Oán Tổ

Cường giả Siêu Nhiên và Trường Sinh cảnh trong thành lần lượt đi ra từ dinh thự, từng người đều kinh nghi bất định.

Ngẩng đầu nhìn lại, khung trời đang bốc cháy, sóng nhiệt từng đợt nối tiếp nhau trút xuống.

Ngọc Dao Tử dường như phát hiện ra điều gì, đôi môi đỏ mọng khẽ “ồ” lên một tiếng, sau đó nhìn về phía Đông Hải.

Lý Duy Nhất nhắc nhở một câu:

- Cẩn thận là kế điệu hổ ly sơn.

Tuy Lý Duy Nhất không chắc Đại cung chủ đã phát hiện ra điều gì, cũng không biết nàng sẽ đưa ra quyết định thế nào, nhưng vừa dứt lời, hắn lập tức vội vã chạy đến ngọn núi Loan Đài nằm giữa Phượng Các và Lân Đài để chủ trì đại cục.

Phượng Các là khu vực cốt lõi của Cửu Tiêu Vân Ngoại Đại Trận, trận pháp mạnh nhất Thành Lăng Tiêu, dường như nó đã bị tông chủ Lôi Tiêu Tông phá hủy.

Đây mới là mục đích của hắn, chứ không phải hắn đã đoán trước Lý Duy Nhất đang ở Phượng Các.

Bằng cách phát động tấn công về phía Lý Duy Nhất, Ngọc Dao Tử nhất định sẽ ra tay cứu giúp, hắn cũng sẽ có thêm thời gian để rút lui.

Lân Đài, là khu vực cốt lõi của Tiên Nguyên Đại Trận.

Loan Đài, thì là khu vực cốt lõi của ba mươi sáu địa mạch dưới lòng đất Thành Lăng Tiêu và Trấn Giới Bi ở các phường.

Thân hình yểu điệu của Ngọc Dao Tử bay lơ lửng lên không trung, cánh tay phải khẽ nâng, những ngón tay ngọc thon dài bấm ra kiếm quyết.

Không Minh Kiếm hiện ra trong hư không trên đỉnh đầu nàng, kiếm quang chiếu sáng màn đêm, uy năng Pháp khí chí thượng cuốn cả thiên địa.

Cùng với một tiếng kiếm reo chói tai vang lên, Không Minh Kiếm tựa như mũi tên rời cung bay vút đi.

- Ầm!

Khoảnh khắc bay ra khỏi Vân Thiên Tiên Nguyên, mũi kiếm đâm vào không gian, biến mất ở trung tâm của từng vòng gợn sóng không gian.

Trong chớp mắt, Không Minh Kiếm mang theo kiếm khí bá đạo khai thiên lập địa bay ra từ không gian, phá vỡ trận pháp phòng ngự của Lôi Tiêu Tông cách đó mấy ngàn dặm, một kiếm chém thẳng xuống Lôi Hải bên dưới.

Trên mặt biển Lôi Hải rộng tám trăm dặm, một phần ba khu vực đều bị đám mây quỷ oán khí đen kịt bao phủ.

Ở trung tâm quỷ vân.

Oán Tổ dang rộng đôi tay dài, đang hấp thu lôi điện hội tụ đến từ bốn phương tám hướng.

Hắn cao tám thước, mặc áo giáp Ô Kim dày nặng, khuôn mặt trung niên, trên cằm là bộ râu được cắt tỉa gọn gàng tựa như chiếc rìu ngắn, mi tâm có một ấn ký lôi điện.

Hắn không phải sinh linh, tử khí trên người cực kỳ dồi dào, đôi mắt bốc cháy Quỷ Diễm màu xanh lá.

Toàn bộ đệ tử Lôi Tiêu Tông đều vì khí tức kinh khủng trên người hắn mà quỳ rạp xuống đất, run rẩy sợ hãi.

Oán Tổ ngẩng đầu lên, nhìn về phía chiến kiếm Pháp khí chí thượng phá vỡ hư không bay tới.

Hắn hoàn toàn không hề sợ hãi, ngược lại trầm giọng cười lớn:

- Không hổ là Võ Đạo Thiên Tử, cách xa như vậy mà vẫn có thể cảm ứng được biến cố của Lôi Tiêu Tông. Nhưng nếu chân thân của ngươi không đến, chỉ chém một kiếm vượt không gian tới đây thì làm gì được ta?

- Ào ào!

Oán Tổ vỗ một chưởng lên khung trời.

Lập tức, trong Lôi Hải, hàng vạn luồng điện quang phóng thẳng lên trời, hội tụ thành một thanh cự kiếm dài ngàn thước tựa như ngọn núi mọc lên từ mặt biển, đón lấy Không Minh Kiếm đang giáng xuống từ trời sao.

- Vút! Vút...

Cùng lúc đó, bên trong Lôi Tiêu Tông, từng món Pháp khí lôi điện thoát khỏi sự khống chế của vô số đệ tử, bay về phía bóng người trong Lôi Hải.

Dưới lực lượng của Oán Tổ dẫn dắt, vô số Pháp khí xoay tròn bay vút lên, va chạm với Không Minh Kiếm.

Toàn bộ Lôi Hải sôi trào, tiếng sấm không dứt.

Ngọc Dao Tử vượt qua không gian, nhìn thấy dung mạo của Oán Tổ, trong mắt lộ ra vẻ khó tin, lẩm bẩm:

- Thiên Thượng Chủ Thần... Sao lại là hắn?

Thiên Thượng Chủ Thần là một danh hiệu khác của Lôi Tổ.

Bắt đầu từ vạn năm trước, tông chủ Lôi Tiêu Tông đã không còn thỏa mãn với danh hiệu Lôi Tổ, tự xưng là Thiên Thượng Chủ Thần. Trong thời đại điên cuồng đó, đệ tử Lôi Tiêu Tông đi xuống Vân Thiên Tiên Nguyên, người người đều tự coi mình là Thiên Thần.

Ngọc Dao Tử chưa từng gặp Lôi Tổ, nghe nói hắn đã chết trong tay sư tổ của nàng, cũng chính là sư tôn của Vụ Sư.

Tuy nhiên, hơn ba ngàn năm trước, sau khi Thiền Hải Quan Vụ tiêu diệt Lôi Tiêu Tông, đã thu giữ một lượng lớn bức họa của Thiên Thượng Chủ Thần. Đến nay vẫn còn một số tranh được cất giữ trong Thần Võ Tháp, nàng từng nhìn thấy.

Nàng không có nhiều thời gian để suy nghĩ, biến cố lại nảy sinh.

Không đợi một trăm tám mươi khu vực cốt lõi của Tiên Nguyên Đại Trận khởi động toàn bộ, ở phía bắc Vân Thiên Tiên Nguyên cao ba ngàn trượng, một vầng mặt trời màu vàng kim dâng lên, mang theo uy năng chí thượng bay về phía Thành Lăng Tiêu.

Bên trong vầng mặt trời là một cây Kim Cương Xử.

Cùng với việc Kim Cương Xử không ngừng bay đến gần, trong hư không vang lên Phạn âm hùng hồn. Ánh sáng của nó chói lọi, phần đuôi đúc ba cái đầu có hình dạng khác nhau.

Lý Duy Nhất bước lên đỉnh Loan Đài, nhìn chăm chú. Hắn chỉ cảm thấy cây Kim Cương Xử ở thiên ngoại kia cực kỳ giống Tam Sinh Phật từ trên trời giáng xuống, khiến người ta nghẹt thở.

Mũi xử cực kỳ sắc bén, khí tức đáng sợ, tựa như đâm xuyên qua một tờ giấy, rẹt một tiếng đã xé toạc Tiên Nguyên Đại Trận vẫn chưa hoàn toàn mở ra, lao thẳng về phía Lân Đài.

Nó muốn phá hủy khu vực cốt lõi của Tiên Nguyên Đại Trận.

Tay phải Ngọc Dao Tử bấm kiếm quyết, tay trái cách không điểm ra một chỉ.

Lập tức, ống tay áo như mây tung bay, chấn kình pháp khí che trời lấp đất tuôn ra.

- Ầm!

Lôi Cức Trác hiện ra trong tầng mây trận pháp trên đỉnh đầu nàng, hóa thành một chiếc vòng kim loại khổng lồ có đường kính một dặm, xoay tròn bay ra, cản lại Kim Cương Xử, đánh văng nó đi.

Âm thanh va chạm của hai món Pháp khí chí thượng đinh tai nhức óc, sóng âm truyền xa đến ngàn dặm bên ngoài.

- Vù!

Dưới sự chủ trì của Lý Duy Nhất, trận pháp Loan Đài khởi động toàn diện.

Bên trong Thành Lăng Tiêu, ba mươi sáu địa mạch trào lên, mỗi một con đường đều dâng lên trận quang. Trấn Giới Bi ở các phường lớn lóe lên bia văn, hấp thu kình khí cường đại trút xuống từ khung trời, bảo vệ tu giả và kiến trúc trong thành.

Quân đội chạy nhanh, người thì duy trì trật tự, kẻ thì chạy gấp đến các khu vực cốt lõi của trận pháp.

Ngọc Dao Tử rất nhanh đã phát hiện ra vị trí của người cầm Kim Cương Xử, ở trong một tòa cổ thành cách đó ngàn dặm. Sinh linh trong thành đều đã hóa thành hồn vụ quỷ ảnh, một mảnh tĩnh mịch.

Ở thiên ngoại, luồng khí tức cường đại thứ ba xuất hiện.

Nó mang theo một mảnh cốt hải vô biên vô tận bay đến bầu trời trên Vân Thiên Tiên Nguyên.

Khí tức tỏa ra từ tòa điện vũ trong sâu thẳm cốt hải còn mạnh hơn Oán Tổ và người cầm Kim Cương Xử lúc trước, dám đến Tiên Nguyên đối mặt trực tiếp với Ngọc Dao Tử.

Trong đám mây âm u màu nâu xám phía sau điện vũ, ngày càng có nhiều hài cốt hiện ra, dày đặc không chỉ hơn một ức bộ, là một biển bạch cốt chân chính, giống như một thế giới khác đang giáng lâm.

Ngọc Dao Tử nhận ra kẻ đến, ánh mắt trở nên nghiêm túc hơn rất nhiều, nàng nói:

- Thảo nào Lục Đỉnh Trĩ dám đến phá hủy khu vực cốt lõi của Cửu Tiêu Vân Ngoại Đại Trận, hóa ra không chỉ có Viễn Cổ Nghiệp Thành, mà Ứng Thiên Cốt Hoàng nhà ngươi cũng tới rồi.

Thiên ngoại, trong tòa điện vũ màu đen kia phát ra giọng nói trầm đục:

- Không có Cửu Tiêu Vân Ngoại Đại Trận, e là ngươi không chống đỡ được đến khi Thiền Hải Quan Vụ chạy tới.

Ngay sau đó, một đội đại quân Cốt Linh trong cốt hải ngưng tụ ra một tòa chiến trận, trận bàn bao phủ toàn bộ Thành Lăng Tiêu.

Hài cốt của một Cổ Tiên Cự Nhân mặc áo đen, tóc trắng xuất hiện ở trung tâm chiến trận, thân thể to lớn như núi, thi khí dồi dào, toàn bộ trận văn đều in dấu lên da hắn.

Dưới sự điều khiển của chiến trận, hài cốt Cổ Tiên Cự Nhân tóc trắng giơ cao chiến kích, tựa như một tiên linh chân chính, tiên quang trên người nở rộ, bổ xuống một đòn hủy thiên diệt địa.

Thân thể Ngọc Dao Tử ở trước mặt hắn nhỏ bé tựa như một điểm sáng.

Nàng đánh ra Lôi Cức Trác, xông lên nghênh chiến, nói:

- Các ngươi thật sự cho rằng khu vực cốt lõi của Cửu Tiêu Vân Ngoại Đại Trận đã bị phá hủy sao?

- Vù! Vù...

Trên không trung khu vực Thành Lăng Tiêu, cứ lên cao một trăm trượng lại có một tầng màn trận ngưng tụ ra.

Tổng cộng có chín tầng màn trận, giống như cửu trọng thiên.

Giữa thiên địa của chín tầng màn trận ngưng tụ ra các loại lực lượng như mây mù, lôi điện, cực quang... bảo vệ Thành Lăng Tiêu bên dưới.

Lý Duy Nhất nhìn trận thế hùng vĩ tráng lệ trước mắt, có cái ở dưới chân, có cái ở trên đỉnh đầu, hỏi:

- Đây chính là Cửu Tiêu Vân Ngoại Đại Trận sau khi được Thiền Hải Quan Vụ sửa chữa sao?

Chỉ thấy, chín tầng trận văn nhấp nhô như biển sao, quang ảnh của chín con Cổ Tiên Cự Thú ngưng tụ ra, mỗi con phun ra lực lượng mang thuộc tính khác nhau, va chạm với chiến kích mà hài cốt Cổ Tiên Cự Nhân trên khung trời chém tới.

Ngũ Đại Doanh của Lăng Tiêu Cung ngoài thành đã tập kết chiến trận xong xuôi.

Hạch tâm của chiến trận là năm vị Quỷ Vương có dao động lực lượng vô cùng cường đại...

Thất Oan Ngũ Quỷ.

Năm vị Quỷ Vương này từng là bá chủ trên bình nguyên Thất Oan, chiếm cứ hàng trăm châu của Lăng Tiêu Sinh Cảnh suốt ngàn năm, có thể tưởng tượng tu vi cường đại cỡ nào.

Ngọc Dao Tử vừa bước vào Khôn Nguyên cảnh liền bắt giữ Ngũ Quỷ.

Sau khi từ Kiếm Đạo Hoàng Thành trở về, nàng đã sử dụng bí thuật ngự quỷ để khống chế bọn chúng, trở thành năm vị Quỷ Vương chiến tướng bảo vệ Thành Lăng Tiêu.

Ngọc Dao Tử luôn vững tin rằng, một khi long mạch tiên đạo khôi phục, đại chiến là điều không thể tránh khỏi. Chỉ có lấy chiến nuôi chiến, lấy công làm thủ, nhanh chóng củng cố và phát triển bản thân, mới là phương pháp duy nhất có thể giành chiến thắng.

- Gào!

Dưới sự gia trì của ngũ doanh quân đội và năm tòa chiến trận, năm vị Quỷ Vương hú vang không ngớt, tỏa ra khí tức cắn nuốt thiên địa, đánh ra năm con sông dài do Pháp khí hội tụ thành.

Mãi cho đến khoảnh khắc này, trận pháp phòng ngự và trận pháp công kích của Vân Thiên Tiên Nguyên mới toàn bộ mở ra.

Ngọc Dao Tử rốt cuộc không còn lo cho hậu phương, nàng mang theo Lôi Cức Trác lao thẳng đến cốt hải trên bầu trời cao, chủ động phát động tấn công.

- Ầm ầm.

Trong âm thanh chiến đấu, từng bộ xương tàn rơi lả tả như mưa.

Lý Duy Nhất đứng bên ngoài đại điện trên đỉnh núi Loan Đài, dưới tấm Trấn Giới Bi cao mười trượng, linh quang năm màu ở mi tâm bắn ra mấy luồng, kết nối với ba mươi sáu địa mạch trong thành.

Niệm lực của hắn cảm ứng đủ loại biến hóa trong thành, lo lắng có cường giả ẩn nấp.

Không lâu sau, hắn liền nhận ra là mình đã nghĩ nhiều.

Lần này khác với trăm năm trước, Đại cung chủ đang ở trong thành, là Võ Đạo Thiên Tử. Nội bộ Lăng Tiêu Cung cũng không còn chia rẽ như lúc trước, vả lại mạnh hơn trước rất nhiều.

Muốn phá vỡ Thành Lăng Tiêu từ bên trong thì phải chuẩn bị tâm lý sẽ chết.

Ai dám mạo hiểm như vậy? Có vị Siêu Nhiên nào mà không quý trọng mạng sống?

Tông chủ Lôi Tiêu Tông dám làm, nhưng rõ ràng không phải là tự nguyện.

Bức ép một vị Siêu Nhiên đi chịu chết, phá vỡ cục diện, đây là chiến thuật. Bức ép một đám Siêu Nhiên đi chịu chết, e là vẫn chưa kịp tấn công kẻ địch thì phe mình đã nội loạn, hoặc tan rã rồi.

- Bắt đầu lui rồi.

Lý Duy Nhất nhận thấy cốt hải trên khung trời, dưới sự bao bọc của đám mây âm u màu nâu xám, đang nhanh chóng rút lui Vong Giả U Cảnh ở phía bắc.

Ngọc Dao Tử không đuổi theo, hiển nhiên là có điều e dè.

Trở lại đỉnh núi Phượng Các, nàng giơ cánh tay lên quá đỉnh đầu, Không Minh Kiếm bay về, rơi vào trong tay.

Nàng dùng pháp tắc bao bọc giọng nói:

- Ký Xuân Quân, Thủy Mẫu lão tổ, Đường Sư Đà, hãy giúp ta đánh chặn Oán Tổ.

- Vút!

Không Minh Kiếm lại một lần nữa biến mất trong tay nàng, chém về một phương vị nào đó trong hư không.

Lý Duy Nhất truyền âm cho Tam cung chủ trên đỉnh Lân Đài, hỏi:

- Oán Tổ là ai vậy?

Tam cung chủ đáp:

- Viễn Cổ Nghiệp Thành là một tòa thành, cũng là cấm khu sinh mệnh, là mối đe dọa lớn nhất treo trên đỉnh đầu Lăng Tiêu Sinh Cảnh, nghe nói trong thành có ba cường giả thần bí, Oán Tổ, Oan Tổ, Nghiệp Tổ. Tu vi của Nghiệp Tổ là thâm sâu nhất, may mà nó không đến, bằng không hôm nay chẳng dễ vượt qua như vậy.

Lý Duy Nhất lập tức hiểu được tại sao Đại cung chủ không dám rời xa Thành Lăng Tiêu, đây là đang kiêng kỵ Nghiệp Tổ.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters