Thanh Từ sinh ra cảm ứng, thân hình lóe lên, xuất hiện ở bên lan can bên ngoài.
Chỉ thấy, Thường Ngư Lộc mặc đạo bào màu trắng, tay cầm phất trần đứng dưới Trường Sinh Lâu, đang hỏi han Thi Nhiêu điều gì đó. Cảm giác được ánh mắt từ trên lầu nhìn xuống, nàng ngẩng khuôn mặt ngọc tinh xảo như yêu như thánh, nhìn lên trên.
- Vạn Tướng Hồng Trần Đồng Thuật của yêu phi này đúng là thuật pháp truy tung lợi hại.
Thanh Từ thu lại hàn khí trên người, nhắc nhở thêm:
- Nữ nhân này quả thật rất thú vị, cực kỳ sùng bái kẻ mạnh, theo đuổi lợi ích, ngay cả Ngu Bá Tiên cũng bị nàng cắn, ngươi xác định mình có thể khống chế nàng được không?
Lý Duy Nhất đáp:
- Ngươi cũng nói nàng sùng bái kẻ mạnh rồi, chỉ cần Vụ Thiên Tử còn trong tuổi sung sức, chỉ cần ta mạnh mẽ nổi lên, vậy thì nàng chỉ có thể là cá chậu chim lồng.
Thanh Từ thay đổi vẻ âm u vừa rồi, mang phong thái tiên phong đạo cốt và hiền từ nhìn Lý Duy Nhất hỏi:
- Đã cởi bỏ bí mật của Ác Đà Linh chưa? Bảo khố ẩn giấu phía sau nó có lẽ có thể giúp ngươi và nha đầu kia nhanh chóng nhập Thánh.
Thường Ngư Lộc đến, Lý Duy Nhất không còn kiêng kỵ gì nữa, cười hỏi:
- Không lẽ đây mới là mục đích chính khiến tiền bối đến Tiêu Dao Kinh?
- Ta đi đây.
Thanh Từ nhìn thoáng qua phía chân trời, bước nhanh xuống lầu.
Thường Ngư Lộc nhìn về phía Thanh Từ và Lý Duy Nhất từ trong lầu đi ra hỏi:
- Sao ngươi lại bị lão ma đầu này bắt được?
Lý Duy Nhất cười nhẹ:
- Lần này, ta cảm thấy có thể đổi thành từ mời.
Lý Duy Nhất phong độ nhẹ nhàng, hoàn toàn không có dáng vẻ suy sụp của tù nhân.
Giọng Thanh Từ vang lên:
- Thường Ngư Lộc, ngươi nói vậy là sai lầm mười phần rồi, Ma Phi mới là ma, lão phu chính là tiên, tiên của Tiên Hà Tông.
Thanh Từ sải bước lớn đi xuống núi, biết rõ Thường Ngư Lộc tuyệt đối không dám dễ dàng ra tay ở Tiêu Dao Kinh.
Lý Duy Nhất gọi Thi Nhiêu đang chuẩn bị rời đi lại:
- Thi đại tỷ, có dám đạo tranh với ta không?
Thi Nhiêu dừng lại đáp:
- Lúc bảo là đại, lúc lại gọi là tiểu, ngươi cứ đổi cách gọi, thật thú vị.
Thi Nhiêu cười lạnh một tiếng:
- Lý Duy Nhất, sư ca Thi Yêu của ta đã sớm định sẵn ngươi rồi. Nếu ngươi đạo tranh với ta, hắn chỉ có thể đi tìm sư huynh của ngươi, ngươi hãy nghĩ cho kỹ. Thi Yêu cường đại hơn ta, tu luyện nhiều hơn ta hai trăm năm. Sư huynh của ngươi đối đầu với hắn, không có bất kỳ cơ hội chiến thắng nào, ngược lại vô cùng nguy hiểm. Ngươi hãy đánh với hắn đi, thế hệ trẻ Phật Bộ chỉ có ngươi mới có một, hai phần cơ hội chiến thắng.
Nói xong, nàng đi theo bước chân của Thanh Từ, nhanh chóng xuống núi.
Lý Duy Nhất tự lẩm bẩm:
- Thi Yêu?
Trên người Thường Ngư Lộc vừa có sự thanh tú tiên linh của Ngọc Thanh Chân Nhân, lại ẩn chứa quyến rũ của Ma Phi, hỏi:
- Ngươi bí mật mưu đồ gì với Thanh Từ vậy?
Lý Duy Nhất đáp:
- Ngươi chắc chắn rất có hứng thú với chuyện này.
Lý Duy Nhất nhìn chằm chằm nàng một cái thật sâu:
- Giết Ngu Đạo Chân...
Giọng nói của hắn đột ngột dừng lại.
Chỉ thấy, phía trên Bắc Hồ xuất hiện một vầng mặt trời rực rỡ ánh sáng vàng, phóng ra uy thế Võ Đạo Thiên Tử mênh mông, chính là Nhị Phật Gia nhận được tin nhắn của Khương Ninh, lập tức chạy tới.
Lý Duy Nhất nghiến răng:
- Lão thất phu Thanh Từ chết tiệt, thảo nào lại trốn nhanh như vậy, vẫn là để hắn đắc thủ rồi.
Lý Duy Nhất thầm hô lão gia hỏa này tính toán quá sâu, lúc nãy Thanh Từ rõ ràng là cố ý thả Khương Ninh và Trang Nguyệt rời đi. Làm như vậy, thân phận của cường giả thế hệ trước Phật Bộ tọa trấn Tiêu Dao Kinh trong chốc lát sẽ bị bại lộ.
...
Nam Miếu của Mạn Đồ La Điện Cung nằm ở phía nam thành.
Xây dựa vào núi, huy hoàng tráng lệ.
Lý Duy Nhất đi theo Nhị Phật Gia tới đây, Thường Ngư Lộc thì độn thân rời đi, không muốn tiếp xúc với hoàng tộc Ngu gia.
Nói cho cùng, Nam Miếu là do hoàng tộc xây dựng lên, nhân viên về các phương diện như người hầu, đầu bếp, xe ngựa, mua sắm tài nguyên, đều có mối liên hệ với hoàng tộc.
Lý Duy Nhất dùng Dịch Dung Quyết biến hóa thành dáng vẻ của Túc Nguyên, đi đến Nam Miếu.
Lý Duy Nhất bước dọc theo bậc đá đi lên, nói:
- Lão ma Thanh Từ muốn biết cường giả thế hệ trước của Phật Bộ tọa trấn Tiêu Dao Kinh là ai, nhờ có Nhị cung chủ của Lăng Tiêu Cung Thường Ngư Lộc khiến hắn kinh sợ lui bước. Nhị sư huynh quan tâm bị loạn, không nên bại lộ một cách lộ liễu như vậy.
Nhị Phật Gia hoàn toàn không để tâm:
- Người khác đã đoán chắc rằng, bất kỳ truyền nhân của Tổ Miếu nào gặp nguy hiểm, người tọa trấn Tiêu Dao Kinh của Phật Bộ chắc chắn sẽ hiện thân. Không phải là ngươi, cũng sẽ là lão Thất và Thẩm Tịnh Tâm. Chẳng qua, nếu bọn họ hôm nay thật sự dám ra tay với Thẩm Tịnh Tâm thì chắc chắn sẽ chết ở Tiêu Dao Kinh, chứ không phải thoát thân chạy trốn như bây giờ.
- Cho nên, ngươi đừng chạy lung tung nữa, ngay cả người nhà cũng không tìm thấy ngươi, tự nhiên sẽ dễ xảy ra chuyện.
Lý Duy Nhất lập tức kể ra chuyện của Hồng Tụ Y và Vũ Hồng Lăng.
Nghe xong, vẻ mặt Nhị Phật Gia nghiêm túc:
- Chuyện Ngũ Sát Thiên La ám sát ngươi và lão Thất, hội chủ của Đệ Cửu Thương Hội Doanh Nam đã đích thân đến bái kiến ta, thề tuyệt đối không phải là do bọn họ làm, Ngũ Sát Thiên La không liên quan gì đến bọn họ. Hắn bảo rằng chắc chắn là do Trác Bất Việt của Đạo Cung làm, là đối phương thông qua Thảo Nhân liên lạc với Ngũ Sát Thiên La.
- Nếu ngươi thật sự có thể chứng minh Hồng Tụ Y đang làm việc cho Đệ Cửu Thương Hội, Nhị sư huynh chắc chắn sẽ đòi lại công đạo cho ngươi và lão thất.
- Nhưng ngươi phải hiểu rằng, thế lực của Đệ Cửu Thương Hội cực lớn, không có chứng cứ xác thực liền đi hưng binh vấn tội, có lý cũng biến thành vô lý. Ngươi thật sự chắc chắn, Thiên Lý Sơn không phải vì chịu thất bại trong chiến tranh thương mại mà đang lợi dụng ngươi? Muốn thông qua ngươi kéo Lăng Tiêu Cung và Phật Bộ xuống nước?
Lý Duy Nhất nhẹ gật đầu:
- Cho nên ta không hoàn toàn tin tưởng Lư Kỳ của Thiên Lý Sơn, phải đích thân đi tìm Hồng Tụ Y, tự mình cứu người ra. Nếu Đệ Cửu Thương Hội thật sự có vấn đề rất lớn mà Phật Bộ lại hoàn toàn không biết, đây mới là chuyện nguy hiểm. Có thể nói, chuyện này đối với ta còn quan trọng hơn cả đạo tranh.
Gió mát thổi tới.
Thẩm Tịnh Tâm nhẹ nhàng hạ xuống dưới cánh cổng vòm ở cuối bậc đá, sau khi hành lễ với Nhị Phật Gia, nàng nhìn về phía Lý Duy Nhất nói:
- Ta và Bát Phật Gia cùng đi, nếu Ngũ Sát Thiên La thật sự là sát thủ do Đệ Cửu Thương Hội bồi dưỡng trong bóng tối, Thẩm Khâu tuyệt đối không dung túng.
Nhị Phật Gia thở dài nói:
- Chuyện này giao cho các ngươi đi nói chuyện! Thân phận của bần tăng mà mạo muội can thiệp vào, nếu bị Thiên Lý Sơn tính kế thì sẽ rất phiền phức, liên lụy tới toàn bộ Phật Bộ.
Nhị Phật Gia bước ra một bước, biến mất tại chỗ, chỉ có không khí chấn động một chút.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Tiên tử có đuổi kịp Cố Khách không?
Thẩm Tịnh Tâm đáp:
- Sau khi hắn ra khỏi thành liền trốn vào Ám Khư.
Lý Duy Nhất và Thẩm Tịnh Tâm sánh vai cùng đi, đến dưới một gác chuông màu đỏ sẫm.
Phía bắc thành đổ mưa to, nhưng phía nam lại trời quang mây tạnh, ngược lại vì là Thiên Hỏa Ma Quật mà nhiệt độ không khí nóng bức, khô hanh.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Nghe tiên tử vừa nói, Đệ Cửu Thương Hội vậy mà có liên quan tới Thẩm Khâu?
Thẩm Tịnh Tâm đáp:
- Đối với người khác, ta tuyệt đối sẽ không nhắc đến chuyện này, nhưng Bát Phật Gia suy cho cùng không phải người khác.
Thẩm Tịnh Tâm với đôi mắt sáng răng ngọc, khí chất không linh tao nhã giải thích:
- Nói chính xác hơn thì Đệ Cửu Thương Hội không phải có liên quan tới Thẩm Khâu, mà là có liên quan tới Nhân Thần Lục Bộ, bọn họ có ân với Đế Bộ.
Nàng tiếp tục:
- Thẩm Khâu chính là nơi của Đế Bộ... Đương nhiên, dưới hạo kiếp ba vạn năm trước đó, Đế Bộ chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa, thực lực yếu ớt.
Lý Duy Nhất sững sờ, đương nhiên hiểu rõ yếu ớt mà nàng nói là khi so sánh với Phật Bộ.
Hắn hỏi:
- Hai vạn năm trước, Hoàng Bộ ở Uyển Khâu bị diệt. Ba vạn năm trước, Đế Bộ ở Thẩm Khâu gặp nạn. Lẽ nào cũng là trong thời kỳ A Di Đà Phật chuyển thế, do thế lực thần bí kia làm ra?
Thẩm Tịnh Tâm nhẹ gật đầu:
- Thuở ban đầu, Nhân Thần Lục Bộ đều có thế lực ở Doanh Châu, phụ trách trấn áp Hắc Ám Chân Linh, là loại tội tộc và tù nhân muốn trốn ra từ khe nứt không gian này.
- Hoàng Bộ Uyển Khâu, quản Doanh Nam.
- Đế Bộ Thẩm Khâu, quản Trung Thổ.
- Phật Bộ Bồ Tát Kim Trạch, quản Doanh Tây.
- Tiệt Bộ Cửu Long Đảo, quản Doanh Đông.
- Nhân Bộ Thủ Dương Sơn, quản Doanh Bắc.
- Xiển Bộ thì phụ trách hải ngoại.
- Nhân Bộ xảy ra chuyện sớm nhất, là vào bốn vạn năm trước, trong thời kỳ A Di Đà Phật chuyển thế đời thứ năm, bị thế lực thần bí tiêu diệt. Khi các bộ khác chạy tới, Thủ Dương Sơn rải đầy đầu người, vô cùng thê thảm.
- Tiệt Bộ là gặp nạn vào ngàn năm trước, không nằm trong thời kỳ A Di Đà Phật chuyển thế, nhưng lại vào lúc toàn bộ Doanh Châu chìm trong đại kiếp U Cảnh, Doanh Tây ốc còn không mang nổi mình ốc. Cửu Long Đảo vừa bị diệt, các Sinh Cảnh ở Doanh Đông mất đi trụ cột, Bán Tiên Ngọc Đế thuận thế nổi lên, dấy lên náo động kinh thiên.
- Tiệt Bộ Cửu Long của Cửu Long Đảo, chỉ có Lục Hải Long Hoàng là cha của Chúc Diệp sống sót... thần phục Bán Tiên Ngọc Đế.
Lý Duy Nhất kinh ngạc:
- Thân là Võ Đạo Thiên Tử của Tiệt Bộ, vậy mà thần phục Bán Tiên Ngọc Đế? Những việc Bán Tiên Ngọc Đế làm ở Doanh Đông cũng chẳng tốt đẹp hơn Thệ Linh là bao, sát sinh không biết bao nhiêu ức.
Thẩm Tịnh Tâm hỏi lại:
- Bát Phật Gia dường như không hiểu hai chữ thần phục?
Trong mắt Thẩm Tịnh Tâm lần đầu tiên hiện lên cảm xúc, thoát khỏi trạng thái hư không, xuất hiện sắc thái:
- Bây giờ ngươi nên biết Bán Tiên Ngọc Đế mạnh đến mức nào rồi chứ? Có lẽ trong mắt Lục Hải Long Hoàng, hắn còn mạnh hơn cả A Di Đà Phật.
Lý Duy Nhất đáp:
- Hoặc cũng có thể bởi vì Lục Hải Long Hoàng cho rằng, Phật Bộ căn bản không thể là đối thủ của cỗ thế lực thần bí kia, cuối cùng cũng sẽ dẫm lên vết xe đổ của bốn bộ Nhân, Đế, Hoàng, Tiệt, nên đã tuyệt vọng.
Triệu Mãnh đi qua cổng vòm, sải bước lớn đi tới:
- Bây giờ sư đệ đã hiểu vì sao Tam sư huynh lại thích đi câu Giao Long chưa? Chính là bởi vì vô cùng bất mãn với hành vi Lục Hải Long Hoàng thần phục Bán Tiên Ngọc Đế.
Ba vị truyền nhân của Tổ Miếu cuối cùng cũng tụ tập đủ.
Lý Duy Nhất thở dài một tiếng:
- Cho nên ý của tiên tử là, ba vạn năm trước là nhờ sự tương trợ của Đệ Cửu Thương Hội, Thẩm Khâu và Đế Bộ mới không bị diệt sạch?
Thẩm Tịnh Tâm đáp:
- Lão tổ Thẩm gia và một nhánh tàn binh bại tướng của Đế Bộ dưới sự trợ giúp của Đệ Cửu Thương Hội mới có thể sống sót.
Bây giờ Lý Duy Nhất đã hiểu, tại sao Thẩm Tịnh Tâm rõ ràng là thiên chi kiêu nữ của Thẩm Khâu lại không ngại ngàn vạn dặm xa xôi, bái sư Mạn Đồ La Điện Cung ở Doanh Tây.
Cũng hiểu được, tại sao Đệ Cửu Thương Hội có thể như cá gặp nước ở Doanh Tây và Trung Thổ.
Càng hiểu rõ tại sao dưới sự dẫn dắt của Đệ Cửu Thương Hội, Ngu Đạo Chân có thể nhận được sự ủng hộ của Phật Bộ. Hèn chi lúc trước ở Thiên Mục Quan, Ngọc Cảnh Huyền lại tin tưởng sâu sắc vào tình báo của Đệ Cửu Thương Hội, lập tức chạy tới giải cứu Thẩm Tịnh Tâm.
Trước đây không nói cho Lý Duy Nhất biết tất cả những chuyện này, không phải là không tin tưởng con người hắn, mà còn vì e ngại về năng lực và trí tuệ của hắn, dù sao hắn quá trẻ tuổi, bị coi như con nít.
Bây giờ, Lý Duy Nhất cuối cùng đã chứng minh được bản thân, bước vào tầng lớp trung tâm.
Thẩm Tịnh Tâm nói:
- Quả thực nhờ vậy mà Đệ Cửu Thương Hội đã nhanh chóng khuếch trương lớn mạnh ở Doanh Tây và Trung Thổ. Phật Bộ và Đế Bộ không cố ý ủng hộ, nhưng ân tình vẫn luôn ở đó, cho nên nó có ưu thế.
Lý Duy Nhất không vì vậy mà thay đổi sự hoài nghi đối với Đệ Cửu Thương Hội:
- Đâu chỉ là khuếch trương lớn mạnh? Ta thấy đã là cái đuôi to khó vẫy rồi.
Thẩm Tịnh Tâm không cách nào phủ nhận Đệ Cửu Thương Hội đã khổng lồ đến mức hoàn toàn không chịu sự kìm kẹp của Phật Bộ và Đế Bộ, tự thành một ngọn cờ, buôn bán với các thế lực như Doanh Đông và Thái Âm Giáo.
Ánh mắt Triệu Mãnh rực lửa như đuốc:
- Nếu Ngũ Sát Thiên La thật sự là do bọn họ phái ra để ám sát truyền nhân của Tổ Miếu, ta rất kỳ vọng, đến lúc đó bọn họ sẽ giải thích như thế nào?