Ý chí của Chí Tôn

- Rào rào.

Tiếng thủy triều đinh tai nhức óc vang lên từ phía sau lưng, tiếng gió thổi vù vù.

Ngu Vô Hối không cần ngoảnh lại nhìn cũng biết là Lý Duy Nhất vung kích chém tới, liền xoay người dùng kích đón đỡ.

- Ầm ầm!

Hai cây kích chạm nhau.

Không phải là sự va chạm Pháp khí đơn thuần, mà là hai mảng quang ảnh đại dương đâm sầm vào nhau, gợn sóng năng lượng xé toạc trận bàn của Nhật Nguyệt Tinh Thần Đại Trận. Cát vàng ở khu vực xung quanh bị chấn động bay lên toàn bộ, hóa thành đám mây cát xám xịt bao trùm thiên địa.

- Đỡ một chiêu Đãng Ma Giản Pháp của ta này!

- Xem Tử Tiêu Lôi Ấn của ta đây!

- Kim Ô Hỏa Diễm!

...

Trong mây cát, lôi hỏa đan xen.

Lý Duy Nhất và Ngu Vô Hối ngươi tới ta lui, tiếng Trấn Hải Kích va chạm nhau dồn dập.

Để che giấu thực lực, Lý Duy Nhất sử dụng Trấn Hải Kích cấp Vạn Tự Khí hạ phẩm, tưởng rằng với sự trợ giúp của bảy con Phượng Sí Nga Hoàng là có thể dễ dàng trấn áp Ngu Vô Hối. Khi thực sự giao phong, mới phát hiện ra không phải như vậy. Chiến lực của đối phương không hề thua kém Văn Nhân Mẫn Nhi, sau khi thi triển đế thuật, Trấn Hải Kích trong tay giống như cự long trong thần hải, lực lượng vô cùng vô tận, uy năng dời non lấp biển.

Một tay Lý Duy Nhất cầm kích, một tay cầm mâu. Hắn chưa từng tu luyện đạo thuật nào liên quan đến hai loại chiến binh này, nên ứng phó vô cùng chật vật. Thấy thời gian kéo dài càng lúc càng lâu, hắn đành phải bất đắc dĩ thi triển bí thuật niệm võ kết hợp, ngưng tụ ra một bộ áo giáp ngũ sắc trên người.

Trong chớp mắt, Ngu Vô Hối đã bị một kích của Lý Duy Nhất đánh lùi liên tục, sắc mặt trở nên trắng bệch.

- Lý Duy Nhất, ngươi đừng hòng làm càn!

- Khởi động chiến trận, giải cứu Quân Soái!

...

Trong hư ảnh Thiên Thành ở đằng xa đã vang lên tiếng mắng giận dữ.

Sau khi đám người Quân Hầu Vương Trăn bàn bạc, chiến trận bay nhanh về phía chiến trường.

Chốc lát sau, trận văn dày đặc dâng lên, lan tràn về phía Lý Duy Nhất và Ngu Vô Hối. Phía trên trận văn, ngưng tụ ra một tòa thành trì bạch ngọc dài rộng mười dặm, sẵn sàng đè xuống bất cứ lúc nào.

- Ta xem ai dám!

Lý Duy Nhất lạnh lùng quát một tiếng.

Miệng hắn thổi ra kình phong, thổi tan mọi bụi cát bay tán loạn trong sa mạc.

Chỉ thấy Ngu Vô Hối đã ngã gục xuống đất, thất khiếu chảy máu, trên ngực bị Tử Tiêu Lôi Ấn và Kim Tiêu Lôi Ấn đè lên.

Lý Duy Nhất hiên ngang đứng đối mặt với hư ảnh Thiên Thành, tay đè mũi kích của Trấn Hải Kích sát cổ Ngu Vô Hối. Chỉ cần hắn hơi dùng lực một chút là có thể chém bay đầu đối phương.

Trong chiến trận, tất cả binh sĩ đều có ánh mắt sắc bén, chiến ý và sát ý ngưng tụ thành mây. Sắc mặt đám Quân Hầu như Vương Trăn khó coi tột cùng.

Họ không ngờ, với sự giúp đỡ của bảy con kỳ trùng, Lý Duy Nhất thực sự có được thực lực trấn áp cường giả tam trọng sơn đỉnh phong?

Không trách Ngu Vô Hối chủ quan. Không ai ngờ, Lý Duy Nhất dám đối đầu với Mạn Đồ La Điện Cung, dám một mình chặn đường một đội quân, bắt sống thống soái của bọn họ.

Thấy đám tướng sĩ của Thiên Thành Doanh không dám hành động thiếu suy nghĩ, Lý Duy Nhất âm thầm thở phào nhẹ nhõm, suýt nữa thì vì khinh địch mà làm hỏng việc. Nếu ban nãy không thể nhanh chóng trấn áp Ngu Vô Hối, đợi trận văn tràn tới, mình chỉ có thể lập tức bóp nát phù lục mà bỏ chạy.

Triệu Mãnh tỏa ra kim quang vạn trượng, giống như người khổng lồ cất bước chạy như bay trong hư không, gầm lên giận dữ:

- Dừng tay lại! Ma Quốc muốn làm gì? Nơi này là Uyển Khâu, các ngươi dám sử dụng chiến trận đối phó với truyền nhân Tổ Miếu sao?

- To gan, còn không mau thu lại chiến trận!

- Các ngươi muốn làm kinh động đến Võ Đạo Thiên Tử của Tổ Miếu xuất hiện sao?

Ngọc Cảnh Huyền và Túc Nguyên bay tới từ hai hướng khác, lần lượt lên tiếng quát mắng, hội tụ lại bên cạnh Lý Duy Nhất.

Trong hư ảnh Thiên Thành, mấy vị Quân Hầu của Ma Quốc đều cảm thấy tủi thân.

- Là Lý Duy Nhất ra tay trước, hắn trấn áp thống soái quân ta.

Vương Trăn nghiêm giọng đáp lời.

Triệu Mãnh liếc nhìn Ngu Vô Hối bị Lý Duy Nhất đè dưới mũi kích, không thể mở miệng.

Triệu Mãnh lại nhìn tòa thành bạch ngọc lơ lửng trên đỉnh đầu:

- Sư đệ ta trấn áp hắn, đương nhiên có lý do để trấn áp, không giết hắn đã là rất kiềm chế rồi.

Ngọc Cảnh Huyền nói như đúng rồi:

- Đường đường là thống soái một doanh mà lại yếu đến mức không chịu nổi một đòn như vậy sao? Sao bản hoàng tử cảm thấy Bát Phật Gia bị các ngươi tính kế rồi!

Đám Quân Hầu của Ma Quốc mặt đỏ tía tai, mắt trừng như chuông, tức giận đến mức muốn tàn sát hết mấy Siêu Nhiên không phân rõ trắng đen trước mắt này.

Ngay cả Ngu Vô Hối nằm dưới đất cũng tức đến suýt hộc máu. Ngu Vô Hối là thống soái của Thiên Thành Doanh lúc không có chiến tranh, nếu thực sự có nhiệm vụ tác chiến trọng đại, đương nhiên sẽ có cường giả mạnh hơn dẫn quân xuất chinh.

Túc Nguyên đeo kiếm gỗ trên lưng, nho nhã nói:

- Người trước mặt các ngươi là Thất Phật Gia của Vạn Vật Tổ Miếu và Cảnh Huyền Hoàng Tử của Ngọc Hoành Tiên Triều. Nếu không thu lại chiến trận thì sẽ thực sự làm kinh động đến Võ Đạo Thiên Tử đấy.

Nghe thấy tên của Thất Phật Gia và Cảnh Huyền Hoàng Tử, những Quân Hầu của Ma Quốc kia dù có không cam lòng đến mấy, cũng chỉ đành phải thu trận trước đã.

- Vù!

Trong hư không, tòa thành bạch ngọc dài rộng mười dặm hóa thành từng trận văn và từng luồng pháp khí bay về mặt đất, dung nhập vào áo giáp của năm vạn tướng sĩ.

Lý Duy Nhất phong tỏa cửu tuyền của Ngu Vô Hối, trói gô lại, dán thêm mấy tờ Định Thân Phù, thầm nghĩ trong lòng:

- Ở giai đoạn hiện tại, đối đầu với bất cứ võ tu tam trọng sơn nào đều phải hết sức cẩn thận.

Ngọc Cảnh Huyền sau khi giao thiệp với năm vị Quân Hầu Ma Quốc thì quay lại, bước về phía Lý Duy Nhất, suy nghĩ một lát rồi thở dài:

- Duy Nhất huynh, Ngọc Hoành Tiên Triều và Lăng Tiêu Cung là quan hệ hợp tác, cho nên ta chắc chắn đứng về phía ngươi, đứng về phía Lăng Tiêu Cung. Nhưng... bên Tịnh Tâm Tiên Tử rất khó xử, trước đó nàng không biết ân oán giữa ngươi và Ngu Đạo Chân.

Ba người bọn họ cùng đến đây, đến kịp thời như vậy đương nhiên là để làm người hòa giải.

Lý Duy Nhất không nói một lời, túm sợi dây xích quấn quanh người Ngu Vô Hối, bước về phía đỉnh cồn cát. Ba người phía sau nhìn nhau, đi theo hắn.

- Mâu thuẫn giữa Lăng Tiêu Cung và hoàng tộc Ma Quốc không thể điều hòa, Đại cung chủ và Ngu Đạo Chân phải có một trận chiến, chỉ có thể một người sống.

Lý Duy Nhất ném phịch Ngu Vô Hối ra xa, cố ý giả vờ bộ dạng tàn nhẫn không chịu để yên.

Túc Nguyên nói:

- Tịnh Tâm Tiên Tử cũng là vì lệnh sư phụ khó làm trái.

- Nghĩa là sao?

Trong lòng Lý Duy Nhất chấn động nhẹ.

Vẻ mặt Ngọc Cảnh Huyền vô cùng nghiêm túc:

- Ngu Đạo Chân đến Trung Thổ Tẩu Lang, đã yết kiến Chí Tôn.

Sự chấn động nhẹ trong lòng Lý Duy Nhất hóa thành động đất.

Sao hắn có thể không biết Chí Tôn mà Ngọc Cảnh Huyền nói là ai?

Chỉ có thể là cung chủ của Mạn Đồ La Điện Cung, Kỳ Chi Thiền. Một sự tồn tại ở cấp độ Thập Cường Chí Tôn, vậy mà lại đến phía nam Doanh Châu. Điều này vừa nằm ngoài dự liệu, lại vừa hợp tình hợp lý.

Thứ nhất, Kỳ Trữ Thiên Tử Kỳ Lan Sương của Trung Thổ Tẩu Lang trước khi mất tích từng viết thư cầu cứu cho Kỳ Chi Thiền. Cả hai đều mang họ Kỳ, có thể thấy chắc chắn có quan hệ. Kỳ Chi Thiền đích thân bước ra khỏi Tổ Miếu để điều tra, làm chỗ dựa cho Kỳ gia có thể nói là hợp tình hợp lý.

Thứ hai, Hắc Ám Chân Linh đã có Chí Tôn giáng lâm Doanh Châu, cộng thêm lãnh thổ Ma Quốc bị Động Khư Quỷ Thành dòm ngó. Chỉ có Chí Tôn của Phật Môn đích thân tọa trấn thì mới có thể đối kháng được.

Thứ ba, Tiên Trận tàn khuyết trong Uyển Khâu Sinh Cảnh, chỉ có Chí Tôn đích thân ra tay mới có thể dọn dẹp sạch sẽ.

Nếu Ngu Đạo Chân đã nhận được sự công nhận của Kỳ Chi Thiền thì rắc rối to rồi, tình hình sẽ trở nên không thể cứu vãn. Hơn nữa, lấy thủ đoạn của Chí Tôn và tài nguyên Tổ Miếu nắm giữ, hoàn toàn có năng lực giúp hắn phá cảnh Khôn Nguyên.

- Sư đệ, ý chí của Chí Tôn không ai có thể làm trái. Về phần Ngu Vô Hối, chúng ta đánh thì cũng đánh rồi, nhưng quân đội hoàng tộc Ma Quốc vẫn phải đóng quân ở Uyển Khâu, nếu không thì thế cục hỗn loạn của mười châu phải làm sao?

Triệu Mãnh cảm thấy đau đầu, sợ Lý Duy Nhất làm lớn chuyện, chọc giận Chí Tôn.

Hành động hôm nay của Lý Duy Nhất đã tương đương với việc khiêu chiến thể diện và uy nghiêm của Chí Tôn, cũng may hiện tại có thể mượn cớ không biết để che đậy qua chuyện. Hơn nữa, những sự vụ hiện tại của Mạn Đồ La Điện Cung là do Thẩm Tịnh Tâm phụ trách, tự nhiên sẽ không truy cứu quá khắt khe.

Lý Duy Nhất dường như bị thuyết phục, chắp tay sau lưng đi qua đi lại:

- Đều là huynh đệ một nhà, ta không nói quanh co nữa, quân đội hoàng tộc Ma Quốc có thể đóng quân ở đây. Nhưng ta có ba điều kiện!

Ngọc Cảnh Huyền cười nói:

- Ba điều kiện hơi ít, ba mươi cái cũng không vấn đề gì.

Hai người còn lại cũng lộ vẻ vui mừng, đều thở phào nhẹ nhõm.

- Thứ nhất, thành viên hoàng tộc mang huyết mạch Ngu Bá Tiên không được phép bước vào Uyển Khâu.

- Thứ hai, ta là Tiêu Linh của Tiêu Linh Quân... Nếu hoàng tộc Ma Quốc phái tộc nhân có bối cảnh của Tiêu Linh Quân tới chủ trì đại cục, ta miễn cưỡng có thể chấp nhận.

- Thứ ba, chuyện này chỉ cần ba người các ngươi biết là được. Người này tốt nhất là Ngu Hòa.

Ngu Hòa là mẫu thân của Thanh Tử Khâm.

Lý Duy Nhất rất rõ không thể đi ngược lại đại thế, ngày hôm nay hắn làm như vậy hoàn toàn là để giúp Thanh Tử Khâm sớm thu Uyển Khâu Sinh Cảnh vào dưới trướng. Hôm đó lúc bàn bạc với Lư Triển Thiên, Lý Duy Nhất cũng bảo hắn đến đầu quân cho Ngu Hòa và tổ phụ của nàng là Ngu Đạo Nhàn.

Hai mắt Triệu Mãnh sáng rực, không biết nghĩ tới điều gì, vỗ vai hắn cười ha hả nói:

- Hóa ra sư đệ còn có mưu đồ khác, ta còn tưởng ngươi làm thật chứ... Vị Ngu Hòa cô nương này có giao tình rất sâu sắc với ngươi phải không?

- ...

Lý Duy Nhất suýt nữa thì không đứng vững nổi, lập tức nghiêm mặt:

- Sư huynh gặp Ngu Hòa tiền bối rồi sẽ hiểu thôi.

Trong số những người có mặt, Ngọc Cảnh Huyền là người am hiểu nhất về ván cờ quyền lực:

- Ta hiểu rồi! Duy Nhất huynh là muốn thông qua việc đặt ra hàng loạt điều kiện, chọn ra người mình muốn đề cử trong khi không làm kinh động Ngu Đạo Chân.

- Chuyện này xin làm phiền Cảnh Huyền huynh rồi! Nếu đã tới phía nam Doanh Châu, vài ngày nữa ta sẽ bày tiệc.

Lý Duy Nhất nói:

- Ngoài ra... phải chọn Ngu Hòa, bí mật này nhớ đừng cho tiểu di mẫu của ngươi biết nhé.

Ngọc Cảnh Huyền và Túc Nguyên lại một lần nữa đi giao thiệp với năm vị Quân Hầu của Thiên Thành Doanh.

Lý Duy Nhất bắt Ngu Vô Hối đi, cùng Triệu Mãnh đến nơi đóng quân của thế hệ trẻ Phật Bộ trước.

Uyển Khâu Cổ Thành, nằm ở rìa Thệ Linh Vụ Vực. Mặc dù đã qua một năm, nó vẫn hoang tàn. Chỉ có một số cao thủ Thiên Bảng của Doanh Tây và Trung Thổ là đả tọa tu luyện trong Đạo Vực do Thiên Địa Pháp Tuyền hình thành ở trung tâm cổ thành. Không ai bận tâm đến môi trường sống, hoàn toàn không có hứng thú với việc xây dựng cổ thành.

- Chào Thất Phật Gia.

- Bái kiến Bát Phật Gia.

...

Các thành viên thế hệ trẻ của Phật Bộ trên đường đi dường như đều biết Lý Duy Nhất đang giận, ai nấy đều vô cùng cung kính với hắn. Khi nhìn thấy hắn, lập tức khom người chắp tay chào.

Triệu Mãnh đi song song với Lý Duy Nhất, nhìn về phía màn sương mù dày đặc xám xịt phía trước:

- Những cường giả đạt tới Bỉ Ngạn cảnh hoặc là đã ra ngoài làm nhiệm vụ, hoặc là đang tu luyện trong sương mù sâu thẳm. Chí Tôn nói, Uyển Khâu Sinh Cảnh sắp tới phải tấn công Thệ Linh Vụ Vực và Vong Giả U Cảnh xung quanh, khôi phục lại lãnh thổ của Hoàng Bộ khi xưa.

Điều này có chút nằm ngoài dự đoán của Lý Duy Nhất. Với tu vi hiện tại và thế lực có hạn của Thanh Tử Khâm, liệu có theo kịp tốc độ khai cương thác thổ của Phật Bộ hay không? Lợi ích trong đó quá lớn, nàng có thể nuốt trôi nổi không?

- Chí Tôn đã đến Uyển Khâu rồi sao?

Lý Duy Nhất đột nhiên dừng bước.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters