Thẩm Tịnh Tâm và Khương Ninh

Lý Duy Nhất đi thăm hỏi Ngọc Cảnh Huyền đang bị thương nặng, nghe hắn kể lể lải nhải về trận chiến đạo tranh với Chúc Diệp.

Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Lý Duy Nhất viết hai bức thư trong phòng khách mà Nam Miếu chuẩn bị cho “Túc Nguyên”, gửi tới Lăng Tiêu Cung và Uyển Khâu.

...

Bất Không Thành Tựu và Dạ Cữu Thi Vương đều là võ tu thiên về sức chịu đựng, đều nắm giữ Khôn Nguyên Cửu Tuyền, pháp lực liên tục không dứt. Lại có Nguyên Hội Đạo Ấn của Võ Đạo Thiên Tử hộ thể, lực phòng ngự cường đại.

Tròn một ngày một đêm trôi qua, vậy mà không phân thắng bại.

Chênh lệch chiến lực giữa hai người vô cùng nhỏ bé.

Căn cứ tin tức truyền về Nam Miếu của Mạn Đồ La Điện Cung, hai người đều đã trọng thương, toàn dựa vào ý chí kiên cường chống đỡ, ai cũng không muốn thua đạo tranh, hoặc là phân ra sống chết mới cam lòng.

Lý Duy Nhất không nhàn rỗi, vẫn luôn lật xem các loại tư liệu liên quan đến Đệ Cửu Thương Hội, bổ sung thông tin tình báo mới nhất của các thế lực lớn ở Ma Quốc hiện tại.

Buổi chiều ngày hôm sau.

Lư Cảnh Trầm truyền đến tin tức, hẹn gặp Lý Duy Nhất ở Mệnh Số Đổ Phường trong Thiên Hỏa Ma Quật. Nơi đó Thiên Hỏa bao phủ, ngăn cách cảm nhận, dòng người phức tạp, là nơi tuyệt hảo để gặp mặt bí mật.

- Giờ Dậu hôm nay, một thương đội cấp Thiên Bí Thương của Đệ Cửu Thương Hội sẽ đến Thành Dạ Ma, và chuyển tiếp ở đó.

- Hồng Tụ Y và chuyến “tiêu sống” mà nàng áp giải rất có khả năng là giấu trong đội ngũ Thiên Bí Thương.

Lư Cảnh Trầm tiếp đó giải thích cho Lý Duy Nhất, cái gọi là Thiên Bí Thương ý chỉ dùng Túi Càn Khôn thiên phẩm vận chuyển trọng bảo.

Cấp bậc cực cao, được Siêu Nhiên hộ tống, vô cùng trân quý, tung tích bí mật.

Lý Duy Nhất nghi hoặc hỏi:

- Sao Hồng Tụ Y đến nhanh như vậy?

- Tình báo của Vạn Lý Lâu nói, nàng cùng thương đội Thiên Bí Thương đã sử dụng một tòa Không Gian Truyền Tống Trận của U Đường.

Lư Cảnh Trầm lại nói:

- Bản thân thương đội Thiên Bí Thương này vốn đi Đông Hải, U Đường, Hồng Hoang Yêu Nguyên để thu mua trọng bảo, là đội ngũ cuối cùng trù bị hàng hóa cho hội đấu giá tối mai. Đi U Đường là vì thu mua nước suối của Trí Tuyền, thứ này có sức hút cực lớn đối với một số người và một số chủng tộc, bao gồm cả Hắc Ám Chân Linh.

Chuyện này thì Lý Duy Nhất biết.

Đệ Cửu Thương Hội thậm chí có một đội ngũ đi Lê Châu thu mua quan tài dị giới trân quý bằng giá cao.

Lý Duy Nhất cảm thán:

- Đệ Cửu Thương Hội nhanh như vậy đã thiết lập được cầu nối làm ăn với U Đường rồi sao? Thật lợi hại.

Lý Duy Nhất nay đã biết U Đường là nơi ghê gớm đến cỡ nào.

Lư Cảnh Trầm mang giọng điệu tự giễu nói:

- Đám Thệ Linh Vương Giả U Đường kia chỉ nhận tiền và tài nguyên tu luyện, căn bản không màng tới người làm ăn với chúng là ai.

Dù sao, trước đây chuyện làm ăn liên quan tới Trí Tuyền là do Thiên Lý Sơn và U Đường hợp tác kinh doanh, bây giờ lại thêm một nhà ra chia lợi nhuận.

Chính là nhờ mối làm ăn lâu dài giữa Thiên Lý Sơn và U Đường, cho nên mới có thể thám thính được tung tích của Hồng Tụ Y và thương đội Thiên Bí Thương.

Thời gian Đệ Cửu Thương Hội tiến quân vào Doanh Nam quá ngắn, mới chỉ mấy năm, trước mắt, bọn họ chỉ có ưu thế tuyệt đối ở Ma Quốc.

Thiên Lý Sơn tuyệt đối không phải quả hồng mềm, kinh doanh ở Doanh Nam không biết bao nhiêu vạn năm, sản nghiệp trải rộng khắp các ngành nghề, tai mắt đông đảo, cho dù giai đoạn hiện tại, họ thất bại trong cạnh tranh thì vẫn còn gốc to rễ sâu.

Càng có Vạn Lý Lâu có cao thủ nhiều như mây giấu trong bóng tối, thâm nhập vào nội bộ Đệ Cửu Thương Hội, giống như Ẩn Môn.

Nói cho cùng, Đệ Cửu Thương Hội là vạn năm gần đây mới nhanh chóng nổi lên. Trước đó, nó chỉ là tổ chức thương mại mang tính khu vực, không vào được Lục Hội của Thương Minh.

Cho dù hiện tại nó đang như mặt trời ban trưa, phóng mắt nhìn khắp toàn bộ Doanh Châu, vẫn còn ngồi ở vị trí thứ hai trong Thương Minh, chưa thể kéo Thiên Lý Sơn khỏi vị trí đầu tàu.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, ngắn ngủi vạn năm đã nổi lên tới bước này, ai mà không sợ?

Lý Duy Nhất đột nhiên nghĩ tới điều gì, sắc mặt tối xuống hỏi:

- Tại sao Hồng Tụ Y lại đưa Vũ Hồng Lăng và Tử Y Nữ đến Tiêu Dao Kinh ngay trước thềm hội đấu giá?

Lư Cảnh Trầm thở dài gật đầu:

- Đúng như Duy Nhất huynh đoán, Đệ Cửu Thương Hội muốn đưa bọn họ lên đài đấu giá.

- Đệ Cửu Thương Hội muốn trực tiếp khai chiến với Đạo Cung?

Giọng của Lý Duy Nhất bất giác cao lên ba phần, chỉ cảm thấy hành động này của Đệ Cửu Thương Hội quả thực là đang tát vào mặt Đạo Cung.

Lư Cảnh Trầm phân tích:

- Đầu tiên, Đệ Cửu Thương Hội chưa chắc đã sợ Đạo Cung. Thứ hai, Đệ Cửu Thương Hội hợp tác với U Đường, lý do biện ra là, Vũ Hồng Lăng và Tử Y Nữ đã rơi vào tay Thệ Linh Vương Giả ở U Đường. Bọn họ thu mua từ U Đường, trước đó không hề biết thân phận của hai người.

Lý Duy Nhất hỏi bằng giọng điệu lạnh lùng:

- Với hệ thống tình báo của Đệ Cửu Thương Hội mà không biết hai Siêu Nhiên mình thu mua là của Đạo Cung sao?

Lư Cảnh Trầm tự vạch ra điểm yếu của nhà mình, giải thích với Lý Duy Nhất:

- Võ đạo có mặt tàn khốc của võ đạo, vận hành thương mại cũng có những chỗ tối của nó. Ta không dát vàng lên mặt nhà mình, đứng trước lợi ích to lớn, Thiên Lý Sơn cũng sẽ dùng thủ đoạn, cũng sẽ bất chấp hiểm nguy, cũng có một mặt dơ bẩn.

- Nếu ta đoán không sai, Vũ Hồng Lăng và Tử Y Nữ chắc chắn đã biến thành Dị Nhân Chủng. Đây là thủ đoạn đen tối mà Đệ Cửu Thương Hội dùng để né tránh việc khai chiến với Đạo Cung. Sau hội đấu giá, có thể lấy lý do này giải thích với Đạo Cung vì sao không nhận ra thân phận của bọn họ.

- Đạo Cung thật sự sẽ vì hai Siêu Nhiên nhất trọng sơn mà bất chấp tất cả khai chiến với Đệ Cửu Thương Hội sao? Đệ Cửu Thương Hội sẽ bảo bên phía họ đi tìm U Đường, đi tìm Vong Giả U Cảnh để tính sổ, còn bản thân mình chỉ là làm ăn buôn bán.

- Nếu ta là người xếp ván cờ này, sau chuyện này, ta sẽ lập tức công khai xin lỗi, chủ động bồi thường bằng tiền lời của hội đấu giá cho Đạo Cung.

- Như vậy, Đệ Cửu Thương Hội không có bất kỳ tổn thất nào, lại một bước đạp lên Đạo Cung, đánh bóng danh tiếng ở Doanh Nam. Cho thiên hạ biết, ở Đệ Cửu Thương Hội, không có hàng hóa nào là không thể mua.

Hiển nhiên, thủ đoạn thương mại như vậy, Thiên Lý Sơn đã từng làm điều tương tự, cho nên Lư Cảnh Trầm mới nắm rõ như thế.

- Rắc.

Lý Duy Nhất bóp nát ly rượu trong tay, không còn tâm trạng uống rượu.

Tuy không có giao tình quá sâu đậm với Tử Y Nữ và Vũ Hồng Lăng, thậm chí từng là đối địch, nhưng hắn không hy vọng các nàng rơi vào kết cục như vậy. Đối với hai nữ Siêu Nhiên, đây là nỗi nhục nhã lớn sẽ đi theo cả đời.

- Hy vọng đây chỉ là suy đoán của ta.

Lư Cảnh Trầm biết tính cách của Lý Duy Nhất, chắc chắn là không thể chấp nhận thủ đoạn đê tiện như vậy:

- Thật ra... nhìn ở một hướng khác, đây chưa chắc đã không phải là chuyện tốt. Các nàng có thể được đưa lên hội đấu giá, chứng minh là hàng hóa trân quý nhất, vậy thì không ai dám đụng đến các nàng.

Lý Duy Nhất đột ngột đứng dậy, chuẩn bị rời đi:

- Chuyện này, ta phải đưa cho thiên hạ một lời cảnh cáo, dùng máu để viết lời cảnh cáo này.

Hắn và Vũ Hồng Lăng không có tình cảm nam nữ, nhưng năm đó ở dưới đáy Đông Hải, vì thực hiện kế ly gián, hắn đã tặng Sinh Mệnh Bắc Hải Đồ đoạt từ chỗ Sinh Vô Luyến cho nàng ngay trước mặt bao người, khiến thiên hạ đều hiểu lầm hai người có tư tình.

Người trong thiên hạ đã nghĩ như vậy, thì đối phó Vũ Hồng Lăng chẳng phải là đang khiêu khích Lý Duy Nhất sao?

Trong lòng Lý Duy Nhất có thước đo người thân và kẻ lạ, nhưng với người trong thiên hạ, Vũ Hồng Lăng, Khương Ninh, Đường Vãn Châu thật ra không có sự khác biệt.

Đây cũng là lý do tại sao đám người Dương Thanh Khê có thể mượn nhờ quan hệ với Lý Duy Nhất, đổi lấy nhiều lợi ích và sự an bình. Lý Duy Nhất dấy lên gió tanh mưa máu vì cứu Tả Khâu Hồng Đình ở Lang Độc Hoang Nguyên, Lý Duy Nhất giết người vì dẫn Đường Vãn Châu rời khỏi Kiếm Đạo Hoàng Thành, những điều này chấn nhiếp đám tu giả dám có ý đồ xấu.

Dám đụng đến nữ tử có giao tình với hắn, hắn thật sự sẽ bất chấp tất cả, bắt ngươi phải trả cái giá thảm khốc.

Lư Cảnh Trầm ngập ngừng, cuối cùng vẫn gọi Lý Duy Nhất lại:

- Duy Nhất huynh, ta cảm thấy chuyện này có chỗ kỳ lạ, ngươi phải cẩn thận. Ngoài ra, Hồng Tụ Y chắc chắn sẽ không đến Tiêu Dao Kinh, nàng đưa chuyến “tiêu sống” tới điểm trung chuyển Thành Dạ Ma xong sẽ rời đi, khoảng thời gian ngươi có thể ra tay rất ngắn.

Lý Duy Nhất đã bình tĩnh lại, nhẹ gật đầu, đi nhanh rời khỏi.

Sao hắn có thể không cảm nhận được chỗ bất thường của chuyện này?

Nhưng càng là như thế, càng chứng minh sự đáng sợ của kẻ địch, càng cần phải vạch trần chân tướng. Đâu thể cứ mãi ở trong sương mù, ngay cả kẻ địch là ai cũng không biết?

Lý Duy Nhất quay về Nam Miếu.

Nghe kể xong, Triệu Mãnh muốn đi cùng, nhưng bị Lý Duy Nhất từ chối.

Lý do hắn từ chối là:

- Nếu thế hệ trẻ Phật Bộ không có cường giả đỉnh phong ở lại canh giữ, cao thủ phe địch nhân cơ hội tới đạo tranh thì phải làm sao? Ngoài ra, sư huynh cũng cần đánh yểm trợ cho Tịnh Tâm tiên tử, để bên ngoài tưởng rằng nàng vẫn còn ở Nam Miếu.

Lý Duy Nhất và Thẩm Tịnh Tâm lặng lẽ chuồn khỏi Nam Miếu của Mạn Đồ La Điện Cung, sau khi đều thi triển thủ đoạn dịch dung, hai người mới cưỡi trên một cỗ xe Thệ Linh đi ra ngoài.

Lúc xế chiều, trên đường phố thưa thớt người đi đường.

Lý Duy Nhất với khuôn mặt gầy vàng vọt điều khiển xe, ngồi ở bên ngoài nói:

- Ta phải nhắc nhở tiên tử, chuyến đi này có khả năng lớn là cực kỳ nguy hiểm, chúng ta có lẽ đang chủ động nhảy vào trong bẫy.

Thẩm Tịnh Tâm nữ cải nam trang, đeo mặt nạ điêu khắc bằng gỗ, tay cầm quạt xếp, tay áo rộng lớn, dáng vẻ của một đệ tử con nhà giàu khí độ bất phàm:

- Đây mới là nguyên nhân ngươi không cho Thất Phật Gia đi! Sợ hắn chết trong trận này, Tịnh Tâm chết thì không quan trọng.

Lý Duy Nhất biết nàng cố ý nói đùa để làm dịu bầu không khí căng thẳng nặng nề. Thẩm Tịnh Tâm xưa nay không phải là một Phật tu nhàm chán chỉ biết tuân theo giới luật.

Nhưng vẫn cần phải giải thích.

Hắn nói:

- Dù có nguy hiểm hơn nữa, chẳng phải ta cũng đồng hành với tiên tử sao? Tiên tử lẽ nào không tò mò, có phải Đệ Cửu Thương Hội thật sự dám giết truyền nhân của Tổ Miếu?

Ngay cả truyền nhân của Tổ Miếu cũng dám giết, đây không coi Tổ Miếu và Phật Bộ ra gì.

Chuyện này tự nhiên rất quan trọng.

Hai mắt Thẩm Tịnh Tâm thu hồi thần quang, hỏi:

- Tại sao Bát Phật Gia cho rằng, chúng ta đang chủ động nhảy vào bẫy?

Lý Duy Nhất nghiêm túc đáp:

- Chín chữ thôi, làm kín mới thành công, nói nhiều dễ lộ. Nhiều người biết thì không phù hợp với mức độ bí mật đáng lẽ phải có của chuyện này.

Thẩm Tịnh Tâm hỏi:

- Vậy tại sao chúng ta vẫn muốn chủ động nhảy vào bẫy?

Lý Duy Nhất giải thích:

- Vì cạm bẫy cũng là tác phẩm của kẻ địch, ta tin rằng với tâm trí của ngươi và ta, có lẽ có thể mượn cơ hội này nhìn thấu biểu tượng, tìm ra dấu vết mà kẻ địch để lại khi bố trí cạm bẫy. Ngoài ra...

- Ta không thể không thừa nhận, ta quả thật không hiểu Đệ Cửu Thương Hội.

- Quan hệ giữa Ngũ Sát Thiên La và Đệ Cửu Thương Hội là suy đoán chủ quan của chính ta. Thiên Lý Sơn là đối thủ cạnh tranh của Đệ Cửu Thương Hội, hơn nữa, tin tức của bọn họ mơ hồ không rõ ràng.

- Nếu ta chỉ dựa vào tất cả những điều này đã nhận định Đệ Cửu Thương Hội là kẻ địch, vậy thì sẽ đi về phía một cực đoan khác... Sau này, bất kỳ ai cũng có thể dùng thủ đoạn tương tự để lợi dụng ta.

- Bất luận là chứng minh mình đúng, hay là chứng minh mình sai, chỉ có tiến về phía trước, băng qua màn sương mù, mới có câu trả lời.

Thẩm Tịnh Tâm nhẹ giọng lẩm bẩm:

- Không bị bất kỳ ai ảnh hưởng, chỉ làm chuyện mình cho là đúng, Bát Phật Gia có tâm tính như vậy, Tịnh Tâm nhất định rút kiếm tương trợ.

Lý Duy Nhất thận trọng nói:

- Coi như ta nợ tiên tử một nhân tình.

...

Xe Thệ Linh đi tới trang viên Khương Ninh ẩn náu, sau khi đón nàng lên xe, liền chạy thẳng tới Thành Dạ Ma.

Vị trí của trang viên này là Khương Ninh truyền âm cho Lý Duy Nhất vào lúc rời đi ngày hôm qua.

Trong xe.

Khương Ninh đeo mạng che mặt bằng lông vũ, quan sát Thẩm Tịnh Tâm nữ cải nam trang ngồi đối diện.

Dưới lớp mặt nạ của Thẩm Tịnh Tâm, hai mắt như linh châu ngâm trong nước, nàng chủ động cất lời, giọng nói vô cùng êm tai:

- Tổ Đạo sinh ra ở Bắc Hải hay là Nam Sơn?

Khương Ninh thờ ơ liếc nàng một cái, không trả lời.

Thẩm Tịnh Tâm lại hỏi:

- Truyền thuyết nói, Tổ Đạo chính là Nguyên Hội Cổ Miêu, Đạo Mẫu là Tiên Chu trong ba thế hệ duy nhất có thể xác định của nó. Đạo Mẫu là nữ nhi hay tôn nữ của nó? Hay là Đạo Yêu sinh sôi từ rễ của nó? Một cây song sinh, vạn lúa cùng rễ. Đạo Mẫu là một người, hay là hai người? Xin lỗi, có lẽ ta hỏi quá nhiều rồi...

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters