫm liệt, như mặt trăng được đàn sao vây quanh, chỉ cần lên tiếng là có thể hô phong hoán vũ, đã trở thành lãnh tụ thế hệ trẻ của Lăng Tiêu Cung. Vị Tứ cung chủ Lăng Tiêu Cung bên cạnh hắn trông chẳng khác nào một nha đầu mới ra đời, hoàn toàn không có trọng lượng gì.
Rượu qua ba tuần, cuối cùng vẫn bàn đến chuyện Trác Bất Việt.
- Duy Nhất hẹn Trác Bất Việt quyết chiến ở Uyển Khâu, theo ta thấy, hắn tuyệt đối sẽ không đi, bởi vì cho dù thắng ngươi ở Uyển Khâu cũng không giết được ngươi, chẳng có ý nghĩa gì.
Thường Thư trực tiếp chỉ rõ điểm mấu chốt.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Hắn đáp lại thế nào?
Thường Thư nói:
- Hắn lấy cớ ngươi bao che cho Tứ cung chủ, hẹn ngươi quyết chiến tại Tắc Thành.
- Xa quá, không muốn đi.
Sau khi Lý Duy Nhất phá cảnh nhị trọng sơn chỉ muốn trở về Uyển Khâu, đã không còn lòng khao khát muốn chiến một trận với Trác Bất Việt nữa.
Thường Ngọc Kiếm tưởng rằng Lý Duy Nhất kiêng dè tu vi của Trác Bất Việt, vì thế chủ động hòa giải, chuyển hướng chủ đề:
- Bàn về hắn làm gì? Trác Bất Việt đó có mạnh tới đâu cũng chỉ là tu luyện lâu hơn mấy trăm năm thôi, Duy Nhất huynh sớm muộn gì cũng sẽ chém hắn. Duy Nhất huynh có biết, quân đội hoàng tộc Ngu gia sắp tiến vào Uyển Khâu Sinh Cảnh rồi không?
Toàn bộ hội trường lập tức yên tĩnh trở lại.
Đối với Thường Vương Quốc mà nói, việc hoàng tộc Ngu gia nhận được sự ủng hộ của Tổ Miếu chẳng khác nào tiếng sấm giữa trời quang, đã khiến lòng người hoảng sợ
Thường Thư tiếp lời:
- Cao thủ thế hệ trẻ của Phật Bộ đã dọn dẹp gần như sạch sẽ đám Thệ Linh Sát Yêu trong mười châu Uyển Khâu. Tại thành trì Nhân tộc và thôn trấn trên vùng đất mười châu này vẫn là vàng thau lẫn lộn, nhất định cần phải có người cai trị và ước thúc. Quân đội Ngu gia tiến đóng chỉ là bước đầu tiên. Sau đó, còn sẽ thành lập tầng lớp quản lý mười châu, thiết lập Châu Mục Phủ mười châu.
Lý Duy Nhất có biết về chuyện này. Đây chính là lý do hắn để Dương Thanh Khê dẫn dắt người Tuy Tông chuyển tới Uyển Khâu. Trong lòng hắn đã sớm có sắp xếp.
Trầm mặc một lát, Lý Duy Nhất nói:
- Ta biết trong lòng mọi người đang nghĩ gì, nếu Mạn Đồ La Điện Cung đã chọn Ngu Đạo Chân, tuy ta là truyền nhân Tổ Miếu, nhưng cũng không tiện để quân đội Thường Vương Quốc tiến đóng qua đó. Người của hai bên ở Uyển Khâu đánh nhau đổ máu thì còn ra thể thống gì nữa?
Thường Thư vội nói:
- Chúng ta không ham muốn Uyển Khâu, nhưng nếu để hoàng tộc Ngu gia và Mạn Đồ La Điện Cung liếc mắt đưa tình như vậy, về lâu dài, Thường Vương Quốc nằm bên cạnh chẳng phải là như có lưỡi đao treo lơ lửng trên đầu sao?
- Thư thúc đã lo lắng quá nhiều rồi!
Lý Duy Nhất vô cùng quả quyết nói:
- Đại cung chủ đã tiếp xúc với Võ Đạo Thiên Tử của Doanh Tây Phật Môn, bên phía Phật Bộ nhất định sẽ cân nhắc đến cảm nhận của Lăng Tiêu Cung, sẽ không dễ dàng đối phó Thường Vương Quốc. Ít nhất là, trước khi Phật Bộ và hoàng tộc Ngu gia tiêu diệt các thế lực Hắc Ám Chân Linh, Ma Long Vương Triều, Diệt Đạo Quân, Kỳ Lân Trang, sẽ không trở mặt với Thường Vương Quốc. Điều này đối với Thường Vương Quốc thực ra là chuyện tốt.
Sau khi yến tiệc kết thúc, đám quan lại lục tục rời đi.
Thường Thư cho Lý Duy Nhất biết một bí mật:
- Duy Nhất có biết tại sao tin tức của Ngu Đạo Chân lại nhạy bén như vậy, có thể đoán trước được thế hệ trẻ của Phật Bộ sẽ gặp phải nguy hiểm và khốn cảnh ở Trung Thổ Tẩu Lang sớm hơn tất cả các thế lực ở phía nam Doanh Châu không?
Lý Duy Nhất hỏi:
- Vì sao?
Vẻ mặt Thường Thư nghiêm trọng, truyền âm:
- Mật thám bên Tiêu Dao Kinh truyền tin về, phía sau Ngu Đạo Chân rất có khả năng có cao nhân chỉ điểm.
- Cao nhân nào?
- Đệ Cửu Thương Hội.
Đồng tử Lý Duy Nhất co rụt lại, nhất thời nghĩ tới rất nhiều chuyện, nhẹ gật đầu:
- Hệ thống tình báo của Đệ Cửu Thương Hội quả thực khủng khiếp, hơn nữa... bọn họ đang chuẩn bị tiến vào phía nam Doanh Châu, với Ngu Đạo Chân ngược lại ăn nhịp với nhau.
- Không sai! Chính là Đệ Cửu Thương Hội tại Tiêu Dao Kinh, trên mảnh đất Ma Quốc này, đã đánh cho thương hội Thiên Lý Sơn thảm bại, mật thám của chúng ta mới nảy sinh suy đoán này, điều tra ra được vài manh mối.
Trong lòng Thường Thư vô cùng lo lắng:
- Ngu Đạo Chân có được sự hỗ trợ lực lượng của Doanh Tây Phật Môn, lại được ủng hộ về tài chính của Đệ Cửu Thương Hội, đã có vài phần cảm giác của chân mệnh thiên tử rồi!
Ánh mắt Lý Duy Nhất lấp lóe:
- Doanh Tây Phật Môn vẫn chưa nói rõ ràng là sẽ ủng hộ hắn.
Thường Thư chỉ cảm thấy Lý Duy Nhất đang tự lừa dối mình, Tiêu Dao Kinh đang xây dựng Mạn Đồ La Điện Cung Nam Miếu rồi, quân đội Ngu gia đều đã bắt đầu đóng quân ở Uyển Khâu. Còn muốn rõ ràng thế nào nữa?
- Ta chợt nhớ tới một người.
Lý Duy Nhất nhìn sang Thường Ngọc Kiếm và Nghiêu Âm:
- Ngọc Kiếm huynh, Âm Tiên Tử, các ngươi từng nghe về một đệ tử của Độ Ách Quan tên là Ma Đồng chưa?
Thường Ngọc Kiếm nhíu mày, cái tên này hơi quen tai.
Nghiêu Âm đeo mạng che mặt, giọng nói thanh tao:
- Lúc ta mới bái sư Độ Ách Quan, Ma Đồng tại Đạo Chủng cảnh cực kỳ nổi tiếng, được xưng là cao thủ số một. Về sau, hắn đại bại tại Lăng Tiêu Sinh Cảnh, sau khi tiến vào Trường Sinh cảnh, biểu hiện của người này bình thường, không bộc lộ ra điểm gì hơn người, lâu rồi không nghe nhắc tới tên hắn.
Thường Ngọc Kiếm đã nhớ ra, trăm năm trước, Độ Ách Quan quả thực có đệ tử này, tại Đạo Chủng cảnh biểu hiện khá sáng mắt.
- Duy Nhất huynh đột nhiên nhắc đến người này làm gì?
Lý Duy Nhất kể lại chuyện Tử Mẫu Tuyền của Lăng Tiêu Sinh Cảnh bức hại nữ tử và nguy cơ bên trong đó:
- Sau lưng Tử Mẫu Tuyền chính là Ngu Đạo Chân đang bố cục. Mà Ma Đồng là mấu chốt của tất cả mọi chuyện. Nếu Ma Đồng chưa bị Ngu Đạo Chân diệt khẩu, hãy tìm hắn. Ta đảm bảo, Ngu Đạo Chân sẽ té một cú đau điếng bên Mạn Đồ La Điện Cung, ít nhất có thể đánh vỡ hình tượng của hắn xuống tận đáy vực.
Năm đó, chính Đường Vãn Châu đã đánh bại Ma Đồng. Tả Khâu Lệnh và Nghiêu Tinh Việt đã đem Ma Đồng về Lăng Tiêu Cung, giao cho Tam cung chủ.
Lấy sự cường thế của Ngu Đạo Chân tại Thành Lăng Tiêu vào thời điểm đó, Tam cung chủ cuối cùng đa phần chỉ có thể giao trả Ma Đồng lại. Từ lời nói ban nãy của Nghiêu Âm, có thể thấy được Ma Đồng sau đó quả thực đã trở về Độ Ách Quan.
Thường Thư và Thường Ngọc Kiếm đều là những nhân vật thông tuệ nhường nào, sao lại không hiểu sức sát thương của sự kiện Tử Mẫu Tuyền đối với đám nữ Phật tu của Mạn Đồ La Điện Cung chứ. Nghe câu này, cả hai đồng loạt đứng bật dậy.
Thường Thư kích động nói:
- Có thể Ngu Đạo Chân thực sự vẫn chưa kịp thanh lý Ma Đồng, dù sao thì trước khi hắn tới Trung Thổ Tẩu Lang, căn bản không biết có nhận được sự ủng hộ của Mạn Đồ La Điện Cung hay không. Hơn nữa, hắn phải suy nghĩ quá nhiều việc lớn, chưa chắc lập tức nhớ ra một nhược điểm đã để lại từ trăm năm trước.
Ngay cả Lý Duy Nhất cũng suýt chút nữa quên mất Ma Đồng, có thể tưởng tượng được một tồn tại như Ngu Đạo Chân cũng giống vậy, ước chừng đã sớm coi Ma Đồng thành quân cờ bị bỏ đi.
Thường Ngọc Kiếm nói:
- Điểm mấu chốt là, Ma Đồng không chỉ là đệ tử Độ Ách Quan, cũng là tu sĩ Ma Quốc, là đắc lực của Ngu Đạo Chân. Không ai biết hắn hiện đang ở Độ Ách Quan hay ở Ma Quốc.
Thường Thư nói:
- Bên Ma Quốc này thì ta sẽ tung toàn bộ người ra tìm. Chỉ cần Ma Đồng còn sống, nhất định sẽ bắt hắn về Thường Đô. Phía Độ Ách Quan, phiền Âm Tiên Tử giúp đỡ đi một chuyến, người của Thường gia tại Độ Ách Quan sẽ dốc toàn lực hỗ trợ ngươi.
- Không được.
Lý Duy Nhất nhìn sang Nghiêu Âm, trong lòng đã có một sự quan tâm khác thường, dịu giọng nói:
- Quá nguy hiểm!
Hắn dự tính sẽ đưa Nghiêu Âm về Uyển Khâu gặp sư huynh, đỡ để sư huynh suốt ngày bận tâm chuyện này, đến mức se duyên bừa bãi.