Huy Tẫn Linh Chủng và Đạo Thảo Nhân

Lý Duy Nhất liếc mắt nhìn Hắc Ám Đạo Vực ở mặt sau tượng Bà Già La Phật dưới mặt đất một cái, một ý nghĩ lóe lên, vì thế hắn lại dẫn động pháp lực hắc ám. Lòng bàn tay của hắn lại hướng về trước, đẩy vào được thêm một chút.

Tiếp theo, Lý Duy Nhất đã vận dụng toàn bộ tất cả thủ đoạn của mình ra.

Lần cách gần nhất là sử dụng Vạn Vật Trượng Mâu, khoảng cách từ mũi mâu tới trần bạch ngọc kia chỉ là một khoảng chừng nửa thước.

Vật lộn một lúc lâu, pháp khí của Lý Duy Nhất tiêu hao kịch liệt, đành phải quay về mặt đất.

Hắn thử thêm vài lần, cuối cùng cũng rút ra kết luận. Cứng rắn phá vỡ sẽ phản tác dụng, chỉ có sử dụng lực lượng quang minh và hắc ám mới có thể dễ dàng tiếp cận mái vòm hơn.

Hắn lẩm bẩm:

- Có lẽ phải đợi khi tu vi cao hơn một chút, mới có thể phá vỡ lực lượng bài xích của mái vòm.

Lý Duy Nhất đi ngang qua tổ tượng Bà Già La Phật, đến rìa Hắc Ám Đạo Vực.

Không cần dùng mắt nhìn, cũng có thể cảm nhận được tuyền nhãn ở trung tâm Đạo Vực và pháp khí đang xoay tròn chậm rãi. Trước đó nhìn từ trên cao xuống, nơi này là một vòng xoáy hắc ám khổng lồ.

Trong hư không xung quanh lơ lửng từng khối Huy Tẫn Linh Chủng.

Dưới trạng thái bình thường, Huy Tẫn Linh Chủng giống như tro tàn màu xám to bằng ngón tay cái, bề mặt chi chít vết nứt li ti, trông như lúc nào cũng có thể bị gió thổi tan.

Nhưng sâu trong vết nứt lại lờ mờ lộ ra ánh sáng màu đỏ cam. Giống như mồi lửa cất giấu bên trong viên than sắp tàn.

Hắn tự hỏi:

- Đây chính là vật chất năng lượng có thể khiến đám người Thiền Hải Quan Vụ, ba vị sư phụ, tăng hài phục tô nhanh chóng khôi phục tu vi sao? Chứa đựng lực lượng tỉnh linh và trọng sinh?

Đế Nữ từng nói, lực lượng tân sinh của tái thế và chuyển thế, trong trời sao tuyệt đối không phải là chuyện bình thường. Sở dĩ ở Doanh Châu trở thành bình thường, rất có thể là nước cờ cuối cùng mà Lý gia lão tổ để lại trước khi lâm chung.

Giờ phút này, đối mặt với Hắc Ám Tuyền Nhãn và Huy Tẫn Linh Chủng trước mắt, trong lòng Lý Duy Nhất sinh ra một cảm giác vi diệu. Hắn cảm thấy tất cả những thứ trước mắt, rất có thể chính là hình ảnh thu nhỏ cho bí mật tái thế và chuyển thế của Doanh Châu.

Lý Duy Nhất đả tọa trong Hắc Ám Đạo Vực, lấy ra mười hai trang Quang Minh Tinh Thần Thư mang trên người, chuẩn bị tu luyện đạo quang minh và đạo hắc ám ở đây một khoảng thời gian, rèn giũa võ đạo nhị trọng sơn đỉnh phong.

Dưới sự chiếu rọi của mười hai trang Quang Minh Tinh Thần Thư, Huy Tẫn Linh Chủng lơ lửng trong hắc ám chợt kêu xèo một tiếng rồi bốc cháy.

Lớp vỏ màu tro xám hóa thành màng sáng màu vàng bán trong suốt bao bọc bên trong.

Trên màng sáng, lưu chuyển những hoa văn giống như mạch lạc sinh mệnh, tỏa ánh sáng nhu hòa không chói mắt. Đồng thời tỏa hơi ấm giống như ánh nắng mùa đông.

Lý Duy Nhất âm thầm kinh ngạc, cẩn thận quan sát.

Hắn phát hiện, cùng với sự xuất hiện của mười hai trang Quang Minh Tinh Thần Thư, tốc độ sinh ra Huy Tẫn Linh Chủng trong Hắc Ám Đạo Vực đã tăng nhanh rõ rệt.

Hắn thì thầm:

- Sao lại có cảm giác... Huy Tẫn Linh Chủng là vật chất năng lượng đặc thù hình thành sau khi lực lượng quang minh và hắc ám va chạm vào nhau?

Lý Duy Nhất ngẩng phắt đầu lên, lúc này mới phát hiện, hướng mà Lưu Ly Trản chỉ dẫn không phải là đỉnh đầu của tượng Bà Già La Phật, mà là ngay phía trên Hắc Ám Tuyền Nhãn.

Hắn tự suy đoán:

- Huy Tẫn Linh Chủng là tàn tro sinh mệnh ngưng tụ ra do Hắc Ám Tuyền Nhãn và Quang Minh Tinh Thần Thư giấu trong trần hang ăn mòn lẫn nhau sao?

Lý Duy Nhất nhờ đồng thời tu luyện đạo quang minh và đạo hắc ám, nên cảm nhận về mọi thứ phát sinh trước mắt rõ ràng hơn tu giả khác nhiều.

Hắn có thể cảm ứng được pháp tắc quang minh và pháp tắc hắc ám ở nơi này đã xuất hiện một số biến hóa đặc thù.

Trong lòng hắn càng tự nhiên sinh ra một ý niệm, phu quân của Phi Phượng là Tẫn Linh Chi Tổ rất có thể là một khối Huy Tẫn Linh Chủng sinh ra linh trí, tu luyện đắc đạo.

Lý Duy Nhất chưa từng gặp Tẫn Linh Chi Tổ, nhưng đã thấy Tẫn Linh, nó có rất nhiều điểm tương đồng với Huy Tẫn Linh Chủng.

Hắn lẩm bẩm:

- Hèn gì hai vị Đạo Tổ của Song Sinh Đạo Giáo, chỉ trong ngàn năm ngắn ngủi đã tu luyện đến cảnh giới cực cao. Dựa vào chín trang Quang Minh Tinh Thần Thư cùng Hắc Ám Tuyền Nhãn, Huy Tẫn Linh Chủng, tốc độ tu luyện không nhanh sao được?

Lý Duy Nhất không biết hai vị Đạo Tổ là cảnh giới gì.

Nhưng năm đó Tả Khâu Huyền Minh và Trang Sư Nghiêm đánh vào Địa Hạ Tiên Phủ, trong hai vị Đạo Tổ có thể có một người chạy thoát, đã đủ thấy tu vi cường đại cỡ nào. Bọn họ và Kỳ Lân Trang là quan hệ hợp tác.

Hắn nhíu mày nghĩ:

- Hắc Ám Tuyền Nhãn và Địa Hạ Tiên Phủ này chắc không phải là Phong Phủ của vị cường giả Cổ Tiên có chung nguồn gốc với Mệnh Tuyền, Sinh Tuyền, Tử Mẫu Tuyền, Trí Tuyền chứ? Nếu đúng như vậy, Tổ Điền nằm ở đâu?

Lý Duy Nhất luôn cảm thấy, giữa các Bá Chủ của những khu vực lân cận, đủ loại bí ẩn , tất nhiên là có quan hệ nhân quả sâu xa, ảnh hưởng lẫn nhau, rất khó tồn tại độc lập như bèo dạt không rễ.

Càng là cường giả, càng không thể thoát khỏi ảnh hưởng của môi trường và lịch sử khu vực. Cho dù là kẻ ngoại lai như hắn, chẳng phải trong tu luyện cũng đang bị vùng đất này ảnh hưởng sao?

Hắn cười nhạt:

- Nếu đã như vậy, ta sẽ không khách sáo nữa.

Lý Duy Nhất trước tiên là minh tưởng. Hắn phát hiện, có thể không ngừng hấp thu hào quang của Huy Tẫn Linh Chủng vào mi tâm Linh Giới.

Lại thổ nạp, hắn phát hiện tốc độ lĩnh ngộ đạo quang minh và đạo hắc ám tăng mạnh. Quang minh kinh văn và hắc ám kinh văn trên Bỉ Ngạn Thiên Đan, cùng với pháp tắc đều đang nhanh chóng thăng cấp.

Thế là, Lý Duy Nhất đan dệt ra Thời Gian Chi Kiển, tập trung bế quan không màng đến việc khác.

Thời gian như thoi đưa.

Cảnh giới tu vi của Lý Duy Nhất vẫn là nhị trọng sơn đỉnh phong, nhưng số lượng pháp tắc trên Bỉ Ngạn Thiên Đan lại tăng thêm gần hai trăm vạn, đạt tới mức bảy trăm vạn, gần như viên mãn.

So với pháp tắc của một bộ phận võ tu tam trọng sơn đỉnh phong thì của hắn còn nhiều hơn.

Phải biết, sau khi tu vi đạt tới cảnh giới đỉnh phong, kinh văn và pháp tắc thăng cấp rất chậm.

Càng quỷ dị hơn là, trên kim cốt trong cơ thể xuất hiện những hoa văn đen trắng. Kinh văn và pháp tắc quang minh, hắc ám được khắc họa lên trên đó.

Cộng thêm lần trước ở Uyển Khâu, hắn tu hành trong Thời Gian Chi Kiển suốt bảy năm, trong thời gian đó luyện hóa một mảnh vỡ Đế Đan.

Đến đây, kinh văn trên kim cốt của Lý Duy Nhất đạt tới bốn ngàn bốn trăm vạn, pháp tắc đạt tới tám mươi hai vạn, khoảng cách đến Kim Thánh Cốt Thiên tứ giai đại thành đã ở ngay trước mắt. Nhiều nhất là tốn thêm hai, ba năm nữa, luyện hóa hai mảnh vỡ Đế Đan là có thể thành công.

Niệm lực tăng nhiều nhất, tinh thần niệm lực từ ba trăm tăng lên ba trăm bốn mươi bảy viên, đi xong con đường mà Thánh Linh Vương Niệm Sư khác mất cả trăm năm cũng chưa chắc đi hết.

Hắn thầm nghĩ:

- Võ đạo rất khó tinh tiến thêm, phải tìm cơ hội một phát phá vỡ cảnh giới.

- Hấp thu Huy Tẫn Linh Chủng, tốc độ tu luyện nhanh chóng mặt, hơn nữa niệm lực, võ đạo, thân thể đều tiến bộ ở các mức độ khác nhau.

- Chắc là do có mười hai trang Quang Minh Tinh Thần Thư gia cố, khiến tốc độ sinh ra của Huy Tẫn Linh Chủng nhanh hơn. Nếu thu thập đủ bốn mươi hai trang Quang Minh Tinh Thần Thư, Hắc Ám Tuyền Nhãn lại lột xác thành Thiên Pháp Tiên Tuyền thì sẽ là cảnh tượng cỡ nào? Phải nói với Đại cung chủ, cần tăng cường giám sát và bảo vệ Địa Hạ Tiên Phủ...

Lý Duy Nhất vừa suy nghĩ đến đây.

Mặt đất và trần của tầng Thánh Tâm nhẹ lắc lư một cái.

- Ầm ầm ầm!

Một tiếng vang trầm đục từ đằng xa truyền đến.

Lý Duy Nhất đột nhiên xé toạc Thời Gian Chi Kiển, bước ra khỏi Hắc Ám Đạo Vực, phát niệm lực ra ngoài.

Có thể làm rung chuyển Địa Hạ Tiên Phủ, gợn sóng lực lượng truyền đến tầng Thánh Tâm, tuyệt đối không phải là võ tu Trường Sinh cảnh có thể làm được.

Rất nhanh, niệm lực lan tới trăm dặm, cảm ứng được Ngũ Phượng đang bay nhanh tới tầng Thánh Tâm.

Giọng nói của Lý Duy Nhất đột nhiên vang lên bên tai làm Ngũ Phượng giật nảy mình:

- Chuyện gì thế? Sáu tiểu gia hỏa các ngươi gây họa rồi à?

Nó nhìn ngó xung quanh:

- Lý lão đại, ngươi ở đâu? Chúng ta tóm được một con cá lớn lẻn vào Địa Hạ Tiên Phủ, tu vi cực cao, rất có thể là Thảo Nhân mà ngươi từng nhắc tới.

Lý Duy Nhất phóng nhanh về phía lá chắn trận pháp của tầng Thánh Tâm, dùng niệm lực truyền âm hỏi:

- Bắt được rồi?

Ngũ Phượng đáp:

- Không thể nào! Hắn rất có thể là tam trọng sơn đỉnh phong, đám người Nhị Phượng đã đuổi theo rồi.

Lý Duy Nhất ra lệnh:

- Mau đến giúp bọn họ, nhất định phải giữ hắn lại.

Lý Duy Nhất xông ra khỏi trận pháp, lướt ngang qua Nghiêu Tinh Việt đang chạy tới:

- Là Siêu Nhiên lẻn vào! Lập tức mở tất cả trận pháp, bẩm báo Ẩn Tổ, nhất định phải bảo vệ tốt tầng Thánh Tâm.

Thảo Nhân là một trong ba Khổ Chủ của Song Sinh Đạo Giáo thuở trước. Hắn lén lút quay về, ắt hẳn có mưu đồ.

Lý Duy Nhất không dám chắc đối phương hành động một mình, hay là đi cùng Ngũ Sát Thiên La. Trước mắt, hắn chỉ có thể lập tức lao tới chỗ Nhị Phượng, để tránh xảy ra biến cố.

Đường sá trong Địa Hạ Tiên Phủ quanh co, đa phần là hình dạng hang động, hệt như mê cung, tốc độ căn bản không thể nhanh được.

Lý Duy Nhất men theo cảm ứng với sáu con Phượng Sí Nga Hoàng, khi đuổi theo ra khỏi Địa Hạ Tiên Phủ đã là hai canh giờ sau.

Lúc này, bên ngoài đang là lúc bình minh, trời sắp sáng mà chưa sáng hẳn.

- Vút!

Hắn vẽ ra một tín phù, đánh nó bay về phía Vân Thiên Tiên Nguyên.

Ngay khắc sau, Lý Duy Nhất đạp trên một trường hà lôi điện bay vút lên không, đuổi theo về phía Đông Hải.

Không bao lâu, hắn nhìn thấy sáu con Phượng Sí Nga Hoàng giống như sáu đám mây lửa, tạo thành hình vòng cung bán bao vây, đuổi theo một bóng người ở phía trước.

Phát hiện ra khí tức của Lý Duy Nhất cách đó hai trăm dặm, Thảo Nhân bóp nát một Độn Phù, tốc độ tăng vọt.

Thảo Nhân thầm than xui xẻo. Hắn lẻn về Địa Hạ Tiên Phủ là muốn lấy đi tài nguyên tu luyện trong một kho tàng bí mật của Song Sinh Đạo Giáo, nào ngờ, sáu con Phượng Sí Nga Hoàng kia con nào cũng có tuyệt kỹ.

Trong đó có một con khứu giác cực kỳ đáng sợ, khí tức và tung tích của hắn chính là vì vậy mà bại lộ.

Lý Duy Nhất hô lớn:

- Khổ Chủ đại nhân về Lăng Tiêu Sinh Cảnh rồi còn muốn đi sao?

Lý Duy Nhất không sử dụng Sơn Hà Độn Phù, chỉ dựa vào Thiên Kiếp Hành đã có thể đuổi kịp luồng phù quang lướt trên mặt đất phía trước.

- Xẹt xẹt!

Lôi điện bay lượn trên trời, hội tụ lại xung quanh Lý Duy Nhất. Theo Lý Duy Nhất bấm kiếm quyết, những lôi điện đỏ thẫm như giao long này hội tụ thành một luồng kiếm quang, rít lên một tiếng, xé gió bay đi.

Lý Duy Nhất kinh ngạc:

- Ồ!

Đồng tử của hắn co rút, phát hiện trên luồng kiếm quang lôi điện bay ra xuất hiện một tia sáng vàng.

Bộc Kim Thiên Lôi? Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm tầng tám đã nhập môn rồi?

Lý Duy Nhất không chắc lắm. Dù sao thì lần bế quan này, trọng tâm tu luyện của hắn không nằm ở đạo thuật, chỉ luyện hóa toàn bộ Bộc Kim Thiên Lôi thu được từ Lôi Hải.

Luồng kiếm quang lôi điện màu đỏ thẫm trong nháy mắt lướt qua khoảng không hơn một trăm dặm. Thảo Nhân dồn sức vào đùi phải, bắn đi như dây cung, thân thể đột ngột nhảy vọt sang trái.

Kiếm quang như hình với bóng lệch sang trái, làm Thảo Nhân giật mình vội vàng chống lên một cái thuẫn Pháp khí. Hai tay hắn cầm thuẫn, nghiêng lên trên để chống đỡ.

- Ầm ầm ầm!

Thanh cự kiếm lôi điện dài tới một trượng, mũi kiếm ma sát với thuẫn Pháp khí, tia lửa bắn tứ tung, rồi xé toạc nó ra.

Thuẫn vỡ vụn.

Mặt đất trước tiên là lún xuống, sau đó nứt ra một cái khe dài. Vô số lôi điện màu đỏ thẫm lan tràn ra tứ phương bát hướng, làm cả vùng hoang dã đều sáng rực lên.

Thảo Nhân hét thảm một tiếng, cả người cháy đen, thân thể bị hất xéo đi. Khoảnh khắc này, trong lòng hắn chấn động đến tột đỉnh, cách xa hơn một trăm dặm, lực lượng tất nhiên sẽ suy giảm, tại sao mình ngay cả một kiếm của Lý Duy Nhất cũng không đỡ nổi? Đây còn là lực lượng dưới Thánh cấp không?

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters