Dưới sự dẫn đường của Lưu Ly Trản, Lý Duy Nhất đến bảo khố tông môn của Lôi Tiêu Tông, tìm thấy hai trang Quang Minh Tinh Thần Thư.
Quang Minh Tinh Thần Thư nặng như núi, không chỉ là chân kinh tu luyện, càng có thể làm Pháp khí. Lôi Tiêu Tông đương nhiên biết nó trân quý, cất giữ trong Trọng Bảo Trì, dùng các tầng trận pháp bao phủ.
Lý Duy Nhất không quá bất ngờ.
Lôi Tiêu Tông từng là bá chủ trên lãnh thổ này, thu thập được mấy trang cũng rất bình thường.
Đến nay, Quang Minh Tinh Thần Thư trong tay hắn đã đạt tới chín trang. Trong tay Đại cung chủ còn có hai trang khác, dùng để xua đuổi lực lượng hắc ám quỷ dị trong U Cảnh.
Tắc Đế giữ tám trang, Linh Đế có ít nhất một trang.
Kiểm tra sơ qua bảo khố một vòng, Lý Duy Nhất đến dược điền mà Lôi Tiêu Tông khai mở, đào lấy tất cả đế dược và một bộ phận Tiên Nhưỡng. Sau đó, hắn vào Tàng Thư Tháp, lật xem cuốn sách liên quan đến bốn tấm lôi ấn.
Trong thời gian đó, các quan viên Châu Mục ở châu phủ phụ cận, lão tổ các Yêu tộc ở Đông Hải, nghe tin liền tới bái phỏng. Lý Duy Nhất không gặp một người nào, đều là Thái Sử Thanh Sử và Thương Lê ra tiếp đón.
Còn với các thế tộc và tông phái từng nương tựa vào Lôi Tiêu Tông nay đang hoang mang lo sợ, đều đưa theo lễ vật dày đến xin gặp. Những nhân vật đẳng cấp tông chủ, gia chủ vì tương lai thế lực của mình, vẫn luôn đợi dưới chân núi.
Bọn họ hiểu rõ, muốn yết kiến Đại cung chủ là điều tuyệt đối không thể nào.
Nhưng chỉ cần Lý Duy Nhất chịu nhận lễ vật của bọn họ, vậy thì ải này xem như vượt qua được một nửa.
Thân phận và địa vị của Thái Sử Thanh Sử và Thương Lê cũng rất cao, nhưng chung quy không phải là người có thể đưa ra quyết định. Thậm chí đối với pháp lệnh của Đại cung chủ, bọn họ phải cố ý thi hành gắt hơn, như vậy mới không bị công kích khi ở trên triều đình.
Lấy tu vi và ánh mắt của Lý Duy Nhất hiện tại, hiển nhiên chướng mắt với quà bọn họ đưa đến. Thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện, hắn không lo nổi số mạng của những người này.
Hắn không muốn bỏ ra nhiều sức lực đi làm, nếu làm không tốt, ngược lại có thể do hắn mà dẫn đến nhiều hỗn loạn hơn.
Đối mặt với cục diện như vậy, liền thể hiện ra tầm quan trọng của nhân tài giỏi kinh doanh sự vụ thế tục.
Tầng cao nhất Tàng Thư Tháp.
Lý Duy Nhất ngồi cạnh cửa sổ gỗ đang mở, rốt cuộc tìm thấy ghi chép mấu chốt để dung hợp bốn lôi ấn.
Lý Duy Nhất lẩm bẩm:
- Thì ra là vậy, muốn bốn ấn Tử, Thanh, Xích, Kim một lần nữa ngưng tụ thành Pháp khí chí thượng, cần phải tu luyện thành công toàn bộ Huyền Minh Tử Lôi, Bích Lạc Thanh Lôi, Long Xà Xích Lôi, Bộc Kim Thiên Lôi, vừa khớp tương ứng với thuộc tính lôi điện của Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm từ tầng năm đến tầng tám.
Lý Duy Nhất gập quyển sách, đứng lên nhìn ra vùng Lôi Hải mênh mông ngoài cửa sổ, khẽ thở dài:
- Cho dù là cường giả Đại Thánh Sơn như Lục Đỉnh Trĩ, mấy ngàn năm tu luyện cũng chỉ có thể luyện thành Bộc Kim Thiên Lôi. Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm tầng tám, e rằng không dễ luyện như vậy. Con đường tu hành tiếp theo, mỗi bước tiến tới không chỉ là leo núi, gọi là lên trời cũng không quá.
Trong tầm mắt của hắn, một lượng lớn quân đội Cửu Lê Tộc tiến vào đóng quân ở ranh giới Lôi Hải, đệ tử Lôi Tiêu Tông đều đã bị đuổi đi.
Quyền lực thay đổi, đoạt tông môn của người khác, cái này sẽ tích oán bao nhiêu đây?
Lý Duy Nhất không có ý định dây với vùng đất Lôi Tiêu Tông, con đường Thánh cảnh mới là sự theo đuổi tiếp theo của hắn.
Trước khi đi, hắn và Thương Lê gặp mặt một lần.
Thương Lê đã có khí chất điềm tĩnh của một tộc trưởng, làm việc già dặn, thận trọng nhắc nhở:
- Lợi ích của Lôi Tiêu Tông quá lớn, không có Siêu Nhiên có thủ đoạn quyết đoán canh chừng, giúp ngươi trông nom và kinh doanh, sớm muộn gì cũng xảy ra rối loạn. Ta sẽ giúp ngươi chuyển dời tù nhân trong ngục giam của tông môn.
- Nhưng lợi ích tài sản khổng lồ của Lôi Tiêu Tông nên xử lý như thế nào? Tông môn quản dị thú, kỳ trùng, tinh dược, phó tòng quỷ quái, Thệ Linh thần thú, những thứ này nên xử lý ra sao? Ai bảo vệ trận pháp? Đệ tử Lôi Tiêu Tông trong lòng ôm oán hận, nên để ai ứng phó?
- Quân đội Cửu Lê Tộc cũng vì có ta ở đây mới giữ nghiêm quân kỷ. Nhưng bản tính con người đều giống nhau, đối mặt với tiền tài và lợi ích bày ra ngay trước mắt mình ở Lôi Tiêu Tông, bọn họ sẽ kìm nén không đút túi riêng sao?
Hắn nhìn ra Lý Duy Nhất muốn khoanh tay ngồi hưởng, đương nhiên phải nói rõ tai họa ngầm trước đã.
Tuy Thiên Linh Tử có thực lực cấp bậc Siêu Nhiên, nhưng lấy tâm trí hiện tại của nó, muốn quản lý tốt một cái Lôi Tiêu Tông to lớn như vậy quả thật là quá sức.
Lý Duy Nhất trầm tư một lát, hỏi:
- Cửu Lê Ẩn Môn có cường giả cấp Ẩn Quân nào phá cảnh Siêu Nhiên chưa?
Thương Lê đáp:
- Cửu Lê Ẩn Môn chỉ mỗi việc khai phá Địa Hạ Tiên Phủ đã thiếu người trầm trọng.
Lý Duy Nhất lập tức cười khổ. Cho dù Cửu Lê Tộc sinh ra vài vị Siêu Nhiên, thực lực tăng vọt cực nhanh, nhưng đối mặt lợi ích ngày càng nhiều thì cũng chỉ giật gấu vá vai, vốn không thể rút ra đủ thân tín để lấp vào lỗ hổng quyền lực to lớn này.
Lý Duy Nhất bỗng dưng nghĩ đến một người ru rú trong nhà, lên tiếng hỏi:
- Nghiêu Sư ở đâu?
Thương Lê đáp:
- E là chỉ có Khôi Thủ và cha ta mới biết một số tin tức.
Lý Duy Nhất cười nói:
- Ngươi hãy truyền tin cho Khôi Thủ và lão Lê, bảo bọn họ nói với Nghiêu Sư, cứ nói hoàn cảnh tu luyện của Lôi Hải tám trăm dặm cực tốt, Thiên Địa Pháp Tuyền của Lôi Tiêu Tông cho nàng độc chiếm, đế dược trong dược điền và chân kinh của tông môn trân quý vô cùng... những chuyện khác thì để lão Lê dùng thủ đoạn thuyết phục, hắn tương đối âm hiểm, cứ lừa người tới đây đã.
Công việc đắc tội người, lại còn cần thủ đoạn này tương đối phù hợp với nàng.
...
Địa Hạ Tiên Phủ từng là Tổ Đình của Cổ Bà Già La Giáo, nằm ở đáy lòng đất của Phủ Châu.
Nam bắc khoảng ba ngàn bốn trăm dặm, đông tây khoảng bốn ngàn dặm, nội bộ là không gian hình cầu, phân bố các loại địa hình như hoang mạc, bình nguyên, đầm lầy, núi đồi. Kết cấu phức tạp, tài nguyên dồi dào, có thể sánh ngang với một hành tinh.
Song Sinh Đạo Giáo khai phá kinh doanh ngàn năm, cũng chỉ xoay quanh ở trong khu vực đường kính khoảng bốn, năm trăm dặm.
Tả Khâu Môn Đình và Cửu Lê Tộc hao phí thời gian sắp gần một trăm năm, mới miễn cưỡng nuốt trọn khu vực mà Song Sinh Đạo Giáo đã từng khai phá.
Lợi ích to lớn như thế, triều đình Lăng Tiêu chắc chắn là phải thò một cước vào.
Nhưng vẫn là một vấn đề cũ, Thiền Hải Quan Vụ và Ngọc Dao Tử không có tộc nhân hay dòng dõi, đệ tử lại ít ỏi đến đáng thương, lợi ích có lớn đến đâu cũng không thể an bài người kế tục chân chính đến tiếp quản.
Người đại diện cho triều đình khai phá Địa Hạ Tiên Phủ, là tập đoàn lợi ích trong quân đội, đứng đầu là Tây Hải Vương Tống gia.
Tại tầng Trần Thế trong thế giới bảy tầng tổng đàn ngày trước của Song Sinh Đạo Giáo, Lý Duy Nhất nhìn thấy nhân vật đại biểu của ba thế lực. Nghiêu Tinh Việt của Cửu Lê Tộc, Tả Khâu Lệnh của Tả Khâu Môn Đình, Tống Ngọc Lâu của Tống gia.
Lý Duy Nhất nói:
- Chư vị cứ bận chuyện của mình đi, ta tới Địa Hạ Tiên Phủ chủ yếu là tìm kiếm một vài tài nguyên tu luyện đặc thù.
Sau khi gặp mặt nhanh, Lý Duy Nhất liền một mình đi nhanh qua lại trong Địa Hạ Tiên Phủ, bắt đầu tìm kiếm.
Nửa ngày sau, hắn tìm thấy trang Quang Minh Tinh Thần Thư đầu tiên ở Chân Tướng Thiền Lâm.
Lại tốn hai ngày, ở phía dưới tế đàn của di tích thời cổ, hắn tìm được trang thứ hai.
Trang thứ ba thì hắn mất bảy ngày mới phá vỡ một tàn trận cổ xưa, moi ra được ở tầng Tu La.
Ba trang Quang Minh Tinh Thần Thư đều giấu ở chỗ cực kỳ bí ẩn, không có Lưu Ly Trản dẫn đường, Lý Duy Nhất tìm lung tung không biết phương hướng, thì có tìm trăm năm, ngàn năm đều đừng mơ tìm thấy.
Dưới sự dẫn dắt của Lưu Ly Trản, Lý Duy Nhất rốt cuộc đi tới tầng Thánh Tâm thần bí nhất của Địa Hạ Tiên Phủ.
Đây cũng là địa tầng cao nhất trong thế giới Tiên Phủ.
Khu vực bên trên đỉnh đầu, chính là vách ngăn không gian của Địa Hạ Tiên Phủ. Khoảng cách so với mặt đất mà Lý Duy Nhất đang đi, cao đủ vạn trượng.
Vách ngăn không gian đó giống hệt một bầu trời được đúc thành từ ngọc thạch màu trắng bao la vô hạn, thỉnh thoảng có những hoa văn của tinh quỹ hiển hiện, cực kỳ thần dị huyền ảo. Nếu nơi này thực sự là thế giới Phong Phủ của một vị Cổ Tiên nào đó, thì vị Cổ Tiên ấy phải cường đại đến cỡ nào?
Nghiêu Tinh Việt là phụ thân của Nghiêu Phù, cữu cữu của Nghiêu Âm, ngoại hình khoảng tầm bốn mươi tuổi, giữ lại một chòm râu. Hắn đứng trong trận pháp, đích thân mở ra trận pháp của tầng Thánh Tâm.
Nhìn Lý Duy Nhất đi vào trận pháp, ngữ điệu của Nghiêu Tinh Việt bình thản, không có lấy lòng, cũng chẳng có tôn kính e ngại, không kiêu ngạo không tự ti hỏi:
- Thế nào, đã tìm được tài nguyên tu luyện mà ngươi muốn có chưa?
Lý Duy Nhất mỉm cười trả lời:
- Coi như là tìm thấy một ít rồi.
Tiếp đó, hắn quan sát hoàn cảnh của tầng Thánh Tâm.
Lý Duy Nhất khẽ “ồ” một tiếng:
- Bố cục của nơi này đúng là y hệt như đại điện ở lối vào.
Nghiêu Tinh Việt đáp:
- Đại điện lối vào có lẽ chính là mô phỏng tham khảo kiến trúc của tầng Thánh Tâm, nơi này mới là hạch tâm của Tổ Đình Bà Già La Giáo năm xưa.
Nghiêu Tinh Việt cùng Lý Duy Nhất đi về hướng Đạo Vực ở tầng Thánh Tâm.
Ở bên trong đại điện ngay trước mắt là một đàn pho tượng điêu khắc vạn linh triều thánh. Mỗi một bức tượng ngọc đều sống động như thật, cao lớn mà tinh tế, giống y như sinh linh của các tộc cùng tụ tập lại triều bái Bà Già La Phật.
Tổ tượng của Bà Già La Phật cao tới trăm trượng, giống hệt một hòn núi đá đứng sừng sững ở ngay mặt trước, rất có cảm giác áp bách.
Tổ tượng cưỡi trên một con voi to, tay cầm quyền trượng.
Ở phía trên tổ tượng, trên bầu trời ngọc thạch có độ cao vạn trượng, từng vòng tinh quỹ văn lộ lấp lánh và chuyển động mãi mãi theo dòng thời gian.
Lý Duy Nhất nhìn về Đạo Vực ở tầng Thánh Tâm, vị trí tại mặt sau của tượng điêu khắc Bà Già La Phật.
Chỗ ấy đen đặc không ánh sáng, trống rỗng tựa như màn đêm, sâu thẳm như vũ trụ bao la rộng lớn.
Pháp khí lan ra từ Đạo Vực nồng đậm và tinh thuần, còn đậm hơn Thiên Địa Pháp Tuyền của Lăng Tiêu Cung một chút.
Nhưng... là thuộc tính hắc ám.
Không phải bất cứ võ tu nào cũng có thể mượn nhờ nó để tu hành.
Nghiêu Tinh Việt nhìn thấu kinh ngạc ở trong mắt của Lý Duy Nhất, bèn nói ra:
- Tuyền nhãn trong Hắc Ám Đạo Vực có người nói chính là tuyền nhãn của thế giới Phong Phủ này. Từ khi một năm trước tiên đạo long mạch lan tràn qua, phẩm cấp pháp khí của Hắc Ám Tuyền Nhãn vẫn luôn không ngừng tăng lên. Tam cung chủ từng đến đây một lần, nàng cho rằng, tuyền nhãn này tương lai có khả năng sẽ hấp thu tiên đạo long mạch tẩm bổ, hóa thành Thiên Pháp Tiên Tuyền thuộc tính hắc ám.
Lý Duy Nhất thoáng xúc động, hỏi:
- Có Siêu Nhiên tọa trấn Địa Hạ Tiên Phủ không?
Nghĩ đến trước đây Đường Vãn Châu xâm nhập vào Địa Hạ Tiên Phủ, lẻn vào bên trong tổng đàn của Đạo Giáo, trong lòng hắn tự nhiên có phần sầu lo. Đây không phải một tòa phủ đệ, mà là một thế giới, rất dễ bị kẻ địch thâm nhập.
Nghiêu Tinh Việt đáp:
- Bên phía Cửu Lê Tộc có Ẩn Tổ tới tọa trấn, xâm chiếm được một vùng lãnh thổ, do Cửu Lê Ẩn Môn dùng để huấn luyện tọa kỵ kỳ trùng, muốn đào tạo thành một nhánh kỵ sĩ kỳ trùng tinh nhuệ.
Lý Duy Nhất lẩm bẩm:
- Địa Hạ Tiên Phủ đúng là nơi làm trùng sào tuyệt hảo nhất.
Lý Duy Nhất động ý niệm, thả sáu con Phượng Sí Nga Hoàng ra ngoài.
Hắn hạ lệnh cho Nhị Phượng dẫn đầu, đi tới Địa Hạ Tiên Phủ tự mình tìm kiếm tinh dược và bảo vật.
Tiếp theo, hắn lấy danh nghĩa bế quan tu luyện, một mình chiếm Hắc Ám Tuyền Nhãn và tầng Thánh Tâm.
Chờ Nghiêu Tinh Việt rời khỏi trận pháp, Lý Duy Nhất lập tức thi triển Hoàng Long Đăng Thiên, chân đạp long ảnh, xông thẳng lên trần bạch ngọc ở phía trên tượng Bà Già La Phật.
Phương hướng mà Lưu Ly Trản dẫn đường chính là tại vùng đỉnh vòm, ở vị trí của từng đường tinh quỹ văn lộ đan chéo vào nhau.
Đứng lơ lửng trên không trung cao vạn trượng, Lý Duy Nhất cúi đầu nhìn xuống. Tổ tượng cao trên trăm trượng đã biến nhỏ như hạt đậu.
Nâng bàn tay lên, hắn nhè nhẹ đưa tay ấn về phía đỉnh trần.
- Rào!
Còn cách đỉnh trần chừng ba thước, thình lình xuất hiện một nguồn lực cản vô hình.
Theo Lý Duy Nhất điều động pháp khí, cưỡng ép đột phá lực cản, tinh quỹ văn lộ bên trong đỉnh bạch ngọc kia bỗng xoay nhanh, đồng thời bạo phát ra lực phản chấn mạnh gấp nhiều lần so với chưởng lực của Lý Duy Nhất.
Dù Lý Duy Nhất đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng thân thể vẫn rơi xuống trăm trượng.
Hắn thầm nhủ:
- Lưu Ly Trản sẽ không dẫn đường mà chẳng có nguyên do, nơi ấy tuyệt đối giấu Quang Minh Tinh Thần Thư. Không thể dùng bạo lực... sử dụng lực lượng quang minh thử xem.
Lý Duy Nhất dẫn động pháp lực từ Quang Minh Tuyền Nhãn dưới bàn chân bên phải, dọc theo ngân mạch đi tới bàn tay. Tiếp đó, hắn điều động kinh văn tham ngộ ra từ trên Quang Minh Tinh Thần Thư.
Lòng bàn tay hắn lại một lần nữa ấn lên trần ngọc thạch, lúc này phản lực đã yếu đi nhiều, không còn có thể trực tiếp hất văng hắn ra.
Nhưng tại vị trí cách nhau hai thước, lực lượng đó vẫn ngăn cản hắn.