Đế dược tam phẩm

Áo vải, mũ vải trên người Thảo Nhân tan thành tro bụi, lộ ra chân thân bằng rơm. Trong lôi điện, từng chiếc lá rơm trên cơ thể hắn bốc cháy, hóa thành bụi đen bay lơ lửng trong không trung.

Chân thân mang thuộc tính Thực Linh Mộc hoàn toàn bị lôi điện khắc chế. Thảo Nhân phình to thân thể ra, từ kích thước của con người bình thường biến thành một cây Nhân Đạo cao hàng chục mét, thân lúa như kim loại, ở vị trí gần rễ mọc ra một cái đầu giống người.

Pháp khí trong cơ thể hắn nháy mắt khuếch tán ra ngoài, ngưng tụ thành yêu vân cuồn cuộn màu nâu vàng, che trời lấp đất, vô số đạo thuật đang diễn hóa ở bên trong. Những cái rễ rậm rạp tựa như xúc tu dài phóng nhanh về phía bờ biển.

Trong yêu vân, Pháp khí mạnh nhất của hắn là Thiên Ti Khô Vinh Tuyến đan chéo thành lưới. Mỗi sợi tơ sắc bén như kiếm, đều kết nối với một bộ Thi Sát.

Tức thì, lấy cây Nhân Đạo khổng lồ kia làm trung tâm, trong phạm vi mấy chục dặm, từng bộ Thi Sát, tựa như thiên quân vạn mã, trên mặt đất, trên bầu trời, cùng Thiên Ti Khô Vinh Tuyến di chuyển nhanh cản lại đòn tấn công cách không của sáu con Phượng Sí Nga Hoàng.

Nhị Phượng bay là là mặt đất, gầm lớn một tiếng:

- Quả không hổ là tam trọng sơn đỉnh phong, thật sự không dễ đối phó. Không thể để hắn đến được Đông Hải, hắn nhất định tinh thông một loại bí thuật thủy độn nào đó, cho nên mới bất chấp tất cả mà bỏ chạy ra biển.

Tam Phượng kinh hô:

- Trời ạ, hắn vậy mà biến hình rồi, biến thành một cây đế dược. Đế dược tam trọng sơn đỉnh phong, dược tính chắc chắn rất mạnh.

Ngũ Phượng xếp lông cánh lại, chỉ giữ đôi cánh màng, trong chớp mắt tốc độ tăng vọt, lao vào trong yêu vân màu nâu vàng như một thoi ánh sáng, quát:

- Ta đi phá lưới của hắn.

Lý Duy Nhất đuổi đến trong phạm vi năm mươi dặm, bấm ngón tay thành kiếm, từng luồng điện quang bay qua, chém Thiên Ti Khô Vinh Tuyến vỡ vụn.

Giọng nói lạnh băng của Thảo Nhân vang lên trong yêu vân:

- Lý Duy Nhất, muốn giết một vị Siêu Nhiên, Lăng Tiêu Sinh Cảnh các ngươi cũng phải trả giá thê thảm.

Ngay sau đó, hắn thả hàng vạn Thi Sát ra ngoài, để chúng lao tới các thị trấn và làng mạc ven biển, hòng mượn cơ hội này để thoát thân.

Sáu con Phượng Sí Nga Hoàng nhận được truyền âm của Lý Duy Nhất, liền nhanh chóng tản ra, chạy đi chặn giết bầy xác chết. Thấy quả nhiên đã kiềm chế được cường địch, Thảo Nhân thầm thở phào nhẹ nhõm.

Đột nhiên.

- Ầm ầm ầm!

Giữa tiếng sấm cuồn cuộn trên đỉnh đầu, từng luồng ánh sáng lôi điện trút xuống xung quanh hắn, tổng cộng một trăm bốn mươi bốn cột, sắp xếp thành hình tròn.

Mỗi một cột sáng lôi điện đều cực kỳ tráng kiện, nối liền mặt đất và tầng mây, điện quang đan xen lẫn nhau.

Thảo Nhân như bị nhốt trong lồng giam, giữa điện quang, không cách nào thi triển độn thuật, không khỏi hoảng hốt lo sợ.

Một trăm bốn mươi bốn Lôi Cức Trận, một trăm bốn mươi ba luồng là Long Xà Xích Lôi, trong đó có một luồng màu vàng, lực lượng khí tức cực kỳ mạnh mẽ.

Thảo Nhân khó mà tin nổi thốt lên:

- Bộc Kim Thiên Lôi...

Ở phía nam Doanh Châu, có thể tu luyện ra Bộc Kim Thiên Lôi là những lão gia hỏa đã sống mấy ngàn năm, ai nấy đều có thân phận hiển hách. Lý Duy Nhất mới bao nhiêu tuổi, vậy mà đã có thể nắm giữ lực lượng như vậy?

- Vút!

Lý Duy Nhất mang theo pháp tướng Lôi Bộ thần minh hùng hồn bá đạo, từ trong tầng mây phía trên Lôi Cức Trận giáng xuống. Kiếm khí dày đặc đồng hành cùng hắn.

Thảo Nhân hoàn toàn bị điện quang và kiếm khí nhấn chìm. Giữa tiếng nổ vang, khu vực Lôi Cức Trận bao phủ bụi đất mù mịt, mặt đất rung lắc. Kình phong mãnh liệt lan tới các thị trấn ở phương xa, hất tung những con sóng trên mặt biển, tàu cá chìm nổi.

Hồi lâu sau.

Mây đen trên bầu trời và lôi điện trên mặt đất dần dần tan đi.

Lý Duy Nhất vung ống tay áo hóa thành kình phong, quét sạch khói bụi trong không khí. Trên lớp đất cháy đen dưới chân, nằm đó là một cây Nhân Đạo với những chiếc lá đã cháy đen toàn bộ, chỉ còn lại thân chính là bảo tồn hoàn hảo, chứa đựng khí tức sinh mệnh.

Hắn là nửa yêu nửa lúa, không đi theo con đường tu luyện thân thể huyết nhục hình người.

Từ mi tâm Lý Duy Nhất bắn ra linh quang ngũ sắc trấn áp lên người hắn, dù hắn là tam trọng sơn đỉnh phong thì giờ phút này cũng không thể động đậy.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Nói đi, ngươi lẻn vào Địa Hạ Tiên Phủ làm gì?

Giọng Thảo Nhân trầm thấp, tuyệt đối không tin Lý Duy Nhất sẽ tha cho mình, không ôm ảo tưởng:

- Dù sao cũng phải chết, có gì để nói.

Lý Duy Nhất khẽ gật đầu, chuẩn bị trực tiếp sưu hồn.

Tam Phượng chạy về trước tiên, trách móc Lý Duy Nhất một hồi:

- Ây da, Lý lão đại, sao ngươi ra tay nặng thế? Một cây đế dược cao phẩm ngon lành thế này, bị cháy hỏng hết, quá lãng phí rồi, thà giao cho chúng ta bao vây săn bắt còn hơn.

Nó thu cánh lại, móng vuốt nhặt lên một chiếc lá lúa cháy đen dài hai mét trên mặt đất, bẻ rắc một cái làm đôi, bên trong đã khô quắt, nó lập tức ném mạnh xuống đất.

Nhị Phượng bay về, hít ngửi trên người Thảo Nhân:

- Theo kinh nghiệm của ta phán đoán, dược tính của hắn sẽ không thua đế dược tam phẩm, giá trị từ mười vạn Linh Tinh trở lên.

Tứ Phượng nói:

- Lý lão đại, tại sao ngươi lại dùng lôi pháp? Sử dụng Ác Đà Linh tấn công tinh thần ý niệm của hắn, chúng ta rất nhanh có thể bao vây hắn.

Đại Phượng chạy về, nói:

- Đòn tấn công sóng âm của Ác Đà Linh rất khó khống chế chuẩn xác, sẽ vô tình làm phàm nhân ở khu vực xung quanh bị thương. Lý lão đại có giống các ngươi mặc kệ mọi thứ đâu? Trồng hắn vào dược điền đi! Nuôi một thời gian, chắc là có thể khôi phục lại được.

Nhị Phượng đồng ý với quyết định của Đại Phượng, mũi hít nhẹ trên mặt Thảo Nhân. Từng cái móng vuốt sắc bén ấn lên người hắn, hàm răng gần ngay gang tấc, nó nói:

- Đế dược tam phẩm trân quý, phải nuôi như gà đẻ trứng, chứ không phải mổ gà lấy trứng ăn hết trong một lần.

Sau khi bị sáu con Phượng Sí Nga Hoàng vây quanh, Thảo Nhân vốn coi cái chết nhẹ như không nay thân thể run rẩy một cái, nói:

- Lý Duy Nhất... cho ta chết sảng khoái đi, sỉ nhục tra tấn một Siêu Nhiên như vậy, chẳng phải làm mất thân phận sao? Ngươi là Bát Phật Gia, là đệ tử của Tam Giới Thần Tăng.

Lý Duy Nhất gạt Tam Phượng và Nhị Phượng ra, bước đến trước mặt hắn:

- Hóa ra rơm rạ sợ sâu bọ đến thế à? Ta không quan tâm có bị tổn hại danh tiếng vì việc này hay không. Ngươi hãy trả lời câu hỏi của ta, trả lời tốt, nhất định cho ngươi một cái chết sảng khoái. Chuyện ta đã hứa thì luôn giữ lời.

Thảo Nhân nhìn chằm chằm vào Lý Duy Nhất hồi lâu, nhắm mắt lại như chấp nhận số phận:

- Biết thế đã không quay về...

Ngay sau đó, hắn liền kể ra bí mật lén lút về Địa Hạ Tiên Phủ để lấy tài nguyên trong kho bí mật.

Lý Duy Nhất không tìm thấy Túi Càn Khôn của Thảo Nhân, rõ ràng là trong lúc chiến đấu khi nãy đã bị Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm hủy.

Hắn hỏi:

- Ngươi mạo hiểm lớn như vậy, vượt qua U Cảnh mấy chục vạn dặm, từ Bách Cảnh Sinh Vực trở về Lăng Tiêu Sinh Cảnh chỉ vì một cái kho bí mật?

Giọng điệu Thảo Nhân chua chát:

- Những thứ chứa trong kho bí mật chính là một số trọng bảo của thời kỳ Bà Già La Giáo mà Song Sinh Đạo Giáo đào được từ Địa Hạ Tiên Phủ, hai vị Đạo Tổ đều cực kỳ coi trọng. Đáng tiếc, ta còn chưa lấy được đã bị lộ hành tung.

Lý Duy Nhất có khái niệm về những bảo vật mà Song Sinh Đạo Giáo đào ra.

Song Sinh Đạo Giáo ít nhất đã đào ra được tám bức tượng Phật cấp Vạn Tự Khí. Mà tám món Vạn Tự Khí này chỉ là dùng để canh giữ tám lối ra vào. Đây mới chỉ là một góc của tảng băng chìm mà Lý Duy Nhất biết được hồi còn ở Đạo Chủng cảnh.

Không đợi Lý Duy Nhất mở miệng, Tam Phượng đã dùng hai móng vuốt đè chặt lấy Thảo Nhân, trừng mắt hỏi với vẻ rất hung dữ:

- Kho bí mật ở đâu?

Trong lòng Lý Duy Nhất sinh ra cảm ứng, nhận ra điều gì đó.

Hắn xoay người, nhìn về hướng bờ biển. Nơi tận cùng tầm nhìn lộ ra màu trắng bạc như bụng cá, giống như một sợi chỉ bạc mỏng manh chia cắt đại dương và bầu trời, trên mặt biển xuất hiện những đám mây màu tím nhạt và xám xanh.

Đột nhiên.

- Bùm!

La Sinh, thủ lĩnh của Ngũ Sát Thiên La mặc chiến y bằng vải sắt, đeo mặt nạ sắt đen, ở thị trấn xa xôi tung người bay lên nóc nhà, một đao cách không chém ra. Đao khí của Phá Pháp Thí Tiên Đao vô cùng sắc bén, kéo lê theo luồng ánh sáng dài mấy dặm.

La Sinh tính toán rất sâu sắc, cố tình vung đao trong thị trấn là do đoán chắc khi Lý Duy Nhất phản kích, tất nhiên sẽ vì muốn tránh làm người vô tội bị thương mà chần chừ.

Lý Duy Nhất hơi nhíu mày, ngưng tụ ra chưởng ấn cản lại một đao này của La Sinh.

Sau khi chém ra một đao, thân hình La Sinh nhún nhảy một cái, lao ra khỏi thị trấn, nhảy xuống biển. Hắn lợi dụng nước biển để che giấu khí tức lưu lại của độn pháp.

Lý Duy Nhất dặn:

- Các ngươi trông chừng hắn.

Gần như là kẻ trước người sau, bùm một tiếng, Lý Duy Nhất từ trên trời giáng xuống, đuổi theo xuống biển.

Sự xuất hiện của Thảo Nhân thì Lý Duy Nhất có thể hiểu được, dù sao hắn cũng là Siêu Nhiên sinh ra ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh, có lý do để quay lại. La Sinh vậy mà cũng đến, chuyện này quá quỷ dị, Lý Duy Nhất cần phải làm rõ nguyên nhân.

Ngũ Sát Thiên La là tổ chức sát thủ, hơn nữa, còn là tổ chức sát thủ hàng đầu xếp trong mười hạng đầu ở Trung Thổ, là lấy tiền làm việc. Bọn họ đến Lăng Tiêu Sinh Cảnh, đây là muốn giết ai?

La Sinh xuống đáy biển, lập tức đổi thành Thổ Độn, lặn sâu hơn vào tầng đất. Đáy Đông Hải có rất nhiều không gian dưới lòng đất, tầng đá phức tạp, hung trùng sát yêu chiếm cứ.

Đi tới một trong những không gian dưới lòng đất, sau khi La Sinh rơi xuống mặt đất sâu cả trăm trượng, vừa giơ tay đã chém một đao lên không trung.

Lý Duy Nhất cưỡi Địa Sư lao ra khỏi lớp đá bên trên, đồng thời lao xuống, Hoàng Long Kiếm trong tay đón lấy chém tới.

Một luồng kiếm khí minh hà mênh mông phá vỡ đao quang do La Sinh chém ra. Kiếm khí rơi xuống đất, mặt đất nham thạch vỡ ra.

- Bùm!

La Sinh dùng thân pháp đế thuật né tránh, nhưng vẫn có kiếm khí rơi trúng người, thân hình ngã ngửa bay ra sau. Dưới lớp mặt nạ, hai mắt hắn sắc lạnh, không ngờ tu vi của Lý Duy Nhất đã lên tới độ cao này.

Sau khi chạm đất, La Sinh cầm đao chạy như bay về hướng đông tẩu thoát. Sau khi tiên đạo long mạch phục hồi, qua trăm năm nuôi dưỡng, đất đá ở Đông Hải đã xảy ra lột xác rõ rệt, ngày càng trở nên chắc chắn và cứng rắn hơn, đang diễn biến về hướng vị diện cao cấp.

Lý Duy Nhất đuổi theo sáu trăm dặm.

Đột nhiên, thân hình khổng lồ của La Thi từ trong một khe hở đá tàng hình bay ra. Cổ Tiên Cốt Mâu trong tay hắn xé rách không khí, mang theo tiếng phong lôi đâm tới.

Ánh mắt Lý Duy Nhất liếc ngang, bước chân dừng lại, thân hình xoay chuyển tại chỗ. Hắn tung một cước đá văng cả người lẫn mâu ra ngoài. Rầm một tiếng, La Thi khảm vào trong vách đá, một lượng lớn đá vụn đổ ụp xuống.

Đúng lúc này, La Sinh vẫn luôn trốn chạy ở phía trước chợt dừng lại. Trong Tổ Điền, pháp khí và kinh văn điên cuồng tuôn ra, chen chúc kín cả không gian dưới lòng đất, trùng kích về phía Lý Duy Nhất.

Trong đầu Lý Duy Nhất lóe lên vô vàn suy nghĩ.

Hắn chém ra một luồng kiếm khí Hoàng Long thật dài. Giữa tiếng long ngâm đinh tai nhức óc, kiếm khí phá tan đám Pháp khí và kinh văn ập tới, đánh bay La Sinh giơ ngang đao chống đỡ ra xa hơn một dặm.

Chính là lúc Lý Duy Nhất vung một kiếm ra, một bóng người nấp trên đỉnh vách đá bỗng dưng nhảy xuống, trong cơ thể bùng nổ pháp khí Thánh Linh, lấy tu vi Tiểu Thánh Sơn chém ra một kiếm tuyệt sát.

Lý Duy Nhất dự đoán được những sát thủ khác của Ngũ Sát Thiên La tất nhiên đang ẩn nấp gần đây. Nhưng không ngờ, Ma Ha La trong năm sát thủ vậy mà đã phá cảnh đạt đến Tiểu Thánh Sơn.

Pháp khí trong cơ thể Ma Ha La đã lột xác thành pháp khí Thánh Linh, so với các Siêu Nhiên khác đã có sự khác biệt về bản chất, thậm chí còn mạnh hơn xa thủ lĩnh La Sinh.

- Vút!

Lý Duy Nhất đạp Thanh Hư Cản Thiền Bộ, hóa thành hơn chục bóng ảo khói xanh, đồng thời tránh thoát chiến kiếm trong tay Ma Ha La. Cổ tay hắn xoay tròn, kiếm khí như lưới phản công lại.

Trong mắt Ma Ha La xẹt qua một vẻ kinh ngạc, tay trái tung một cú đấm đánh tan mọi kiếm quang. Lý Duy Nhất lùi về phía sau hơn hai mươi trượng, đáp xuống đỉnh của một cột nhũ đá, từ trên cao nhìn xuống.

Ma Ha La lùi liên tiếp ba bước, dùng pháp khí Thánh Linh và kinh văn hộ thể chặn đứng toàn bộ kiếm khí. Chiến kiếm màu đen trong tay như được mài bằng than chì, từng cái kinh văn trong thân kiếm hiện ra.

Hắn không nhịn được thốt lên:

- Khá khen cho Lý Duy Nhất.

Thế mà tránh được đòn ám sát của Tiểu Thánh Sơn, còn có thể phản kích, quả thực không thể tưởng tượng nổi.

- Ào ào.

Thân hình to lớn của La Thi bước ra từ đống đá vỡ vụn phía sau Lý Duy Nhất, lau đi máu xác chết hôi thối màu đỏ sậm ở khóe miệng, chiến ý trong mắt điên cuồng dâng lên, toàn thân bốc cháy quỷ diễm.

La Sinh cầm đao, lơ lửng trên không trung cách La Thi chỉ mười trượng, nói:

- Chúng ta thương lượng được không? Ngũ Sát Thiên La lấy tiền làm việc, không có tiền tuyệt đối không giết người, nhiệm vụ lần trước đã kết thúc, lần này chúng ta tới Đông Hải không liên quan gì đến Bát Phật Gia. Chỉ cần Bát Phật Gia thả Thảo Nhân, hôm nay có thể rời đi, chúng ta không cần thiết phải liều mạng.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters