Lôi Tiêu sụp đổ

Một chiến hạm dài ba mươi trượng treo cờ lớn Lăng Tiêu bay khỏi Vân Thiên Tiên Nguyên, đi về hướng Đông Hải.

Lăng Tiêu Cung phái Thái Sử Thanh Sử làm sứ giả, tiến về Lôi Tiêu Tông hưng binh vấn tội. Đồng thời liên hợp Cửu Lê Tộc, duy trì ổn định thế cục của mười chín châu dưới thế lực của Lôi Tiêu Tông.

Nói là duy trì ổn định, trên thực tế là muốn Cửu Lê Tộc cố gắng hết sức tiếp quản mười chín châu.

Đây chính là cái giá mà Lục Đỉnh Trĩ phải trả sau khi thất bại, để lại tai họa cho tông môn và tộc nhân.

Người cai trị phải có thủ đoạn như vậy, phải cho tu giả tiếp theo bắt chước Lục Đỉnh Trĩ nhìn thấy, làm như vậy không phải bản thân nhắm mắt xuôi tay là có thể kết thúc mọi chuyện. Mà sẽ cắt đứt tiền đồ của tông môn và gia tộc, trong vòng ngàn năm đều đừng hòng lật mình.

Sở dĩ để Cửu Lê Tộc tới tiếp quản, không phải do Lý Duy Nhất nói vun vào cái gì. Mà là, trăm năm nay Cửu Lê Tộc đã sinh ra nhiều vị Siêu Nhiên, có tư cách chia chác nhiều lợi ích hơn. Thế lực khác cho dù muốn nhúng tay vào cũng nuốt không trôi.

Tiếp theo chính là, Cửu Lê Tộc và Lôi Tiêu Tông không có thù hận, có thể hoàn thành việc bàn giao quyền lực càng thêm bình ổn.

Lý Duy Nhất ngồi trong khoang thuyền tầng cao nhất của chiến hạm, luyện hóa Xích Tiêu Lôi Ấn và Thanh Tiêu Lôi Ấn.

Sau đó, hắn lấy ra Tử Tiêu Lôi Ấn và Kim Tiêu Lôi Ấn.

- Xoẹt xoẹt!

Bốn ấn bay lơ lửng ở bốn phương vị quanh cơ thể, tản ra từng tia điện quang. Nhưng cho dù Lý Duy Nhất thử nghiệm thế nào, bốn ấn vẫn không thể dung hợp lại.

Tia điện phát ra từ mỗi ấn đều không giống nhau, Pháp khí kinh văn bài xích lẫn nhau.

Lý Duy Nhất lẩm bẩm:

- Đến Lôi Tiêu Tông tìm đáp án vậy.

Lý Duy Nhất thu lại bốn ấn, đứng dậy đẩy cửa ra ngoài, đi về phía mạn thuyền.

Phía dưới là biển mây màu trắng bát ngát.

Trong khe hở của tầng mây, núi non sông ngòi giống như một bản đồ khổng lồ, chậm rãi di chuyển về phía sau, đã tiến vào ranh giới Lôi Châu.

Trước đây tu vi của hắn thấp, cảm thấy từ Vân Thiên Tiên Nguyên đến Đông Hải là thiên sơn vạn thủy, đường sá xa xôi, phải đi qua địa bàn của nhiều thế lực, nguy hiểm khó lường.

Bây giờ, hắn từng đi qua Bách Cảnh Sinh Vực, thậm chí vượt qua Doanh Tây và Doanh Nam, lại đi con đường này, hóa ra Vân Thiên Tiên Nguyên và Lôi Châu chỉ cần vượt qua hai, ba châu phủ, chưa tới vạn dặm.

Không biết sao bị lộ tin tức, Lôi Tiêu Tông đã biết chuyện xảy ra ở Thành Lăng Tiêu.

Nhưng phiên bản mà Lôi Tiêu Tông biết là: tông chủ ám sát Đại cung chủ ở Phượng Các, đã chết tại Thành Lăng Tiêu.

Tóm lại, toàn bộ Lôi Tiêu Tông đã đại loạn, tông chủ gây ra tai họa ngập trời, tất nhiên bị thanh toán. Toàn bộ đệ tử ngoại môn bỏ chạy tán loạn, lần lượt trốn đi, đệ tử nội môn và chấp sự, trưởng lão cũng chẳng khá hơn bao nhiêu, đều đang thu thập hành lý.

Trong tông rối ren, càng có đệ tử vì giành tinh dược trong dược điền mà ra tay đánh nhau.

- Xoẹt roẹt!

Tần Thiên cực kỳ tức giận, bắt lấy lôi điện trong hư không, đánh văng toàn bộ sáu, bảy đệ tử trong dược điền ra ngoài:

- Lôi Tiêu Tông vẫn chưa diệt, ta xem ai dám sinh sự? Các ngươi đã sa đọa thành cường đạo thế này sao? Quên hết pháp quy tông môn rồi à?

Nàng không ra tay ác độc, những đệ tử kia rất nhanh bò dậy.

- Tông chủ cấu kết với Vong Giả U Cảnh, ám sát Võ Đạo Thiên Tử, đây là tội lớn cỡ nào? Triều đình tất nhiên sẽ nghiêm trị chúng ta, giết gà dọa khỉ, trên dưới cả tông đều sắp trở thành tù nhân rồi.

- Tù nhân ư? Ngươi quá lạc quan rồi, Lôi Tiêu Tông tất nhiên phải bị đại đồ sát, nhiều người đều sẽ bị tru di, sống sót cũng chỉ có thể làm nô làm tỳ, không còn may mắn như ba ngàn năm trước đâu.

- Ai mà không biết Tần sư tỷ phản bội Lục sư huynh, có tư tình với tên Lý Duy Nhất đó, đương nhiên có thể kê cao gối ngủ. Năm xưa Lục sư huynh thiên tư kinh diễm cỡ nào, sau này hoàn toàn đổi tính, có dám nói là không liên quan đến ngươi không?

- Lục sư huynh bị tất cả mọi người chế nhạo, ngươi lại tiến bộ tu vi cấp tốc. Bản thân phẩm hạnh không đoan chính, có tư cách gì trách mắng chúng ta?

...

Tần Thiên tức giận đến mức run rẩy, nghe thấy trên ngọn núi khác lại vang lên tiếng chiến đấu và tiếng cướp đoạt, nàng rưng rưng muốn khóc. Không ngờ tông môn sẽ ở thời khắc phồn thịnh nhất, chỉ trong một đêm đột ngột sụp đổ.

Nàng quát:

- Các ngươi muốn đi thì ta không cản, nhưng ai dám cướp đoạt tài vật của tông môn không thuộc về mình, đừng trách ta ra tay tàn nhẫn.

Khi chiến hạm của sứ giả triều đình đến sơn môn Lôi Tiêu Tông, Thương Lê dẫn theo một nhóm cao thủ Cửu Lê Tộc, đồng thời từ hướng khác chạy đến.

Nhìn thấy cảnh tượng loạn lạc trước mắt, đám người Lý Duy Nhất, Thái Sử Thanh Sử, Thương Lê đều âm thầm thổn thức.

Một người đắc đạo gà chó lên trời, một người thất bại xét nhà diệt tộc.

Tần Thiên Tụng dẫn theo mười mấy vị cường giả Trường Sinh cảnh của Lôi Tiêu Tông không bỏ chạy, trước tiên chạy đến sơn môn, hành lễ với ba người, dò hỏi Thành Lăng Tiêu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Thái Sử Thanh Sử nghiêm giọng:

- Lục Đỉnh Trĩ cấu kết Vong Giả U Cảnh, lấy hạ phạm thượng, ám sát Siêu Nhiên Lý Duy Nhất của Lăng Tiêu Cung, hủy Phượng Các, dẫn đến nhiều vị nữ quan bên cạnh Đại cung chủ tử vong, suýt nữa khiến Thành Lăng Tiêu rơi vào kiếp nạn, tội ác tày trời, đã đền tội.

Nghe tội trạng mà Thái Sử Thanh Sử nói, cường giả Lôi Tiêu Tông ở đối diện vốn còn ôm tâm lý ăn may, toàn bộ đều bị dọa đến sắc mặt trắng bệch, lần lượt quỳ xuống đất.

Trời thật sự sập rồi.

Có người nhịn không được run giọng hét lớn:

- Đều do nghịch tặc Lục Đỉnh Trĩ đó một mình làm ra, chúng ta không biết rõ tình hình, xin sứ giả đại nhân minh xét.

Lý Duy Nhất cẩn thận nhìn một cái, quả nhiên là Lục Văn Sinh, bằng hữu của mình, vậy mà cũng đã đạt tới Trường Sinh cảnh.

- Không biết tình hình? Oán Tổ chiếm giữ Lôi Tiêu Tông, sao không thấy có ai truyền tin bẩm báo với Lăng Tiêu Cung?

Thái Sử Thanh Sử nói một câu lạnh như băng như vậy, sau đó, lấy ra pháp chỉ của Đại cung chủ bắt đầu tuyên đọc.

Tần Thiên Tụng đã phá cảnh Bỉ Ngạn, là tu vi nhất trọng.

Trong số cường giả Trường Sinh cảnh đang quỳ rạp, có cả đám người Tần Phong, Lục Thương Sinh, Tần Thiên.

Lục Thương Sinh có thiên tư không thua Thương Lê lúc trước, nay tụt hậu hoàn toàn, nhìn tu vi khí tức chưa chắc đã mạnh hơn Dương Thanh Khê.

Lý Duy Nhất là người bị hại, tuy cảm thán tình cảnh của Lôi Tiêu Tông, nhưng lại đồng ý với cách xử trí của Đại cung chủ. Ở bất kỳ thời đại nào, làm ra chuyện vượt quá giới hạn đều sẽ bị trừng trị.

Đại cung chủ không ra tay ác độc, chỉ lấy danh nghĩa “bị ám sát, phải được đền bù tổn thất”, ban tặng sơn môn Lôi Tiêu Tông lấy tám trăm dặm Lôi Hải làm trung tâm cho Lý Duy Nhất làm phong địa.

Đương nhiên, bao gồm kinh điển, dược điền, Thiên Địa Pháp Tuyền cùng các tài phú khác trong sơn môn.

Mất đi những thứ này, cộng thêm không còn lãnh địa, Lôi Tiêu Tông đã định sẵn sẽ sụp đổ. Cho dù có người xây dựng lại tông môn ở châu phủ khác, cũng phải đối mặt với các lộ thế lực vì muốn lấy lòng Đại cung chủ và Lý Duy Nhất mà chèn ép bọn họ. Nịnh nọt kẻ trên chà đạp kẻ dưới, đây chính là hiện thực.

Lý Duy Nhất và Thương Lê đi lên đỉnh núi trước, không có bất kỳ niềm vui sướng nào của người chiến thắng.

Thứ nhất, bọn họ không phải người chiến thắng.

Thứ hai, trong lòng bọn họ đều có cảm giác nguy cơ, có tâm trạng thỏ chết cáo khóc, còn tăng thêm một phần kính sợ đối với thế cục.

Ai dám đảm bảo sau này sẽ không thân bất do kỷ, sẽ không vì đi sai một bước mà rơi vào kết cục tương tự.

Thương Lê nói:

- Thiên phú của Lục Thương Sinh tuyệt đối không thấp, nhưng chịu không ít đả kích ở Độ Ách Quan, tâm cảnh xảy ra vấn đề, nếu không ít nhất cũng nên là tu vi lục trọng.

Lý Duy Nhất nói:

- Bị người cùng thế hệ như các ngươi, bị các ngươi cùng là từ Lăng Tiêu Sinh Cảnh đến Độ Ách Quan tu hành đả kích chứ gì?

Thương Lê thở dài:

- Có lẽ là vậy.

Thương Lê không phủ nhận điểm này, suy cho cùng, nhờ được đi ké trên chuyến xe phát triển siêu tốc của Lăng Tiêu Cung, hắn, Cát Tiên Đồng, Tả Khâu Hồng Đình, Nghiêu Âm đều đã trở thành Siêu Nhiên. Ngay cả Đường Vãn Thu cũng thường xuyên càu nhàu chịu áp lực lớn, phát khóc trước sự tiến bộ nhanh chóng mặt của họ, huống hồ là Lục Thương Sinh.

Lý Duy Nhất trực tiếp tiến vào sâu trong Lôi Hải tu luyện, giao chuyện bên ngoài cho Thái Sử Thanh Sử và Thương Lê.

Muốn tu luyện tầng tám của Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm, phải cảm ứng đặc tính của Bộc Kim Thiên Lôi.

Lôi và điện đều là sự thể hiện hiện tượng hóa của lực lượng pháp tắc.

Cấp bậc lôi điện khác nhau, pháp tắc tự nhiên cũng có sự khác biệt.

Lý Duy Nhất ở rìa khu vực Bộc Kim Thiên Lôi khoảng ba ngày rồi đi ra, chuẩn bị đến Địa Hạ Tiên Phủ. Hắn đã dùng bốn khối lôi ấn thu một phần Bộc Kim Thiên Lôi, tiến vào không gian bên trong Ác Đà Linh.

Lý Duy Nhất dặn dò:

- Thiên Linh Tử, sau này tám trăm dặm Lôi Hải và Lôi Tiêu Tông giao cho ngươi lo liệu, nhờ hoàn cảnh nơi này tu luyện cho tốt.

Thiên Linh Tử giống như búp bê sứ ngọc, ngũ quan tinh xảo, âm thanh dễ nghe như hát, bay trong lôi điện trên đỉnh đầu Lý Duy Nhất, hoan hô tung tăng:

- Lý lão đại cứ yên tâm, có lôi điện ùn ùn kéo đến tương trợ, ta sẽ rất nhanh dám độ Tiểu Hội Kiếp lần thứ hai. Tứ Phượng đâu? Nó cũng có thể hấp thu lôi điện.

Lý Duy Nhất nói:

- Nó phải đi theo ta... tránh cho việc làm hại ngươi!

Thiên Linh Tử gật gù:

- Cũng đúng, còn có dược điền của Lôi Tiêu Tông nữa, khẳng định sẽ bị nó phá hoại.

Trên sông băng ở khu vực rìa Lôi Hải, Lý Duy Nhất nhìn từ xa liền thấy Tần Thiên không biết đã chờ ở đó bao lâu, hắn ngẫm nghĩ một chút, vẫn đi qua.

Tần Thiên âm thầm cắn môi, lấy dũng khí tiến lên đón hắn.

Còn cách mười trượng, nàng liền quỳ rạp xuống, âm thanh trán đập vào sông băng vang lên rất rõ ràng:

- Bái kiến Lý Thương Thiên.

Lý Duy Nhất không ngăn cản nàng:

- Lục Đỉnh Trĩ muốn giết ta là thật, nếu không có chuyện này, ta có thể sẽ vì giao tình đã qua mà nói vài lời tốt cho các ngươi. Đứng lên đi! Đại cung chủ trừng phạt Lôi Tiêu Tông là để người trong thiên hạ xem, ta sẽ không giận chó đánh mèo hoặc trả thù bất cứ người nào của Lôi Tiêu Tông.

Tần Thiên ngẩng đầu lên, quỳ thẳng tắp, hai mắt sưng đỏ, vẻ mặt bi thảm:

- Đối nội, Lôi Tiêu Tông mất đi tài nguyên và điển tịch của tông môn. Đối ngoại, sau này định sẵn sẽ phải chịu sự gạt bỏ và chèn ép của các thế lực lớn. Lôi Tiêu Tông đã khó mà hưng khởi lần nữa, không còn bất cứ sự đe dọa nào. Ta không dám hy vọng xa vời Lý Thương Thiên ra mặt giúp đỡ, như vậy là làm khó người khác, cũng là công khai chống đối Đại cung chủ. Chỉ mong mượn... mượn thế, xin Lý Thương Thiên cho phép.

Nói xong, nàng lại dập đầu thật mạnh xuống, trên người toát ra sự kiên nghị và tính bền bỉ, tựa như muốn gánh vác Lôi Tiêu Tông tiếp tục tiến bước.

Lý Duy Nhất nhìn dáng vẻ này của nàng, thật sự là hoàn toàn không giống với lúc còn trẻ nữa:

- Ta và tổ tiên nhà ngươi cũng coi như có một phần truyền thừa sâu xa, ngươi biết tiến lùi như vậy, ta sao có thể không giúp ngươi? Ngươi muốn mượn thế ra sao?

Giọng Tần Thiên lảnh lót, không chút e dè:

- Lý Thương Thiên từng trị thương cho ta, từng giúp ta tu hành, âm thầm tặng cơ duyên lớn cho ta.

Lý Duy Nhất sao có thể không nghe ra trong lời nói của nàng có ẩn ý, lập tức cạn lời, trước có Dương Thanh Khê, hiện tại lại có nàng.

Hắn nói:

- Các ngươi làm thế này không phải là hủy thanh danh của ta sao?

Tần Thiên nói:

- Tần Thiên lập lời thề cả đời không gả, tuyệt đối không để ngươi vì vậy mà mang bêu danh, xin Lý Thương Thiên thành toàn.

Tần Thiên dập đầu lần thứ ba, lần này rất nặng, sông băng xuất hiện vết nứt.

Lý Duy Nhất đi vòng qua người nàng. Hắn luôn giữ mình trong sạch, vậy mà danh tiếng lại càng ngày càng kém, đều do các nàng hại. Từng người một, khi đối mặt với tin đồn nhảm nhí bên ngoài, không ra mặt đính chính thì chẳng khác nào cam chịu?

Đi được gần vài chục trượng, Lý Duy Nhất rốt cuộc hơi dừng bước:

- Mượn thế thì được, nhưng không thể bịa chuyện lung tung.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters