Ngũ Sát Thiên La

Sự va chạm đạo thuật của cường giả Đại Thánh Sơn khiến dãy núi xung quanh dày đặc vết nứt, hoa cỏ cây cối hóa thành bột mịn, rắn sâu chuột kiến chết không có chỗ chôn.

- Xoẹt xoẹt.

Mặt đất hiện ra trận văn màu máu chi chít. Trong không gian trên đỉnh đầu xuất hiện hàng ngàn hàng vạn mảnh gương vỡ. Lúc này hai người mới phát hiện ra, lòng đất và không gian đều đã bị phong tỏa hoàn toàn.

Hồng Tụ Y như ảo ảnh xuất hiện giữa không trung, tay cầm pháp trượng, bước đi giữa từng mảnh vỡ gương:

- Không hổ là truyền nhân Tổ Miếu, trên người quả nhiên có mang theo đạo thuật công phạt. Không biết còn có mấy chiêu?

Nàng vừa tinh thông thủ đoạn phong cấm không gian, vừa tinh thông độn thuật không gian, thân hình luôn đổi hướng, giống như có mấy chục nàng đồng thời tồn tại.

Thân hình La Thi cao lớn, làn da có màu xanh đậm, xuất hiện trên đỉnh núi vỡ nát bên phải, vươn tay hướng vào hư không. Cây cốt mâu Cổ Tiên cắm sâu vào bên trong núi bay ra, rơi vào tay hắn.

Hắn nói:

- Chúng ta là chuyên gia giết người, sẽ không cho các ngươi bất kỳ sinh cơ nào. Hôm nay, hai vị truyền nhân Tổ Miếu đừng hòng rời khỏi đây!

Trước ngực hắn có một vết nứt thật lớn, vậy mà không phải sinh linh, mà là một Thi Vương lợi hại.

- Vù! Vù! Vù...

Thiên Ti Khô Vinh Tuyến chi chít một lần nữa hiện ra quanh thân Lý Duy Nhất và Triệu Mãnh, dung hợp cùng với các mảnh vỡ của gương. Kẻ nắm giữ món Pháp khí này là một Thảo Nhân màu vàng mặc áo vải, đi giày vải, trên đầu đội mũ vải. Trông có vẻ giống như một người rơm thực sự mặc quần áo.

Dị Nhân Chủng Ma Ha La dang rộng đôi cánh, bay trên bầu trời, trong tay cầm một thanh cổ kiếm màu đen:

- Lần tập kích này thật là thất bại, không giết được ai, mới chỉ hủy một chiếc Ngọc Chu.

Triệu Mãnh và Lý Duy Nhất đứng quay lưng vào nhau, mỗi người cảnh giác một phương vị.

Vẻ mặt Triệu Mãnh nghiêm trọng đến cực điểm:

- Tại Trung Thổ Tẩu Lang, ta từng bị Thảo Nhân và La Thi ám sát. Chính trong trận ám sát đó, ta phá cảnh tam trọng sơn mới có thể thoát thân rời đi. Nghe nói, Ngũ Sát Thiên La từng giết chết cường giả cấp Thánh, cho nên, có thể xếp vào mười hạng đầu Trung Thổ trong tổ chức sát thủ. Xem ra lúc này vì giết Ma Đồng, toàn bộ cao thủ đỉnh phong của tổ chức sát thủ đều bị xuất động, là dốc toàn lực kéo đến. Thủ lĩnh của tổ chức tên là La Sinh, đế thuật Đoạn Tội Đao Pháp có uy năng bá đạo mở núi cắt sông, chắc chắn cũng đã tới, nhưng vẫn chưa hiện thân, nhất định phải cẩn thận.

Lý Duy Nhất một tay cầm Hoàng Long Kiếm, một tay cầm Ác Đà Linh, Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân lơ lửng trên đỉnh đầu bảo vệ cơ thể, tiên hà thanh huy lan tỏa, ánh mắt thầm quan sát bốn cao thủ đã hiện thân.

Bảy con Phượng Sí Nga Hoàng ở lại Uyển Khâu, trông coi bốn cao thủ hoàng tộc Ma Quốc, không đi cùng hắn, lúc này hiển nhiên là không thể trông cậy vào chúng.

Lý Duy Nhất truyền âm:

- Mọi lộ tuyến độn pháp đều đã bị phong tỏa, nhưng chúng ta có một ưu thế lớn nhất. Cuộc va chạm đạo thuật của Đại Thánh Sơn vừa rồi làm kình khí dao động mãnh liệt, tin tức sẽ nhanh chóng truyền đến Thường Đô và Uyển Khâu. Thời gian kéo dài càng lâu, càng có lợi cho chúng ta.

Triệu Mãnh lấy ra chiếc cà sa mà Tam Giới thần tăng đưa, khoác lên người. Từ trong Tổ Điền của hắn bay ra một cây thiền trượng to bằng miệng bát.

Lý Duy Nhất nhìn về phía La Thi:

- Chiếc Ngọc Chu này đã ở bên cạnh ta cả trăm năm, ngươi phá hủy nó, nhất định phải bồi thường gấp mười lần.

La Thi nhe răng cười, không hề có điềm báo, cốt mâu trong tay đột ngột ném ra:

- Không hổ là kẻ được mệnh danh là chủ nhân Đạo Tổ Thái Cực Ngư, ra vẻ đạo mạo gớm nhỉ.

Cốt mâu đã thai nghén ra linh tính, hiện ra hư ảnh rết trăm chân, quỹ đạo biến ảo khó lường, chợt lên chợt xuống, lao thẳng tới ngực Lý Duy Nhất. Mũi mâu lóe lên tiên quang rực rỡ, không ngừng xé rách không gian.

Cùng lúc đó.

Thảo Nhân khống chế Thiên Ti Khô Vinh Tuyến thu gọn vào trong, mỗi một sợi tơ không chỉ sắc bén như đao, đầu kia của sợi tơ quấn quanh trên người từng cỗ Thi Sát. Trong chốc lát, hàng ngàn hàng vạn cỗ Thi Sát che trời lấp đất bay về phía Lý Duy Nhất và Triệu Mãnh.

Hai tên sát thủ khác là Hồng Tụ Y và Ma Ha La cũng ra tay. Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân mở ra một mảnh không gian cho Lý Duy Nhất và Triệu Mãnh, cản lại những sợi tơ như mạng nhện.

- Bùm!

Thân hình Lý Duy Nhất di chuyển, một kiếm chẻ đôi hư ảnh con rết bay tới cùng với cốt mâu bên trong nó. Trước mắt xuất hiện một bóng đen nuốt chửng hắn, Lý Duy Nhất ngẩng đầu nhìn lại, là thể phách cao lớn của La Thi đang lao tới.

La Thi nhân lúc Lý Duy Nhất vung một kiếm chém về phía cốt mâu, năm ngón tay phải xòe ra, ngưng tụ thành một đạo đại thủ ấn kinh văn thi hỏa, bao bọc toàn bộ cơ thể Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất chân đạp mây mù khói xanh, thân hình lướt đi, trốn thoát khỏi thủ ấn của La Thi. Hắn không có bất kỳ cơ hội thở dốc nào, một cảm giác nguy hiểm còn đáng sợ hơn truyền đến từ đỉnh đầu.

Trên bầu trời, đôi cánh trên lưng Ma Ha La thu lại, hai tay cầm cổ kiếm màu đen chém thẳng vào đầu Lý Duy Nhất. Hắn phối hợp với La Thi kín không kẽ hở, cực kỳ ăn ý, dụng ý ở một kiếm này sẽ chém chết truyền nhân Tổ Miếu.

Lý Duy Nhất vừa nãy quan sát bốn kẻ thù đã hiện thân, mang lại cảm giác nguy hiểm lớn nhất cho hắn chính là thanh kiếm trong tay Ma Ha La. Hắn cảm thấy bên trong thanh kiếm này rất có thể phong ấn một chiêu đạo thuật sát lục. Nếu Ngũ Sát Thiên La là do Ngu Đạo Chân mời đến, vậy thì vì đạt được mục đích, rất có thể chấp nhận bỏ ra cái giá lớn hơn nữa.

Lý Duy Nhất cẩn thận ứng phó, giương kiếm hướng lên trời...

Chuyện quỷ dị đã xảy ra.

Thân thể Ma Ha La cùng với thanh kiếm trong tay, vậy mà thu nhỏ lại trong nháy mắt, biến thành to bằng nắm đấm, tốc độ tăng vọt gấp mấy lần. Chỉ dựa vào thân thể thu nhỏ lại, Ma Ha La liền tránh thoát một kiếm này của Lý Duy Nhất, đâm thẳng vào trái tim hắn.

Khoảng cách gần như vậy, biến hóa ập đến quá bất ngờ. Cho dù trong cơ thể Lý Duy Nhất có Muộn Hồ Lô, nếu không thể đỡ được đòn này thì hôm nay hắn phải bỏ mạng tại đây.

Ngoại trừ những tình huống đặc thù, Muộn Hồ Lô đều cần Lý Duy Nhất mất máu quá nhiều mới có thể sinh ra cảm ứng, sau đó hiện thân. Nàng không thể duy trì trạng thái tập trung cao độ để luôn theo dõi an nguy của hắn, đa số thời gian đều phải dựa vào bản thân hắn ứng phó nguy hiểm.

Thế nào là tình huống đặc thù? Ví dụ như xuất hiện kẻ thù quá mức cường đại, lại ví dụ như Lý Duy Nhất bị ép phải sử dụng trọng khí như Lưu Ly Trản, đều sẽ kinh động đến nàng.

- Ầm ầm!

Lý Duy Nhất gặp biến không kinh, Ác Đà Linh trong tay trái, phình to thành một chiếc lục lạc có kích cỡ bằng chuông đồng, phóng ra minh vụ và chấn kình của Pháp khí chí thượng, đánh bay Ma Ha La đã thu nhỏ cơ thể văng ra ngoài.

Cùng lúc đó.

- Gào!

Trong minh vụ, một con Long Thủ Thác Đà nửa hư nửa thực xông ra, húc vào La Thi đang tấn công tới từ phía sau một lần nữa.

Lý Duy Nhất hô lớn:

- Sư huynh, trao đổi đối thủ! Cẩn thận thanh kiếm trong tay tên sát thủ Dị Nhân Chủng có thể biến lớn thu nhỏ kia!

Lý Duy Nhất nhìn ra Thảo Nhân và Hồng Tụ Y giỏi về chiêu thuật giam cầm và lấy nhu khắc cương, sư huynh đối đầu với bọn họ rất chịu thiệt. Trái lại, hắn cầm cầm Ác Đà Linh, đối đầu với niệm sư và trận thuật sẽ có ưu thế hơn.

Thân hình to lớn của Triệu Mãnh lướt qua Lý Duy Nhất:

- Tốt!

Một quyền như tinh thần kim quang nện về phía La Thi đang cầm cốt mâu cũng có thân hình cao lớn không kém. La Thi vừa mới dùng thân thể đâm vỡ nát Long Thủ Thác Đà, hung thần ác sát xông tới, liền bị một quyền của Triệu Mãnh đánh bay xa ba dặm.

Lý Duy Nhất thả ra mười cỗ Chiến Thi, canh giữ ở mười phương trên mặt đất và bầu trời, lấy linh quang năm màu để khống chế, đánh lùi, xé nát, đánh bay những cỗ Thi Sát đang che trời lấp đất đánh tới.

Giữa núi rừng, tiếng chuông vang rền.

Lý Duy Nhất rung lắc Ác Đà Linh, mặc kệ thân hình Hồng Tụ Y biến hóa như thế nào, ánh mắt vẫn luôn bám sát theo nàng. Hồng Tụ Y am hiểu độn thuật không gian, ở góc độ vật lý, rất khó để khóa chặt nàng, tấn công nàng. Nhưng công kích tinh thần ý niệm do Pháp khí chí thượng tạo ra có thể chui lọt bất kỳ lỗ hổng nào, vừa vặn khắc chế nàng.

Hồng Tụ Y không dám tiếp tục Không Gian Độn Di, thân hình lộ ra, đứng lơ lửng trong hư không nơi có trăng sáng, hai tay cầm trượng chắn trước người, phóng ra linh thần của Thánh Linh Vương Niệm Sư tam trọng đỉnh phong, chặn ác niệm không ngừng sinh sôi trong ý thức hải cùng với tiếng chuông như sấm nổ.

Con ngươi Lý Duy Nhất co rút, trong đồng tử phản chiếu thân ảnh của Hồng Tụ Y, bộp một tiếng, bàn tay vỗ mạnh vào chiếc chuông.

- Đoong đoong!

Chiếc chuông rung lên.

Minh vụ đen như mực, tuôn ra khỏi miệng chuông như thủy triều, bay thẳng về hướng mặt trăng, che kín cả bầu trời, nhuộm đen không trung trong vắt.

Trong minh vụ vang lên từng tiếng hú dài.

Từng con Long Thủ Thác Đà xông ra, hóa thành bầy lạc đà, tiếng móng guốc ầm ầm vang dội, đâm nát trận pháp gỡ vỡ, lao thẳng về phía Hồng Tụ Y đang đứng giữa không trung.

Chỉ cần có thể đánh chết vị Trận Pháp Sư phe địch này, Lý Duy Nhất và Triệu Mãnh tiến có thể công, lùi có thể trốn, thoát khỏi trận thế vây sát của Ngũ Sát Thiên La.

- Rào!

Hồng Tụ Y cắn chặt răng, mi tâm lóe lên linh quang vạn trượng, hai tay giơ cao pháp trượng bổ thẳng về phía trước.

Sau lưng nàng, hai trận bàn của Thánh Trận khổng lồ như hai ngọn núi, xoay tròn vượt qua cơ thể, nện về phía bầy lạc đà hùng hổ và minh vụ thôn thiên phệ địa đang vọt lên từ mặt đất.

- Bùm!

- Ầm ầm!

...

Bầy Long Thủ Thác Đà nửa hư nửa thực, dưới sự va chạm của hai trận bàn Thánh Trận, chúng liên tiếp nổ nát bấy.

Đột nhiên, thân hình Lý Duy Nhất bay vọt ra khỏi minh vụ và bầy lạc đà như thiểm điện, xuất hiện ở bên trên hai trận bàn Thánh Trận. Vung một kiếm bổ ra minh hà uốn lượn, chém thẳng vào nàng.

Sắc mặt Hồng Tụ Y khẽ biến, vội vã lùi lại, bay về phía mặt đất. Thảo Nhân đứng dưới đất, một chưởng lăng không vỗ ra, thi triển đế thuật.

- Rào!

Những thanh kiếm rậm rạp tựa như phiến lá lúa đâm ra từ mặt đất, vươn dài mấy dặm, giống như rừng rậm chiến kiếm, ngăn trở Lý Duy Nhất.

- Xoẹt xoẹt.

Một trăm bốn mươi bốn cột sáng lôi điện nối liền thiên địa, sắp xếp thành hình tròn, hóa thành Lôi Cức Trận bổ nát và thiêu rụi rừng rậm chiến kiếm tựa lá lúa, hóa thành bột phấn màu đen bay lả tả trên bầu trời.

Cánh tay Hồng Tụ Y chảy máu, bị Minh Hà Bát Trảm mà Lý Duy Nhất vừa chém ra làm bị thương. Nàng cùng với Thảo Nhân vô cùng hoảng sợ trốn chạy về phương xa.

Trên người Lý Duy Nhất lóe lên tia điện, nhấc chân lên.

Hắn nghĩ tới lời sư huynh nói lúc trước, thủ lĩnh của Ngũ Sát Thiên La là La Sinh vẫn chưa hiện thân, vì vậy đè nén lại ý định truy kích.

Hồng Tụ Y nói:

- Hắn không trúng kế.

- Vù! Vù!

Nàng và Thảo Nhân quả quyết quay trở lại, một trái một phải bám sát mặt đất uốn lượn bay lên, đánh ra mưa phù và Thiên Ti Khô Vinh Tuyến, khởi động tấn công từ xa về phía Lý Duy Nhất để tiến hành kiềm chế.

Chỉ một khoảnh khắc trước, khi Hồng Tụ Y và Thảo Nhân giả vờ chạy trốn, chiến cục trên mặt đất quả nhiên đã xảy ra biến cố kinh thiên. Triệu Mãnh lấy một địch hai, đánh cho La Thi và Ma Ha La không ngừng lùi bước.

Ầm một tiếng, thủ lĩnh của Ngũ Sát Thiên La là La Sinh giống như Tử Thần phá vỡ vách núi xông ra, trên người mặc Vạn Tự Khí Thiết Bố Chiến Y có khả năng tăng cường tốc độ, đeo mặt nạ sắt đen, tay cầm Phá Pháp Thí Tiên Đao.

Thanh đao này được đúc từ thần thiết trong cơ thể Cổ Tiên. Thần thiết đó ở thời viễn cổ là một món trọng khí, từng chém chết Tiên. Vô số vạn năm trôi qua, nó mục nát trong xác Tiên, hóa thành sắt gỉ, đúc thành thanh đao này có thể phá vỡ vạn pháp. Cho dù chỉ cắt rách da thịt, cũng sẽ có tử vong đao khí kinh khủng nhập thể, khiến vết thương khuếch tán, khiến thương thế không ngừng trở nên nghiêm trọng.

- Bùm!

La Sinh nhắm chuẩn thời cơ, đột nhiên ám sát, dứt khoát chém một đao vô cùng sắc bén về phía gáy Triệu Mãnh. Lưỡi đao rạch qua pháp khí hộ thể và kinh văn cà sa của Triệu Mãnh, giống như chẻ nước cưỡi gió, gần như không bị cản trở.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters