Bắt rồng

Long Đình là Đại Trường Sinh, tu vi thâm hậu. Nhưng bị niệm lực của Thánh Linh Vương Niệm Sư gắt gao áp chế tinh thần ý niệm, thân thể không chịu khống chế, không thể mở miệng, khó mà nhúc nhích.

Chỉ có đôi mắt phản hồi lại cảm xúc không thể diễn tả bằng lời trong nội tâm hắn lúc này.

Lý Duy Nhất không giết hắn, điểm một chỉ làm hắn ngất đi, còn cần dùng hắn.

- Là Linh Giới màn đen.

- Là Phật Bộ muốn tập kích Phong Châu sao?

...

Trong Châu Mục Phủ loạn thành một đoàn, các sinh linh như nha lại, nha dịch, người hầu, dị thú kinh hô bỏ chạy, người thì cầm đèn, kẻ thì bay xé gió, người lại kích hoạt trận pháp.

Lý Duy Nhất cảm nhận được khí tức Siêu Nhiên bộc phát ra, ánh mắt phóng về phía đó.

Châu Mục Phong Châu Song Thủ Bạch Giao Vương thả ra pháp khí hàn băng màu trắng, tuôn về phía Trận Điện ở trung tâm Châu Mục Phủ.

Lại có vô số kinh văn như thủy triều văn tự, tràn ngập từng tòa điện vũ lầu cao, ào ạt lao về phía huyết phiên và Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất đứng thẳng tắp, linh quang năm màu ở mi tâm tràn ra hư không như tơ như thác, rực rỡ tựa thần hà, chiếu sáng bóng tối trong Châu Mục Phủ.

Năm ngón tay phải xòe ra ấn về phía hư không.

- Ầm!

Linh quang năm màu chấn động và nổ tung, hóa thành những gợn sóng khí kình năm màu, đánh tan tất cả kinh văn Siêu Nhiên đang tràn tới.

Luồng chấn kình niệm lực khủng khiếp này mạnh đến mức mấy trăm sinh linh trong Châu Mục Phủ đều ngất xỉu, ngã gục xuống đất. Tiếp đó, bọn họ trôi nổi lên trong sương mù khí năm màu, theo một cái vung tay áo của Lý Duy Nhất, tất cả bay về phía vị Siêu Nhiên ở sâu trong Châu Mục Phủ.

- Gào!

Tiếng long ngâm đinh tai nhức óc vang vọng cả tiểu thế giới đang bị Linh Giới màn đen bao phủ:

- Lý Duy Nhất, ngươi muốn chết à, Minh Giao Vương ở ngay trong thành!

Lấy danh tiếng hiện tại của Lý Duy Nhất, Siêu Nhiên trên đất phía nam Doanh Châu làm sao có thể không nhận ra linh quang năm màu chứ?

Lý Duy Nhất nói:

- Đã đưa quan lại trong phủ cho Châu Mục rồi, xin Châu Mục nhận lấy.

Lý Duy Nhất có thông tin do Thanh Từ tiết lộ, tự nhiên sẽ không tin đối phương.

Song Thủ Bạch Giao Vương nhìn thấu Lý Duy Nhất muốn lợi dụng những kẻ ngất xỉu trong Châu Mục Phủ để kìm hãm, trói buộc mình. Vì vậy, hắn hoàn toàn không bận tâm đến sống chết của đám người này, thân thể duy trì hình người hóa thành một luồng ánh sáng trắng, chớp mắt đáp xuống nóc Trận Điện.

Bộ dạng loài người trung niên của hắn có thân hình vạm vỡ, hai cánh tay dang ra, Tổ Điền bùng nổ huyền quang màu trắng.

Thấy vậy, Lý Duy Nhất khẽ cau mày.

Nếu vị Châu Mục Song Thủ Bạch Giao Vương này không dùng Túi Càn Khôn cứu bọn họ, thì tiếp theo, dư ba chiến đấu có giết lầm, làm bị thương một số người hay không, không phải chuyện mà Lý Duy Nhất có thể quyết định được nữa.

Lý Duy Nhất thả đám Tam Phượng, Tứ Phượng, Lục Phượng ra, bảo bọn chúng đi thu thập tài vật trong kho và tìm kiếm dược điền.

Địa Linh Tử thì phụ trách khống chế huyết phiên.

Trận Điện cao ba tầng, làm bằng kim loại đen.

Dưới sự kích hoạt của Song Thủ Bạch Giao Vương, bên trong điện, trên nóc điện, trên tường, trên cột đồng nổi lên những trận văn dày đặc, đồng thời lan tràn ra toàn bộ Châu Mục Phủ, dâng lên từng luồng sáng trận pháp.

- Vù!

Trên người Lý Duy Nhất hiện ra điện quang màu đỏ rực, xuyên thủng trận văn và pháp khí hộ thể của Song Thủ Bạch Giao Vương, trong khoảnh khắc, hắn đã đi tới nóc điện.

Năm ngón tay xòe ra, một chưởng đánh xuống.

Trận chiến này, hắn phải tốc chiến tốc thắng.

Vừa ra tay đã sử dụng Phiên Thiên Chưởng Ấn.

Quang ảnh ấn Bàn Long cổ xưa còn to lớn hơn cả Trận Điện bên dưới, hạ xuống trước chưởng ấn của Lý Duy Nhất, uy áp cuồn cuộn.

Từ phương hướng của một hồ nước nhỏ trong Châu Mục Phủ truyền ra bốn luồng khí tức Siêu Nhiên.

Đám người phản ứng nhanh chóng, liên thủ kết trận. Ở trung tâm trận bàn, chém ra một thanh cự kiếm băng tinh màu đen dài vài dặm, xé toạc hư không, ầm ầm chém nát quang ảnh ấn Bàn Long do Lý Duy Nhất ngưng tụ ra.

- Minh Giao Tứ Hữu.

Lý Duy Nhất nghiêm túc liếc nhìn sang bên phải.

Hiển nhiên, Chúc Diệp cũng tới Phong Châu. Minh Giao Tứ Hữu không có tư cách đến dự hội, cho nên ở lại trong châu thành.

Không cần Lý Duy Nhất dặn dò, Tam Phượng đã nắm lấy song giản, vỗ cánh ngưng tụ ra một đám mây lửa bay qua, chiến ý dạt dào, mang theo khí khái một chọi bốn.

Song Thủ Bạch Giao Vương trên nóc điện vũ bị chưởng ấn mà Lý Duy Nhất vừa ngưng tụ ra làm cho kinh sợ, nếu không có Minh Giao Tứ Hữu giải vây, bản thân tuyệt đối không đỡ nổi.

- Chiến lực của tiểu bối này trực tiếp bắt kịp Thánh cảnh.

Song Thủ Bạch Giao Vương mặc ngọc giáp màu trắng, nhân cơ hội uốn người lao xuống phía dưới Trận Điện, thân pháp cao siêu, chân đạp thanh vân, trốn thoát ra ngoài.

Hắn muốn tìm kiếm lối vào của Linh Giới màn đen.

Nhưng trong Linh Giới màn đen này còn sót lại niệm lực che giấu của Đế Niệm Sư. Lúc trước lấy tu vi của Thanh Tử Khâm, khi bị nhốt lại cũng rơi vào cục diện bị động chịu đòn, không tìm thấy lối ra.

Lý Duy Nhất sải bước ra, chớp mắt đuổi kịp Song Thủ Bạch Giao Vương, một chưởng đánh thẳng xuống đầu đối phương.

Đại Thủ Ấn được ngưng tụ ra.

Khoảnh khắc hai chân Song Thủ Bạch Giao Vương chạm đất, xoay người lại, bàn tay biến thành vuốt rồng, toàn thân được bao phủ bởi lớp vảy trắng, đánh ngược lên trên.

Quanh thân hắn hiện ra một hư ảnh Bạch Giao Long khổng lồ, quấn lấy toàn bộ Trận Điện. Hai cái đầu Bạch Giao Long mọc lên sau lưng hắn, trợn trừng dữ tợn.

Từ trong miệng của hai cái đầu Giao Long phun ra hai cột sáng màu trắng.

- Ầm ầm.

Thân thể Song Thủ Bạch Giao Vương chìm xuống, khẽ hừ một tiếng, tiếp đó bay ngược ra ngoài. Hư ảnh Bạch Giao Long quấn quanh thân thể hắn vỡ nát dưới chưởng ấn của Lý Duy Nhất.

Song Thủ Bạch Giao Vương rơi xuống đất, lập tức phát giác ra sự tình không ổn.

Mặt đất vốn rắn chắc vậy mà biến thành trạng thái lỏng, điện vũ lầu các xung quanh đều đang chìm xuống.

Là Địa Linh Tử chấp chưởng huyết phiên, kích hoạt Thánh Trận trong huyết phiên.

Hắc Thủy Phúc Địa Trận.

- Gào! Gào!

Song Thủ Bạch Giao Vương hóa thành bản thể Giao Long, hai cái đầu giao khổng lồ dẫn đầu giãy thoát khỏi hắc thủy của Thánh Trận, bay thẳng lên hư không. Hắn muốn chạy về phía Minh Giao Tứ Hữu, hội hợp với bọn chúng, liên thủ chống lại kẻ địch.

- Vù!

Một kiếm khí minh hà uốn lượn sắc bén vạch phá hư không.

Lý Duy Nhất cầm kiếm đứng trên nóc Trận Điện đang chìm xuống.

Trong tiếng rống thảm thiết trầm đục, hai cái đầu Bạch Giao Long to bằng ngôi nhà rơi mạnh xuống từ độ cao hai mươi trượng, đập nát một dãy hành lang bên cạnh Trận Điện, vụn gỗ bay tán loạn.

Từ trong xác Giao Long phun máu như thác đổ, mùi tanh ngập trời, nóng bỏng như dung nham.

Thân Giao Long thô to màu trắng mềm nhũn rơi xuống, rầm một tiếng, đập vào mặt đất lỏng màu đen, chìm nghỉm.

Lý Duy Nhất cầm kiếm lao lên không, phóng tới hồ nước nhỏ nơi Minh Giao Tứ Hữu đang đứng.

Minh Giao Tứ Hữu đều trong hình người, tay cầm đủ loại Pháp khí, chia ra đứng ở bốn phía hồ nước, kích hoạt chiến trận hợp kích. Trận bàn lơ lửng trên đỉnh đầu bọn chúng, bao phủ hồ nước nhỏ và các công trình kiến trúc xung quanh, chầm chậm xoay tròn, giải phóng bốn loại lực lượng lôi điện, Phong Sát, hàn băng, hắc vụ.

Sau khi dẫn xuất Phong Sát đánh bay Tam Phượng, bọn họ liền dốc toàn lực kích hoạt chiến trận, tấn công vách ngăn thế giới của Linh Giới màn đen.

Không ai hiểu rõ sự đáng sợ của Lý Duy Nhất hơn họ, căn bản không dám sinh ra tâm tư chống cự.

Từ lần chạm trán đầu tiên ở Doanh Tây, đến trận đại vây công của hơn mười vị Siêu Nhiên trên Nguyệt Lượng Hà Thảo Nguyên, tốc độ tăng tu vi của Lý Duy Nhất nhanh tới mức chỉ có thể dùng từ “đáng sợ khó dò” để hình dung. Bây giờ lại trôi qua hơn một năm, hắn tất nhiên càng nâng cao thêm một bước.

Giữa không trung, Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân bay ra từ trong Tổ Điền của Lý Duy Nhất, bộc phát uy năng chí thượng.

Vừa xoay tròn vừa bay nhanh, quang hoa năm màu trên luân bàn hóa thành vòng xoáy, khí kình hỗn trầm. Lại giống như vầng mặt trời năm màu, từ ngoài vũ trụ rơi xuống đại địa.

- Ầm!

Cho dù là chiến trận hợp kích cũng không cản nổi Pháp khí chí thượng, bị đánh xuyên qua chỉ bằng một đòn.

Đám người Minh Giao Tứ Hữu bị dư ba chấn động văng ra ngoài, rơi về các phương hướng khác nhau, phát ra tiếng sụp đổ và vỡ nát.

Không gian trong Linh Giới màn đen không tính là rộng rãi. Bọn họ không dám hóa thành bản thể, sợ rơi vào kết cục như Song Thủ Bạch Giao Vương.

Bốn người cực nhanh lao đi trong bóng tối, tìm kiếm lối thoát.

Đột nhiên.

- Vù!

Một ngọn Thanh Đồng Hỏa Diễm Ma Tháp bay đến giữa không trung Châu Mục Phủ, cao lớn như ngọn núi, ngọn lửa nóng bỏng, tỏa ra sức mạnh cắn nuốt và giam cầm.

Nguyên Liệt gào thét:

- Lý Duy Nhất, nơi này chính là Kỳ Lân Sinh Cảnh... Ngươi muốn đối đầu với Bán Tiên Ngọc Đế sao... Phụt...

Nguyên Liệt bị Lý Duy Nhất một chưởng đánh thành trọng thương, thất khiếu chảy máu, thân thể bay lên, làn da nứt toác, muốn hóa thành nguyên hình Giao Long.

Lý Duy Nhất giơ cánh tay lên, dẫn động ra một dòng sông pháp khí cuốn đối phương lên, ném vào trong tháp để trấn áp.

Hắn sớm đã có ý nghĩ bắt rồng.

Giao Long cảnh giới Siêu Nhiên, bất luận là chặt ra bán lẻ, hay bán nguyên con đều có thể bán được giá trên trời. Bản thể bọn chúng khổng lồ, nặng nề như núi, cả người đều là bảo vật.

Nếu có thể thuần hóa vài con Siêu Nhiên Giao Long để kéo xa liễn thì cực kỳ ra oai, Sinh Cảnh Chi Chủ và Trữ Thiên Tử đều phải hâm mộ.

Vừa rồi chém chết Song Thủ Bạch Giao Vương, trong lòng Lý Duy Nhất thực ra âm thầm tiếc nuối, một kiếm đó đã chặt bớt giá trị.

Minh Giao Tứ Hữu không phải đối thủ của Lý Duy Nhất và Tam Phượng, lần lượt bị trấn áp...

Không sai, Tam Phượng vẫn luôn tham gia chiến đấu, truy sát mẫu giao Nguyên Diệp.

Lý Duy Nhất từ trên trời giáng xuống, đánh ra một trăm bốn mươi bốn Lôi Cức Trận, trấn áp Nguyên Diệp, dán lên Định Thân Phù, dùng xiềng xích phù văn trói lại, ném vào Thanh Đồng Hỏa Diễm Ma Tháp.

Đến tận đây, Minh Giao Tứ Hữu hoàn toàn bị tiêu diệt, thất bại thảm hại.

Lý Duy Nhất giơ hai tay lên, dẫn động pháp khí, thu hồi Thanh Đồng Hỏa Diễm Ma Tháp lơ lửng trên không, một lần nữa hóa thành tòa tháp nhỏ tinh xảo cao một thước được hắn nâng trong lòng bàn tay.

Hắn phân phó Tam Phượng:

- Đi phóng hỏa.

Tam Phượng đáp:

- Được, đây là việc ta giỏi nhất.

Tam Phượng cất song giản đi, thu màng cánh lại, dang rộng đôi cánh lông vũ, thả ra ngọn lửa từ lớp lông bay về phía từng kiến trúc trong Châu Mục Phủ, lần lượt châm lửa, hóa thành biển lửa.

Tứ Phượng xách một cái Túi Càn Khôn nặng trĩu lảo đảo trở về:

- Lý lão đại, theo sự căn dặn của ngươi, tất cả văn thư, vàng bạc châu báu, Huyết Tinh, vải vóc, hương liệu, lương thực, vật liệu đá trong nhà kho, chỉ cần có thì ta đều vơ vét sạch sẽ rồi.

Lý Duy Nhất nói:

- Ngươi... Thật đúng là trùng tài, phế liệu gì cũng gom vào, đến mảnh giấy vụn cũng bị ngươi vét hết.

Quá nặng, trong Túi Càn Khôn lộn xộn, cái gì cũng có, có cảm giác Tứ Phượng đã dọn sạch toàn bộ kho hàng, bên trong bây giờ chắc là trống rỗng.

Lý Duy Nhất đành phải cất Túi Càn Khôn vào Không Gian Huyết Nê, sau này rảnh rỗi sẽ kiểm kê.

Chốc lát sau, Lục Phượng cũng xách Túi Càn Khôn lảo đảo quay về:

- Lý... Lý lão đại, trong dược điền không tìm thấy một cây đế dược nào, chỉ đào được tinh dược ngàn năm, Tiên Nhưỡng, và một ít Linh Thổ...

Lý Duy Nhất cầm lấy Túi Càn Khôn, không nặng lắm, mặt đen nhìn cái bụng phình to của Lục Phượng, hỏi:

- Thật sự không có đế dược sao?

Lục Phượng đáp:

- Không có... Tìm không thấy...

Cơ thể Lục Phượng vẫn đang loạng choạng, đứng không vững, từ miệng mũi phun ra tiên hà, rõ ràng là đang say thuốc.

Việc thu vét dược liệu này rõ ràng về sau không thể giao cho bọn chúng nữa.

Ăn vụng thì không sao, đừng để no ứ tận cổ chết ở trong dược điền là được.

Lý Duy Nhất cất đám Tam Phượng, Tứ Phượng, Lục Phượng, Địa Linh Tử, và thi thể của Song Thủ Bạch Giao Vương vào trong Túi Càn Khôn thiên phẩm.

Lý Duy Nhất liếc nhìn Châu Mục Phủ đã biến thành biển lửa, lại nhìn sang Long Đình nằm trên mặt đất. Hắn nhấc cán cờ của huyết phiên lên, từ từ, từng tấc từng tấc cắm vào Tổ Điền của đối phương.

Hắn muốn mượn pháp khí trong Tổ Điền của Long Đình để tiếp tục thúc đẩy Linh Giới màn đen.

Đối mặt với cường giả như Minh Giao Vương, chỉ có thể vứt bỏ Linh Giới màn đen, đổi lấy thời gian thoát thân.

Lý Duy Nhất dán một tờ Định Thân Phù lên mặt Long Đình xong, xoay người biến thành bộ dáng của đối phương, đẩy cửa đi ra, rảo bước rời khỏi Châu Mục Phủ.

Toàn bộ quá trình tập kích chưa đến một khắc chung.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters