Lúc này Lý Duy Nhất không có cách nào nói ra Thanh Tử Khâm, nhân vật mấu chốt có thể khiến Lăng Tiêu Cung và hoàng tộc Ma Quốc đều bằng lòng lùi một bước. Thậm chí trước khi thúc đẩy đại thế đến bước đó, nói cho bất cứ ai cũng chỉ rước lấy cười chê.
Thẩm Tịnh Tâm nói:
- Vì cái chết của Ma Quân, Thường gia bị các thế lực lớn của Ma Quốc thảo phạt, gọi là nghịch tặc. Thường Hỗn Đồ có chí muốn mở rộng, nhưng không có tâm thống nhất. Có ý xưng bá, lại không có dũng khí đối kháng Hắc Ám Chân Linh, Doanh Đông, U Cảnh. Vừa không được lòng người hướng về, cũng không dám gánh vác.
- Có lẽ Lăng Tiêu Cung đã nhìn thấu Thường gia tuyệt đối không có khả năng gánh vác trọng trách, nên mới không dốc toàn lực ủng hộ.
- Ngoài ra, Khúc Kiều Tăng ích kỷ tư lợi, Hách Liên Tồi Thành chẳng qua chỉ là con rối Đạo Nhân.
- Vốn dĩ Thánh Triều là lựa chọn tốt nhất, quốc lực cường thịnh, nằm ngay cạnh Ma Quốc, hơn nữa, dân chúng Ma Quốc không có tâm lý chống đối mãnh liệt với bọn họ như với Lăng Tiêu Cung.
- Nhưng Thánh Thiên Tử cho rằng, mục đích của Vong Giả U Cảnh, Hắc Ám Chân Linh, Doanh Đông chính là muốn để Thánh Triều trực tiếp ra mặt, tiếp đó khiến chiến trường mở rộng đến toàn bộ Bách Cảnh Sinh Cảnh. Thánh Triều phải dốc toàn lực phòng thủ, mới có thể áp chế chiến trường trong phạm vi Ma Quốc.
- Bát Phật Gia, ngươi cảm thấy còn có ai nữa?
Lý Duy Nhất hỏi:
- Ta thừa nhận, hoàng tộc Ngu gia đã gây dựng trên mảnh lãnh thổ này hai vạn năm, thâm căn cố đế, hậu duệ huyết mạch không chỉ mấy ức, là lựa chọn tốt nhất. Có thể nhanh chóng tập kết lượng lớn quân đội và nhân tài quản lý, có thể hô một tiếng được mọi người từ tầng lớp cao đến bách tính hưởng ứng. Nhưng trong hoàng tộc, chẳng lẽ không còn người nào khác có thể lựa chọn sao?
Thẩm Tịnh Tâm lại nói:
- Đầu tiên, ngoài Ngu Đạo Chân, không ai có thể chỉnh hợp thế lực hoàng tộc đang như một mớ cát rời rạc.
- Thứ hai, Vô Cực Vương tuổi tác đã cao, thủ đoạn của Ngu Linh lại cực đoan. Ngu Đạo Nhàn làm việc trung dung, không có tâm khí đối kháng ba giáo. Lấy đâu ra một người có thể khiến mọi người phục tùng để lựa chọn nữa?
Muốn khiến mọi người phục tùng, chưa chắc đã cần sự áp đảo về mặt tu vi.
Chỉ cần có thể mang đến cho tộc nhân hy vọng, chỗ dựa, sự đoàn kết trong cảnh tuyệt vọng, để tất cả tộc nhân nhìn thấy khả năng thoát khỏi cảnh khó khăn và giải quyết vấn đề. Người này liền có thể được tất cả thành viên hoàng tộc khoác hoàng bào, đẩy lên vị trí cao nhất.
Trong lòng Lý Duy Nhất tự có suy nghĩ riêng, nhún vai thở dài nói:
- Ta không nghĩ ra còn ai nữa! Ngay cả chính ta cũng tuyệt đối không có thời gian, không có năng lực tìm đủ nhiều nhân tài để quản lý một quốc độ khổng lồ như Ma Quốc. Tiên tử vì muốn thuyết phục ta, chắc hẳn đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng.
Thẩm Tịnh Tâm nhẹ lắc đầu:
- Thù hận chính là thù hận, uy hiếp chính là uy hiếp, ta có thể hiểu. Sao ta có thể tính kế thuyết phục ngươi? Ta chỉ hy vọng, ngươi cũng có thể hiểu cho lựa chọn của sư tôn.
- Ngàn năm qua, quy tắc của Nhân tộc bảo vệ Lăng Tiêu Cung và Đại cung chủ. Cho nên Ma Quân và Phi Phượng không dám giết nàng để trừ hậu hoạn.
- Bây giờ quy tắc của Nhân tộc đã rơi vào trên người Ngu Đạo Chân.
- Hai vạn năm qua, Quan Chủ Độ Ách Quan, Ma Hoàng, Tắc Đế không nhổ cỏ tận gốc, tiêu diệt Tuế Nguyệt Cổ Tộc. Vừa là sự bảo vệ của quy tắc Nhân tộc, cũng là vì bọn họ có đủ tự tin đối với thực lực của bản thân.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Tiên tử là muốn nói, Đại cung chủ không thể vì bản thân đã hưởng thụ sự bảo vệ của quy củ, sau khi đạt đến Khôn Nguyên cảnh lại phá hoại quy củ, ám sát Ngu Đạo Chân? Vụ Thiên Tử nên có sự tự tin giống như đám người Quan Chủ, Tắc Đế? Tin tưởng bản thân có thể vĩnh viễn áp chế Ngu Đạo Chân?
Hai người bước đến ngoại ô thị trấn, đứng bên bờ dòng sông nhỏ có nước chảy đục ngầu.
Phía trước chính là ngã ba đường.
Vẻ mặt Thẩm Tịnh Tâm chỉ còn lại sự cay đắng và bất đắc dĩ, cúi người hành lễ thật sâu với Lý Duy Nhất, chuẩn bị rời đi, nói:
- Những lời trái tai đã nói xong! Nói thêm đạo lý lớn, ngược lại có vẻ trống rỗng giả dối, khiến ngươi thấy phiền.
Lý Duy Nhất lấy ra bảy mươi hai trang Địa Thư, đuổi theo nàng hỏi:
- Tiên tử cần gì phải rối rắm thống khổ như vậy? Chúng ta không phải kẻ địch, chỉ là tạm thời đi đến ngã ba đường, có lẽ tương lai sẽ hội ngộ theo một cách không ngờ tới thì sao? Địa Thư này, lấy thân phận của tiên tử đến Tông Thánh Học Hải cũng có thể mượn được, không tính là vật gì quý giá.
Thẩm Tịnh Tâm hỏi:
- Lý Duy Nhất à, ngươi làm cho ta sau này ở Uyển Khâu Sinh Cảnh phải làm sao đây?
Lý Duy Nhất cười, trực tiếp nói thẳng:
- Mở một mắt, nhắm một mắt lại là được. Ta sẽ không làm quá đáng, khiến ngươi khó xử.
Cuối cùng, Thẩm Tịnh Tâm nhận lấy bảy mươi hai trang Địa Thư, coi như đã đồng ý thỉnh cầu “nhắm mắt làm ngơ” của hắn. Tâm trạng nàng phức tạp khó nói, có một loại cảm giác tội lỗi như thể quy tắc tôn nghiêm của sư môn bị đả kích, đang đạt thành một giao dịch tà ác.
Thứ nàng để ý không phải là Địa Thư, mà là tình bạn và thưởng thức.
Tiếp đó, nàng lấy ra tay nải màu trắng lúc trước, đưa cho hắn nói:
- Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận đến bốn vạn trận văn liền đạt tới cực hạn! Đây là trận văn và tám cuốn điển tịch liên quan đến trận pháp của Thiên Địa Lục Cực Cổ Trận của Mạn Đồ La Điện Cung.
- Trận này có rất nhiều điểm tương đồng với Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận.
- Cái gọi là thiên địa, ý chỉ trận văn thuộc tính đại địa và trận văn thuộc tính không gian. Còn lục cực, ngoài tứ cực phong, hỏa, lôi, điện, còn có nhị cực thủy, mộc.
- Lấy trí tuệ của Bát Phật Gia, hẳn là có thể luyện chế ra Thiên Địa Lục Cực Cổ Trận trên cơ sở Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận.
Lòng Lý Duy Nhất khá xúc động, nhận lấy tay nải nói:
- Tiên tử đã tốn công rồi!
Hai người từ biệt tại đây.
Thẩm Tịnh Tâm đi qua cây cầu đá, chợt dừng bước, xoay người nhìn Lý Duy Nhất đang dõi theo nàng, hỏi:
- Ngươi có tu luyện ra được thứ gì từ Ngũ Khí Triều Thiên Công không?
Lý Duy Nhất nhẹ lắc đầu:
- Muốn lấy tiểu ngũ hành của thân thể để câu thông đại ngũ hành của thiên địa, trong ngoài tương thông, quả thật không dễ dàng. Tiên tử cho ta thêm chút thời gian, nếu thật sự không được, ta nhất định sẽ trả lại công pháp cho ngươi.
Thẩm Tịnh Tâm nói:
- Không vội! Chính ngũ hành trong ngoài tương thông, vốn dĩ là chuyện chưa từng có ai làm được.
Dưới ánh chiều tà, Thẩm Tịnh Tâm hai tay nâng bảy mươi hai trang Địa Thư nhẹ nhàng đi xa, bóng dáng màu trắng biến mất trong ngọn núi xanh.
Lý Duy Nhất đứng hồi lâu bên bờ sông, suy nghĩ miên man.
Bàn cờ Ma Quốc này là do Hắc Ám Chân Linh và Vong Giả U Cảnh tạo ra, nay lại tăng thêm sự gia nhập của Doanh Đông. Cho dù Chí Tôn đích thân giá lâm, muốn phá vỡ bàn cờ, thiết lập lại trật tự cũng tuyệt đối không phải chuyện dễ.
Lý Duy Nhất không tin Phật Bộ có thể đánh tan toàn bộ cường địch trong thời gian ngắn.
Đây định sẵn sẽ là một cuộc giao phong lâu dài.
Tiền tuyến ở Ma Long Vương Triều, ở Thương Thổ, ở Diệt Đạo Quân, ở địa bàn của Kỳ Lân Trang... Mà Uyển Khâu Sinh Cảnh lại là đại hậu phương dễ bị người ta xem nhẹ nhất.
Ngọc Cảnh Huyền đạp lên ánh trăng, đi dọc theo con sông, từ xa đã hỏi:
- Thế nào rồi?
Lý Duy Nhất nói:
- Ta nói không lại nàng.
Ngọc Cảnh Huyền cười nói:
- Vậy thì đúng rồi, từ nhỏ nàng đã mồm mép lanh lợi, đạo lý là nhiều nhất, cái miệng đó chưa từng chịu thiệt bao giờ.
Lý Duy Nhất nói:
- Ta lập tức đi mách tiểu di mẫu của ngươi.
Ngọc Cảnh Huyền vội vàng kéo hắn lại:
- Đi theo ta, đưa ngươi đến một nơi tốt để tu luyện ngộ đạo.
Nghe đến hai chữ “ngộ đạo”, Lý Duy Nhất lập tức nghĩ đến tảng Ngộ Đạo Thạch của Thường Ngư Lộc, đôi mắt không khỏi sáng rực lên.
...
Thành Dạ Ma là châu thành gần Tiêu Dao Kinh nhất.
Ngu Hòa phá cảnh Bỉ Ngạn vào ba mươi năm trước. Kể từ khi Thanh Tử Khâm bị Thanh Từ đưa đi khỏi Tông Nhân Phủ, nàng đã một giáp không quay về Tiêu Dao Kinh, quanh năm chốt giữ ở trạm gác U Cảnh.
Nàng ngồi trong xe ngựa đang tiến về hướng Tiêu Dao Kinh. Thoạt nhìn, khuôn mặt nàng khoảng chừng bốn mươi tuổi, mặc đạo bào màu xanh. Ánh mắt Ngu Hòa sâu thẳm lạnh lùng.
Lần này nàng về kinh, là do tổ phụ Đại Tông Chính Ma Quốc Ngu Đạo Nhàn đột nhiên từ xa gọi về.
- Xoẹt!
Dị thú kéo xe hí vang, xe đột ngột dừng lại.
Ánh mắt Ngu Hòa sắc bén, một luồng khí lưu chấn văng rèm xe.
Chỉ thấy một cường giả Dị Nhân Chủng có đầu vượn đứng chắn trước dị thú, hành lễ với nàng:
- Mạt tướng Lư Triển Thiên, bái kiến Hòa Quận Chúa.
Sắc mặt Ngu Hòa đột nhiên biến đổi, nội tâm chấn động:
- Hóa ra là Lư Nguyên Sĩ! Nơi này cách Tiêu Dao Kinh rất gần, tuy ta không phải là đối thủ của ngươi, nhưng chỉ cần có chút động tĩnh, e rằng các hạ sẽ không cách nào chạy trốn.
Lư Triển Thiên nói:
- Quận chúa hiểu lầm rồi! Lư mỗ được lệnh tằng tổ phụ Đà Nam hoàng thúc cất nhắc vào quân đội, trong lòng luôn ghi nhớ phần ân tình này. Hôm nay cố ý bí mật đến đây bái kiến và nương tựa quận chúa, nguyện ra sức vì nước.
Lư Triển Thiên lập tức kể lại từng câu từng chữ đã nói lúc đối đáp với Lý Duy Nhất, tình cảm chân thành tha thiết, hệt như một người trung nghĩa.
Ngu Hòa nhíu mày, cảm thấy kỳ quái. Nàng chỉ là tu vi nhất trọng sơn, đối phương lại là thống soái Bạch Viên Doanh thành danh ngàn năm, nhân vật cấp bậc Bát Thập Nhất Nguyên Sĩ.
Nương tựa vào nàng?
Ngu Hòa nói:
- Lư Nguyên Sĩ bái nhầm cửa rồi! Ta trước nay không tham gia vào chiến tranh của Ma Quốc và cuộc tranh giành quyền lực trên mảnh đại địa này.
Giọng điệu Lư Triển Thiên tràn đầy chân thành:
- Không bái nhầm! Chính vì Hòa Quận Chúa xuất thân từ Tiêu Linh Quân, trong lòng ôm đại nghĩa Nhân tộc, phẩm hạnh cao thượng, Lư mỗ mới dám tin tưởng, mới dám đến đây cản đường. Các vị hoàng tộc Siêu Nhiên khác của Ma Quốc, Lư mỗ thật sự không dám nương tựa, sợ một bầu máu nóng lại đổi lấy lạnh lòng và lợi dụng.
Ngu Hòa nheo mắt hỏi:
- Ngươi có dám cùng ta đến Tiêu Dao Kinh gặp Đại Tông Chính không?
Lư Triển Thiên lộ vẻ vui mừng:
- Mạt tướng chính là hy vọng Hòa Quận Chúa có thể giúp đỡ liên hệ với Đại Tông Chính.
Tiêu Dao Kinh, Tông Nhân Phủ.
Đại Tông Chính Ngu Đạo Nhàn đương nhiên muốn lập tức tiếp kiến vị cường giả Nguyên Sĩ lặn lội ngàn dặm tìm đến nương tựa. Ma Quốc đang trong lúc cần dùng người, cường giả bậc này phản bội theo phe mình là việc vui to lớn.
Chuyện này không cần nghi ngờ nhiều.
Cùng với việc Tổ Miếu ủng hộ hoàng tộc Ngu gia, chắc chắn sẽ có càng nhiều cường giả quy phục.
Càng là cường giả, càng biết xem xét thời thế.
Nửa canh giờ sau, Ngu Hòa được gọi vào.
Nàng bước vào trong điện nói:
- Bái kiến Đại Tông Chính.
Hiển nhiên, Ngu Đạo Nhàn trò chuyện rất vui vẻ với Lư Triển Thiên, tâm trạng khá tốt.
Hắn nhìn về phía Ngu Hòa đang đứng phía dưới, hai con ngươi lóe lên thần quang hỏi:
- Hòa nha đầu của nhà lão Thập, lão phu nhớ ngươi. Đã phá cảnh Bỉ Ngạn rồi sao?
Ngu Hòa nói:
- Hồi bẩm Đại Tông Chính, đến Bỉ Ngạn cảnh nhất trọng sơn rồi.
Ngu Đạo Nhàn nói:
- Ngươi là tôn nữ đích tôn, lại là cường giả Siêu Nhiên, gọi gia gia là được, đừng xa lạ như vậy. Bước vào Bỉ Ngạn, nhảy qua cấp độ sinh mệnh khác, nhớ đến bái tế tổ tiên, sau này trên gia phả Siêu Nhiên sẽ có tên của ngươi.
Ngu Đạo Nhàn nhìn Lư Triển Thiên đứng ở một bên, nàng thật sự không ngờ, thanh danh tốt đẹp xuất thân từ Tiêu Linh Quân, cách biệt với những cuộc đấu đá thâm hiểm trong nội bộ Ma Quốc lại có nhiều lợi ích đến vậy.
Xem ra, hoàng tộc Ma Quốc muốn chân chính nhận được sự ủng hộ của Tổ Miếu, sự giúp đỡ của Bách Cảnh Viện, sự ủng hộ của võ tu trong thiên hạ, rất cần thiết lập lại hình tượng của hoàng tộc.
Phải dựng lên vài biểu tượng.
Ngu Đạo Nhàn hỏi:
- Lão phu nhớ, ngươi có một nữ nhi phải không?
Ngu Hòa đáp:
- Nàng... đã chết ở Động Khư Doanh rồi.
Năm xưa, Thanh Tử Khâm đã tự thiêu mình trong Thiên Hỏa Thế Giới. Để giúp nàng kim thiền thoát xác, đám người Lý Duy Nhất, Trang Sư Nghiêm, Ngu Hòa thống nhất khẩu cung rằng, nàng đã chết!
Người mà Ngu Hòa đưa về Tông Nhân Phủ không phải là Thanh Tử Khâm.
Mà là con mồ côi của đại ca nàng, Ngu Thanh Thanh.
Cuốn hồ sơ nàng nhờ người làm giả, vào lúc Tông Nhân Phủ xảy ra đại họa đã bị Thanh Từ hủy diệt.
Nhưng Ngu Thanh Thanh từng ở lại Tông Nhân Phủ một thời gian, không ít người quen biết nàng. Về sau khi lập lại hồ sơ, đã bổ sung tên của nàng vào.
Còn về phía Tiêu Linh Quân, Thanh Tử Khâm cũng chỉ ở Niệm Sư Vệ của Tân Binh Doanh vài tháng, hơn nữa, nàng hay đi một mình, tính cách cô độc. Hiện tại đã gần trăm năm trôi qua, ngoại trừ những người ở Thiếu Dương Ti, còn ai nhớ rõ nàng trông như thế nào?