Lời nói trái tai

Dưới sự ảnh hưởng của pháp tắc Tiên Đoạn, nhân vật có thể tu luyện đến cấp bậc Chí Tôn, có thể thấy là kinh tài tuyệt diễm cỡ nào.

Cho dù Cổ Tiên trở về, dưới sự áp chế của pháp tắc Tiên Giải, chiến lực cũng chưa chắc đã mạnh hơn Chí Tôn bao nhiêu.

Lúc còn sống, Tuế Nguyệt Nữ Hoàng được xưng là cường giả cấp Chí Tôn. Lời nguyền do nàng bố trí, hai vạn năm trôi qua vẫn có thể ngăn cản các phương Võ Đạo Thiên Tử mạnh mẽ. Tổ Điền của nàng hóa thành một tòa thế giới, sức ảnh hưởng của nó có liên quan chặt chẽ đến bố cục của Bách Cảnh Sinh Vực ở thời đại này. Nếu không phải bản thân nàng xảy ra vấn đề gì đó, tuyệt đối sẽ không rơi vào kết cục bỏ mạng.

Mà Kỳ Chi Thiền chính là một tồn tại còn sống ở cấp bậc này.

Một sinh linh như vậy giáng lâm phía nam Doanh Châu, có thể tưởng tượng được, sức ảnh hưởng tạo thành trong tầng lớp cao tầng của các đại thế lực như Nhân tộc, Yêu tộc, Đạo Nhân, Hắc Ám Chân Linh, Thệ Linh mãnh liệt đến cỡ nào.

Triệu Mãnh vốn không sợ trời không sợ đất, không nhịn được nhìn quanh bốn phía, thấp giọng truyền âm:

- Nếu không phải Chí Tôn giáng lâm, tàn trận Tiên Trận ở Uyển Khâu Cổ Thành bên này sao có thể được dọn dẹp sạch sẽ? Sư đệ, cẩn trọng lời nói và hành động.

Thiên Địa Pháp Tuyền ở trung tâm cổ thành lớn như hồ nước, một hồ pháp lực dạng lỏng sương mù mờ ảo đang cuộn trào bên trong.

Lý Duy Nhất nhìn thấy không ít khuôn mặt xa lạ ở gần Thiên Địa Pháp Tuyền. Triệu Mãnh nói với hắn, những người này là cao thủ trẻ tuổi của Trung Thổ, nay cũng đã gia nhập Phật Bộ.

Theo cái nhìn của bên ngoài, Phật Bộ là tổ chức do Doanh Tây Phật Môn khẩn cấp thành lập, chuyên môn đối phó với Hắc Ám Chân Linh và Bán Tiên Ngọc Đế.

Đương nhiên không chỉ có chiêu mộ Phật tu.

Bóng dáng đẹp như thi như họa, làm rung động lòng người của Thẩm Tịnh Tâm từ trong mây mù pháp khí bước ra. Nàng khoác tố y màu trắng ánh trăng, mái tóc đen xõa ngang eo, không búi không buộc, từ xa nhẹ giọng gọi tên hai vị Phật Gia.

Triệu Mãnh bay vọt đi:

- Ây da, suýt chút nữa quên mất nhiệm vụ quan trọng mà Nhị sư huynh giao phó, ta đi trước đây!

Tiếng truyền âm của hắn bay về bên tai Lý Duy Nhất:

- Chuyện này không liên quan đến Tịnh Tâm tiên tử, đừng đắc tội người ta. Nói vài câu dễ nghe, kế hoạch của ngươi ở Uyển Khâu mới có thể thúc đẩy tốt hơn.

Đi đến cách nhau vài bước, bốn mắt nhìn nhau.

Chân mày Thẩm Tịnh Tâm nhạt như khói, khẽ mỉm cười, tự nhiên thanh tĩnh hỏi:

- Nếu lúc ở Nguyệt Lượng Hà Thảo Nguyên không có Bát Phật Gia tương trợ, Tịnh Tâm chắc chắn khó lòng thoát thân, ta nên cảm tạ thế nào đây?

Sự lo lắng của Triệu Mãnh, hoàn toàn là thừa thãi.

Lý Duy Nhất đâu phải là người không phân biệt thị phi. Hắn chưa từng có bất kỳ thành kiến nào với Thẩm Tịnh Tâm, từ đầu đến cuối đều mang một loại thưởng thức.

Hắn mỉm cười đáp:

- Nếu tiên tử muốn tạ ơn thì hãy tạ Lạc Âm Cơ. Là nàng lấy cái chết ra uy hiếp, chỉ có nàng mới có thể thay đổi ý chí của Thanh Từ. Ta chẳng qua chỉ là trần thuật lại lợi và hại trong đó cho Thanh Từ mà thôi.

Thẩm Tịnh Tâm dùng pháp khí lấy ra sáu trang Địa Thư và bốn mảnh vỡ Tiên Trận từ Túi Càn Khôn trong tay áo:

- May mắn không làm nhục mệnh, Tịnh Tâm đã luyện chế Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận ra rồi, bây giờ có thể trả lại cho Bát Phật Gia!

Lý Duy Nhất hơi xúc động, vội vàng thả niệm lực linh quang ra, dò xét bốn thiên Phong, Hỏa, Lôi, Điện của Địa Thư. Quả nhiên, trên mỗi một trang đều mang theo một vạn trận văn.

Tổng cộng bốn vạn trận văn, hóa thành một tòa Thánh Trận trung phẩm hoàn chỉnh.

Có thể dùng trận này đối kháng với cường giả Tiểu Thánh Sơn.

Lý Duy Nhất nói:

- Tu vi niệm lực và tạo nghệ trận pháp của tiên tử khiến Duy Nhất phải trầm trồ khen ngợi.

Sao Lý Duy Nhất có thể không chấn động?

Mới chỉ trôi qua một năm.

Hơn nữa, Lý Duy Nhất có thể phân biệt ra, trận văn trên bốn trang Địa Thư đích thực là do nàng tự tay khắc lên từng cái một, hoàn toàn không mượn tay người khác.

Thẩm Tịnh Tâm cười nói:

- Thật ra luyện chế trận này cũng giúp nhiều cho Tịnh Tâm, có cảm ngộ mới đối với năm cái Phong, Hỏa, Lôi, Điện, Địa, thực hiện được sự đột phá trên cảnh giới. Chúng ta thế này có tính là đôi bên cùng có lợi không?

Lấy sự theo đuổi tu hành của Thẩm Tịnh Tâm, Lý Duy Nhất hoàn toàn không bất ngờ khi biết nàng có thể phá cảnh.

Dù sao hắn cũng đã từ Trường Sinh cảnh đột phá đến nhị trọng sơn.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Tất nhiên là đôi bên cùng có lợi, thành tựu lẫn nhau... Tiên tử đã ngộ ra kiếm thứ tư chưa?

Thẩm Tịnh Tâm nhẹ nhàng lắc đầu:

- Không dễ vậy, đại địa là mẹ của vạn vật, cưu mang vạn vật, lặng lẽ tẩm bổ. Không tranh không hiển, lại là nền tảng của vạn linh. Không động không lay, lại chứa đựng sinh cơ vô cùng. Đạo này chí giản, chí thâm, chí nhu, chí cương.

Lý Duy Nhất lấy ra bảy mươi hai trang Địa Thư mượn từ Phó Nham gia, đưa qua cho nàng:

- Những gì được ghi chép trên bảy mươi hai trang này bao hàm hết thảy biến hóa của đạo đại địa, chắc chắn có thể giúp được tiên tử.

Thẩm Tịnh Tâm nở nụ cười bất đắc dĩ, vừa nói vừa lấy ra một chiếc tay nải trắng noãn không tỳ vết đã chuẩn bị từ trước, đưa cho Lý Duy Nhất:

- Tịnh Tâm không thể nhận được! Bát Phật Gia, đoạn hữu nghị này của chúng ta, có lẽ tạm thời chỉ có thể tách ra ở ngã rẽ... Ta tin tưởng tương lai nhất định sẽ còn trùng phùng ở một giao lộ nào đó, tuyệt đối không phải là đoạn tuyệt.

Hiển nhiên đó chính là vật cảm tạ mà nàng đã nói trước đó.

Lý Duy Nhất cũng không đưa tay nhận lấy:

- Đã là quyết định của Chí Tôn, sao ta có thể trách cứ tiên tử? Chúng ta không nên đặt mâu thuẫn ở cấp bậc của đám người Trữ Thiên Tử, Võ Đạo Thiên Tử, Chí Tôn lên người mình.

Thẩm Tịnh Tâm tạm cất tay nải đi, hỏi:

- Chúng ta với tư cách là đệ tử, thật sự có thể đứng ngoài cuộc sao? Tịnh Tâm có vài lời nói trái tai, Bát Phật Gia có nguyện ý nghe một chút không?

Lý Duy Nhất cũng tạm cất Địa Thư vào, cười nói:

- Tiên tử cứ nói đừng ngại, Duy Nhất tuyệt đối không phải là người thiếu lòng dạ khí độ.

Thẩm Tịnh Tâm hỏi:

- Ngươi có nguyện ý cùng Tịnh Tâm dạo quanh Uyển Khâu một vòng không?

Lý Duy Nhất đáp:

- Việc này e rằng là chuyện mà người tu hành trong thiên hạ đều cầu còn không được.

...

Phủ Châu, nằm gần biên giới Ma Quốc nhất trong mười châu của Uyển Khâu Sinh Cảnh.

Vào lúc hoàng hôn.

Thẩm Tịnh Tâm và Lý Duy Nhất cùng nhau bước vào một thị trấn hết sức bình thường. Kiến trúc của thị trấn này chủ yếu là tường đất gạch xanh, có thể nhìn ra lúc phồn thịnh, dân số ít nhất phải trên mười vạn.

Nhưng bây giờ, năm phần nhà cửa bị bỏ hoang, ba phần mục nát.

Thẩm Tịnh Tâm nói:

- Ngươi xem đi.

Ngón tay ngọc của Thẩm Tịnh Tâm khẽ điểm, chỉ về phía con phố phồn hoa nhất của thị trấn phía trước.

Đó là một cửa hàng lương thực treo biển hiệu “Lấy chữ tín làm đầu”, trước cửa xếp thành một hàng dài. Người xếp hàng đều mặt vàng vóc gầy, trong ánh mắt tràn đầy khát vọng và bất an.

Chưởng quầy ngồi sau quầy, thong thả gảy bàn tính:

- Một đấu gạo, một ngàn tám trăm Đồng Tệ.

Trong hàng ngũ có người nhịn không được, hô lớn:

- Hôm qua còn là một ngàn bảy trăm, tháng trước mới có một ngàn, ngươi thế này...

Ánh mắt chưởng quầy lạnh nhạt, liếc nhìn người nọ một cái:

- Hôm qua là hôm qua, hôm nay là hôm nay. Chiến tranh Ma Quốc đã đánh cả trăm năm, ai còn canh tác? Tuyến đường vận chuyển cũng đứt đoạn từ lâu rồi, có cái ăn thì cứ tạ ơn trời đất đi. Chê đắt? Ngươi có thể không mua.

Người nọ há to miệng, cuối cùng cũng không nói gì, lặng lẽ móc từ trong ngực ra một nắm Đồng Tệ, đôi tay run rẩy đưa qua.

Thẩm Tịnh Tâm thản nhiên nói:

- Đây là dậu đổ bìm leo. Trong thời loạn thế, vật tư chính là mạng sống. Có người trong Phật Bộ từng muốn giới hạn giá, kết quả thì sao? Cửa hàng lương thực đóng cửa toàn bộ, giá chợ đen tăng gấp mấy lần, cuối cùng, vẫn phải dựa vào đám gian thương này để duy trì sự lưu thông vật tư cơ bản.

Lý Duy Nhất khẽ nhíu mày.

Loại chuyện này ở bất kỳ nơi nào không ổn định đều có thể phát sinh, không tính là hiếm lạ, nhưng lại làm cho người ta cảm thấy nghẹn khuất nhất.

Thẩm Tịnh Tâm chỉ về phía trung tâm quảng trường:

- Lại nhìn bên kia đi.

Ở đó có hai toán võ tu cảnh giới thấp, đang vì chuyện làm ăn vải vóc mà chém giết.

Đao quang kiếm ảnh, pháp khí tung hoành, máu nháy mắt nhuộm đỏ quảng trường.

Bách tính xung quanh sợ hãi chạy tứ tán, nhưng vẫn có không ít người trốn sau những bức tường đổ, đờ đẫn nhìn.

Đối với bọn họ mà nói, đây đã là chuyện cơm bữa.

Lý Duy Nhất nhìn thấy, một tên hộ vệ bị chém ngã xuống đất.

Trước khi chết, hắn ôm chặt lấy chân của đối phương:

- Trong nhà ta vẫn còn thê nhi già trẻ... Các ngươi không thể...

- Thê nhi già trẻ khỉ mốc!

Một đao đâm xuống, kết thúc tính mạng của hắn.

Mà ở một bên khác, có mũi tên bay đến bắn xuyên qua yết hầu của kẻ kia. Hắn ôm chặt cổ, lăn lộn đầy đau đớn trên mặt đất, trong mắt tràn ngập không cam lòng và hoảng sợ.

Thẩm Tịnh Tâm cất tiếng, trong giọng nói mang theo chút thê thương:

- Thấy được chưa? Đây chính là thế lực tranh đấu, không có đúng sai, chỉ có lợi ích.

Cách đó không xa, có một phụ nhân đang khóc lóc gục ngã trên đất, trượng phu của nàng chính là tên hộ vệ đã bỏ mạng kia.

Thẩm Tịnh Tâm hỏi:

- Sau này nàng phải làm sao đây? Dẫn theo hài tử, ở trong cái thời loạn thế này thì có thể sống được mấy ngày?

Thẩm Tịnh Tâm nói tiếp:

- Không có đội chấp pháp, không có công đường, không có pháp luật, nắm đấm của kẻ nào lớn thì kẻ đó có lý. Phật Bộ không đủ người, quản không xuể những chuyện nhỏ nhặt này. Hôm nay ngươi quản, ngày mai sẽ có nhiều người hơn đến tìm ngươi phân xử, làm sao mà quản cho hết?

Trong lòng Lý Duy Nhất tự nhiên không dễ chịu, hắn nói:

- Ta bắt giữ Ngu Vô Hối, hoàn toàn không phải là muốn ngăn cản quân đội Ma Quốc tiến vào Uyển Khâu Sinh Cảnh. Ta rõ ràng hơn bất cứ ai về tầm quan trọng của pháp luật và trật tự.

Thẩm Tịnh Tâm dừng bước, đôi mắt sáng nhìn hắn, hỏi:

- Sao Tịnh Tâm có thể không biết nhân cách và sự đảm đương của Bát Phật Gia chứ, vô luận lúc nào cũng sẽ không hoài nghi điểm này. Bát Phật Gia cho rằng, Tịnh Tâm dẫn ngươi đến đây là để nhìn những nỗi khổ này sao?

Lý Duy Nhất rơi vào trầm tư.

Nàng nói:

- Phủ Châu không phải là khu vực chiến tranh, chỉ nằm ở biên giới của mảnh đất hỗn loạn của Ma Quốc mà đã như vậy. Vậy hàng trăm châu phủ, bách tính lên tới con số trăm ức người ở trung tâm vòng xoáy chiến tranh thì sao? Bọn họ ở trong hoàn cảnh sinh tồn nước sôi lửa bỏng ra sao giữa trật tự đang sụp đổ?

Lý Duy Nhất nói:

- Xin tiên tử cứ nói ra những lời trái tai của nàng!

Thẩm Tịnh Tâm nói:

- Hơn tám mươi năm qua, Lăng Tiêu Cung một mực gây dựng Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, dồn tinh lực vào tiên đạo long mạch ở Đông Hải và thu phục ba trăm châu của Lăng Tiêu Sinh Cảnh, chưa từng nghĩ đến việc mang lại thái bình cho vùng đất Ma Quốc này, cho bách tính nơi đây sự yên ổn.

Lòng Lý Duy Nhất vô cùng chấn động. Hắn từng nghĩ Thẩm Tịnh Tâm sẽ dùng đủ mọi phương thức để khuyên nhủ, nhưng chỉ riêng câu nói này lại hơn ngàn vạn câu.

Môi hắn giật nhẹ, cuối cùng cũng không cách nào phản bác.

Thẩm Tịnh Tâm thở dài một tiếng:

- Đây vốn không phải là vấn đề đúng sai! Đối với bách tính của Lăng Tiêu Sinh Cảnh và Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc mà nói, đó cũng là một phúc trạch.

Nàng nói tiếp:

- Nhưng Ma Quốc phải làm sao đây? Lăng Tiêu Cung không có nghĩa vụ chịu trách nhiệm với tử dân Ma Quốc, thế nhưng Phật Bộ xuôi nam đến đây, nhất định phải giải quyết vấn đề này.

- Phật Bộ nên làm thế nào? Phật Bộ chỉ có thể lựa chọn, để người muốn Ma Quốc thái bình, kẻ có năng lực làm cho Ma Quốc thái bình đứng ra, nhanh chóng khôi phục lại trật tự.

- Vong Giả U Cảnh, Lăng Tiêu Cung, Doanh Đông, Hắc Ám Chân Linh, thậm chí là Đạo Nhân, Yêu tộc, Độ Ách Quan đều vì lợi ích và mục đích của mình mà coi nơi này như bàn cờ. Bọn họ lấy những Siêu Nhiên và Trường Sinh Nhân làm quân cờ, đấu pháp sắp tròn một trăm năm rồi... Bách tính rốt cuộc nằm ở đâu?

- Trong mắt cao tầng, bách tính chỉ là sâu kiến, nhỏ bé không đáng kể. Nhưng chẳng lẽ chúng ta không phải cũng trưởng thành từ sâu kiến sao? Chúng ta của đời tiếp theo chính là ở trong bọn họ. Điều mà Nhân tộc cần chính là sự sinh sôi nảy nở không ngừng.

- Cho dù có gian nan đến đâu, Phật Bộ đã đến thì phải nghĩ cách lật đổ bàn cờ này, thiết lập lại trật tự.

- Bát Phật Gia, ngươi cảm thấy ngoài Ngu Đạo Chân, kẻ đã thành công tập hợp được toàn bộ lực lượng hoàng tộc ra, trước mắt còn có thể tìm được người thứ hai sao? Có lẽ hắn không phải là ứng cử viên tốt, nhưng đã là sự lựa chọn duy nhất của chúng ta.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters