Lý Duy Nhất từng gác ở trạm gác Nghiệp Thành nửa năm, tự nhiên biết Viễn Cổ Nghiệp Thành là nơi đáng sợ cỡ nào.
Trên mặt đất thì Quỷ Sát hoành hành, dưới lòng đất là tầng xác chết dày đặc. Nơi đó, có nhiều lực lượng khó tin. Những kẻ chết oan, oán hồn, oan hồn trong thiên hạ sẽ bị lực lượng vô hình dẫn dắt, tự động hội tụ về đó, giống như Hồn Uyên Quy Khư.
Trong lãnh thổ vùng đó, cường giả Thệ Linh quỷ dị nhiều đếm không xuể, đủ các loại kỳ dị, không thể phỏng đoán, là vùng cấm sinh mệnh chân chính.
Với sức mạnh của Tuế Nguyệt Nữ Hoàng năm xưa, sự ngông cuồng của Lôi Tổ, Viễn Cổ Nghiệp Thành nằm ngay bên cạnh chỗ họ, vậy mà vẫn luôn có thể tồn tại. Có thể tưởng tượng ra, sự thần bí và đáng sợ ở nơi đó.
Hiện tại mà nói, Tiêu Linh Quân phụ trách giám sát Vong Giả U Cảnh, thậm chí có thể lẻn vào Động Khư Quỷ Thành, cài người trong thành. Nhưng đối với Viễn Cổ Nghiệp Thành lại hoàn toàn không biết gì.
Lý Duy Nhất lúc này đang ở trên đỉnh Loan Đài, không thể cảm nhận xa như Võ Đạo Thiên Tử, không biết trận chiến chặn giết Oán Tổ có thuận lợi hay không, chỉ có thể lẳng lặng chờ đợi.
Theo thời gian trôi qua, trái tim đang treo lơ lửng của hắn dần dần bình tĩnh lại.
Nếu Nghiệp Tổ tới thì đã sớm ra tay rồi, không thể nào đợi đến bây giờ.
Lý Duy Nhất nhạy bén phát hiện, Ngọc Dao Tử ở trên đỉnh Phượng Các đưa mắt nhìn về phía tây một cái, trong lòng không khỏi giật mình. Phía tây Lăng Tiêu Sinh Cảnh nối liền Hôi Tẫn Địa Vực và Hồng Hoang Yêu Nguyên, nhưng đó là địa bàn của Phi Phượng.
Phi Phượng, vị Võ Đạo Thiên Tử của Yêu tộc này dám nhân cơ hội cháy nhà mà đi hôi của sao?
Sau khi suy nghĩ cặn kẽ, Lý Duy Nhất rút ra kết luận.
Trong các cuộc giao phong giữa sinh linh và tử linh trước đây, Phi Phượng chắc chắn thuộc phe sinh linh. Nhưng bây giờ thì khó nói.
Nếu cơ hội đến, nàng có khả năng sẽ sớm chọn phe, suy cho cùng, trong lời đồn nàng đã cho Thi Nhiêu mượn Minh Linh Cổ Thụ, có quan hệ mập mờ với Doanh Đông.
Toàn bộ Thành Lăng Tiêu chấn động, võ tu trẻ tuổi của các thế lực lớn căng thẳng bất an, đồng loạt nhìn về ba ngọn núi Lăng Tiêu Cung, gửi gắm toàn bộ hy vọng lên người Siêu Nhiên trên ba ngọn núi.
Không biết đã bao lâu trôi qua.
Ngọc Dao Tử nhìn về phía bắc, Oán Tổ đang trốn về hướng Vong Giả U Cảnh của Viễn Cổ Nghiệp Thành, đã không thể dựa vào Không Minh Kiếm can thiệp chiến cuộc từ xa. Nàng đành phải hạ lệnh cho đám người Đường Sư Đà, Ký Xuân Quân, Thủy Mẫu lão tổ là giặc cùng đường chớ đuổi.
Không lâu sau, các châu thành dọc đường Siêu Nhiên đại chiến lục tục truyền tin tức chi tiết của tình hình cuộc chiến về Lân Đài.
Trên đường Lý Duy Nhất chạy tới Lân Đài, hắn nhìn thấy bên trong và ngoài Thành Lăng Tiêu, quân đội đang được điều động dày đặc, dọn dẹp trăm vạn Cốt Linh bị Đại cung chủ chém rớt xuống lúc trước. Trong đó có một số Cốt Linh chưa chết hẳn, tạo thành bạo động không nhỏ trong thành.
Hắn đến dưới chân núi Lân Đài.
Nhìn từ xa, Thái Sử Thanh Sử dẫn dắt một đội tinh nhuệ trong quân tạo thành từ các cường giả Đạo Chủng cảnh, vận chuyển tàn thi của tông chủ Lôi Tiêu Tông rơi trong thành tới đây.
Thi thể được đặt trong quan tài kim loại.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Nhị thúc, đã tra ra nguyên nhân chưa?
Thái Sử Thanh Sử đã đột phá đến cảnh giới Thánh Linh Vương Niệm Sư.
Tuy chủ nhân Loan Đài trên danh nghĩa là Nhị cung chủ Thường Ngư Lộc, nhưng người phụ trách công việc cụ thể thực chất là Thái Sử Thanh Sử và Hạ Cẩn, hắn coi như là nhân vật số ba của Loan Đài.
Thái Sử Thanh Sử mặc quan bào, vẻ mặt nghiêm túc, nhẹ lắc đầu:
- Thật sự khó tin, tại sao Lục Đỉnh Trĩ dám làm như vậy? Trực diện với Võ Đạo Thiên Tử, quyết đoán cỡ này, gọi hắn một tiếng đệ nhất Lăng Tiêu cũng không quá đáng. Nếu không phải cấu kết với Vong Giả U Cảnh, hắn đủ sức vang danh thiên hạ, ta cũng phải kính nể hắn ba phần.
Lý Duy Nhất mở quan tài ra.
Lôi điện và Quỷ Hỏa trong quan tài mãi không tan, khí kình của cường giả Đại Thánh Sơn dồi dào, tu giả dưới Siêu Nhiên chạm vào ắt sẽ hôi phi yên diệt.
Toàn bộ đầu của hắn đều hóa thành bột mịn, lồng ngực vỡ nát, máu thịt cháy đen, lôi bào Vạn Tự Khí trên người thủng ngàn lỗ.
Chủ một tông, tung hoành thiên địa mấy ngàn năm, nhân vật như thần tiên trong mắt phàm nhân, chớp mắt liền hóa thành một cái xác cháy đen.
Hồi tưởng lại mấy lần tiếp xúc trong trăm năm trước, và sự hung hiểm trong Phượng Các vừa nãy, Lý Duy Nhất không khỏi cảm thán lòng người phức tạp, thế sự vô thường.
Sơn môn Lân Đài mở ra, bốn vị nữ quan quỳ một gối, hành lễ với Lý Duy Nhất và Thái Sử Thanh Sử:
- Bái kiến Siêu Nhiên.
Lý Duy Nhất hiện tại đã có tư cách trở thành khách quý của Tam cung chủ, không còn là võ tu Đạo Chủng cảnh chỉ có thể trốn trong bóng tối như con sâu con kiến nữa.
Thái Sử Thanh Sử lấy linh quang bao bọc quan tài, sóng vai cùng Lý Duy Nhất lên núi.
Đến đỉnh núi Lân Đài, Lý Duy Nhất với tư cách là người trải qua, kể lại chuyện vừa xảy ra cho Tam cung chủ nghe.
Tam cung chủ đang sắp xếp thư của các châu truyền qua Không Gian Truyền Tống Trận loại nhỏ.
Cầm lấy ba phong thư trong đó, ánh mắt Tam cung chủ nghiêm túc:
- Yên Khắc Lê.
Ánh mắt Thái Sử Thanh Sử hơi đổi, hỏi:
- Cái gì? Tam cung chủ vừa nói là ai?
Lý Duy Nhất chỉ cảm thấy cái tên này khá quen tai.
Tam cung chủ nhìn trận hải bao la phía trước, đưa thư cho hai người bọn họ:
- Tin tức từ phía bình nguyên Thất Oan truyền đến, một con lôi điểu khổng lồ xuất hiện trên bầu trời, phạm vi mấy trăm dặm nơi nó đi qua thiên tượng biến đổi lớn, giữa thiên địa giăng đầy cột sét. Chính là con lôi điểu này đón Oán Tổ rời đi.
Lý Duy Nhất xem xong nội dung trên thư, lập tức nhớ ra Yên Khắc Lê là ai, hắn từng nghe qua. Là tên của Thần Thú hộ tông của Lôi Tiêu Tông.
Giọng nói của Ngọc Dao Tử từ trong mây truyền đến:
- Sau khi Lôi Tổ chết, Yên Khắc Lê liền biến mất, Vụ Sư từng đi khắp bí cảnh các châu của Lăng Tiêu Sinh Cảnh tìm kiếm nó. Nhiều năm như vậy, vẫn luôn không có tin tức của nó, ngay cả ta cũng dần quên nó, không ngờ nó hôm nay vậy mà lại xuất hiện cùng Lôi Tổ.
Nàng bay xuyên qua màn trận, trực tiếp từ đỉnh Phượng Các tới Lân Đài, đáp xuống dưới Quỳnh Đài Nguyệt Thụ.
Thái Sử Thanh Sử vội vàng hành lễ.
- Lôi Tổ ư?
Tam cung chủ và Lý Duy Nhất đều giật mình, sau đó lại lộ vẻ mặt nghi hoặc.
Kiếm ý và khí tức trên người Ngọc Dao Tử vẫn sắc bén, nhớ lại cảnh tượng nhìn thấy khi dùng Pháp Nhãn dòm ngó Lôi Hải:
- Oán Tổ và Lôi Tổ có dáng vẻ rất giống nhau, hơn nữa, có thể hấp thu lôi điện và khống chế lực lượng của Lôi Hải, rất khó không làm người ta nảy sinh liên tưởng. Hôm nay dị thú nghi ngờ là Yên Khắc Lê xuất hiện ở bình nguyên Thất Oan, khả năng này lại càng lớn hơn.
Tam cung chủ có hiểu biết về Lôi Tổ, sắc mặt nàng bỗng chốc trở nên trắng bệch. Khi nàng còn trẻ, tàn dư ảnh hưởng của Lôi Tiêu Tông đối với mảnh lãnh thổ này vẫn cực lớn.
Nàng nói:
- Mau đến Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc mời Vụ Sư.
Ngọc Dao Tử biết Thiền Hải Quan Vụ đã đi Ám Khư, nhưng việc này phải giữ bí mật, vì vậy bình tĩnh mà hờ hững nói:
- Tử khí trên người Oán Tổ nồng đậm, chưa đạt tới Khôn Nguyên cảnh. Hắn chỉ là Oán Niệm Thi Linh sinh ra từ thi thể Lôi Tổ, còn kém xa mới tới mức kinh động Vụ Sư.
Có sư tỷ chắn ở phía trước, thực chất Tam cung chủ không có áp lực quá lớn, hỏi:
- là cấp Trữ Thiên Tử hả?
Ngọc Dao Tử nhẹ gật đầu:
- Chỉ có Trữ Thiên Tử đối mặt với Võ Đạo Thiên Tử mới có chút ít năng lực giữ mạng. Đáng tiếc, Lăng Tiêu Sinh Cảnh không có Trữ Thiên Tử tọa trấn, nếu không hôm nay hắn chạy không thoát.
Trong toàn bộ phe Lăng Tiêu Cung, chỉ có Tả Khâu Huyền Minh và Thường Ngư Lộc, về mặt chiến lực có thể chống lại Trữ Thiên Tử yếu hơn một chút. Cảnh giới tu vi của họ thực chất vẫn kém một đường.
Cuộc tập kích hôm nay, quân địch khí thế hùng hổ, bộc phát cực kỳ đột ngột, vẻ mặt mấy người tại hiện trường ngoài Ngọc Dao Tử đều nặng nề.
Lý Duy Nhất nhìn về phía Ngọc Dao Tử, chợt nói:
- Bây giờ ta đã hiểu vì sao Đại cung chủ coi việc bình định Nghiệp Thành là chuyện quan trọng nhất trong bước nguyện cảnh thứ hai. Viễn Cổ Nghiệp Thành cách Lăng Tiêu Sinh Cảnh quá gần, lại cắt đứt Lăng Tiêu Sinh Cảnh và Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, chỉ cần nó tồn tại, tùy thời sẽ đe dọa đến Vân Thiên Tiên Nguyên và sinh linh trong Sinh Cảnh này.
Tam cung chủ nói:
- Ta hiểu rồi! Là Oán Tổ đến Lôi Tiêu Tông, thuyết phục Lục Đỉnh Trĩ. Một khi hôm nay Vân Thiên Tiên Nguyên bị phá vỡ, Thành Lăng Tiêu bị tiêu diệt, Lôi Tiêu Tông có thể một lần nữa trở thành chủ nhân của mảnh đại địa này, khôi phục vinh quang ngày xưa. Ít nhất, có cơ hội này.
Lý Duy Nhất hồi tưởng lại cuộc đối thoại giữa Đại cung chủ và tông chủ Lôi Tiêu Tông trước đó, lập tức tỉnh ngộ:
- Đại cung chủ đã có phát hiện từ trước, cho nên lúc ở Phượng Các, mới nhắc nhở Lục Đỉnh Trĩ hiện nay tiên đạo long mạch hồi sinh, hoàn cảnh tu luyện của Lôi Tiêu Tông vượt xa trước kia, hơn nữa chiếm cứ mười chín châu, là một cảnh tượng hưng thịnh. Lúc đó, Đại cung chủ là đang khuyên hắn à?
Ngọc Dao Tử dùng ý niệm xem xét Vân Thiên Tiên Nguyên:
- Chỉ có thể nói, ta có một cảm giác nguy cơ vi diệu. Nếu thật sự biết gan hắn to đến mức dám hủy Phượng Các, sao có thể cho hắn cơ hội tiến vào cửa cung? Hắn có lẽ là bị ép đến đường cùng, nhưng cũng nhất định có dã tâm và oán hận đối với Lăng Tiêu Cung. Nếu lúc đó hắn nghe lọt tai lời khuyên của ta, chủ động thẳng thắn, hôm nay có lẽ sẽ không mất mạng, ngược lại có thể nhận được tín nhiệm lớn hơn của ta.
Thái Sử Thanh Sử nói:
- Theo ta thấy, Nghiệp Tổ và Vong Giả U Cảnh vẫn kiêng kỵ Vụ Thiên Tử và thanh kiếm trong tay nàng.
Tam cung chủ nhẹ gật đầu, cũng cho rằng đây là nguyên nhân căn bản để hôm nay có thể vượt qua kiếp nạn. Lăng Tiêu Cung không phải như lúc trăm năm trước, quân địch làm sao dám trắng trợn không kiêng nể gì?
Ngọc Dao Tử nhìn về phía Lý Duy Nhất hỏi:
- Ngươi nghĩ sao?
Lý Duy Nhất đáp:
- Ta có ít kinh nghiệm, hiểu biết về Vong Giả U Cảnh quanh Động Khư Quỷ Thành không đủ sâu, e rằng nói không chính xác.
Lý Duy Nhất chỉ biết, thực lực của Bách Lục Động Khư U Cảnh mạnh hơn Nhân tộc ở toàn bộ phía nam Doanh Châu.
Nhưng do mâu thuẫn nội bộ chồng chất, Bách Lục chém giết nhau đến thiên địa mù mịt, Thệ Linh Vương Giả vì tu vi lực lượng mà cắn nuốt lẫn nhau, thù sâu như biển. Muốn cho chúng đoàn kết lại đánh Nhân tộc thì còn khó hơn nội bộ Nhân tộc đoàn kết nhiều.
Đây là đánh giá của Động Khư Doanh đối với bọn chúng.
Nhưng rốt cuộc là mâu thuẫn thế nào, ai có thù với ai, những thù hận nào lớn đến mức không thể dung hòa, thái độ của chư vị Thệ Linh Vương Giả và Hoàng Giả đối với sinh linh ra sao... Những vấn đề cấp độ sâu sắc này thì Lý Duy Nhất không rõ lắm.
Ngọc Dao Tử nói:
- Thực ra trận chiến hôm nay càng giống như một lần thăm dò. Đương nhiên, nếu chúng ta không đỡ được, bị Ứng Thiên Cốt Hoàng, Oán Tổ, Oan Tổ công phá thành trì, e rằng quân địch cũng sẽ thuận thế diệt Lăng Tiêu Cung và Lăng Tiêu Sinh Cảnh.
Ngay sau đó nàng lại nói:
- Bách Lục Động Khư U Cảnh tiếp theo có lẽ sẽ toàn diện nhập cuộc Ma Quốc, thậm chí là tiêu diệt Phật Bộ, tiến quân vào toàn bộ Bách Cảnh Sinh Vực. Ít nhất bên trong U Cảnh, hẳn là đã có người thúc đẩy ý tưởng này.
Vẻ mặt Tam cung chủ và Thái Sử Thanh Sử kinh hãi, không hiểu vì sao Đại cung chủ đưa ra phán đoán như vậy.
Lý Duy Nhất nói:
- Đại cung chủ cho rằng, cuộc tập kích hôm nay của Ứng Thiên Cốt Hoàng và Viễn Cổ Nghiệp Thành, là vì tiêu diệt Lăng Tiêu Cung trước trận đại chiến, tránh cho hậu phương bốc cháy. Nếu không thể tiêu diệt, cũng phải mượn cơ hội này khiến Đại cung chủ và Vụ Thiên Tử sinh ra cảm giác lo thân mình còn chưa xong, nguy cơ tứ phía, khiến các ngươi chỉ có thể lưu thủ Lăng Tiêu Sinh Cảnh, không cách nào nhúng tay vào chiến cuộc Ma Quốc. Giống như cách chúng đối phó Thánh Thiên Tử và Thánh Triều vậy.
Ngọc Dao Tử nói:
- Ngươi có thể suy đoán to gan hơn một chút, hôm nay chúng đến để giết ta. Chỉ cần giết ta, phá hủy Thành Lăng Tiêu, Vụ Sư sẽ là một cây làm chẳng nên non, lo đầu không thể lo đuôi, khó mà tham dự vào chiến cuộc Ma Quốc nữa.
Tam cung chủ u oán thở dài một tiếng:
- Chỉ có thể nói bọn chúng đã thành công rồi, ta bây giờ thực sự có một loại cảm giác thập diện mai phục, Vong Giả U Cảnh tùy thời có khả năng ngóc đầu trở lại khiến ta ăn ngủ không yên.
Thái Sử Thanh Sử cười khổ một tiếng:
- Lăng Tiêu Cung trăm năm nay, liên tiếp đánh chiếm đất của ba lục thuộc Lan đại nhân, Thất Oan Ngũ Quỷ, Thánh Anh, thu phục mảng lớn cố thổ, hơn nữa đang tiến quân vào lục thứ bốn. Vong Giả U Cảnh không thể nào để mặc chúng ta tằm ăn rỗi như vậy, bên họ đáp trả mạnh mẽ coi như là chuyện trong dự liệu. Đại cung chủ, chúng ta tiếp theo nên làm cái gì?
Ngọc Dao Tử nhìn về phía bắc, không hề có vẻ yếu đuối của nữ tử, ánh mắt như kiếm:
- Trên thế gian này, sinh linh cũng tốt, Thệ Linh cũng được, đều là bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh.
- Nếu không trả thù lại, bắt ba cường giả xâm nhập Lăng Tiêu Sinh Cảnh hôm nay phải trả giá, tiếp theo sẽ có phiền phức ùn ùn kéo đến. Trong vòng một năm, vô luận Lăng Tiêu Cung phải trả cái giá lớn đến đâu, nhất định chém giết ít nhất một vị trong số đó. Lần sau, nếu lại có Thệ Linh Vương Giả đi tới, mới có thể nghiêm túc cân nhắc hậu quả.