Thiên Thành Doanh ở Uyển Khâu

Chuyện này liên quan trọng đại, đệ tử Thường gia ở Độ Ách Quan chưa chắc tất cả đều đáng tin. Thường gia có mật thám ở Tiêu Dao Kinh, Tiêu Dao Kinh sao có thể không cài cắm người ở Thường gia được? Nếu tin tức bị rò rỉ một chút, ngược lại sẽ đánh động Ngu Đạo Chân.

Sau khi bình tĩnh lại, Thường Thư và Thường Ngọc Kiếm đều cảm thấy chuyện này không thể khua chiêng gõ trống làm rầm rộ. Cần phái Siêu Nhiên hành động trong bóng tối.

Về phía Độ Ách Quan, Nghiêu Âm quả thực là người thích hợp nhất. Nàng là đệ tử của Quan Chủ, hành sự ở Độ Ách Quan là thuận tiện và trực tiếp nhất, có thể âm thầm bắt Ma Đồng đi mà không kinh động đến đệ tử phe Ngu Đạo Chân trong quan.

Nghiêu Âm tự nhiên không muốn làm con chim hoàng yến bị Lý Duy Nhất nuôi trong lồng, chủ động xin đi về quan, muốn chia sẻ nỗi lo cùng hắn.

Hai người truyền âm trao đổi, mỗi người có cái lý của mình. Lý Duy Nhất nhìn sang ba người Thường Thư, Thường Ngọc Kiếm, Thương Lê bên cạnh, ánh mắt ba người càng lúc càng kỳ quái và nghi hoặc, cuối cùng hắn đành chọn cách thỏa hiệp.

Trước khi đi, Lý Duy Nhất đưa tấm Độn Không Phù vừa nhận từ chỗ Thường Ngư Lộc cho Nghiêu Âm, dặn đi dặn lại, nếu gặp nguy hiểm thì có thể từ bỏ Ma Đồng, phải đảm bảo an toàn cho bản thân.

- Ta có Cửu Hoàng Phiên, có thể mở con đường không gian để chạy trốn, cũng có thủ đoạn bảo mệnh sư tôn ban cho.

Nghiêu Âm muốn từ chối, luôn cảm thấy Lý Duy Nhất không xem mình là Siêu Nhiên, mà vẫn coi như thiếu nữ Ẩn Môn không có sức tự vệ khi xưa.

Lý Duy Nhất nói:

- Thủ đoạn bảo mệnh càng nhiều càng tốt, càng nhiều thì mới không tiếc sử dụng.

Lê Lăng thấy Lý Duy Nhất và Nghiêu Âm cứ liên tục truyền âm trao đổi, chỉ cảm thấy hắn dài dòng, nhịn không được nói:

- Nguy hiểm cái gì? Nghiêu Âm là đệ tử của Quan Chủ, là Siêu Nhiên, có thể dễ dàng trấn áp Dương Thần Cảnh, bây giờ chỉ là đối phó một võ tu Trường Sinh cảnh. Ngươi có chút coi thường chúng ta đấy!

Nhìn sang nàng và Thương Lê, trong lòng Lý Duy Nhất nảy ra một ý:

- Suýt nữa thì quên mất các ngươi. Lê Lăng, ngươi và Thương Lê hãy cùng Nghiêu Âm đến Độ Ách Quan đi. Ba cao thủ Cửu Lê Tộc các ngươi nên cùng tiến cùng lùi.

Lê Lăng cảm thấy Lý Duy Nhất quá chuyện bé xé ra to, đang định nổi cáu thì bị Thương Lê nhìn ra manh mối kéo lại.

Thương Lê nói:

- Đã nhiều năm ta không về Độ Ách Quan, vừa hay trở về xem thử.

Lý Duy Nhất dặn dò Nghiêu Âm từng ly từng tí:

- Nếu không tìm được Ma Đồng, có thể thử nhờ Cát Tiên Đồng hỗ trợ. Hắn và Ma Đồng chắc hẳn có chút liên hệ, giữa hai người có lẽ là có cảm ứng với nhau.

Nguyệt Đồng của Cát Tiên Đồng là Bỉ Ngạn Thiên Đan của cường giả Thệ Linh Thánh Anh, người trước kia có thể ngang hàng khiêu chiến với Ngọc Dao Tử. Còn Ma Đồng có thể khống chế cửu tuyền của Thánh Anh, sau đó mượn sức mạnh của cửu tuyền để dị hóa Tử Mẫu Tuyền, rõ ràng là có một loại liên hệ nào đó với Thánh Anh. Chính vì chỉ mình hắn dị hóa được Tử Mẫu Tuyền, nên năm đó Ngu Đạo Chân mới mang hắn đến Thành Lăng Tiêu.

Đám người Nghiêu Âm, Thương Lê, Lê Lăng cưỡi dị cầm tọa kỵ do Thường Vương Quốc cung cấp, suốt đêm ra khỏi thành, chạy đến Độ Ách Quan.

Sau khi chiến tranh bùng nổ, việc đầu tiên mà các thế lực lớn trên mảnh đất Ma Quốc này làm chính là không tiếc mọi giá phá hủy Không Gian Truyền Tống Trận của kẻ địch. Không Gian Truyền Tống Trận cỡ lớn có thể truyền tống vật sống chỉ có một số Đế Niệm Sư mới có thể bố trí.

Tuyến đường Truyền Tống Trận giữa Thường Vương Quốc và Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc là do Thiền Hải Quan Vụ bố trí trong thời đại này. Ở Ma Quốc và các lãnh thổ lân cận, trận pháp không gian có thể truyền tống vật sống đã cực kỳ thưa thớt.

Đứng trên lưng tọa kỵ, đón gió đêm, Lê Lăng hai tay ôm trước ngực, vẫn đang giận dỗi, cứ cảm thấy Lý Duy Nhất cố ý hành hạ bọn họ.

Thương Lê nhìn Nghiêu Âm đang đeo khăn che mặt đả tọa trên lưng một con dị điểu lông nhiều màu ở đằng xa một cái, rồi lại nhìn sang Lê Lăng đang phồng má bực bội bên cạnh:

- Ngươi thật sự chẳng nhận ra gì à? Không nhìn ra điều gì sao?

Lê Lăng cảm thấy ca ca cũng trở nên khó hiểu:

- Nhìn ra cái gì? Chẳng phải vì thiên phú của Nghiêu Âm cao hơn chúng ta một chút, nên Khôi Thủ và Lý Duy Nhất mới đối xử khác biệt sao? Chúng ta cần mang thi thể Dương Thần Cảnh về Lê Châu phục mệnh, vậy mà lại bị hắn sai tới Độ Ách Quan.

Thương Lê thầm thở dài:

- Rõ ràng trước kia ngươi thông minh lắm mà!

Từ khi Lê Lăng vào Vụ Cung, hoàn toàn chuyên tâm vào tu luyện, chỉ theo đuổi đại đạo Đế Niệm Sư, nội tâm trở nên thuần túy như trẻ con, không màng chuyện gì khác. Nhưng nàng cũng trở nên không hiểu nhân tình thế thái, thất tình lục dục.

Đến lúc nàng nên nhập thế rèn luyện rồi!

Vụ Thiên Tử không thể vĩnh viễn bao bọc nàng, sẽ có một ngày nàng phải một mình đối mặt với thế giới này, đối mặt với lòng người phức tạp.

Thương Lê nghĩ đến có lẽ một ngày nào đó mình sẽ chết trước nàng, trong lòng không khỏi đau xót và lo lắng, quyết định sau khi trở về sẽ bàn bạc với phụ thân, sắp xếp công việc cho Lê Lăng.

...

Uyển Khâu Sinh Cảnh, địa khu mười châu nằm ở phía nam Thường Vương Quốc, tiếp giáp với Vong Giả U Cảnh và Thệ Linh Vụ Vực.

Trăm năm trước, đây là vùng đệm giữa vùng biên giới đông nam Ma Quốc và Vong Giả U Cảnh, do từng là nơi đóng quân của Hoàng Bộ trong Lục Bộ Nhân Thần, để lại Tiên Trận tàn khuyết nên vùng đất này vô cùng nguy hiểm.

Do đó, Thệ Linh Sát Yêu tụ tập, những võ tu Nhân tộc làm liều và cùng đường mới bén rễ ở đây, hình thành nên địa khu mười châu hỗn loạn.

Một năm trước, những cao thủ thế hệ trẻ của Phật Bộ liên tiếp đến nơi này, dùng thủ đoạn lôi đình siêu độ toàn bộ Thệ Linh Sát Yêu chiếm cứ Uyển Khâu Sinh Cảnh.

Nhưng hòa bình không đến như mong đợi. Ngược lại, vô số thế lực Nhân tộc lớn nhỏ trong Sinh Cảnh vì tranh giành địa bàn mà đánh nhau đổ máu, trật tự sụp đổ còn dữ dội hơn trước.

Bắt một đám cao thủ chí ít ở cấp độ Thiên Bảng phải lục đục đấu đá với hàng vạn võ tu Đạo Chủng cảnh, Ngũ Hải cảnh, Dũng Tuyền cảnh thì quá làm khó bọn họ.

Cai trị bãi chiến trường ngổn ngang này là củ khoai lang nóng bỏng tay, không ai muốn nhận lấy mớ bòng bong này.

Thế là... Thiên Thành Doanh, một trong Đông Ma Ngũ Doanh, với tròn năm vạn tướng sĩ bày trận tạo thành chiến trận, dưới sự dẫn dắt của thống soái Ngu Vô Hối, từ Hạn Châu giáp Thường Vương Quốc rầm rộ tiến vào Uyển Khâu Sinh Cảnh. Hành động này có chứa ý đồ diễu võ dương oai với Thường Vương Quốc.

Thiên Thành Doanh giỏi phòng thủ, lại bởi vì sau khi kích hoạt chiến trận của quân doanh này có thể ngưng tụ thành một tòa thành bay khổng lồ nên mới có tên như vậy.

Trong đó, Ngũ Hải Binh có tu vi từ Ngũ Hải trở lên đạt tới ba vạn người. Mỗi Ngũ Hải Binh, trên áo giáp chỉ có thể chứa một trận văn. Áo giáp của binh sĩ Đạo Chủng cảnh, Trường Sinh cảnh, Bỉ Ngạn cảnh có thể chứa được nhiều hơn.

Toàn bộ chiến trận Thiên Thành, số lượng trận văn đạt tới tám vạn cái, là Thánh Trận thượng phẩm. Cường giả Thánh Lâm Sơn thuộc Bỉ Ngạn cảnh thất trọng bình thường, nếu gặp đại quân Thiên Thành Doanh đã bày binh bố trận xong xuôi, đều chỉ có thể tạm tránh đi mũi nhọn, tìm thời cơ khác.

Chiến trận, trước tiên nó là một tòa trận pháp. Binh lính gánh trận pháp, có thể củng cố trận pháp, cung cấp pháp khí cho trận pháp, khiến trận pháp biến hóa vô vàn, có thể chia thành tám tòa Thánh Trận hạ phẩm, tám mươi tòa Linh Trận, năm vạn đơn vị chiến đấu, có thể tấn công, có thể phòng ngự, cũng có thể cai trị.

Càng tụ tập lại, uy lực chiến trận càng mạnh. Càng phân tán, chuyện có thể làm càng nhiều.

Trong hoàng tộc Ma Quốc, đám người Ngu Đạo Chân, Ngu Đạo Nhàn thuộc hàng chữ lót “Đạo“. Thế hệ tiếp theo chính là chữ lót “Vô“. Kẻ mạnh nhất trong những người có chữ lót Vô, không còn nghi ngờ gì nữa chính là Định Hải Thần Châm trong quân đội, Vô Cực Vương Ngu Vô Cực, là nhân vật dựa vào sức một người thống lĩnh đại quân chặn đứng Ma Long Vương Triều ở phía tây.

Ngu Vô Hối cũng là cường giả xuất chúng trong những người có chữ lót Vô của hoàng tộc, bề ngoài tầm bốn mươi tuổi, khoác áo giáp Vạn Tự Khí chất liệu bạch ngọc, hiên ngang đứng trên cổng thành của hư ảnh Thiên Thành, ánh mắt chú ý vào ánh mặt trời mọc ở đường chân trời phía trước.

Mặt trời đó... hơi quá sáng thì phải.

Cùng với việc Thiên Thành Doanh tiếp tục tiến lên, dần dần, quang ảnh hai Phù Tang Thụ nương tựa vào nhau xuất hiện ở đường chân trời, vô cùng cao lớn, che khuất bầu trời. Vầng mặt trời vừa mới mọc tựa như một quả trái cây đỏ rực treo trên ngọn cây.

Dưới gốc cây có một bóng dáng trẻ tuổi anh tuấn đang ngồi đả tọa.

Quân Hầu Vương Trăn, ánh mắt trầm lạnh hỏi

- Quân Soái, là Lý Duy Nhất, hắn định làm gì?

Ngu Vô Hối nói với giọng điệu thờ ơ:

- Ngọc Dao Tử đã từng đến Uyển Khâu, vô công mà về, bản soái đã sớm đoán được Lăng Tiêu Cung sẽ không từ bỏ ý đồ. Đứng trước đại thế, một tên tiểu bối như Lý Duy Nhất cũng chỉ là bọ ngựa cản xe.

Vương Trăn xin chỉ thị:

- Trực tiếp nghiền nát qua chứ?

Ngu Vô Hối lắc đầu, trong mắt lóe lên vẻ kiêng dè:

- Nếu hắn chỉ là truyền nhân Đạo Pháp của Ngọc Dao Tử thì đương nhiên có thể nghiền giết. Nhưng hắn còn là Bát Phật Gia của Vạn Vật Tổ Miếu... Đi vòng qua hắn.

Hư ảnh Thiên Thành di chuyển về phía nam với tốc độ cực nhanh.

Nhưng không lâu sau, Lý Duy Nhất và quang ảnh Phù Tang Thần Thụ lại chắn trước mặt bọn họ.

Vương Trăn nghĩ ra kế ứng phó:

- Giải tán chiến trận đi, ta không tin một mình hắn có thể chặn đứng toàn bộ quân đội của chúng ta.

- Không đơn giản như vậy, nghe nói Lý Duy Nhất nuôi bảy con kỳ trùng đều đạt tới cấp Vương, đủ để triệu hồi ra bảy đại quân kỳ trùng. Một mình hắn liền có thể làm thống soái bảy quân. Bản soái sẽ đích thân đi gặp hắn.

Thân hình Ngu Vô Hối bay lên không trung, hóa thành một cầu vồng trắng, trong khoảnh khắc vượt qua ba mươi dặm, rầm một tiếng rơi xuống dưới quang ảnh Phù Tang Thần Thụ.

- Ngươi làm như vậy chỉ vô nghĩa. Thiên Thành Doanh là do Mạn Đồ La Điện Cung mời đến, phụ trách trị an mười châu Uyển Khâu, và xây dựng châu thành mười châu.

Hắn ngạo nghễ đứng trên đỉnh cồn cát, áo giáp bạch ngọc tỏa sáng rực rỡ dưới ánh mặt trời.

Lý Duy Nhất mở hai mắt, khóe miệng nhếch lên một nụ cười:

- Ngươi đang muốn giảng đạo lý với ta?

Ngu Vô Hối nảy sinh dự cảm chẳng lành, pháp khí trong cơ thể âm thầm vận chuyển:

- Làm việc gì cũng luôn phải giảng đạo lý một chút.

Lý Duy Nhất đứng dậy, phủi bụi cát trên vạt áo, căn bản chưa từng nghĩ tới chuyện nói lý với hoàng tộc Ma Quốc, hắn chỉ muốn đạt được mục đích:

- Nếu đã ra khỏi chiến trận thì đừng hòng quay về nữa!

Trận chiến hôm nay vô cùng then chốt, hắn phải hạ gục Ngu Vô Hối.

- Sau lưng ta là năm vạn tướng sĩ của Thiên Thành Doanh, ngươi dám sao?

Ngu Vô Hối thấy từ mi tâm Lý Duy Nhất bắn ra linh quang năm màu, hắn thật sự ra tay, đồng tử co rụt lại, lập tức thi triển thân pháp, muốn quay về chiến trận...

- Xoẹt!

Thất Phượng bỗng nhiên xuất hiện trước mặt hắn. Đôi cánh màng như đao chém xéo vào ngực hắn từ trên xuống dưới.

Ngu Vô Hối có tu vi tam trọng sơn trung kỳ, áo giáp bạch ngọc trên người lóe sáng điên cuồng, tất cả kinh văn nổi lên, ngưng tụ thành một luồng ánh sáng hộ thể chói mắt, đánh bật Thất Phượng ra ngoài.

Thân là thống soái, áo giáp trên người hắn là một trong những trung tâm của chiến trận Thiên Thành Doanh, đạt đến cấp bậc Vạn Tự Khí thượng phẩm.

- Lý Duy Nhất, ngươi muốn làm kẻ địch với Mạn Đồ La Điện Cung sao?

Ngu Vô Hối cố ý hét lớn một tiếng như vậy, một tay chộp hư không. Một thanh Trấn Hải Kích cũng ở cấp Vạn Tự Khí thượng phẩm bay ra từ Tổ Điền, rơi vào trong tay hắn.

Ở Thiên Thành Doanh, năm vạn bộ áo giáp bạch ngọc tạo thành chiến trận phòng ngự và chiến trận hợp kích. Năm vạn cây Trấn Hải Kích tạo thành trận pháp tấn công.

Dưới sự gia trì của áo giáp và chiến kích trên người, khí thế trên người Ngu Vô Hối tăng vọt, vậy mà lại bộc phát ra uy áp ở mức tam trọng sơn đỉnh phong.

Để che giấu chiến lực thực sự của mình, Lý Duy Nhất đã thả toàn bộ bảy con Phượng Sí Nga Hoàng ra, tay trái cầm Vạn Vật Trượng Mâu, nhốt Ngu Vô Hối vào trận pháp hợp kích Nhật Nguyệt Tinh Thần.

Tay phải của hắn cũng cầm một cây Trấn Hải Kích. Trấn Hải Kích này của Lý Duy Nhất là cướp được từ chỗ Long Lục, phẩm cấp kém xa cây của Ngu Vô Hối, chỉ là Vạn Tự Khí hạ phẩm.

- Bảy con kỳ trùng này không hề đơn giản...

Ngu Vô Hối toàn lực kích hoạt Trấn Hải Kích trong tay.

Trường kích vung ra, trên sa mạc khô cằn vô cùng bỗng chốc hơi nước lan tỏa, hóa thành một vùng đại dương mênh mông, sóng lớn cuồn cuộn ập về phía bảy con Phượng Sí Nga Hoàng.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters