Đế Lăng Tử

Có Linh Giới màn đen ngăn cách với bên ngoài, tu giả trong châu thành căn bản không biết chuyện xảy ra bên trong.

Lý Duy Nhất dùng tốc độ nhanh nhất chạy thẳng tới cổng thành, diện mạo và thân hình thay đổi liên tục.

Hắn vừa mới bước ra khỏi cổng thành.

Pháp khí trong Tổ Điền của Long Đình cạn kiệt, Linh Giới màn đen rào rào thu gọn về huyết phiên. Cảnh tượng chân thực trong Châu Mục Phủ theo đó lộ ra, làm chấn động các cường giả võ đạo ở các khu phố lân cận.

Một Đại Trường Sinh lớn tuổi sau khi vào Châu Mục Phủ tra xét, vô cùng kinh hãi lao ra, la lớn:

- Châu Mục Phủ bị tập kích rồi! Phủ khố bị cướp sạch, Châu Mục đại nhân máu nhuộm phủ nha... Trời Phong Châu sập rồi...

Toàn bộ khu vực thành trì ầm ĩ, tiếng ồn ào lan tràn.

Ngoài thành, Phong Hồ.

- Gào!

Một tiếng long ngâm vang lên, sóng âm tựa thần lôi, kéo theo gió lốc và mưa to.

Hiện tượng thiên văn trong phạm vi mấy trăm dặm xung quanh đều bị khí tức và cơn thịnh nộ của Minh Giao Vương làm thay đổi, ngưng tụ ra những đám mây đen dày đặc.

Võ tu trong toàn bộ châu thành đều run rẩy dưới sự uy áp khí tức của Minh Giao Vương, vô số người quỳ rạp trên mặt đất.

Bất Không Thành Tựu đã đến cách châu thành Phong Châu bốn trăm dặm từ sớm. Dường như hắn bị Minh Giao Vương làm cho hoảng sợ, lập tức dốc toàn lực kích hoạt pháp khí, bộc phát ra tốc độ trốn chạy nhanh nhất, xé gió bay về phía nam.

Cứ như vậy, khí tức của hắn dao động, tự nhiên rất nhanh bị Minh Giao Vương đang tìm kiếm xung quanh cảm ứng được.

Minh Giao Vương gào thét:

- Bất Không Thành Tựu? Còn muốn trốn?

Kèm theo một tiếng long ngâm vô cùng phẫn nộ, Minh Giao Vương hiển hóa ra bản thể Giao Long, thân thể dài như dãy núi bay vút lên tầng mây, đôi mắt giống như hai tòa minh hải, đuổi theo Bất Không Thành Tựu.

Phong Hồ, sóng lớn ngập trời, nước hồ đen kịt tựa mực tàu.

Một chiếc cự hạm màu đỏ thẫm cấp Vạn Tự Khí neo giữa hồ. Lầu hạm sáu tầng thắp sáng Quỷ Đăng, tất cả mọi người được bao trùm bên trong trận pháp.

Lãnh tụ các thế lực lớn đứng trên sàn thuyền, nhìn về phía Minh Giao Vương rời đi.

Trong đôi mắt phượng nhỏ hẹp của Thi Nhiêu có một đường vân chỉ vàng lóe lên, nàng nói:

- Thật kỳ lạ, Bất Không Thành Tựu vậy mà lại dám ngang nhiên đánh Châu Mục Phủ, chỉ dựa vào việc hắn đột phá tới tam trọng sơn?

Một vị cường giả Thệ Linh đến từ Vong Giả U Cảnh ẩn mình trong Pháp khí hắc sa tầng tầng lớp lớp lập tức nhảy khỏi chiến hạm, rơi xuống mặt nước, nói:

- Việc khác thường ắt có điều kỳ lạ, mau rút lui thôi. Đây rất có thể là kế điệu hổ ly sơn của Phật Bộ, thực chất là muốn tóm gọn chúng ta trong một mẻ lưới.

Cường giả Thệ Linh kia đến từ Hắc Thủy Hài Phủ, lập tức chui vào nước bỏ trốn, mượn nước hồ xóa sạch mọi khí tức.

Có người tán đồng:

- Đúng là có khả năng này, thiên chi kiêu tử như Bất Không Thành Tựu không thể nào một thân một mình lấy thân mạo hiểm tại địa phận địch nhân, hơn phân nửa là có cường giả thế hệ trước đi cùng hắn, có mục đích sâu xa.

- Nếu không rút lui nữa thì quá nguy hiểm.

- Đã thương nghị gần xong, không cần thiết phải ở lại tiếp, ta đi trước đây!

Ánh mắt đám người Văn Nhân Mẫn Nhi, Long Thịnh, Đế Lăng Tử đều lộ ra vẻ nghiêm túc, sau khi cáo từ Cố Khách và Thi Nhiêu, thi nhau Địa Độn tẩu thoát.

Cố Khách nhìn sang Thanh Tử Khâm đang chuẩn bị rời đi, hỏi:

- Lạc cô nương có biết Bất Không Thành Tựu ở trong thành không?

Thanh Tử Khâm bị mạng che mặt che đi dung nhan, quay đầu lại lạnh lùng liếc hắn một cái:

- Vẫn còn nghi ngờ ta à? Chân Linh Vương nên biết, nếu ta cấu kết với cường giả thế hệ trước của Phật Bộ, giờ phút này vị cường giả thế hệ trước đó đã khóa chặt vị trí của chúng ta, giáng lâm xuống, không ai có thể bỏ trốn.

- Có đạo lý.

Cố Khách áy náy mỉm cười.

Thanh Tử Khâm bay vút lên, nhẹ nhàng đáp xuống mặt nước, tiếp đó chìm xuống nước biến mất tăm.

...

Lý Duy Nhất kích hoạt Vô Thường Y màu đen, dưới màn đêm, men theo bờ Phong Hồ lao đi sát mặt đất, rất nhanh dựa vào cảm ứng với Nhị Phượng, Ngũ Phượng, tìm được Thanh Tử Khâm đang truy tìm dấu vết khí tức của Đế Lăng Tử.

Nơi này nằm ở khu vực vịnh tây nam của Phong Phủ, cách châu thành Phong Châu bảy trăm dặm.

Sau khi tụ hợp, hai người liếc nhau, đều âm thầm thở phào một hơi.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Thế nào rồi?

Thanh Tử Khâm mặc Vô Thường Y màu trắng, đáp:

- Cố Khách và Thi Nhiêu vẫn luôn nghi ngờ ta, phái kỳ trùng theo dõi ta, bị ta dùng Vô Thường Y tạm thời cắt đuôi rồi. Chẳng qua, Đế Lăng Tử mượn nước hồ tẩu thoát, hoàn toàn không có khí tức, phải tìm thấy vị trí hắn lên bờ, Nhị Phượng mới có thể theo dấu khí tức.

Lý Duy Nhất nói:

- Đi theo ta! Tốc độ phải nhanh, Minh Giao Vương có thể quay lại bất cứ lúc nào. Hơn nữa, nếu Thi Nhiêu và Cố Khách đã sinh nghi, tuyệt đối sẽ không cứ thế bỏ qua đâu.

Lý Duy Nhất cuốn Nhị Phượng vào Túi Càn Khôn trong tay áo, cùng Thanh Tử Khâm lao về một hướng trong màn đêm.

Thanh Tử Khâm thầm kinh ngạc hỏi:

- Ngươi biết Đế Lăng Tử trốn về hướng nào sao?

Lý Duy Nhất đáp:

- Ta không biết, nhưng Thất Phượng có lẽ biết. Hướng chúng ta đang đuổi theo hiện tại, chính là hướng khí tức của nó.

Thất Phượng không thể nào vô duyên vô cớ đi nhanh về một hướng nào đó.

Kể từ sau khi bị trượt trong cuộc tuyển chọn chỗ Thanh Tử Khâm, nó giống như bị đả kích, nghẹn một hơi, muốn chứng tỏ bản thân.

Trên đường đuổi theo, Thanh Tử Khâm nói cho Lý Duy Nhất biết:

- Đế Lăng Tử đúng là đã lộ diện, nhưng hắn mặc áo Vạn Tự Khí ngăn cách khí tức, trên mặt đeo mặt nạ Vô Tướng. Một khi tối nay truy tung thất bại, hắn cởi đồ trên người ra thì chúng ta vẫn không biết hắn là ai.

Nàng nói tiếp:

- Khi ta đến, bọn chúng đã thương lượng xong đại sự. Sau khi ta lên thuyền, những gì bọn chúng trò chuyện bàn bạc rõ ràng là đề phòng ta, chuyện quan trọng đều là truyền âm trao đổi.

Kể xong, Thanh Tử Khâm chìm vào im lặng, suy nghĩ xem tiếp theo mình nên đi đâu về đâu.

Có lẽ nàng chỉ có thể quay lại Thái Âm Giáo bế quan tu hành, không bao giờ có thể can thiệp vào các sự vật của Bách Cảnh Sinh Vực nữa.

Trong lòng Lý Duy Nhất lại có một suy tính khác.

Nếu truy tung Đế Lăng Tử thất bại, vậy thì chỉ có thể chuyển sang xử lý Cố Khách hoặc Thi Nhiêu. Tóm lại, phải trong sự kiện lớn tối nay, khiến thân phận của Thanh Tử Khâm được bộc lộ hợp lý, tốt nhất là có thể lập công lớn.

Nghĩ tới đây, ánh mắt Lý Duy Nhất sắc bén:

- Nếu truy tung Đế Lăng Tử thất bại, vậy thì chọn thủ lĩnh khác, dù thế nào cũng phải bắt sống một người, thu được tình báo. Nếu không... Bất Không đại sư mạo hiểm dẫn Minh Giao Vương đi, chẳng phải hoàn toàn không có giá trị sao?

Thanh Tử Khâm không nhận ra có gì không ổn trong lời nói của Lý Duy Nhất:

- Theo dấu đám người Văn Nhân Mẫn Nhi và Long Thịnh đúng là dễ dàng hơn một chút.

Không lâu sau, giọng Nhị Phượng từ trong Túi Càn Khôn truyền đến:

- Ta ngửi thấy hai luồng khí tức, một trong đó là Văn Nhân Mẫn Nhi, một luồng khác không chắc có phải là Đế Lăng Tử hay không, bọn chúng trốn xuống lòng đất rồi.

Lý Duy Nhất tóm lấy cổ tay Thanh Tử Khâm, thi triển ra Địa Sư Hành, lao vào bùn đất.

...

Bốn mươi chín châu của Kỳ Lân Sinh Cảnh tiếp giáp với Lang Độc Hoang Nguyên và biên giới Thánh Triều, sông ngầm và dịch đạo dưới lòng đất ngang dọc đan xen.

Văn Nhân Mẫn Nhi muốn rút lui về địa bàn của Diệt Đạo Quân, đi dưới lòng đất là an toàn nhất.

Làm như vậy vừa khó bị theo dõi, trong lúc Địa Độn rất dễ dàng phát hiện ra dao động của kẻ theo đuôi ở phía sau.

Lúc này, Văn Nhân Mẫn Nhi dừng lại trên nóc một pháo đài cự thạch của một dịch trạm dưới đất, Vân Tàm Ti Hàn Băng Bảo Y trên người mỏng manh xuyên sáng, bồng bềnh như mây, hai mắt nhìn chằm chằm vào dịch đạo dưới đất kéo dài mấy dặm ở phía sau.

Cái cảm giác quen thuộc bị theo dõi từng gặp phải lúc trước lại một lần nữa ùa vào trong lòng nàng.

Cảm giác này rất vi diệu.

Nếu không phải lần trước có cảm giác này, liền lọt vào cuộc tập kích của đám người Lý Duy Nhất, Thường Thư, Thích Ca Minh Nhật, nàng tuyệt đối sẽ không cảnh giác như vậy. Lúc đang Địa Độn, cảm giác này đặc biệt rõ ràng.

Trong mắt Văn Nhân Mẫn Nhi chợt lóe tia sáng trí tuệ, pháp khí và kinh văn trong cơ thể xuất kỳ bất ý ầm ầm bộc phát ra ngoài, hình thành từng vòng chấn kình khí vân.

Tức thì, Thất Phượng đang ở trạng thái nhỏ bé không kịp trở tay.

Cơ thể nó bay lùi về phía sau, bụp một tiếng hóa thành nguyên hình, biến thành vô cùng khổng lồ.

Thất Phượng xoay người bỏ chạy ngay lập tức.

Văn Nhân Mẫn Nhi cười nhạt:

- Ha ha, quả nhiên có thứ gì đó đang theo đuôi bản cô nương, bản lĩnh giỏi thật, vậy mà có thể bám theo ta ba ngàn dặm. Nếu không phải bản cô nương có tinh thần ý niệm đã thực hiện bước đại lột xác để tiến vào Thánh cảnh, cảm giác được mối nguy hiểm quen thuộc, nói không chừng lại giống hệt lần trước, lọt vào sự phục kích của Lý Duy Nhất.

Văn Nhân Mẫn Nhi nhận ra đây là kỳ trùng do Lý Duy Nhất nuôi dưỡng, liền thi triển ra thân pháp cực nhanh của cường giả tam trọng đỉnh phong, lướt tới trước mặt Thất Phượng như ảo ảnh, muốn bắt sống nó.

Thất Phượng la hét:

- Văn Nhân bà bà... Đừng đuổi theo ta...

- Xoẹt!

Thân hình Thất Phượng lần thứ hai thu nhỏ lại, bay thẳng lên trần hang.

- Bùm!

Tay áo dài của Văn Nhân Mẫn Nhi vung ra, đánh sụp mảng lớn trần hang, chấn động khiến Thất Phượng rớt xuống.

Nàng nói:

- Vật nhỏ, ngươi tiến bộ không ít, nhưng đối mặt với ta trong vòng mười năm nữa sẽ bước vào Thánh cảnh thì vẫn còn kém rất xa.

Thất Phượng bĩu môi:

- Ngươi đã hai ngàn tuổi rồi, nếu không bước vào Thánh cảnh nữa, trăm năm tới chắc chắn sẽ già chết.

Mỗi một câu của Thất Phượng đều chọc chính xác vào nỗi đau của Văn Nhân Mẫn Nhi, khiến nàng tức giận đến mức khuôn mặt xinh đẹp vặn vẹo, trực tiếp phóng ra ba món Vạn Tự Khí từ Tổ Điền, kích phát đến căn nguyên thức tỉnh, phong tỏa mọi đường lui của nó.

Pháp khí kinh văn của ba món Vạn Tự Khí ngưng tụ thành ba lồng giam kinh văn, từ ba phương vị khác nhau trấn áp lên người Thất Phượng.

Thất Phượng lại lải nhải:

- Không phải ta nói đâu, đều là Thường Thư nói cả... Thả ta ra đi, lần sau ta không theo đuôi ngươi nữa... Hắn còn nói, muốn bắt sống ngươi bán đi phòng đấu giá của Đệ Cửu Thương Hội.

Thất Phượng không hề sợ hãi, nó đã cảm ứng được Lý lão đại cách nơi này rất gần, rất nhanh sẽ đuổi tới, cố ý lắm mồm để kéo dài thời gian.

- Gào!

Tiếng sư tử hống trầm đục lan tràn trong không gian dịch đạo dưới lòng đất, hình thành sóng xung kích đánh về phía Văn Nhân Mẫn Nhi, Thất Phượng, cùng ba món Vạn Tự Khí do nàng khống chế.

Giọng nói của Lý Duy Nhất cùng tiếng rống của sư tử vang lên cùng lúc:

- Văn Nhân cô nương cần gì phải so đo với một con kỳ trùng nhà ta.

- Xoẹt xoẹt.

Trong dòng sóng âm, khí kình, bụi đất cuồn cuộn đổ tới, từng luồng lôi điện kiếm quang màu đỏ máu ngoằn ngoèo men theo mặt đất và vách đá, vượt qua hơn mười dặm, đánh bay ba món Vạn Tự Khí đang trấn áp Thất Phượng.

Lại có một cự kiếm lôi điện dài chừng một trượng xé toạc luồng không khí của không gian dịch đạo dưới lòng đất, lao thẳng tới Văn Nhân Mẫn Nhi.

- A!

Văn Nhân Mẫn Nhi đạp lên huyễn quang lùi nhanh về phía sau, hai tay dẫn động từng sợi pháp khí như tơ lụa, kéo ba món vũ khí đập vào cự kiếm lôi điện, đồng thời ánh mắt luôn nhìn chăm chú vào phương hướng đường hầm dưới lòng đất truyền ra tiếng sư tử rống.

Dịch đạo dưới lòng đất được đào dọc theo một dòng sông ngầm rộng bảy trượng.

- Ầm ầm ầm.

Trên mặt sông ngầm, một quầng đại địa khí màu vàng xỉn bao bọc lấy Địa Sư, như điện xẹt gió cuốn lao tới.

Dịch trạm dưới lòng đất được xây bằng những khối đá lớn, nằm ở vị trí địa thế khá cao, xây ngay đoạn cua của sông ngầm.

Đế Lăng Tử tựa lưng vào vách đá, phóng ra như gió lốc, đứng trên bục đá bậc cao nhất.

Một mũi tên bắn về phía Lý Duy Nhất trên lưng Địa Sư.

Trong tay hắn không có cung, cánh tay phải nhấc lên, trong hư không trước người liền xuất hiện một bức trận đồ hình tròn đường kính một trượng, lắp Vô Ảnh Tiễn ở giữa trận đồ. Dưới sự gia trì của từng vòng trận bàn, mũi tên bắn ra kèm theo âm bạo thanh vang dội làm chấn sụp mảng lớn vách đá.

Từ lúc xuất hiện đến khi bắn mũi tên, hoàn thành trong nháy mắt, tự nhiên mượt mà như mây bay nước chảy.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters