Mưu sát Ngu Đạo Chân

- Rẹt.

Rèm xe nát bươm dưới chỉ kình, hóa thành từng mảnh vải bay lên.

Ánh sáng kình khí bay vào màn mưa, làm sương lạnh bị chấn động cuộn trào.

Nhưng đã đâm hụt.

Tiếng cười của Thi Nhiêu chuyển sang vang lên trên đỉnh thạch đình cách hai mươi trượng bên phải xe lộc. Nàng mặc chiếc váy màu xanh lục thẫm, vóc dáng cao ráo rực rỡ, mái tóc đen buông xõa, giữa những sợi tóc là từng sợi tơ bạc nhiều màu sắc, toàn thân tràn ngập sức sống thanh xuân.

Thân pháp quá nhanh, khiến người ta nghi ngờ, nàng vừa rồi căn bản không hề ngồi ngoài xe, mà là sử dụng bí pháp ném ra một cái bóng, cố ý trêu đùa hai người trong xe.

- Vù!

Giữa mái tóc dài, một trong những sợi tơ màu bạc kia bắn ra, lướt qua hai mươi trượng, quấn quanh hông Trang Nguyệt, kéo mạnh về phía thạch đình.

Lý Duy Nhất lấy ra một tấm phù triện, giấu trong lòng bàn tay trái, cùng Khương Ninh đồng thời lao ra khỏi cửa xe.

Hắn lăng không nhảy lên cao bảy trượng, bấm chỉ kình Từ Hàng Khai Quang. Đầu ngón tay bắn ra một chùm tia sáng cô đọng tới cực hạn, không gian xung quanh chùm sáng vặn vẹo, rung động như gợn sóng nước.

Khương Ninh thì khí thế phát tán ra ngoài, hai tay cầm chuôi kiếm, chém ra Vô Ảnh Kiếm, bổ về phía sợi tơ màu bạc quấn trên người Trang Nguyệt.

Đôi mắt đan phượng hẹp dài tuyệt đẹp của Thi Nhiêu bắn ra kim quang, cánh tay ngọc thon dài mềm mại vung mạnh ra.

Lập tức, Thập Nhị Nguyệt Đao bay ra từ lòng bàn tay nàng, như một vầng trăng khuyết xoay tít với tốc độ cao, bộc phát ra uy năng khủng bố của Pháp khí chí thượng. Kinh văn tỏa ra như mây, đao khí sắc bén chém trời.

- Ầm!

Chùm tia chỉ kình và Thập Nhị Nguyệt Đao giằng co trong hư không một lát.

Lý Duy Nhất đã tới ngay phía trên đỉnh đầu Thi Nhiêu, biến chỉ thành chưởng.

Khí thế trên người hắn theo đó mà biến đổi, từ nhẹ nhàng bay bổng biến thành bá đạo hùng hậu. Chưởng ấn vừa ra, phù hợp với pháp tắc thiên địa, ngưng tụ ra Phiên Thiên Chưởng Ấn thần thánh huyền bí.

Khuôn mặt tuyệt sắc xuất trần của Thi Nhiêu, nháy mắt trở nên lạnh băng, thi triển ra tiên thuật mạnh nhất đã khổ tu mấy trăm năm qua.

Chưởng Quốc Thiên Tâm Tráo.

Làn da toàn thân nàng bốc lên sương mù kim hà, Bỉ Ngạn Thiên Đan thứ hai trong lòng bàn tay phải vận chuyển tới cực hạn, theo một chưởng của nàng nghênh kích đánh lên.

Trong tầm mắt Lý Duy Nhất, toàn bộ đại địa hóa thành một bàn tay khổng lồ màu vàng, ngàn vạn tia sáng màu vàng đánh ngược lên trên, bao phủ lấy hắn, đâm thủng pháp khí hộ thể, làm đau nhói da thịt.

- Ầm ầm.

Hai chưởng va chạm, giống như bầu trời và mặt đất đụng vào nhau.

Thạch đình dưới thân Thi Nhiêu chia năm xẻ bảy, thân thể mềm mại và y phục như một đóa hoa sen màu xanh thẫm đột ngột rơi xuống, sau khi mũi chân nhẹ nhàng chạm đất liền lùi nhanh như ảo ảnh hồn phách.

Nàng nũng nịu nhắc nhở:

- Đánh nữa là sẽ kinh động kẻ địch đến đây.

Lý Duy Nhất rơi xuống đất, đứng thẳng phía trước Khương Ninh và Trang Nguyệt, không truy kích.

Ánh mắt nàng nhìn chăm chú vào người Thi Nhiêu, qua khóe mắt lại nhìn thấy cảnh tượng xung quanh đều ở trạng thái hư hóa, giống như toàn bộ thiên địa đều bao phủ trong một tấm gương mờ ảo.

Mặt đất ở trạng thái kim loại như bạc trắng.

Nơi này vẫn nằm ở Bắc Hồ, có thể nghe thấy tiếng ầm ầm của trận chiến Siêu Nhiên đạo tranh ở phía xa, và tiếng mưa rơi rào rào trên mặt hồ ở gần đó.

Nhưng chính là không nhìn thấy.

Chính là luồng lực lượng hư hóa này đã nhấn chìm dao động chiến đấu trong lần giao phong vừa rồi của Lý Duy Nhất và Thi Nhiêu, hóa giải thành vô hình, là một tòa tràng vực cường đại ngăn cách với thế giới bên ngoài.

Cộng thêm thời tiết mưa to và địa điểm hẻo lánh, cho dù là đám người ở cách đó trăm trượng vậy mà hoàn toàn không hay biết.

Thánh cấp bình thường không thể tu luyện ra tràng vực cấu trúc từ kinh văn lợi hại như vậy.

Trang Nguyệt kinh hồn chưa định, không thể thưởng thức nhan sắc khuynh thế của Thi Nhiêu ở đối diện, chỉ cảm thấy nàng giống như quỷ thần, thủ đoạn quỷ dị kỳ ảo, tu vi cao đến đáng sợ.

Khương Ninh cầm kiếm quan sát bốn phía, pháp khí màu trắng hình bông lúa bay lơ lửng trong thiên địa. Tự nhiên có thể phát giác ra bản thân đang ở trong tràng vực của cường giả Thánh cấp, sẵn sàng phá giải nó bất cứ lúc nào, để xông ra khỏi vùng đất hư hóa này.

Thập Nhị Nguyệt Đao bay lượn, rơi trở lại trong bàn tay ngọc thon dài thanh tú của Thi Nhiêu.

Nàng nhìn chằm chằm vào bóng dáng trẻ tuổi anh tư tuấn lãng trong mưa kia, không còn giữ được tâm thái nhẹ nhõm nào nữa. Lần trước ở bờ biển Tông Thánh Học Hải, Lý Duy Nhất cần phải niệm võ kết hợp mới có thể miễn cưỡng đỡ Chưởng Quốc Thiên Tâm Tráo của nàng, bản thân nàng chiếm thế thượng phong tuyệt đối.

Mượn nhờ Minh Linh Cổ Thụ để bế quan tu hành gần hai mươi năm, Thi Nhiêu vốn tưởng rằng bước vào tam trọng sơn đỉnh phong, mình đã có thể ngạo nghễ coi thường tất cả mọi người trong thế hệ trẻ Phật Bộ.

Nhưng lần giao phong này...

Cùng là tiên thuật chưởng pháp đắc ý nhất của mình, Lý Duy Nhất lại chỉ dựa vào võ đạo đã dùng sức mạnh khắc chế, khiến nàng rơi vào thế hạ phong.

Có thể nói là xuất sư chưa kịp thắng đã bị đánh phủ đầu một đòn cảnh tỉnh, tâm trạng của nàng làm sao mà tốt lên được?

Lý Duy Nhất cũng cực kỳ kinh thán trước chiến lực của Thi Nhiêu. Với lực lượng thân thể và tuyệt học Phiên Thiên Chưởng Ấn của hắn hiện tại, nàng vậy mà có thể vững vàng đỡ lấy, chiến lực này mạnh mẽ tuyệt đối không thua lão gia hỏa cảnh giới Tiểu Thánh Sơn.

Đủ loại suy nghĩ xẹt qua trong đầu, Lý Duy Nhất đáp lại câu nói vừa rồi của nàng:

- Thi tiểu thư chẳng phải là kẻ địch của chúng ta sao?

Thi Nhiêu nhẹ lắc đầu, Thập Nhị Nguyệt Đao xoay tròn trên đầu ngón tay, khôi phục vẻ thong dong từ trong kinh ngạc, giọng điệu mê người:

- Ở nơi khác, chúng ta là kẻ địch. Nhưng ở Tiêu Dao Kinh, Ngu Đạo Chân là kẻ địch chung của chúng ta, có lẽ chúng ta có thể tạm thời làm bằng hữu.

Lý Duy Nhất nhìn quanh bốn phía:

- Ngươi biết là bại lộ tung tích rất nguy hiểm, vậy mà còn dám hiện thân ở bờ Bắc Hồ? Tiêu Dao Cung chỉ cách đây mấy chục dặm.

- Ngu Đạo Chân chưa chắc đã ở Tiêu Dao Cung.

Trong màn mưa, tiếng bước chân lạch cạch vang lên, một bóng dáng già nua khiến Khương Ninh và Trang Nguyệt kinh hãi đi tới:

- Trong trăm năm qua, không chỉ có một vị Võ Đạo Thiên Tử tới Tiêu Dao Kinh muốn ám sát Ngu Đạo Chân, nhưng đều kết thúc trong thất bại, căn bản không tìm thấy chân thân của hắn.

- Có một lần, Hồn Vô Thi Đế lẻn vào Tiêu Dao Cung, nhưng trúng kế của Ngu Đạo Chân, sa vào trong Đế Trận và Bát Bách Lý Ngũ Hành Thiên Địa Đại Trận, suýt bị trăm vạn quân đồn trú ở Tiêu Dao Kinh luyện hóa chết. Trận chiến này đã khiến thanh thế uy danh của Ngu Đạo Chân vang xa, vươn lên vị trí thứ ba trong bảng xếp hạng Trữ Thiên Tử.

Lý Duy Nhất quay đầu lại, nhìn về phía Thanh Từ cách đó mười mấy trượng, không hề kinh ngạc.

Phóng mắt nhìn khắp thiên hạ, người có thể tu luyện đạo Hư Vô đến mức cao thủ thì khá ít.

Thanh Từ là mượn nhờ Thái Hư Tổ Trùng, lúc này mới nắm giữ lực lượng của “Hư“.

Lúc phát hiện ra lực lượng hư hóa, Lý Duy Nhất liền đoán được là lão ma đầu này tới. Chính là nhờ giấu mình trong Hư, Thi Nhiêu mới có thể vô thanh vô tức tới gần xe lộc của bọn họ.

Lý Duy Nhất nhìn thấu mục đích của bọn họ, nắm chặt phù triện, nhuệ khí trên người không giảm:

- Thả bọn họ rời đi, ta đi cùng các ngươi.

Trang Nguyệt rút kiếm ra khỏi vỏ, chĩa thẳng vào Thanh Từ:

- Muốn đi thì cùng đi, muốn chết thì cùng chết.

Lý Duy Nhất lười để ý tới nàng, nhìn về phía Khương Ninh:

- Nếu Thanh Từ tiền bối muốn ra tay độc ác, căn bản không cho ta cơ hội mở miệng nói chuyện. Mang theo nha đầu lỗ mãng đó đi khỏi đây mau.

Khương Ninh truyền âm nói một câu gì đó với Lý Duy Nhất, rồi kéo Trang Nguyệt lui về sau ba bước, một kiếm chẻ đôi tràng vực hư hóa.

Sau khi hai người xông ra khỏi tràng vực, quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy, tràng vực trong mưa bụi nhanh chóng thu lại, biến mất chỉ trong chớp mắt, đâu còn bóng dáng của Thanh Từ, Lý Duy Nhất, và Thi Nhiêu nữa?

Chỉ còn lại thạch đình vỡ nát, và nền đất đá dần dần khôi phục bình thường.

Trang Nguyệt mang giọng nức nở, trên mặt toàn là nước mưa và nước mắt:

- Giờ phải làm sao đây? Lão ma đầu đó chính là Trữ Thiên Tử của Thái Âm Giáo, tâm ngoan thủ lạt, giết người như ngóe.

Khương Ninh đã viết ra một tấm tín phù, truyền tin tới Nam Miếu của Mạn Đồ La Điện Cung nằm trong thành:

- Mau đi thôi, chúng ta vẫn chưa thoát khỏi nguy hiểm.

...

Hai trăm dặm Bắc Hồ vô cùng rộng lớn.

Dọc theo bờ hồ không phải toàn là cửa hàng, tửu quán san sát, mà còn có trang viên của võ tu Trường Sinh cản, cổ trạch Siêu Nhiên, vườn tược hoàng gia.

Trên một tòa Vọng Hồ Thanh Sơn xây dựng một lầu các cao chín tầng, tường tròn cột ngọc, lưu ly nhiều màu, chính là Trường Sinh Lâu được xây dựng vì Trường Sinh tranh độ năm xưa.

Lầu này được xây dựng bởi Thiên Lý Sơn uy thế như mặt trời ban trưa lúc bấy giờ, nay vật đổi sao dời, sản nghiệp của thương hội Thiên Lý Sơn ở Tiêu Dao Kinh đang gặp phải sự thảm bại, hoặc là bị ép nhượng lại, hoặc là bị giáp công từ cạnh tranh thương mại của Đệ Cửu Thương Hội và sự chèn ép pháp luật từ triều đình Ma Quốc.

Ngay cả Trường Sinh Lâu này cũng chịu ảnh hưởng, đã đóng cửa, dường như lâu rồi chưa mở ra, bám đầy bụi bặm và mạng nhện. Nhớ lại cảnh nhộn nhịp tụ tập các cao tầng Nhân tộc, hội tụ thiên kiêu của các cảnh ngày xưa, lại khiến người ta thổn thức.

Lý Duy Nhất đẩy cánh cửa gỗ chạm khắc rỗng ở lầu các tầng chín ra, đi tới bên lan can, cúi nhìn Bắc Hồ mưa bụi mù mịt.

Hắn nhìn xuống dưới, Thi Nhiêu đang đứng trên quảng trường mọc đầy rêu xanh dưới Trường Sinh Lâu, quan tâm tới đại chiến đạo tranh đằng xa.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Kỳ Lân Trang cũng tới Tiêu Dao Kinh?

Thanh Từ đứng trong lầu, cả người trông âm u gầy gò như một lão quỷ:

- Còn có Cửu Phân Long! Ba người chúng ta liên thủ, Ngu Đạo Chân chắc chắn phải chết.

- Thái Âm Giáo, Doanh Đông, Vong Giả U Cảnh, mỗi bên ra một người, nếu ta đoán không sai, ít nhất còn có cường giả thứ tư đến từ Chân Linh Giáo.

Sau khi Lý Duy Nhất phân tích như vậy, dứt khoát nói:

- Ta sẽ không hợp tác với các ngươi.

Giọng nói của Thanh Từ trầm lạnh xuống, trong phòng vang lên những tiếng xì xì, hàn băng lan tràn trên mặt đất và bức tường:

- Ngươi nói cái gì?

Lý Duy Nhất không bị dọa sợ:

- Một khi Ngu Đạo Chân chết, Ma Quốc như rắn mất đầu, chắc chắn đại loạn. Nếu các ngươi lại nhân cơ hội này dốc toàn lực phản công từ mọi hướng, Phật Bộ chắc chắn phải chịu tổn thất to lớn, rất khó để ổn định cục diện.

Từ trong cổ họng Thanh Từ phát ra tiếng cười khàn khàn:

- Là ngươi đã nói giết Ngu Đạo Chân, nâng đỡ nha đầu kia lên vị trí cao, bây giờ lại đổi ý? Hay nói cách khác, ngươi từ trước đến nay hoàn toàn là đang đùa giỡn lão phu?

Lý Duy Nhất quay người nhìn về phía hắn:

- Nâng đỡ Thanh Tử Khâm chấp chưởng Ma Quốc tuyệt đối không phải là một câu nói đùa, nhưng phải đợi nàng bước vào Thánh cấp mới được, bây giờ thời cơ chưa tới. Lăng Tiêu Cung cũng ước gì lập tức giết Ngu Đạo Chân, nhưng tuyệt đối sẽ không hợp tác với các ngươi, phát triển theo cục diện các ngươi đã bố trí từ trước.

Thanh Từ không thèm quản những thứ này:

- Tiểu tử, ngươi có biết chúng ta lần này tới Tiêu Dao Kinh, vừa là giết Ngu Đạo Chân, cũng là để giết ngươi không? Là lão phu đề nghị lợi dụng năng lượng của ngươi ở Phật Bộ, đi giết Ngu Đạo Chân trước, sau khi lợi dụng xong mới giết ngươi. Nếu không, người mà ngươi nhìn thấy lúc này chính là Kỳ Lân Trang chỉ muốn rút hồn luyện thi ngươi.

- Lão phu đã nói rõ ra hết với ngươi, nếu ngươi còn không nghĩ ra cách tự cứu lấy mình, vậy thì đáng đời bỏ mạng ở Tiêu Dao Kinh.

Thanh Từ đương nhiên không hy vọng Lý Duy Nhất chết.

Thanh Từ lúc nãy đã nói với Lý Duy Nhất, bảo hắn đi thám thính tin tức cường giả thế hệ trước của Phật Bộ đang tọa trấn ở Tiêu Dao Kinh. Tốt nhất là, khi bọn họ ra tay giết Ngu Đạo Chân, Lý Duy Nhất có thể dẫn cường giả thế hệ trước của Phật Bộ đi chỗ khác.

Nhưng đã bị Lý Duy Nhất từ chối.

Chuyện này tự nhiên chọc giận Thanh Từ, nhưng hắn ngược lại mang vẻ mặt hiền từ mỉm cười:

- Tiểu tử, lão phu phải nhắc nhở ngươi một câu. Nếu ngươi từ chối, bọn họ nhất định sẽ chém ngươi trước, rồi mới đối phó Ngu Đạo Chân. Cần gì phải là đệm lưng cho Ngu Đạo Chân? Cho dù giả vờ cũng có thể đáp ứng trước đã.

Lý Duy Nhất quá hiểu sự âm hiểm của Thanh Từ:

- Sau đó bị tiền bối lén lút dùng linh quang lưu lại à? Ta cũng xin nói thẳng với tiền bối! Ta có Đế Phù hộ thân mà Vụ Thiên Tử ban tặng, tiền bối không thể vô thanh vô tức bắt lấy ta, hoặc giết chết ta. Một khi lực lượng và khí tức của ngươi vì vậy mà bại lộ, trước tiên sẽ bị cường giả thế hệ trước của Phật Bộ truy kích, rất khó thoát khỏi Tiêu Dao Kinh. Thứ hai, tin tức sẽ nhanh chóng truyền đến Lăng Tiêu Cung, Vụ Thiên Tử và Đại cung chủ không tha cho ngươi.

Năm ngón tay Thanh Từ cong lại thành hình móng vuốt, hắn thật sự rất muốn dạy cho Lý Duy Nhất một bài học.

Lý Duy Nhất cũng sợ chọc giận Thanh Từ, đổi giọng:

- Không sai, ta rất hy vọng Ngu Đạo Chân chết. Nếu các ngươi có thể giết hắn thì tất nhiên là chuyện tốt, cho nên, ta sẽ không nói với Phật Bộ về cuộc đối thoại hôm nay. Nhưng muốn ta giúp các ngươi thì hoàn toàn không thể.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters