Mũi tên, vô ảnh.
Tốc độ vượt qua âm thanh.
Không thể nhìn bằng mắt, không thể nghe bằng tai, chỉ có thể dựa vào nhận thức để chống đỡ và né tránh.
Lý Duy Nhất đã từng được thấy sự lợi hại trong tiễn đạo của Đế Lăng Tử, từ sớm đã thả toàn bộ niệm lực ra ngoài, linh quang ngưng tụ đến mức gần như hóa lỏng, hình thành một vùng cảm nhận tuyệt đối năm màu.
Bất kỳ sự vật nào lọt vào phạm vi ba trượng, cho dù bé nhỏ như Thất Phượng, đều bị phát giác ra.
Nếu tu vi niệm lực đạt tới Thánh Linh Vương Niệm Sư tam trọng, thậm chí dung hợp tam hồn, đạt tới tứ trọng, có thể sánh ngang với cường giả cấp Thánh, vùng cảm nhận tuyệt đối này sẽ còn mạnh mẽ hơn nữa, phạm vi rộng hơn, thời gian phản ứng nhiều hơn.
- Vù!
Trong chớp mắt Đế Lăng Tử xuất hiện, Lý Duy Nhất liền rời khỏi Địa Sư, thân hình bay thẳng lên.
Phía dưới vang lên một tiếng nổ kinh thiên.
Địa Sư bị mũi tên vô ảnh bắn nổ tung, hóa thành một đám khí vụ. Sức xuyên thấu của mũi tên vô cùng khủng khiếp, vèo một tiếng cắm sâu vào lớp đá tảng.
Lý Duy Nhất không né được mũi tên do Đế Lăng Tử bắn ra.
Đế Lăng Tử bắn không phải một mũi tên, mà là sáu mũi tên.
Lý Duy Nhất bay vút lên giữa không trung, nhận thấy hai mũi tên vô ảnh trong đó tiến vào phạm vi ba trượng, nhưng lại không có cách nào né tránh. Tốc độ của mũi tên quá nhanh, nhanh đến mức mọi thân pháp của hắn đều chậm như rùa bò.
Thời gian phản ứng chỉ trong chớp mắt.
- Bùm! Bịch!
Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân đã được kích hoạt trước bay ra từ Tổ Điền, đánh bay hai mũi tên vô ảnh. Luân bàn như cối xay, mang theo uy năng chí thượng, nặng nề vững chãi tựa núi non, lao về phía Đế Lăng Tử đeo mặt nạ Vô Tướng.
Cho dù tiễn thuật của ngươi cao minh đến đâu, Pháp khí chí thượng cũng lấy sức mạnh phá vỡ.
Đây chính là sự nghiền ép đến từ phương diện chiến khí.
Đế Lăng Tử lập tức thi triển thân pháp kỳ diệu, để lại hơn mười tàn ảnh trong không gian dưới lòng đất uốn lượn ngoằn ngoèo, di chuyển qua lại trên mặt sông, vách đá, dịch đạo. Cuối cùng, khi không còn đường lui nữa, hắn mới lùi nhanh về phía sau.
Uy năng của Pháp khí chí thượng dời núi lấp biển, dọc theo sông ngầm bay đi, nơi nó đi qua, toàn bộ thông đạo liên tục sụp đổ.
Đá tảng lăn xuống, nước sông bốc hơi.
- A!
Tiếng kiếm reo từ dưới truyền lên.
Ngân Xà Kiếm trong tay Văn Nhân Mẫn Nhi hóa dài trăm trượng, giống như một con rắn bạc uốn lượn, kiếm ý sắc bén, vươn dài tới trước mặt Lý Duy Nhất, cắt đứt không cho hắn tiếp tục khống chế Pháp khí chí thượng.
Mũi kiếm như rắn bạc phun nọc, xuyên qua pháp khí hộ thể và linh quang niệm lực của Lý Duy Nhất, đâm thẳng vào cổ họng, hàn khí âm u đáng sợ.
Lý Duy Nhất vung kiếm đón đỡ, nương theo thế lao từ giữa không trung giáng mạnh xuống dưới.
- Bùm bùm.
Ngân Xà Kiếm biến hóa vô cùng, kiếm khí ngang dọc, luồng kiếm quang như lưới, hết lần này tới lần khác va chạm với Hoàng Long Kiếm trong tay Lý Duy Nhất, vậy mà hoàn toàn không thể cản nổi.
Trong lòng Văn Nhân Mẫn Nhi kinh hãi, nào ngờ chỉ hơn một năm không gặp, cái tên Lý Duy Nhất năm đó cần nhờ vào trận pháp hợp kích tập hợp chín Siêu Nhiên mới có thể chống lại mình, nay lại mạnh mẽ đến mức này.
Có điều, một năm nay nàng cũng đạt được sự đột phá quan trọng trên con đường tu hành.
Tại sao ngay lúc này trong lòng lại nảy sinh ra ý nghĩ “đánh không lại”?
Trong Tổ Điền của Văn Nhân Mẫn Nhi, gần một ức kinh văn giống như một vũ trụ bao la nổ tung tuôn trào ra, pháp khí tràn ngập không gian dưới lòng đất, chiến lực leo lên tới đỉnh phong.
Nàng dẫn động ba món Vạn Tự Khí lơ lửng quanh người, phối hợp với Ngân Xà Kiếm cùng nhau công kích Lý Duy Nhất.
Một bên khác.
Do Lý Duy Nhất bị Văn Nhân Mẫn Nhi kiềm chế, không thể toàn lực khống chế Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân. Đế Lăng Tử nhanh chóng dừng thế lùi, trước người lần nữa ngưng tụ ra một bức trận đồ hình tròn, ánh mắt khóa chặt Lý Duy Nhất ở phương xa.
Đột nhiên, cảm giác nguy hiểm ập tới với hắn.
Đế Lăng Tử phản xạ như bản năng, đột ngột ngẩng đầu lên, bàn tay đeo găng tơ tằm phù văn ngưng tụ ra ấn ký, đánh thẳng lên khoảng không trên đỉnh đầu.
- A!
Đỉnh vòm đá vốn không có gì cả, bóng người thon dài mềm mại của Thanh Tử Khâm mặc Vô Thường Y màu trắng lại hiện ra trong luồng chưởng lực của Đế Lăng Tử.
Một đoản kiếm hình dạng tựa như chủy thủ trong tay nàng đâm vào giữa lòng bàn tay Đế Lăng Tử, hình thành từng vòng kình khí quang hoa.
Đây là kế hoạch mà Lý Duy Nhất và nàng đã bàn bạc xong từ trước!
Hắn thu hút sự chú ý của Đế Lăng Tử, còn nàng nhờ vào Vô Thường Y hoàn thành việc ám sát.
Sở dĩ phải dùng cách ám sát là do, trên người Đế Lăng Tử tất nhiên có mang theo con bài bảo mệnh lợi hại, chỉ có xuất kỳ bất ý mới có thể giết chết hắn, tránh cho hắn trốn thoát.
- Bùm!
Lòng bàn tay Đế Lăng Tử đau nhức, bị một kiếm này của Thanh Tử Khâm chấn động đến mức thân thể nhanh chóng rơi xuống mặt đất.
Thanh Tử Khâm cũng không dễ chịu gì, không ngờ tính cảnh giác của Đế Lăng Tử lại cao như vậy, càng không ngờ tu vi của hắn đã đạt tới tam trọng sơn.
Một chưởng do hắn đánh ra này, tuy vội vàng, nhưng vẫn làm cho thân thể nàng chấn động run lên, pháp khí trong cơ thể hỗn loạn, đánh mất đi thời cơ tốt nhất để truy kích ám sát một lần nữa.
Thanh Tử Khâm không hay biết, nhát kiếm ám sát vừa rồi kia đã làm Đế Lăng Tử kinh hoảng đến mức nào.
Lạc Âm Cơ lặng lẽ tiến đến, nếu phản ứng của hắn chậm hơn nửa nhịp, giờ phút này đã đầu mình hai nơi.
Mối đe dọa quá lớn!
Đế Lăng Tử hạ xuống khối đá tảng bên dòng sông ngầm, dáng đứng thẳng tắp, võ bào Pháp khí giống như tấm thiết bố màu đen tím, vết thương trên tay trong nháy mắt đã khôi phục.
Dưới lớp mặt nạ, trong đôi mắt hắn lóe lên tia sáng lạnh lẽo, giọng nói bình thản:
- Lạc Âm Cơ, ngươi quả nhiên phản giáo rồi.
Thanh Tử Khâm nói:
- Ta không hiểu ngươi đang nói cái gì.
Thanh Tử Khâm đứng trên trên ngọn cột đá cao mười trượng bên vách đá, cũng che mặt, nhàn nhã xoay đoản kiếm trong tay, đồng tử chợt ngưng tụ, khởi động chiến pháp dự bị cho trường hợp ám sát thất bại.
- Vút.
Đoản kiếm rời tay bay đi.
Nàng bay khỏi cột đá, chiếc chuông đeo trên cổ tay trái phát ra sóng âm linh quang.
Âm thanh truyền vào tầng đá.
- Ầm ầm.
Một cỗ Chiến Thi mặc áo giáp mục nát một nửa phá vỡ trần hang phía trên, tay cầm Bồ Đề Kim Chung, lao xuống tấn công Đế Lăng Tử.
Đế Lăng Tử lướt đi, né tránh đoản kiếm. Hắn cảm nhận được dao động khí tức của chư Thiên Tử từ trên thân cỗ Chiến Thi đang lao xuống, trong lòng khẽ rùng mình.
Là một Chiến Thi được luyện hóa từ hài cốt của một Trữ Thiên Tử.
- Ầm!
Một con thi hổ có thể phách to lớn xô vỡ vách đá, lao ra từ phía bên phải Đế Lăng Tử. Nó gầm gừ trong họng, răng nanh sắc nhọn, móng vuốt được bao phủ bởi Quỷ Hỏa.
Tiếp đó là cỗ Chiến Thi thứ ba, thứ tư...
Mười cỗ Chiến Thi do Lý Duy Nhất luyện chế ra đều hiện diện, bao vây Đế Lăng Tử, tiến công từ mọi phía, không chừa lại cho hắn cơ hội thoát thân.
Thanh Tử Khâm thu hồi đoản kiếm, giấu vào tay áo, cơ thể lại lần nữa tàng hình, lao thẳng vào vòng chiến hỗn loạn, dùng tiếng chuông khống chế Chiến Thi, sẵn sàng ám sát một lần nữa.
Trong không gian dưới lòng đất xung quanh, đá tảng văng tứ tung.
Thi khí ngưng tụ thành mây, Quỷ Hỏa tràn ngập.
Trên chặng đường lên phía bắc, Lý Duy Nhất đã suy nghĩ rất rõ ràng. Điểm khó khăn nhất trong việc giết Đế Lăng Tử chính là con bài bảo mệnh của đối phương, một khi đối phương sử dụng thì mọi nỗ lực đều trở nên công cốc.
Chính vì lẽ đó, hắn mới giao mười cỗ Chiến Thi cho Thanh Tử Khâm nắm giữ, để chặn đứng hoàn toàn, không để lại bất cứ phương hướng thoát thân nào.
- Ầm!
Lý Duy Nhất dùng Lăng Không Hư Độ, vung kiếm chém ra một luồng kiếm khí minh hà, chém ba món Vạn Tự Khí văng đi.
Lại là một kiếm Thái Ất Khai Hải, chém vỡ đạo thuật kinh văn do Văn Nhân Mẫn Nhi thi triển.
Khóe miệng Văn Nhân Mẫn Nhi chảy máu, sắc mặt tái nhợt.
Nàng vừa chạy trốn, vừa gào thét về phía Đế Lăng Tử:
- Lên mặt đất! Nơi này là Kỳ Lân Sinh Cảnh, dao động chiến đấu của Siêu Nhiên sẽ nhanh chóng thu hút Cố Khách và Thi Nhiêu đến đây, thậm chí có thể rước tới Minh Giao Vương và Kỳ Lân Trang. Chỉ cần chúng ta lên tới mặt đất, bọn chúng không lập tức bỏ trốn thì chính là đường chết.
Nàng hô lên lời này là vì muốn khiến Lý Duy Nhất kinh sợ, có thể thấy lúc này trong lòng nàng đã nảy sinh cảm giác sợ hãi.
Lý Duy Nhất nói:
- Muốn trở về mặt đất, chỉ sợ không dễ vậy.
Lý Duy Nhất phất tay áo lên, trong Túi Càn Khôn, ngoại trừ Đại Phượng, tất cả Phượng Sí Nga Hoàng khác đều bay ra ngoài.
Ngay khắc sau, linh quang trên người Lý Duy Nhất lóe lên, thân hình liên tục nhảy vọt, đuổi kịp Văn Nhân Mẫn Nhi đang lao lên trần hang. Một tay hắn tóm lấy mắt cá chân nàng, kéo mạnh xuống, ném trở lại dòng sông ngầm bên dưới.
Văn Nhân Mẫn Nhi rơi xuống theo hướng ngửa mặt lên, mắt ánh lên vẻ độc ác.
- Vút! Vút! Vút!
Từng cây phù châm phá giáp nhỏ như lông trâu phun ra từ miệng nàng, chặn lại Lý Duy Nhất đang cầm kiếm phá không lao thẳng xuống.
Lý Duy Nhất vung cánh tay, xoay cổ tay, kiếm thuật tinh diệu huyền ảo, phù hợp với Thiên Đạo Càn Khôn, ngăn chặn toàn bộ phù châm phá giáp bay tới.
Phù châm nổ tung liên tục, sức mạnh hủy diệt cực kỳ kinh người.
Văn Nhân Mẫn Nhi còn chưa kịp rơi xuống đất đã hét thảm một tiếng, bị chiến trận Phù Đồ do sáu con Phượng Sí Nga Hoàng hợp thành đánh cho bay lên lần nữa. Lý Duy Nhất lao xuống, tiện tay bóp cổ nàng.
Vào khoảnh khắc cuối cùng, giọng của Thường Thư chợt vang lên trong tâm trí hắn:
- Bán nàng đến phòng đấu giá của Đệ Cửu Thương Hội.
Một câu nói đầy mê hoặc.
- Bùm!
Lý Duy Nhất không bóp nát cổ nàng, thân thể lao thẳng xuống, ấn mạnh nàng xuống mặt đất.
Dịch đạo sụp đổ, kéo theo vô số vết nứt trên đá tảng kéo dài ra.
Văn Nhân Mẫn Nhi nằm dưới đáy hố đá sâu, khuôn mặt càng thêm tái nhợt, miệng mũi ứa máu, trọng thương đến mức toàn thân mềm nhũn ê ẩm. Năm ngón tay thả lỏng, nàng không thể nắm chặt Ngân Xà Kiếm được nữa.
Lý Duy Nhất ném nàng giống như một chiếc bao rách về phía sáu con Phượng Sí Nga Hoàng:
- Trói lại...
Hắn chưa kịp nói xong, ở bên kia, sáu giọng nói đã đồng thanh hô lên:
- Đem bán cho Đệ Cửu Thương Hội.
Sáu con Phượng Sí Nga Hoàng vây quanh nàng, bắt đầu bận rộn.
Ngũ Phượng tìm kiếm xiềng xích, trói gô nàng lại.
Tứ Phượng không yên tâm, nhãn cầu phóng thích sấm sét, giật điện trên người nàng.
Tam Phượng nhả song giản từ miệng ra, hô to muốn bắt chước Lý lão đại đánh gãy cả tay và chân nàng, nhưng bị Nhị Phượng ngăn lại, nói rằng làm như vậy sẽ hỏng chất lượng.
Cuối cùng, là Nhị Phượng dùng phong ấn để giam giữ nàng lại.
Lý Duy Nhất gọi Ác Đà Linh ra, cầm trong tay, chạy nhanh tới chiến trường bên kia.
Đế Lăng Tử không hổ là kỳ tài xuất chúng nhất ngàn năm qua của tổng đàn Thái Âm Giáo, lọt vào vòng vây của mười cỗ Chiến Thi vẫn có thể phá vây thoát ra, chiến lực bộc phát ra còn trên cả Văn Nhân Mẫn Nhi.
Đây còn là vì hắn bị hạn chế bởi không gian dưới lòng đất chật hẹp, không thể phát huy ưu thế tiễn đạo.
Khi hắn muốn lao lên trần hang, bị Địa Linh Tử và Thiên Linh Tử ẩn nấp trong vách đá chặn lại, không thể trốn thoát thành công.
Thanh Tử Khâm đón đánh tới, kéo hắn trở lại vòng vây.
Đế Lăng Tử quát lớn:
- Lạc Âm Cơ, nhát kiếm ám sát lúc trước của ngươi đã thất bại, số phận định trước ngày hôm nay không thể giữ ta lại. Đợi ta thoát thân, Thái Âm Giáo sẽ không còn chỗ dung thân cho ngươi nữa, ngươi nên biết rõ thủ đoạn đối phó với kẻ phản bội của Thái Âm Giáo chứ?
Đế Lăng Tử phát hiện tình huống bên Văn Nhân Mẫn Nhi không ổn, không dám giấu giếm thực lực nữa, trong cửu tuyền, mỗi tuyền đều thả ra một tia pháp khí đẳng cấp Võ Đạo Thiên Tử.
Uy áp khí tràng tức thời liên tục tăng vọt, giống như Cổ Thiên Tử giáng lâm.
Hóa ra lúc hắn trông coi đế lăng trong Vong Giả U Cảnh đã xông vào lăng, đoạt được đại cơ duyên, dùng bí pháp luyện hóa cửu tuyền của Cổ Thiên Tử trong lăng vào cửu tuyền của chính mình.
Muốn luyện hóa cửu tuyền của Cổ Thiên Tử vào cơ thể, không phải trường hợp cửu tử nhất sinh thì không thể làm được.
Hắn dựa vào nghị lực kiên định chống chọi qua được, bắt lấy nhất sinh đó.
Dưới sự uẩn dưỡng của Cổ Thiên Tử cửu tuyền, ngân mạch của hắn lột xác, thân thể vượt xa võ tu cùng cảnh giới, tu vi tăng tiến cực nhanh, trở thành nhân vật tuyệt đỉnh ở Doanh Đông ngang hàng với Thi Nhiêu và Chúc Diệp.
Thậm chí thiết y màu đen tím trên người, mặt nạ Vô Tướng trên mặt, đều là hắn lột từ thi thể Cổ Thiên Tử, tất cả là trọng bảo.
Sau khi đạt tới tam trọng sơn, dưới cấp Thánh, hắn đã gần như vô địch.
Khí tức của Võ Đạo Thiên Tử bá đạo vô song, cửu tuyền nhấp nháy, khí hà uốn lượn, lớp đất trên đỉnh đầu không ngừng sụp đổ.
Đế Lăng Tử tựa như Chiến Thần cái thế, khí thôn sơn hà, mỗi một sợi tóc đều như thần liên. Hắn một chưởng đánh văng Thanh Tử Khâm, chưởng còn lại đánh lùi ba cỗ Chiến Thi xông tới.
- Leng keng.
- Lộc cộc.
- Gào!
Tiếng chuông lạc đà vang dội, tiếng gõ móng sắt, tiếng long ngâm nhanh chóng từ xa tới gần, cùng với minh vụ dày đặc cuồn cuộn đổ tới.
Đế Lăng Tử cảm nhận được uy năng chí thượng, cũng cảm nhận được công kích của tinh thần ý niệm, biết rằng Lý Duy Nhất đã kích hoạt Ác Đà Linh, giết qua đây.