Thương Hoàng và Ngọc Dao Tử

Từ mi tâm của Lý Duy Nhất phát ra linh quang chiếu sáng không gian dưới lòng đất này, hắn lạnh lùng đáp:

- Các ngươi dụ ta xuống lòng đất, chẳng phải là muốn giết ta sao? Nếu ta vừa rồi không tránh được một kiếm kia của Ma Ha La thì đã bỏ mạng tại chỗ rồi. Bây giờ các ngươi nói không đánh nữa là được à? Ta không đồng ý.

Ma Ha La phát ra uy thế Tiểu Thánh Sơn, giọng điệu mang theo khí độ của kẻ bề trên:

- Chúng ta chỉ muốn cứu Thảo Nhân về, cũng không muốn khai chiến ở Đông Hải, mới cho Bát Phật Gia một cơ hội sống. Nếu Bát Phật Gia cố chấp không hiểu, vậy chúng ta liều mình trả chút giá đắt để giết ngươi, tựa hồ cũng sẽ có thu hoạch phong phú.

- Vút!

Chiến pháp ý niệm của Thánh cấp hóa thành một thanh cự kiếm vô hình chém về phía hồn linh của Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất thản nhiên nói:

- Ngươi chẳng qua mới vừa bước chân vào Tiểu Thánh Sơn, tự cao tự đại quá rồi.

Hắn phát ra quang ảnh linh thần Phù Tang Thần Thụ, lập tức không gian dưới lòng đất hóa thành lò luyện biển lửa.

Thanh kiếm chiến pháp ý niệm mà Ma Ha La chém tới bị bốn trang Địa Thư lơ lửng xung quanh quang ảnh thần thụ cản lại, không thể làm Lý Duy Nhất rụng một cọng tóc.

Trên bốn trang Địa Thư, bốn vạn trận văn của Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận nổi lên, bảo vệ Lý Duy Nhất cực kỳ chặt chẽ.

Đám người La Sinh, Ma Ha La, La Thi đều biết Lý Duy Nhất có một tòa Thánh Trận trung phẩm uy lực to lớn như vậy, chính vì thế, bọn hắn mới không muốn sống chết với hắn.

La Sinh hiểu rõ Đông Hải là địa bàn của Lăng Tiêu Cung, nếu trong thời gian ngắn không thể hạ gục được Lý Duy Nhất, rất có khả năng sẽ kéo theo mấy lão gia hỏa tới.

Thế là, hắn cố gắng khuyên nhủ lần cuối:

- Tu vi của ngươi quả thực đã tinh tiến không ít, nhưng kỳ trùng của ngươi chưa đuổi theo kịp. Ba đánh một, ngươi không có cơ hội thắng.

Giọng La Thi mang theo ý cười, Cổ Tiên Cốt Mâu trong tay hiện ra quang ảnh rết trăm chân:

- Đừng quên, chúng ta nắm giữ sát thuật lợi hại, liều mạng thì có ích lợi gì cho ngươi? Ngươi thật sự tự tin như vậy, nhất định có thể chống đỡ đến khi cường giả thế hệ trước của Lăng Tiêu Cung chạy tới sao?

Ma Ha La nhờ tu vi bước vào Tiểu Thánh Sơn nên cực kỳ tự tin, ánh mắt thậm chí còn háo hức muốn thử. Nếu không phải nơi này cách Lăng Tiêu Sinh Cảnh quá gần, hắn chẳng buồn nói nhảm với Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất nhìn ra Ngũ Sát Thiên La đến Đông Hải tựa hồ thật sự không liên quan đến mình, tò mò hỏi:

- Hồng Tụ Y đâu? Nếu có thêm trận pháp của nàng ta, các ngươi có lẽ mới có vài phần cơ hội chiến thắng.

Ma Ha La thay La Sinh đưa ra quyết định, chiến kiếm màu đen trong tay đâm thẳng ra trước:

- Động thủ đi, hắn đang kéo dài thời gian.

Trong khoảnh khắc, hắn thi triển ra đế thuật kiếm đạo.

Đế thuật được thi triển từ pháp khí Thánh Linh có uy lực hoàn toàn khác, hàn băng kình khí đóng băng hư không, kiếm quang ngưng tụ đến cực điểm, từng thước một xé toạc Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận.

La Sinh và La Thi ở phía sau Lý Duy Nhất, kẻ trên người dưới xông tới, muốn áp sát đánh xáp lá cà, để đánh nhanh thắng nhanh.

Lý Duy Nhất không còn che giấu thực lực nữa, trong Tổ Điền, Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân bay ra, nhờ vào uy năng của Pháp khí chí thượng cản lại Ma Ha La đang cầm kiếm đánh tới từ chính diện.

Thân hình hắn như ảo ảnh từ trên nhũ đá nhảy vọt xuống.

- Ầm ầm ầm!

Khoảnh khắc hai chân hắn đạp đất, mặt đất nứt toác.

Lực lượng quang minh ngưng tụ thành một quang ảnh giống như Tam Sinh Phật, lực lượng hắc ám ngưng tụ thành một Hoàng Ảnh.

Hai hư ảnh đều cao lớn vô ngần, hất văng La Thi đang xông đến từ phía sau ra ngoài.

Một tia kiếm quang xẹt qua.

Thân hình to lớn của La Thi đứt làm đôi từ ngang hông.

Hắn là một Thi Vương, dính phải Hoàng Long Kiếm, từ vết cắt của hai nửa thân xác bốc cháy lên, trong miệng phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương, giống như hồn linh cũng đang bị thiêu đốt.

Một kiếm bỏ mạng.

Lý Duy Nhất di chuyển chớp nhoáng, xuất hiện giữa không trung, đứng bên phải La Sinh như quỷ mị:

- Hủy Ngọc Chu của ta là phải đền.

Tuy La Sinh thầm khiếp sợ trước chiến lực khủng khiếp mà Lý Duy Nhất bỗng nhiên bộc phát ra, nhưng vẫn có thể bình tĩnh ứng phó, dốc hết toàn lực giơ đao chắn ngang.

Không có bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, Hoàng Long Kiếm đập mạnh nặng tựa ngàn cân lên thân Phá Pháp Thí Tiên Đao. Âm thanh vang dội tựa như hai ngọn núi kim loại va vào nhau.

- Bùm!

Cơ thể La Sinh rơi thẳng xuống, khảm sâu vào lòng đất.

Nếu không phải hắn có nhiều kinh nghiệm, đao pháp đã đạt tới tầng tám, căn bản không đỡ nổi một kiếm này của Lý Duy Nhất, bước vào vết xe đổ của La Thi.

Có thể nói, đỡ được một kiếm mà Lý Duy Nhất đã phát huy thân pháp, tốc độ, sức mạnh đến mức tận cùng, chính là khoảng cách giữa hắn và La Thi.

Ma Ha La tránh thoát Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân, hai cánh sau lưng giương ra, với tốc độ thân pháp không thua kém Lý Duy Nhất, hắn xuất hiện giữa không trung, chém xuống một kiếm gần người.

Lý Duy Nhất xoay người vung kiếm đỡ.

Tiếp đó, hai người lại va chạm một chưởng nhanh như chớp.

- Bùm! Bùm...

Ma Ha La rơi ra phía sau, đạp nát một tảng nhũ đá lớn, lùi liên tục hơn mười bước, mỗi bước cách nhau ít nhất mười trượng, cuối cùng cũng đứng vững lại được.

Trái lại Lý Duy Nhất, vẫn lơ lửng trên không trung giữa tiên hà thanh huy, thong dong thu lại Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân.

Ma Ha La trợn trừng mắt hổ, khó mà tin nổi:

- Sao có thể như vậy được?

Trong lần giao phong vừa rồi, hắn đường đường là cường giả Tiểu Thánh Sơn, đã bước chân vào hàng ngũ Thánh giả, vậy mà lại rơi xuống thế hạ phong. Về mặt lực lượng, hắn không thể đọ lại Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất giơ ngang kiếm trước người, Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân lơ lửng trên đỉnh đầu, sẵn sàng chặn sát thuật mà hai người này có lẽ mang theo, nhạt giọng nói:

- Ngươi bước chân vào Tiểu Thánh Sơn nhiều nhất chỉ mới vài tháng, thân thể còn lâu mới được pháp khí Thánh Linh uẩn dưỡng đến trạng thái viên mãn, sao có thể là đối thủ của ta? Đợi đến khi ngươi uẩn dưỡng thân thể xong xuôi, bước vào Tiểu Thánh Sơn trung kỳ, may ra có thể so chiêu với ta.

Ma Ha La chỉ cảm thấy bị sỉ nhục lớn, chưa từng có Siêu Nhiên nào dám cuồng ngôn trước mặt cường giả Thánh cấp như thế.

- Rắc rắc!

Nhị Phượng phá vỡ đỉnh đá, lao vào không gian dưới lòng đất, giọng nói biến điệu vì cực kỳ kinh hãi:

- Lý lão đại, mau đi thôi, thẩm vấn ra rồi, mấy tên sát thủ này đến Đông Hải là để giúp một tồn tại kinh khủng tìm kiếm cội nguồn của lực lượng căn nguyên dưới lòng đất. Tên Thảo Nhân kia vừa mới nói ra bí mật này, trong cơ thể liền bốc cháy Tử Vong Hỏa Diễm, trong chớp mắt đã thành tro. Hắn đến rồi... hắn nhất định đã đến rồi...

Sắc mặt Lý Duy Nhất không khỏi biến đổi.

La Sinh đứng trên mặt đất, dưới lớp mặt nạ phát ra tiếng cười nhạt chói tai:

- Lúc nãy khuyên ngươi thả Thảo Nhân, mọi người lùi một bước, hai bên yên ổn vô sự. Nay biết được bí mật này, ngươi còn muốn đi sao, đang nằm mơ à?

Lý Duy Nhất vừa định dẫn theo Nhị Phượng độn tẩu, không gian bất ngờ đóng băng, cả hai bị định trụ giữa không trung.

Một luồng hàn khí buốt xương từ hướng đông truyền đến, đi thẳng vào hồn linh. Xung quanh cơ thể xuất hiện những hoa văn băng tinh chi chít giam cầm hắn và Nhị Phượng lại, đồng thời lan tràn vào bên trong cơ thể, đóng băng máu.

Từ phía xa, Lý Duy Nhất nhìn thấy ở sâu bên trong vực sâu lòng đất phía đông, có một bóng người mặc áo choàng đen đang đạp không bước tới từng bước.

Không nhìn rõ khuôn mặt, áo choàng đen dường như có thể nuốt ánh sáng, chỉ có thể nhìn thấy chữ Vạn ở mi tâm thoắt ẩn thoắt hiện, tỏa ra u quang khiến người ta tim đập chân run.

- Răng rắc!

Đúng lúc Lý Duy Nhất đang thầm gọi tên Muộn Hồ Lô, hoa văn băng tinh giam cầm thân thể vậy mà vỡ vụn từng tấc. Hắn và Nhị Phượng rơi xuống mặt đất.

Thân thể bị đông cứng đến tê rần, gần như mất đi tri giác.

Lý Duy Nhất chống Hoàng Long Kiếm xuống đất, loạng choạng lùi lại hai bước mới miễn cưỡng đứng vững lại được, dần dần ưỡn thẳng người lên.

Bên cạnh vang lên hai tiếng rầm lớn, Nhị Phượng và Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân rơi xuống mặt đất.

Hắn thầm kinh ngạc:

- Muộn Hồ Lô hiển linh rồi sao?

Lý Duy Nhất phát hiện, bóng người mặc áo choàng đen ở sâu trong vực sâu đằng xa kia đã dừng bước. Ngay cả ấn ký chữ Vạn trên mi tâm hắn cũng nhanh chóng mờ dần, rồi biến mất.

Trong lòng có cảm giác, Lý Duy Nhất quay đầu nhìn lại, liền phát hiện người đứng đó không phải là Muộn Hồ Lô, mà là Đại cung chủ không biết đã đến từ lúc nào.

Nàng mặc một bộ cung trang thủy tụ lưu vân, tóc đen búi cao hình loa vân kế, da trắng như tuyết, ánh mắt như điện, toát ra khí chất lạnh lùng ngăn cách người ngoài xa ngàn dặm, nhìn chằm chằm Thương Hoàng.

Nàng khẽ nâng ngón tay ngọc, thu Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân dưới đất vào lòng bàn tay, hóa thành cỡ bằng chiếc đĩa, lạnh lùng lên tiếng:

- Các hạ chính là chủ nhân đứng sau Ngũ Sát Thiên La sao? Là vị Võ Đạo Thiên Tử nào ở Trung Thổ giá lâm Đông Hải vậy?

Thương Hoàng hoàn toàn giấu mình trong hắc ám, giọng điệu biến hóa khôn lường, dường như truyền đến từ Cửu U Thâm Uyên:

- Ra mắt Ngọc Dao Nữ Đế! Lão phu không có ý định làm kẻ thù với Lăng Tiêu Cung, chỉ là có chút tò mò với Đông Hải.

Ngọc Dao Tử mỗi bước đi tựa như hoa sen mọc lên, bước tới bên người Lý Duy Nhất, không khí xung quanh sôi trào, một luồng khí tức Khôn Nguyên cảnh mênh mông như biển trải rộng ra, đối kháng ngang hàng với tồn tại trong hắc ám kia.

Nàng chất vấn:

- Là tò mò với Đông Hải, hay là tò mò với tiên đạo long mạch? Hoặc là, nguồn gốc của lực lượng căn nguyên mà Thảo Nhân nói tới?

La Sinh và Ma Ha La lao nhanh chạy về hướng mà Thương Hoàng đang đứng, may mắn tu vi của bọn họ đủ cường đại mới có thể thoát thân.

Bằng không, tràng vực và lực lượng ý niệm của hai vị Võ Đạo Thiên Tử va chạm, hồn linh của Siêu Nhiên bình thường đã sớm bị nghiền nát bấy rồi.

Thương Hoàng cười nói:

- Chúng ta đều là sinh linh, không cần thiết vì một chút hiểu lầm cỏn con, mà phải ra tay đánh nhau làm gì. Thệ Linh, Hắc Ám Chân Linh, Doanh Đông mới là kẻ thù chung của chúng ta. Nơi này lại nằm sát Lăng Tiêu Sinh Cảnh, Võ Đạo Thiên Tử quyết đấu sẽ làm chết bao nhiêu người, Ngọc Dao Nữ Đế chắc hẳn sẽ biết tính toán như thế nào chứ.

Ngọc Dao Tử nhìn ra đối phương tựa hồ đang kiêng dè điều gì đó, có lẽ là sợ hãi Vụ Sư, có lẽ là lo lắng gây ra mớ hỗn độn ở Đông Hải thì khó mà rời khỏi Doanh Nam, hoặc có lẽ là không muốn bại lộ thân phận...

Ngọc Dao Tử gọi Không Minh Kiếm ra, phát ra kiếm âm làm đau buốt màng nhĩ của đám người Lý Duy Nhất, Nhị Phượng, La Sinh, Ma Ha La.

Nàng lạnh lùng nói:

- Được, nói cho ta biết ngươi là ai, nếu thật sự là tiền bối Nhân tộc của Trung Thổ, bản đế ắt sẽ dùng lễ khách quý mà tiếp đãi. Nếu cứ giấu đầu lòi đuôi, bản đế làm sao có thể cho phép Đông Hải có loại nhân vật như ngươi chiếm cứ?

Hàn quang trên thân kiếm chiếu sáng khuôn mặt lạnh như sương giá của nàng, nàng nói tiếp:

- Không sai, giao thủ ở gần Lăng Tiêu Sinh Cảnh đúng là sẽ tổn thất rất lớn. Nhưng ta lại có ưu thế sân nhà, chiếm hết thiên thời địa lợi, có thể lấy Siêu Nhiên làm tướng, võ tu Trường Sinh cảnh làm lính. Các hạ có thể đi nghe ngóng xem, Hoàng Ngọc Dao ta có phải là hạng người nhân từ nương tay hay không. Dù Lăng Tiêu Sinh Cảnh vì thế mà chết ngàn vạn người, cũng tuyệt đối không thể thay đổi được ý chí của ta.

Lý Duy Nhất biết Đại cung chủ phá cảnh Khôn Nguyên chưa tới trăm năm, bất cứ vị Võ Đạo Thiên Tử nào cũng đều là tiền bối của nàng, thấy nàng cứng rắn như vậy, trong lòng không khỏi âm thầm lo lắng, chuẩn bị sẵn sàng ném Lưu Ly Trản cho nàng bất cứ lúc nào.

Thương Hoàng im lặng một lát, ngấm ngầm suy tính lợi hại được mất, rồi nói:

- Ngọc Dao Nữ Đế làm khó lão phu quá, nếu thân phận bị bại lộ theo cách này, truyền ra ngoài, chẳng phải sẽ bị võ tu toàn bộ Doanh Nam chê cười sao? Nếu mọi người đều có điều kiêng dè, không muốn động tay động chân, chi bằng đổi cách khác để giải quyết vấn đề?

Ngọc Dao Tử hỏi:

- Giải quyết thế nào?

Giọng nói của Thương Hoàng từ từ truyền đến, mang theo một loại lãnh đạm kiêu căng:

- Để đám tiểu bối thay chúng ta đưa ra quyết định đi. Chỉ cần Lý Duy Nhất có thể đánh bại Ma Ha La, bản hoàng sẽ báo thân phận cho ngươi biết. Nếu kết quả ngược lại, xin Ngọc Dao Nữ Đế chớ có gặng hỏi và làm khó lão phu nữa, lão phu lập tức rời khỏi Đông Hải là được.

Tất nhiên Ngọc Dao Tử không tin, nhưng nàng nhìn không thấu cảnh giới tu vi của đối phương, trong lòng sao có thể không kiêng dè cho được? Sở dĩ nàng tỏ ra cứng rắn, hoàn toàn là vì nhìn thấu nhược điểm đối phương không dám tùy tiện ra tay.

Bây giờ trong cuộc giao phong tâm lý, ép đối phương chủ động lùi một bước, đương nhiên là phải biết dừng đúng lúc.

Nàng truyền âm cho Lý Duy Nhất:

- Bắt sống Ma Ha La, moi bí mật từ trong miệng hắn.

Trong hắc ám, thấy Đại cung chủ chần chừ trầm ngâm, khóe miệng Thương Hoàng lập tức nhếch lên, nở một nụ cười đầy ẩn ý, truyền âm cho Ma Ha La:

- Ngọc Dao Tử không dám ra tay đâu, lấy bản lĩnh thật sự của ngươi ra, bắt sống Lý Duy Nhất cho ta.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters