Đế Lăng Tử đứng sừng sững không sợ hãi, hai tay dang rộng, dẫn động chín luồng pháp khí Cổ Thiên Tử, thi triển ra quyền pháp cấp đế thuật.
Một quyền đánh về phía minh vụ, đấm nát bốn con Long Thủ Thác Đà.
Từ trong minh vụ, con Long Thủ Thác Đà thứ năm có thân hình ngưng thực lao ra.
Tiếp đó là con thứ sáu, thứ bảy, thứ tám... sức mạnh của mỗi con đều đạt tới đẳng cấp Siêu Nhiên nhất trọng sơn, hình thành một đội lạc đà, cuồn cuộn nghiền ép về phía Đế Lăng Tử.
- Bùm bùm.
Quyền kình của Đế Lăng Tử vô cùng bá đạo, găng tay phù văn đeo trên hai tay, mỗi một quyền đánh ra, đều có lượng lớn phù văn hiện lên trong hư không.
Lý Duy Nhất cưỡi con Long Thủ Thác Đà cuối cùng lao tới, toàn thân toát ra chiến ý vô cùng tận, tóc dài tung bay, vạt áo như cờ, trên đầu treo Ác Đà Linh, quanh thân lơ lửng năm tòa Khôn Nguyên Tuyền Nhãn.
Hai tay hắn dang rộng hết cỡ, tay áo cuộn lên. Một tay ngưng tụ Phiên Thiên Chưởng Ấn, một tay kết ra ấn ký chữ Vạn.
Hắn nhảy vọt lên, hai chưởng cùng đánh ra.
- Ầm ầm!
Song quyền và song chưởng va chạm vào nhau, Lý Duy Nhất ép Đế Lăng Tử liên tục lùi về phía sau.
Mỗi một bước lùi của Đế Lăng Tử, một mảng lớn không gian dưới lòng đất sẽ ầm ầm sụp đổ. Chẳng mấy chốc, hai người đã bị vùi lấp.
Đế Lăng Tử gào lớn:
- Lý Duy Nhất, ngươi tưởng đấu pháp dưới lòng đất thì trên mặt đất sẽ không có động tĩnh sao? Sóng địa chấn phía trên, cộng thêm bầy trùng dưới lòng đất bị kinh động trốn lên mặt đất, rất nhanh sẽ thu hút sự chú ý của cường giả Kỳ Lân Sinh Cảnh.
Dưới lớp mặt nạ của Đế Lăng Tử có máu rỉ ra từ khóe miệng.
Về mảng đấu tay đôi, hắn không giỏi thuật pháp bằng Lý Duy Nhất có thể tiện tay sử dụng đủ loại phương thức đánh nhau. So sánh thì, hắn càng am hiểu công kích từ xa bằng tiễn đạo, âm thầm đột kích hơn.
Cho dù có chín tòa Cổ Thiên Tử Tuyền Nhãn tương trợ, trong lúc đánh cận chiến hắn vẫn rơi xuống thế hạ phong, không cản nổi Thập Nhị Tán Thủ của Xiển Môn.
Thế là, hắn thi triển ra thân pháp diệu thuật, thân hình uốn cong như cánh cung, vèo một tiếng, trong nháy mắt đã phóng bay ra ngoài xa hơn một dặm, tách khỏi Lý Duy Nhất.
- Vù!
Tiếng ve kêu vang lên quanh người Lý Duy Nhất, thân hình hóa thành khói xanh mây mù đuổi theo.
Ánh mắt hắn ngưng tụ lại, phát hiện giữa hai ngón tay Đế Lăng Tử xuất hiện một tấm phù lục.
Lý Duy Nhất không chắc đó là phù lục tấn công hay là độn thuật, Hộ Thân Phù, vội vàng giảm tốc độ, dùng Ác Đà Linh và Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân hộ thể.
- Bốp!
Phù lục vỡ nát, ánh lửa phù quang bao trùm toàn thân Đế Lăng Tử.
Hắn vèo một tiếng, đâm xuyên qua từng tầng từng lớp nham thạch và bùn đất, lao thẳng lên mặt đất, tốc độ nhanh đến mức không thể nào đuổi kịp.
Lý Duy Nhất đến bên dưới lỗ hổng lớn dưới lòng đất do Đế Lăng Tử tạo ra, ngẩng đầu nhìn lên trên.
Dung nham nóng bỏng không ngừng chảy xuống từ trong hang.
Thanh Tử Khâm lao nhanh đến, chộp lấy cổ tay Lý Duy Nhất, nói:
- Đi theo ta, đuổi theo.
Hai người men theo hang động lớn do Đế Lăng Tử để lại, xông thẳng lên trên, rất nhanh đã bay khỏi mặt đất, hóa thành một luồng ánh sáng bay lên không trung, đuổi theo khí tức do Đế Lăng Tử để lại.
Vừa rồi Thanh Tử Khâm đã thu Phượng Sí Nga Hoàng, Thiên Linh Tử, Địa Linh Tử, và toàn bộ Chiến Thi vào trong Túi Càn Khôn, đồng thời kích hoạt độn phù bảo mệnh trên người nàng.
Hai người đã thôi diễn vô số lần về những tình huống có thể phải đối mặt khi ám sát, cũng như cách ứng phó, bởi vậy phối hợp vô cùng ăn ý.
Thanh Tử Khâm đã nhìn thấy điểm sáng ở chân trời kia, cùng với bóng người trong điểm sáng, nói:
- Tu vi và chiến lực của Đế Lăng Tử vượt xa so với dự tính của chúng ta. Chúng ta chỉ sợ là phải thừa nhận hành động đêm nay đã thất bại rồi.
Lý Duy Nhất im lặng không nói, rất muốn nói cho nàng biết. Cho dù ngay giờ phút này lập tức rời đi, hành động này cũng có thể gọi là đại công cáo thành.
Giờ phút này truy kích, chẳng qua là vì muốn khuếch đại chiến quả và sức ảnh hưởng, làm chấn động thiên hạ vì cái danh “Ngu Thanh Thanh”, tranh lấy danh tiếng lớn nhất. Là vì muốn làm chấn động Tiêu Linh Quân, dựng lên ngọn cờ tốt nhất. Là vì tạo ra thần cho Bách Cảnh Viện, cho nó có cái cớ danh chính ngôn thuận.
Điều này còn quan trọng hơn so với việc giết chết Đế Lăng Tử.
Đế Lăng Tử trong phù quang phía trước đột ngột dừng lại giữa không trung, xoay người nhìn hai người đang đuổi theo, ánh mắt dưới lớp mặt nạ vô cùng sắc bén.
Lần đầu tiên hắn lấy ra Minh Nguyệt Cung cấp bậc Pháp khí chí thượng ở trước mắt bao người.
Hắn nhờ lấy được cây cung này trong đế lăng, mới có cơ hội bái Tiễn Thánh Bạc Khâu Đường làm sư để tu luyện tiễn đạo.
Đế Lăng Tử quát lớn:
- Lý Duy Nhất, Lạc Âm Cơ, hai ngươi đêm nay hoàn toàn là đâm đầu vào cái chết!
Đế Lăng Tử đã hoàn toàn thả lỏng, viễn công chính là lĩnh vực của hắn. Cho dù kẻ đến có là Tiểu Thánh Sơn, cũng chưa chắc lành lặn thoát khỏi tay hắn.
Minh Nguyệt Cung có hình dáng giống như trăng khuyết, chất liệu như ngọc trắng.
Quang hoa tỏa ra giống như vầng trăng sáng treo trên cửu thiên, chiếu sáng nửa châu vực.
- Bựt!
Đế Lăng Tử dẫn động chín tòa Cổ Thiên Tử Tuyền Nhãn, bắn ra một mũi tên, mũi tên vạch phá màn đêm như sao băng.
Đầu mũi tên đặc chế nổ tung, hóa thành một cơn mưa sao băng bao trùm lấy Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm.
Lý Duy Nhất sớm đã chống Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân lên, hóa thành một tấm thuẫn tròn khổng lồ, chặn lại toàn bộ những mảnh vỡ kim loại bay tới.
- Bùm! Bịch...
Ngay sau đó là mũi tên thứ hai, thứ ba.
Đều đã đổi thành Cổ Tiên Tiêu Tiễn, phát ra tiếng gió rít du dương, giống như tiếng phượng hót vang dội trong bầu trời đêm. Số tên này là do Đế Lăng Tử cướp được khi giết chết Tiêu Linh Nhạc Đề cấp Trữ Thánh của Tổ Long Doanh.
Lực xung kích của Cổ Tiên Tiêu Tiễn vô cùng kinh người, hai người bị ép phải rơi xuống mặt đất.
Trên thảo nguyên sau lưng họ xuất hiện bóng tối vô tận.
Tiếng cười của Chân Linh Vương vang lên:
- Xưa kia, lần đầu gặp gỡ tại Trạch Thượng Vân Đoan Miếu, bản vương đã biết Bát Phật Gia không phải là vật trong ao. Ngắn ngủi vài năm trôi qua, ngươi khiến người ta kinh thán không thôi, chẳng bao lâu nữa nhất định sẽ thay thế Thẩm Tịnh Tâm trở thành mối đe dọa lớn nhất trong thế hệ trẻ Phật Bộ.
Giọng nói trầm đục hùng hậu của Thắng Trì, kẻ mang hai thân phận Đệ Nhất Thánh Mục Vương và Đệ Nhất Đao Phủ Vương vang lên ở một phương hướng khác:
- Chỉ e rằng hắn không có ngày đó đâu!
Chân Linh Vương, Thắng Trì, Cửu Hào, cùng với bảy vị Thánh Mục Vương và Đao Phủ Vương khác, lần lượt bước ra từ trong bóng tối. Mỗi người đều có khí tức hùng hậu, không ai là kẻ yếu, bao vây chặt Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm.
Ở đằng xa, Minh Nguyệt Cung lơ lửng trên không, chiếu sáng mặt đất ngàn dặm xung quanh, ngoại trừ vị trí của Hắc Ám Chân Linh, nơi khác đều sáng như ban ngày. Thân hình Đế Lăng Tử giống như một vị thần linh kích cỡ bằng người que, đứng lơ lửng trong mặt trăng khuyết.
Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân treo giữa không trung giống như một cái cối xay.
Phía dưới, Lý Duy Nhất tay cầm Ác Đà Linh, vẻ mặt bình tĩnh nhìn về phía Cố Khách, nói:
- Nghe nói, số lượng Diêm La Vương, Đao Phủ Vương, Thánh Mục Vương của Chân Linh Giáo lên tới mười người, sao chỉ dẫn đến mấy kẻ này?
Trong mắt Thắng Trì và bảy vị Thánh Mục Vương, Đao Phủ Vương đều lộ ra tia sáng lạnh lẽo, nghe ra sự khinh miệt trong giọng điệu của Lý Duy Nhất.
Cố Khách mặc áo vải, giày vải màu xám trắng, mi tâm có một ấn ký màu đỏ máu, thở dài:
- Thế lực của Phật Bộ to lớn, cao thủ trẻ tuổi của vùng Trung Thổ, Doanh Tây hội tụ, Chân Linh Vương ta đây cũng cảm thấy áp lực cực lớn, đã đề nghị với Ám Khư tăng gấp mấy lần, mười lần số lượng Siêu Nhiên của mỗi danh sách, năm sau lúc khai chiến, mới có thể bắt được thêm vài vị Thiên Đồng, Thiên Nữ.
- Bát Phật Gia, Lạc Âm Cơ, các ngươi có thủ đoạn bảo mệnh gì thì mau lấy ra dùng đi. Nếu không, cường giả cấp Thánh đuổi tới, chúng ta không có cơ hội so chiêu, vậy thì quá đáng tiếc.
Hắn dùng lời này để kinh sợ hai người.
Lý Duy Nhất cười dài:
- Chân Linh Vương cho rằng tại sao ta dám truy kích Đế Lăng Tử ngay tại Kỳ Lân Sinh Cảnh? Cường giả cấp Thánh dám đến, Kỳ Lân Trang dám đến, đêm nay chính là ngày chết của bọn chúng, chiến tranh hoàn toàn có thể kết thúc sớm.
Cố Khách khẽ nhíu mày, không thể không suy nghĩ xem trong lời nói của Lý Duy Nhất có mấy phần chân thực.
Sự đấu trí đấu dũng giữa các cường giả thế hệ trước vô cùng vi diệu, sẽ không dễ dàng lộ diện, tham gia vào tranh đấu giữa đám tiểu bối. Bởi vì bọn họ không thể xác định được đây có phải là sát cục do đối phương thiết lập hay không.
Cấp Thánh xen vào sẽ bị những Trữ Thiên Tử, Võ Đạo Thiên Tử đột ngột xuất hiện giết chết.
Không xen vào, Trữ Thiên Tử và Võ Đạo Thiên Tử căn bản không đến.
Hoàn toàn giống như con mèo của Schrödinger.
Dám ra tay hay không, mấu chốt nằm ở chỗ phe nào nắm giữ thế chủ động, phe nào trở tay không kịp. Hiển nhiên, bên trở tay không kịp đêm nay là Kỳ Lân Sinh Cảnh, căn bản không nghĩ tới hai vị thiên chi kiêu tử của Phật Bộ là Bất Không Thành Tựu và Lý Duy Nhất đột ngột nhảy ra làm chuyện lớn oanh liệt như vậy.
Kỳ Lân Trang liệu có nghi ngờ túc địch của mình là Thiền Hải Quan Vụ hoặc Ngọc Dao Tử đã đến không? Chính là vì muốn dụ hắn hiện thân.
Cũng rất có thể là Chí Tôn.
Lý Duy Nhất tất nhiên là đang bốc phét, hắn chỉ bố trí một quân cờ là Đại Phượng ở vòng ngoài để đề phòng bất trắc.
Ánh mắt hắn khóa chặt Cửu Hào xếp thứ hai trong các Thánh Mục Vương, thầm hạ quyết tâm giết chết đối phương, đoạt lấy phù lục màu đen, sau đó lập tức rút lui, tuyệt đối không thể đợi đến khi Minh Giao Vương hoặc cường giả cấp Thánh khác đuổi tới.
Uy lực của phù lục màu đen sánh ngang với một đòn của Tiểu Thánh Sơn, vô cùng quan trọng, phải nhanh chóng đoạt lấy, đưa đến Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc.
Dùng Điệp Phù Pháp luyện chế phù lục màu đen, uy lực nhất định vượt xa Thần Kiếm Phù được tạo ra bằng Điệp Phù.
Vương Chiêm Vũ xếp thứ ba trong các Thánh Mục Vương còn có phù lục màu đen, theo lý thuyết, Cửu Hào chắc chắn cũng có.
Mấu chốt nằm ở chỗ, làm thế nào trước sự quan sát của bao nhiêu cường giả, cướp được phù lục màu đen trước khi Cửu Hào sử dụng nó.
Lý Duy Nhất sảng khoái hô to một tiếng:
- Chân Linh Vương đã phá cảnh tới tam trọng sơn chưa?
Cố Khách thoát khỏi dòng suy nghĩ, cười nói:
- Vẫn chưa, tốc độ tu luyện không dám so bì với Bát Phật Gia.
Lý Duy Nhất tất nhiên là hoàn toàn không tin:
- Vậy thì tốt quá, đêm nay chỉ cần bắt giữ Chân Linh Vương làm con tin, cho dù Kỳ Lân Trang và Minh Giao Vương có đến thật, cũng chỉ đành trơ mắt nhìn ta thoát thân rời đi.
Cố Khách cười nói:
- Bát Phật Gia vừa rồi không phải nói, Kỳ Lân Trang dám tới, đêm nay chính là ngày chết của hắn sao?
- Ta nói lỡ miệng được chưa?
Lý Duy Nhất phất tay, ánh mắt khóa chặt Cố Khách, nhẹ vung Hoàng Long Kiếm. Tức thì, một quang ảnh hoàng long khổng lồ bao quanh hắn và Thanh Tử Khâm, toát ra khí thế trác tuyệt bễ nghễ thiên hạ.
Cố Khách thu lại nụ cười:
- Tu vi và chiến lực của Bát Phật Gia vẫn chưa cao tới mức dùng hết biện pháp cũng không thể đối phó được.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Ngươi có biện pháp ư?
- Đúng vậy, có biện pháp. Thực ra căn bản không cần cường giả cấp Thánh đuổi tới, bản vương muốn giết bảy, tám tên cao thủ như ngươi cũng rất đơn giản.
Cố Khách khẽ giậm chân.
- Ầm!
Những hắc ám kinh văn dày đặc nổi lên quanh người hắn.
Một luồng sức mạnh vô hình xé toạc không gian phía sau Cố Khách, hình thành một khe nứt không gian khổng lồ.
Bên trong khe nứt không gian vang lên tiếng gào thét chói tai và dày đặc, vô số Hắc Ám Chân Linh tranh nhau xông ra, che trời lấp đất lao về phía Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm từ các hướng.
Tức thì, đất rung núi chuyển.
Số lượng Hắc Ám Chân Linh nhiều đếm không xuể, sát ý ngập trời, giống như thủy triều màu xám trắng.
- Tuyệt vời, đêm nay hãy để ta mở màn trận chiến đầu tấn công Kỳ Lân Sinh Cảnh!
Lý Duy Nhất khí phách hào hùng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào đám Thánh Mục Vương và Đao Phủ Vương đang đứng trên lưng các Hắc Ám Chân Linh bay nhanh tới, gọi Thanh Tử Khâm bên cạnh một tiếng:
- Thanh Thanh.
Trên người Thanh Tử Khâm sớm đã linh quang tỏa sáng vạn trượng.
Trong khu vực quang vụ vạn trượng, một vạn cỗ Chiến Thi hiện ra, xếp hàng chỉnh tề.
Chính là đội quân Chiến Thi mà nàng đã tốn nhiều năm rèn luyện, cũng là nguyên nhân giúp nàng chen chân vào Thập Bi Khắc.
Điều khác biệt là, những cỗ Chiến Thi này đều khoác lên áo giáp, tay cầm chiến qua Thiên Tự Khí.
Chính là một vạn bộ Pháp khí chiến trận hợp kích Quỷ Vương mà Lý Duy Nhất đoạt được, vốn do Thái Âm Giáo luyện chế cho Diệt Đạo Quân.
Trên đỉnh một ngọn núi nhấp nhô ở phía xa.
Thanh Từ chắp tay sau lưng, bộ dáng tiên phong đạo cốt, nhìn về phía hai đội quân đang xông vào nhau trên thảo nguyên, trong lòng khẽ rung động, sau đó bật cười:
- Tên tiểu tử thối, đêm nay gây ra động tĩnh càng lúc càng lớn, tốt lắm, hừ hừ, tốt lắm...
Từng là Tiêu Tôn của Động Khư Doanh, hắn hiểu rõ Tiêu Linh Quân và Tiêu Soái hơn bất kỳ ai.
Báo thù cho Tiêu Linh cấp Trữ Thánh, truy kích Đế Lăng Tử.
Vì thu thập tình báo quan trọng nhất cho Nhân tộc, bất chấp tất cả để bắt giữ thủ lĩnh tà đạo.
Thanh Tử Khâm bại lộ thân phận bằng phương thức như vậy thì thực sự có thể làm chấn động thiên hạ. Nếu tranh thủ được sự ủng hộ của Tiêu Linh Quân...